“Vì hắn biết cảnh sát đang quanh quẩn ở đây nên hắn mới không đến. Các ông cần phải bảo vệ tôi chứ” – Người thanh niên nói.

“Nếu đúng là như vậy thì chúng tôi càng nên rời khỏi đây. Có như vậy hung thủ mới xuất hiện”

“Hắn sẽ giết tôi mất” – Người thanh niên lo lắng.

“Chính anh cũng khẳng định mình không có thù oán với ai mà tại sao lại sợ có kẻ đến giết mình?” – Viên cảnh sát nheo nheo mắt nhìn.

“Biết đâu hắn là một tên bệnh hoạn thích giết người mà không có chủ đích thì sao?”

“Nếu như vậy thì khả năng anh là người tiếp theo càng thấp. Hắn có thể giết một người nào đó chứ không nhất thiết là anh. Chúng tôi đã gắn chuông báo động trong phòng anh. Nếu thấy động tĩnh gì thì anh chỉ cần ấn vào. Chúng tôi sẽ nhận được sóng báo nguy hiểm từ nhà anh và sẽ đến ngay”

“Các người cũng thấy hung thủ ra tay dã man thế nào rồi đấy. Chắc hẳn hắn phải rất khỏe và to con nên mới có thể bẻ xương sườn gãy vụn như vậy. Nếu hắn khống chế tôi thì làm sao tôi ấn chuông được? Mà nếu ấn được thì sợ là khi các người đến tôi đã chết rồi” – Người thanh niên cuống lên.

“Nhưng chúng tôi đã tốn quá nhiều thời gian ở đây mà chẳng tìm được manh mối gì. Hơn nữa trên cổ nạn nhân có vết cắn. Rất có thể nạn nhân bị một con thú ăn đêm nào đó tấn công. Anh nên hạn chế ra ngoài vào ban đêm. Ở trong nhà anh sẽ an toàn”

“Một con thú? Thế còn số máu biến mất thì sao?” – Người thanh niên lớn tiếng.

“Chúng tôi chưa tìm ra nguyên nhân nhưng điều này càng chứng minh khả năng có một tên giết người là rất thấp”

Bọn họ đang nói về những cái chết do ma cà rồng làm sao? Tôi cảm thấy rất lạ. Một ma cà rồng săn người để hút máu được rồi, việc gì phải hành hạ nạn nhân bằng việc bẻ vụn những chiếc xương sườn?

Loading...

Đọc Tiếp Chương 25

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 24