Truyện Hàng Phục Băng Sơn Mỹ Nhân

Chương 5: Chương 5 (18+)

Tác giả Chu Khinh

Món cá hồi hun khói, soup nấm bơ, Caesar salad, đùi gà nướng chanh, thịt bò bít tết thơm ngon, bánh sừng bò xốp mềm, đồ ngọt là bánh phomát phết mứt mâm xôi, caramen phết đường, và một ly cà phê đen nóng hổi. Khách sạn năm sao cao cấp, đầu bếp nổi tiếng dày công tỉ mỉ làm ra các món ăn, từng cái đĩa xinh đẹp đặt trên bàn cơm, không hổ là khách sạn cao cấp, ngay cả cách phối đĩa cũng thật rất tinh xảo mỹ lệ, có thể nói là nghệ thuật. Nhưng giờ này khắc này, chủ nhân của căn phòng lại vô tâm thưởng thức. “A...... Chậm...... Chậm một chút......” Hứa Mạn Tuyết vô lực ghé vào trên bàn, thân mình mềm mại trượt xuống, lại luôn bị cánh tay tráng kiện kiềm chặt ở eo nhỏ kéo lên, cái váy màu đen bị cuốn đến phần eo, quần lót tơ tằm bị tuột xuống dưới, cái mông đầy đặn mượt mà bị bắt nhếch cao lên, nghênh đón phía sau đâm vào. Lục Phi Dương gắt gao cầm thắt lưng của cô, đồng thời kéo cô về phía sau, bản thân lại nặng nề mà đâm lên phía trên, thẳng tắp chống đở đi vào nơi sâu nhất của cô, phần eo dùng sức, dùng phương thức trằn trọc cọ sát chống đẩy đâm vào trong cơ thể cô, cọ sát, làm cho xuân thủy của cô theo dục vọng sưng tím của anh không ngừng rơi xuống sàn nhà trơn bóng. Anh tận tình ở trong cơ thể cô hung hăng đâm vào rút ra một trận thoáng trấn an dục vọng đang tăng vọt của mình, sau một cái đâm nặng nề, anh để ở trên khối thịt non nớt xinh đẹp kia của cô, biên độ ma sát càng ngày càng chậm. “Ngô...... Không......”Cảm giác vừa chua xót lại tê dại từ lúc anh ngừng lại động tác nhanh chóng phát tán toàn thân, cô vặn vẹo thắt lưng mảnh khảnh, muốn làm cho anh cử động, cho cô khoái cảm mãnh liệt, nhưng là người đàn ông xấu xa này, lại gắt gao giữ chặt thắt lưng của cô, bản thân không động, cũng không cho cô động. Xúc động làm cho nước mắt trong hốc mắt tràn lên, nơi riêng tư vừa ngứa lại tê, thủy dịch từ sâu trong hoa huyệt dũng mãnh tiến ra, bừa bãi thấm ướt anh, từ trên đùi của cô trườn xuống. “Lục Phi Dương!” Cô nũng nịu kêu, vẫn là không muốn yếu thế, nhưng sâu trong thân thể giống như có vô số con sâu nhỏ đang chui qua chui lại, làm cho cô nhanh chóng co rút lại, thân mình run run, tốt lắm, cô không có gọi sai tên, nên khen thưởng. Anh thẳng người cho cô một cái đâm thật mạnh, đưa tới tiếng thét chói tai của cô, sau đó anh lại bắt đầu xấu xa lại trằn trọc ma sát, thống khổ và khoái hoạt lại cùng tồn tại. “Tuyết nhi, em muốn anh như thế nào, ân?” Anh đè thấp thân mình, ở trong cơ thể cô nhẹ nhàng di chuyển, khiến cô bất mãn, cũng không hoàn toàn buông cô ra, làm cho cô muốn ngừng mà không được. “A......”Trong đầu trống rỗng, toàn bộ tâm thần đều tập trung ở nơi bọn họ kết hợp, Người đàn ông này là cố ý muốn tra tấn cô, làm cho cô muốn giận cũng không được. “Tuyết nhi, nghĩ muốn cái gì thì nói ra đi, anh liền cho em.” Trong cơ tể cô vừa nóng lại chặt, tựa như cái miệng nhỏ nhắn hé ra kẹp chặt lấy anh, quấn lấy anh, cô nếu không đầu hàng, anh sợ chính mình cũng sắp kiên trì không nổi nữa. “Ô......” Bị ý xấu của anh tra tấn đến khóc, trời sinh ngạo khí làm cho cô căn bản là không thể mở miệng đi xin anh, muốn xoay người rời khỏi anh, lại bị anh nắm trong tay không nhúc nhích được, cô yếu