Tôi tò mò nhìn qua nhà bên cạnh thì thấy khá nhiều người ở đó. Họ là thợ được thuê đến để sửa mái tôn. Một lần nữa, tôi mỉm cười thích thú khi nghĩ đến cái lỗ thủng trên mái tôn nhà hắn. Tốt nhất là nó to to một tí.

Sau một đêm suy nghĩ tôi quyết định sáng nay tôi sẽ đến trường để xem tình hình thế nào. Nếu thật sự đã bị lộ và bị truy đuổi thì sẽ phiền lắm đấy nhưng dù sao họ cũng đâu có đuổi kịp tôi.

Tôi đến chạm xe bus và đợi chuyến xe bus quen thuộc.

Mọi thứ đều có vẻ rất bình thường. Chuyến xe bus vẫn đông như mọi khi. Học sinh đi học, người đi làm, một số phụ nữ vừa đi chợ về. Mọi thứ không có gì là bất ổn. Nhưng điều này chưa nói lên gì hết.

Xuống khỏi xe bus, tôi ngó ngang ngó dọc trước khi đi vào trường. Hít một hơi thật sâu và chấn tĩnh mình bằng suy nghĩ mình hoàn toàn có thể chạy thoát khỏi họ. Tôi bắt đầu tiến vào trường.

Oh bất ngờ làm sao! Mọi thứ vẫn như mọi khi. Mọi người vẫn không nhìn tôi. Họ nói chuyện với nhau về nhiều vấn đề và không thèm để ý đến tôi. Bảng thông báo của trường cũng không có cái tin nào kiểu như “trong trường có quái vật”.

Rời khỏi bảng thông báo, tôi đi về lớp mà trong lòng không khỏi băn khoăn. Rốt cuộc là vì sao mà tôi chưa bị phát hiện? Hay vì tên kia sợ quá nên không dám nói?

Tôi cá là thằng bạn cùng nhóm vài hôm trước mà chết thì sẽ rất linh đấy. Tôi vừa nghĩ đến cậu ta là cậu ta xuất hiện ngay. Vẫn cái kiểu khinh khỉnh không coi ai ra gì, cậu ra đi vụt qua tôi mang theo mùi máu thơm phức.

Một thoáng mụ mẫm vì mùi máu, tôi mới nhận ra cậu ta hoàn toàn không có vẻ gì là sợ tôi hay tỏ ra biết gì đó về tôi. Cậu ta thậm chí còn chẳng thèm nhìn tôi lấy một lần. Vậy là sao? Những điều xung quanh tôi càng ngày càng không bình thường dù bản thân tôi cũng không bình thường.

Tôi nghĩ mãi mà vẫn nghĩ không ra lí do vì sao mọi chuyện lại như chưa từng xảy ra thế này. Nhưng tất cả những gì tôi nghĩ được là hai chữ “không biết”.

Tôi nghĩ mình nên dừng việc suy nghĩ ở đây. Mọi chuyện đã tốt hơn tôi đã dự đoán, tôi nên vui vẻ đón nhận tin tốt này và chẳng việc gì phải đào bới tìm ra câu trả lời. Khi sự thật không thể thay đổi được gì thì việc biết được sự thật không còn quan trọng nữa.

Chuông vào tiết và tôi nhanh chóng tiến vào giảng đường. Ngồi vào một góc khuất xa mọi người. Thế là chẳng có chuyện gì xảy ra cho tôi cả. Chẳng có sự bất thường nào, chẳng có sự săn đuổi nào. Ngày hôm nay vẫn như ngày hôm qua và ngày mai sẽ giống ngày hôm nay. Thức dậy, ăn, ngủ, đến trường, về nhà, thỉnh thoảng uống một ít máu từ túi máu y tế.

À quên, có lẽ từ nay về sau thỉnh thoảng còn phải đối đầu với “hàng xóm” nữa. Nói sao đây nhỉ. Kẻ thù ở ngay bên cạnh nhà thì hơi căng đây. Định theo dõi hắn nhưng sợ cuối cùng chính mình sẽ bị theo dõi.

Nhưng… “hàng xóm” của tôi nhìn không giống người xấu. Nhìn anh ta cũng không có vẻ gì hung dữ. Anh ta thành thật với tôi và không có vẻ gì muốn gây chiến với tôi. Tôi không biết có phải anh ta đang âm mưu chuyện gì không nhưng tự dưng tôi thấy cảm giác ghét anh ta trong tôi đã ít đi. Nó bị ném ra khỏi lòng tôi giống như khi tôi ném cục đá vào mái nhà anh ta vậy.

Đặc biệt, ở anh ta có cái gì đó thu hút tôi, làm tôi phải suy nghĩ. Tạm gọi đó là sự tò mò vậy. Tôi tò mò không biết anh ta tên gì. Anh ta đã là “hàng xóm” của tôi từ bao giờ. Và… tò mò không biết anh ta nghĩ gì về tôi.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 55

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 54