“Phải. Nhưng khi trái trứng rồng nở ra thì ngài ấy sẽ tan biến khỏi ngọn lửa ma trời”

“Tôi không hiểu” – Tôi chau mày. Thật không hiểu Oma đang nói cái gì.

“Tức là cứ hai ngàn năm một trái trứng rồng sẽ nở ra và bên trong đó là một Dragon. Khi đó Dragon cũ sẽ tan biết chỉ để lại ấn rồng và kí ức. Ấn rồng và kí ức ấy sẽ nhập vào Dragon mới và đứa con của rồng được tái sinh” – Oma giải thích.

Nghe dài dòng thật! Nhưng tôi chỉ cần quan tâm điểm mấu chốt “Dragon sẽ trở lại”.

“Anh không lừa tôi chứ?” – Tôi nheo mắt nhìn cái bóng đen trước mặt mình.

“Ngài có thể làm ra lửa rồng và giết chết tôi. Tôi dám lừa ngài sao? Hơn nữa tôi không phải là người của thế giới bóng đêm, tôi khuyên ngài nên bất tử là vì ngài Dragon chứ không phải vì đám người kia. Ngài ấy đã rất đau đớn khi ngài chết. Nếu hai ngàn năm nữa tái sinh và phải sống mà không có ngài, ngài ấy sẽ điên mất!”

Giọng nói của Oma tuy lạnh lẽo nhưng rất chân thành. Tôi nghĩ mình có thể tin hắn.

Hai ngàn năm? Sẽ lâu lắm đây. Nhưng tôi nhất định sẽ đợi anh. Nhất định đợi anh về bên tôi.

Tôi không nói gì nữa, ra khỏi phòng và trở lại đại sảnh ban nãy. Ba con người ấy vẫn đang ngồi tại chiếc bàn dài. Trông gương mặt họ đều ngưng đọng.

Thấy tôi lại gần, cả ba đều đứng lên nhìn tôi thăm dò.

Tiến đến trước mặt người con trai có thể chính là ba tôi, hít một hơi thật sâu, tôi nói:

“Nếu đúng như anh nói thì hãy biến tôi thành ma cà rồng”

__________The end__________

Loading...

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 117