đuối ghé vào trên mặt bàn bóng loáng lạnh như băng, khóc thút thít, không có chỗ phát tiết dục vọng cô nắm chặt tay nhỏ thành đấm nện lên trên mặt bàn, tưởng tượng đó là khuôn mặt đáng ghét của anh. Ai, người phụ nữ này, có thể hay không đừng đáng yêu như vậy, Lục Phi Dương bất đắc dĩ thở dài, vốn là muốn dằn vặt cô, kết quả cuối cùng, vẫn là bản thân đau lòng. Anh nhận thua! Thắt lưng kiện mỹ lui về sau, đem bản thân thoáng rời khỏi cơ thể cô, dục vọng nam tính thấm một lượng lớn hoạt dịch trong suốt, khi rời khỏi ước chừng còn lại một phần ba thì, thoải mái cắm vào, hung hăng đâm vào trong cơ thể cô, đưa đẩy rất nhanh. Thủy dịch trong suốt theo động tác kịch liệt của anh mà bắn tung tóe, từ trong thân thể cô bắn lên bụng anh, vừa lạnh lại nóng. “Ân......” Sự bạo phát và năng lực kéo dài của anh, cho tới nay đều là thứ làm cho cô đau đầu nhất, mỗi lần không đem cô tra tấn đến chết đi sống lại thì không bỏ qua. Cô run run, thừa nhận anh kích tình tiến lên, từ hạ thể truyền đến khoái cảm mãnh liệt, làm cho cô khắc chế không được yêu kiều rên rỉ, thân mình không ngừng mềm nhũn đi, lại bị anh cường hãn kéo trở về, mông nhỏ tròn tròn của cô bị anh chống đỡ không ngừng vểnh lên trên, hình thành một tư thế hoàn mỹ, thuận tiện anh bừa bãi đưa đẩy. Anh nhìn cánh hoa của cô bị anh chen chúc mở ra, theo động tác ra vào của anh, màu sắc càng ngày càng đỏ tươi, nhanh chóng ma sát, làm cho chúng nó sưng không chịu nổi. Trong cơ thể của cô, tựa như một đóa hoa mẫu đơn nộ phóng, một tầng lại một tầng cánh hoa, khi anh nặng nề đánh sâu vào nhị hoa thì, đóa hoa kia sẽ run rẩy vây lấy, quấn chặt anh, áp sát anh, chặt trất xinh đẹp bao bọc anh, chất lỏng sền sệt trong cơ thể thấm vào anh, mùi hương nồng đậm ướt át cũng theo dục vọng bừng bừng phấn chấn của anh mà bị khuấy đảo ra ngoài, làm cho hơi thở hoan ái bên trong càng thêm dày đặc. Tiếng thân thể va vào nhau vang dội, tiếng đàn ông thở dốc xem lẫn tiếng phụ nữ rên rỉ, sau một cú đâm vào thật mạnh của anh, cô nắm chặt nắm đấm, ai ai kêu, kẹp chặt lấy anh, cao trào quen thuộc đáng sợ bao phủ lấy cô. Dục vọng tráng kiện của anh từ màu tím biến thành màu đỏ sậm, trên thân thể nổi đầy gân xanh, bị cô co rút đè ép toàn bộ. Anh, cũng nhanh đến cực hạn, nhanh chóng tăng tốc độ và cường độ chạy nước rút, kịch liệt đâm vào rút ra, thanh âm cơ bắp trên bụng dội vào cái mông trắng noãn co dãn của cô càng ngày càng vang, tiếng nước trong vắt từ hạ thể cũng có thể nghe thấy. Anh đưa tay lên phía trước, đem khuôn mặt xinh đẹp che kín nước mắt của cô quay sang đối mặt với anh, đè xuống thân mình che kín đôi môi của cô, đầu lưỡi luồn vào mút cô, nước bọt màu bạc theo nụ hôn kích tình tới cực điểm của bọn họ rơi xuống. Động tác dưới thân anh càng lúc càng nhanh, biên độ càng lúc càng lớn, tiếp theo, sau một cái đâm vào nặng nề cuối cùng, anh để ở chỗ sâu trong cơ thể cô, nhiệt liệt bắn nhanh ra. Cơ buộc chặt, mồ hôi đầm đìa......