Chap 5: Lời tỏ tình bất ngờ

“Anh bạn trẻ này, ngồi xuống đi! Yên tâm! Chúng tôi sẽ làm cẩn thận. Không cần tỏ ra lo lắng thế đâu” – Một người thợ xây nói với tôi.

Bây giờ tôi mới nhận ra nãy giờ tôi cứ đi qua đi lại, cứ vài giây lại nhìn đồng hồ một lần. Tôi đang mong đến giờ em đi học về. Hôm nay tôi không cùng em đến trường được vì tôi nghĩ bỏ những người thợ này ở nhà rồi đi mất thì hơi bất lịch sự. Nhưng bây giờ tôi thấy mình còn mất lịch sự hơn. Những người thợ kia nghĩ tôi không tin tưởng vào tay nghề của họ nên mới tỏ ra lo lắng như thế này. Nhưng kỳ thực tôi lo về em cơ. Tôi không còn cảm thấy mùi máu của em rõ như trước nữa. Điều này làm tôi cảm thấy bất an.

Thời gian như kéo dài vô tận cùng với sự chờ đợi của tôi cho đến khi một cơn gió mang theo mùi hoa tử đinh hương thoang thoảng bay đến chỗ tôi. Em đã về.

Tôi không biết gương mặt mấy người thợ ngơ ngác thế nào khi thấy tôi đứng bật dậy và chạy đi nhưng tôi không quan tâm đến điều đó. Tôi sắp nổ tung rồi và tôi cần nhìn thấy em.

Em đây rồi. Em vẫn ăn mặc đơn giản như mọi khi – quần jean, áo sơ mi – nhưng sao tôi cảm thấy em đẹp hơn mọi khi rất nhiều. Có lẽ đây là “di chứng” của căn bệnh tương tư.

Có điều khuôn mặt em hôm nay không bình thản như thường ngày. Hai hàng lông mày lá liễu sát nhau hơn mọi khi vì em đang chau mày. Dường như em đang suy nghĩ hay băn khoăn điều gì đó.

Tôi theo em vào trong nhà (tất nhiên tôi đang tàng hình). Thú thật là tôi không muốn phải xa em một giây một phút nào nữa. Không ở bên em, thời gian như kéo dài lê thê và cái cơ thể già nua của tôi dường như chẳng còn tí sức lực nào. Cũng chẳng còn thấy điều gì tươi đẹp của cuộc sống.

Em đi lên phòng và ném chiếc cặp lên giường rồi lững thững đi xuống nhà. Em đang di chuyển rất “con người”. Nhìn em có vẻ phờ phạc. Hôm nay ở trường có chuyện gì mà trông em mệt mỏi thế nhỉ?

Em lấy chiếc ly uống rượu trong tủ li rồi tiến về phía tủ lạnh. Sau một hồi loay hoay, em đi về phía phòng tắm với chiếc ly và bên trong có một dung dịch đỏ sánh mà tôi dám chắc đó không phải là rượu vang.

Nếu ai đó cảm thấy ghê tởm em thì cũng dễ hiểu thôi. Nhưng tôi thì thấy bình thường. Ma cà rồng thì cần phải uống máu cũng giống như con người cần phải thở vậy. Nếu như em không săn người mà chỉ uống máu từ túi máu y tế thì sẽ chẳng có gì là quá to tát.

Tôi có thể đi theo em vào trong đó. Ý tôi là phòng tắm đó. Nhưng tôi chọn cách ở bên ngoài đợi em. Tôi không muốn đối xử với người con gái tôi yêu như thế và cũng không muốn hạ thấp bản thân mình theo cách này. Hơn nữa nếu làm vậy thì tôi chẳng khác nào những kẻ đã làm hại em trước đây.

Tôi nghe thấy nước chảy, tiếng nhạc nhẹ trong phòng tắm và tiếng em đang ngân nga theo khúc nhạc. Dù không được hay cho lắm và có phần hơi ngang nhưng tôi thấy vui vui khi nghe em hát. Thỉnh thoảng, một âm thanh khá cao và chói vang lên. Tôi đoán là do thủy tinh va vào gạch men sau mỗi lần em nhâm nhi “thức uống” và đặt li xuống.

Cùng là một sự chờ đợi nhưng lại ở hai trạng thái khác nhau. Không có sự bồn chồn lo lắng hay cảm giác thời gian kéo dài vô tận nào cả. Tôi chờ đợi và không hề mất kiên nhẫn chút nào trái lại còn cảm thấy hạnh phúc. Em đang ở trong đó và em sẽ chẳng thể bốc hơi. Ở khoảng cách này tôi có thể cảm nhận được cả mùi hương lẫn mùi máu của em. Và vì vậy tôi yên tâm đứng đợi em trước cửa bao lâu cũng được.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 56

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 55