Chap 2: Bắt đầu một điều gì đó

Không hiểu vì lí do gì mà cái dáng vẻ cô đơn của người con gái có mùi hoa tử đinh hương ấy luôn theo ám ảnh tôi ngay cả trong giấc mơ. Suốt một tuần qua tôi luôn suy nghĩ về cô ấy. Và khi đêm đến thì cô ấy xuất hiện trong giấc mơ của tôi. Lần nào cũng là hình ảnh cô ấy đứng từ xa nhìn tôi bằng đôi mắt tuyệt vọng. Đôi gò má xinh xắn luôn đầm đìa máu chảy ra từ đôi mắt đẹp mê hồn. Tại sao tôi lại nghĩ về cô ấy và mơ về cô ấy nhiều như vậy?

Mỗi khi không nhìn thấy thì tôi luôn tự hỏi cô ấy đang làm gì. Mỗi khi tôi tàng hình và âm thầm đi theo cô ấy thì tôi luôn băn khoan không biết cô ấy đang nghĩ gì. Rồi tôi nghĩ về cái tên của cô ấy. Cô ấy tên gì nhỉ? Có lẽ đó là cái tên rất đẹp. Và điều làm tôi bận tâm nhiều nhất là tại sao cô ấy lại uống máu Olia để trở thành ma cà rồng lai? Cô ấy bị Olia ép sao? Hay cô ấy tình nguyện vì muốn có cuộc sống bất tử và vĩnh viễn trẻ đẹp? Tôi không tin cô ấy lại tầm thường như vậy.

Một tuần qua tôi đi theo cô ấy lên xe bus, đến trường, về nhà. Tôi không còn ý niệm rằng mình đang đi theo đồng bọn của Olia mà chỉ đơn thuần là đi theo một cô gái. Tôi phát hiện ra cô ấy hoàn toàn cô đơn. Không có ai bầu bạn. Không có ai trò chuyện. Cũng không ai gọi tên cô ấy, vì vậy mà đến giờ tôi vẫn không biết tên cô ấy. Từ trước đã như vậy hay từ khi cô ấy trở thành ma cà rồng mới như vậy?

Về phần Olia, tôi không thấy hắn có động tĩnh gì. Cô ấy cũng không có vẻ gì là đang thực hiện một kế hoạch. Thậm chí đêm đến cô ấy cũng không ra ngoài săn người. Cô ấy không hề quay trở lại căn nhà lần trước tôi đã theo cô ấy đến. Cũng không đi tìm người phụ nữ kia. Xem ra tôi đã đoán sai rồi.

Tôi đang đứng bên khung cửa sổ đối diện với cửa sổ nhà Olia và thầm mong cái dáng người kia đi qua cửa sổ dù chỉ một lần. Chưa một người con gái nào làm cho tôi có cảm giác mong đợi như thế này. Kể cả Mari – tộc trưởng ma cà rồng biển. Cô ta rất đẹp nhưng cũng chỉ làm cho tôi ham muốn cái thể xác ấy. Nhưng lần này thì hoàn toàn khác. Mỗi đêm đến tôi mong mỏi trời nhanh sáng để lại thấy cô ấy. Để được ngửi rõ hơn cái mùi hoa tử đinh hương.

Tôi giất mình. Cô ấy vừa ra khỏi nhà. Không cần thận trọng hay chờ đợi cô ấy đi một đoạn xa, tôi tàng hình ngay lập tức rồi đi ra khỏi nhà và đi ngay sát phía sau cô ấy. Các giác quan của ma cà rồng rất nhạy bén nhưng nó không có tác dụng với tôi. Một khi tôi tàng hình thì cô ấy sẽ không bao giờ nghe được tiếng tim tôi đập hay tiếng thở của tôi. Cũng không thể nào ngửi thấy mùi của tôi.

Cô ấy đang đứng trên nóc một căn nhà, im lìm như một con báo đang rình mỗi. Dáng người hơi cúi thấp và trúi về phía trước, hai vai so lên trong tư thế chuẩn bị tấn công. Vì khuân mặt thuần khiết, dáng vẻ mỏng manh mà tôi xém quên mất cô ấy mà ma cà rồng nhưng điệu bộ bây giờ của cô ấy đã nhắc cho tôi nhớ. Đôi mắt cô ấy đỏ rực màu máu nhìn chằm chằm xuống căn nhà phía dưới và hai răng nanh nhọn hoắt thò ra ngoài cửa miệng.

Trước căn nhà nhiều xe cảnh sát đang đậu phía trước và có 1 viên cảnh sát đang đứng bên ngoài cùng 1 người thanh niên. Tôi có thể nhìn rõ từng thay đổi nhỏ trên mặt họ và nghe rõ họ đang nói gì.

“Đã hơn một tháng qua mà không có động tĩnh gì. Tôi nghĩ hung thủ sẽ không tìm đến anh đâu. Có lẽ ba nạn nhân trước liên quan đến nhau theo một cách khác chứ không riêng gì chuyện họ là bạn bè của anh” – Viên cảnh sát nói.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 24

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 23