Nhưng tính ra tôi cũng ngốc thật. Biết là không sao mà còn phải tránh. Một cái phẩy tay nhẹ, lửa bên dưới chân tôi tắt hoàn toàn và tôi lại đáp xuống đất.

Là Olia ngu ngốc hay hắn không tin tôi không thể chết nhỉ? Sao hắn cứ liên tục ném những quả cầu lửa vào tôi thế này?

Một quả cầu lửa khác hình thành trong tay tôi, tôi muốn kết thúc chuyện này.

Nhưng rồi nó lại một lần nữa biến mất vì tôi không đủ dũng khí để ra tay. Tôi thật hèn nhát làm sao!

Những quả cầu lửa từ tay Olia ngày một lớn hơn. Nó làm tôi thấy hơi nóng nhưng muốn giết tôi thì chưa đủ.

Chợt có một cái gì đó vừa vụt qua tôi. Cái bóng ấy mang theo mùi hương rất quen thuộc – mùi hoa tử đinh hương.

Đúng là em rồi, em làm gì ở đây? Em đến để tìm tôi sao? Em muốn gặp tôi à?

Còn chưa kịp vui mừng thì tôi nhận ra em đang đứng ngay đường quỹ đạo của những quả cầu lửa của Olia. Và khi tôi chưa kịp kéo em ra thì một quả cầu lửa đã trúng vào em.

“Không! Tử Đinh Hương” – Tôi gào lên và nước mắt chảy ra ngay lập tức.

Chuyện gì đang xảy ra thế này? Em… đang bốc cháy. Từ trong ngọn lửa, tôi còn thấy đôi mắt em đang nhìn tôi thật âu yếm và môi em còn nở nụ cười với tôi. Ngọn lửa ăn thật nhanh và chẳng mấy chốc em biến mất khỏi chỗ em vừa đứng, cả tro cũng không có.

Hai chân tôi không còn chút sức lực. Tôi khụy xuống ngay tại chỗ. Và dù tay biến thành chân tôi vẫn cố bò đến chỗ mà một giấy trước em vừa đứng.

Một đốm lửa khác lại bùng lên và theo sau đó là tiếng gào đau đớn của Olia. Hắn đang bị lửa thiêu cháy.

Khi một ma cà rồng giết chết đồng loại của mình thì kẻ ấy sẽ chết đúng như cách đã ra tay với đồng loại.

Đây là ý đồ của em sao?

Vì muốn giết Olia nên em đã làm vậy sao?

Theo tôi đến tận đây là vì chuyện này sao?

Olia cũng đã biến mất như em. Trong đại sảnh rộng lớn giờ đây chỉ còn một mình tôi. Sự im lặng lúc này còn đáng sợ hơn trăm ngàn tiếng gào thét.

Không! Tử Đinh Hương, em đừng đi!

Tôi còn chưa kịp cùng em đi du thuyền. Chưa kịp cùng em đi xem Cướp biển vùng Caribe 4. Chưa kịp cùng em về ra mắt mẹ em. Chưa kịp đi du lịch nước ngoài. Chúng tôi còn chưa đám cưới nữa mà. Tôi chưa đeo nhẫn cho em và em cũng chưa đeo nhẫn vào tay tôi. Tất cả còn chưa thực hiện được mà.

Quay lại đi em! Đừng đi như vậy mà! Tôi còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần. Làm ơn đi!

Qua ngày mai tôi biết làm thế nào đây? Rồi khoảng thời gian vô tận sắp tới, tôi biết phải làm thế nào đây? Làm thế nào có thể hít thở bầu không khí không có em? Làm thế nào có thể chịu đựng đây?

Ai làm ơn nói cho tôi biết tôi phải đi đâu để gặp lại em đi! Hãy nói cho tôi biết đi! Tôi phải đi đâu để lại được ôm em trong lòng, đi đâu để nghe tiếng em nói, đi đâu để thấy em cười với tôi? Làm ơn hãy nói cho tôi rằng có một một nơi như thế đi! Có một nơi mà em vẫn còn tồn tại.

Bây giờ tôi có đau lòng không nhỉ? Không! Nó không chỉ là nỗi đau. Nó là một điều gì đó mà tôi không biết diễn tả như thế nào. Nó lớn hơn rất nhiều để có thể gọi là nỗi đau.

Em đi thật rồi sao? Không đời nào! Chuyện này không thể xảy ra. Nếu có kết thúc thì cũng không thể kết thúc theo cách này.

Tôi phải tìm em. Tôi cần tìm em.

Nhưng tìm ở đâu bây giờ? Tôi đã bay như thế này một tuần rồi. Một tuần mà với tôi cứ như một ngàn, một vạn năm. Rõ ràng một ngày vẫn trôi qua rất nhanh. Chớp mắt một cái mặt trời đã mọc và lặn xong một lần. Nhưng khi nhẩm đếm lại thì chỉ mới một tuần trôi qua. Đáng ra phải lâu hơn thế mới đúng chứ.

Rốt cuộc là em đang ở đâu trong trời đất này?

Em không thể ra đi như thế được!

Em không thể ra đi!

Em không thể!

Không thể!

Tử Đinh Hương à, xuất hiện đi em! Chúng mình đừng chơi trốn tìm nữa. Anh quả thật tìm không ra em. Anh thua rồi. Em hãy xuất hiện và phạt anh đi! Phạt gì cũng được, chỉ cần em xuất hiện thôi.

Sao em còn chưa xuất hiện? Em vẫn còn muốn chơi tiếp à?

Em ác lắm! Sao em có thể tuyệt tình như vậy được chứ? Anh không chịu đựng được đâu vậy nên xin em hãy trở về đi!

Loading...

Đọc Tiếp Chương 105

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hãy Biến Tôi Thành Ma Cà Rồng Chương 104