(anchan; *quệt mồ hôi* Cuối cùng cũng ngừng, aizz ta làm xong đoạn này phải nghĩ mất 2 tiếng để bình ổn tinh thần, tội lỗi tội lỗi) Dáng người nóng bỏng uyển chuyển, quần áo tơ tằm ôm sát cơ thể, váy ngắn đến gối hoàn mỹ vây lại, một thân màu đen dụ hoặc thần bí, càng tôn lên làn da tuyết trắng của Hứa Mạn Tuyết, xương cốt tựa như ngọc. Đem đầu tóc rối tung búi chỉnh tề lại phía sau, cô khôi phục lại bộ dáng thư ký băng sơn, xách lên cái túi LV mới nhất, lạnh lùng liếc xéo cái người tựa vào bên giường, nhìn người đàn ông mặt dày của cô. Dùng sự lãnh đạm lấn át gợi cảm, nhìn như thế nào, cũng là khí thế nhu nhược của cô. Khắc chế trong lòng nổi lên dậy sóng, thản nhiên vuốt nếp nhăn trên quần áo, cô bình tĩnh mở miệng: “Về sau, đừng tùy tiện xuất hiện ở công ty.” Lục Phi Dương tà tà nhướng mày, động tác quen thuộc này làm cho ngực cô lại lần nữa phiếm đau. “Cũng đừng lại tùy tiện sửa đổi hành trình của tôi.” Giữa trưa cô vốn cùng tổng giám đốc của DOM bàn về dự án I, nhưng là vừa ra công ty liền gặp phải tên thổ phỉ này, không nói hai lời bắt cô lên xe, trực tiếp chạy đến khách sạn. Tác phong cường thế của anh, cô rất không quen, dù sao thế giới của cô, ngoại trừ nghe theo chỉ thị của Bách Lăng Phong, những cái khác, tất cả đều do cô định đoạt. Lần đầu gặp phải đàn ông cá tính so với cô còn mạnh hơn, cô cũng chỉ có thể liên tiếp bại lui, không ngừng tuyên cáo trận địa thất thủ, từ lần trước anh tuyên bố, cô là người phụ nữ của anh, anh thật sự đã quyết định chấp hành chuyện này. Mỗi ngày, anh đều lơ đãng xuất hiện, tựa như lốc xoáy, quét đến làm cho người phải bỏ chạy, có khi là nhà anh, có khi là khách sạn gần đấy, chuyện mỗi lần phải làm, chính là làm tình. Thì ra trong chuyện nam nữ, làm lâu thực sự sẽ nghiện, mỗi lần ở trên giường với anh, ban đầu cô đều phản kháng, tiếp theo bị hung hăng trấn áp, sau đó lại là phối hợp. Nhưng là, sau này cô đều cảm thấy bản thân không ngừng thống khổ, bị người đàn ông mình không yêu ôm lấy, còn người mà mình yêu thì càng này càng xa, dùng lý trí và đạo đức để nghĩ đều cảm thấy chuyện này thật đau khổ. Tuy rằng, mỗi một lần hoan ái, kỳ thật cô không còn nghĩ đến Bách Lăng Phong. Ngoại trừ lần đầu tiên, phụ nữ, ít hoặc nhiều đều nghĩ đến tấm thân xử nữ của mình, nhất là Hứa Mạn Tuyết cô, kỳ thật cô không phải là người phóng khoáng. Đối với người đàn ông đầu tiên của mình, tâm tình của cô rất phức tạp, cảm giác đối với Lục Phi Dương, mấy ngày này đều kịch liệt phát sinh thay đổi. Một loại biến hóa chính cô cũng không quen thuộc. Trải qua mấy ngày “Đặc huấn” dày đặc này, cô đã nhanh chóng từ một tân thủ thay đổi hoàn toàn, dưới sự dạy dỗ dạy dỗ hết lần này đến lần khác của anh, mỗi lần vào lúc giữa cuộc hoan ái, cô đều bất giác vặn vẹo vòng eo của mình phối hợp với động luật của anh. Thói quen, thật sự là một thứ rất đáng sợ, con người không thể thoát khỏi sự kìm hãm của nó, cô không hiểu, bản thân có thể vừa tàn nhẫn lại lạnh lùng cự tuyệt người khác theo đuổi, mặc kệ đối phương tiền tài quyền thế như thế nào, cô đều có thể không chớp mắt quăng đối phương đến núi tuyết, nhưng khi đối mặt với Lục Phi Dương, sự tàn nhẫn của cô hình như đã mất đi hiệu quả. Chuyện này đến tột cùng là vì sao? Là vì trong ánh mắt của anh lộ ra vẻ yêu say đắm đối với cô quá mức rõ ràng, rõ ràng đến nổi làm cho cô mỗi lần nhìn thấy đều cảm thấy trong lòng đang run rẩy; Hay là bởi vì giọng điệu của anh mỗi khi nói chuyện với cô, mỗi lần đều giống như đang âu yếm cô, làm cho cô mềm hoá; Hay là bởi vì, cô thực sự mệt mỏi. Yêu đơn phương một người đàn ông vĩnh