Tôi cho phép mình tưởng tượng tôi là một người chồng, và người con gái trong kia là vợ của tôi. Và tôi – chồng của em – đang đứng trước phòng tắm đợi vợ mình với chiếc khăn bông trên tay. Khi em bước ra mang theo mùi hương dìu dịu từ cơ thể hòa với mùi sữa tắm, tôi sẽ nhoẻn miệng cười thật tươi với em. Rồi dùng chiếc khăn bông mình đang cầm trên tay lau khô những sợi tóc đang nhiễu nước. Sau đó tôi sẽ sấy khô tóc cho em bằng lửa của mình, sẽ chải đầu cho em và cảm nhận mùi thơm của dầu gội từ tóc em.

Chỉ tưởng tượng thôi tôi đã thấy hạnh phúc rồi. Nhưng tưởng tượng càng hạnh phúc bao nhiêu thì thực tại càng bất hạnh bây nhiêu. Tôi của thực tại không phải là chồng em mà là vua của thế giới rồi. Tôi đến đây là để tiêu diện Olia. Còn em, em không phải vợ tôi mà là người con gái mang trong mình máu của Olia. Và sinh mạng của em phụ thuộc vào Olia.

Tôi biết nếu tôi suy nghĩ một hồi nữa tôi sẽ chỉ đi đến bế tắc. Con người thường tự an ủi họ rằng “mọi chuyện rồi cũng sẽ đến hồi kết, hãy ngừng lo lắng và sống thật thoải mái vì chẳng ai có cơ hội thứ hai để sống”. Nhưng tôi thì khác, tôi không phải con người, tôi không có cơ hội để chết. Vì vậy, nếu tôi đưa ra quyết định sai. Tôi sẽ vĩnh viễn sống trong hối tiếc. Hãy tưởng tượng đi và bạn sẽ hiểu được sự đáng sợ của nó, một cuộc sống kéo dài lê thê trong tẻ nhạt và không lối thoát. Sẽ đáng sợ thế nào nếu sống bất tử cùng sự hối hận. Nghĩ thôi tôi cũng đủ rụng rời chân tay rồi.

Tôi còn chưa tìm ra hướng giải quyết thì cánh cửa phòng tắm bật mở và em xuất hiện như một phép màu. Những bế tắc, những lo lắng trong tôi tiêu tan hết. Chỉ còn lại trong tôi một suy nghĩ đó là “tôi yêu em”.

Em chỉ quấn trên người chiếc khăn bông màu trắng tinh khôi. Mái tóc dài còn chưa được lau khô và những giọt nước theo những xớ tóc thi nhau trượt xuống cổ em và sàn nhà. Nhìn em lúc này càng đáng yêu và thuần khiết hơn. Như một bông tử đinh hương thức dậy sau một đêm đắm mình trong sương.

Thật điên rồ khi nói một con ma cà rồng – quỷ hút máu là thuần khiết. Tôi cũng thấy mình điên rồ nhưng biết làm sao được. Đối với tôi em thuần khiết thật mà.

Mùi sữa tắm của em rất ngọt ngào nhưng nó không thể át đi mùi hương từ cơ thể em. Và tôi cứ thế, mê mẩn đi theo em lên đến phòng em lúc nào không hay. Cho đến khi tôi giật mình thì cũng là lúc em đang từ từ hạ tấm khăn tắm xuống để mặc quần áo vào.

Tôi thật sự lúng túng. Tất nhiên tôi đã từng nhìn thấy cơ thể phụ nữ rất nhiều lần. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy lúng túng như thế này. Là một kẻ bất tử nhưng tôi cũng là một thằng con trai, tôi cũng khao khát em – người tôi yêu. Nhưng nếu nhìn ngắm em theo cách này thì tôi không muốn tẹo nào.

Cửa sổ thì đóng kín, cửa phòng cũng đang đóng. Tôi biết tàng hình chứ đâu có biết đi xuyên tường. Giờ làm sao đi ra đây?

Thôi rồi! Chiếc khăn tắm đang buông mình trên không trung và không đầy một giây nữa nó sẽ tiếp đất. Không còn thời gian cho tôi suy nghĩ nữa. Tôi vội vàng lao đến với lấy chiếc chăn bông trên giường em rồi quàng lên người em.

Em giật mình quay phắt lại, vẫn khoác tấm chăn trên người. Em trừng mắt nhìn tôi, vừa sợ hãi vừa phẫn nộ, một chút ngạc nhiên và có gì đó hoang mang. Tôi đã từng nhìn thấy nét mặt này khi tôi đọc suy nghĩ của em. Đó là khi em nhìn vào đám người chuẩn bị làm hại em. Ôi trời! Không phải tôi làm em nhớ lại chuyện cũ chứ. Làm ơn đi Tử Đinh Hương! Đừng làm tôi đau lòng bằng cách hồi tưởng lại những điều khủng khiếp đã xảy ra với em.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 57

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 56