viễn cũng không yêu mình, kỳ thật là một chuyện rất vất vả, là một chuyện rất tuyệt vọng, hơn nữa, người đàn ông kia bây giờ còn coi trọng phụ nữ khác. Cô như đang ở trong vực sâu không ngừng thống khổ, có khi, cô cũng sẽ mệt, cũng sẽ muốn tìm một bờ vai cường tráng để dựa vào. Quan trọng nhất là, Lục Phi Dương ở một mặt nào đó, rất giống với Bách Lăng Phong, tỷ như, biểu tình nhíu mày kia; Tỷ như, ngẫu nhiên cũng sẽ điên cuồng hay cáu kỉnh. Có lẽ là vậy, cũng có lẽ không phải, bởi vì Lục Phi Dương là khắc tinh của cô, cô có thể cự tuyệt tất cả đàn ông trong thiên hạ, nhưng mà không có cách cự tuyệt anh. Anh đứng dậy kéo cô đi đến bên bàn ăn, “Ăn một chút gì đi, ân?” tiếng nói trầm thấp, khẽ lướt qua nơi sâu nhất trong lòng cô, cũng là nơi mềm mại nhất, khiến cho cô từng đợt run rẩy. Cô cố gắng phụng phịu, mặt không chút thay đổi, nâng cổ tay nhìn đồng hồ, “Thời gian nghỉ trưa đã qua hơn một tiếng.” Ý tứ, chính là cô không có thời gian cùng anh ăn đại tiệc của Pháp vừa tiêu hao lại tốn kém kia. “Ít nhất, cũng ăn chút bánh đi.” Thật không có cách với cái tính khí quật cường kia, anh đành phải nhượng bộ, cầm lấy cái bánh sừng bò mềm mại giòn rụm lại ngon miệng được nướng vàng tươi, đưa đến. Cùng anh quấn lấy nhau hơn hai giờ, cô quả thực đói đến không thể chịu nỗi nữa, hơn nữa cũng biết người đàn ông này, tuy đối với lời nói của cô không dám làm trái, nhưng ở một phương diện nào đó thì lại kiên trì đến quái dị. Hơn nửa tháng “Thân mật” ở chung với nhau, làm cho cô sâu cảm nhận được điểm này, cô đưa tay định cầm lấy, nhưng bị anh tránh đi trực tiếp đưa đến bên miệng cô. Loại động tác thân mật đút nhau ăn của người yêu này, cũng không phải là lần đầu xảy ra. Không đếm được bao nhiêu thứ hoan ái qua đi, anh hầu hạ cô hệt như nữ vương, ôm cô đến ngâm nước trong bồn tắm lớn, đem toàn thân cao thấp của cô cẩn thận rửa sạch, lại đút cô ăn, anh dường như thực hưởng thụ hành vi như vậy, mà cô, sau khi đã trải qua vô số kháng nghị không có hiệu quả, liền mặc anh. Sau khi cắn lấy khối bánh thơm nồng, cô mới phát hiện bản thân thực sự đói đến cực điểm, mà anh sau đó cũng liền cắn một ngụm xuống nơi cô vừa cắn. Vì thế, vài cái bánh sừng bò trong lúc bọn họ anh một ngụm em một ngụm chia sẻ với nhau, rất nhanh đã ăn hết. Đẩy anh ra đưa tới bên miệng một cái bánh sandwich, khẩu vị của cô không nhiều, hơn nữa vì công tác bận rộn dài hạn, làm cho cô tập thành thói quen tốc chiến tốc thắng. “Nên gọi thêm một chút bánh mì.” Anh khẽ liếm ngón tay thon dài, đôi mắt thâm thúy yên lặng nhìn cô, tựa hồ muốn nói với cô, so với ngón tay, anh càng muốn liếm cô hơn. Bên tai đột nhiên lại nóng lên, từ sau khi ở cùng một chỗ với anh, cô cảm thấy lỗ tai của mình luôn ở trong trạng thái ửng đỏ. Cúi đầu khởi động điện thoại đã bị ai đó ép buộc tắt máy, âm nhạc khởi động máy còn chưa vang lên xong, tiếng chuông điện đến liền reo. Liếc mắt nhìn dãy số một cái, sắc mặt cô đột nhiên trắng bệt, nhanh tay tiếp máy, “Tổng tài.” Sắc mặt Lục Phi Dương bỗng nhiên trở nên xanh mét, nhìn người phụ nữ đang tiếp máy, tuy rằng thanh âm của cô không biến hóa gì, vẫn là tự giữ bình tĩnh, nhưng là, ngón trỏ tay trái của cô chậm rãi móc vào ngón cái. Đây là động tác nhỏ theo bản năng của cô, chỉ cần khẩn trương, sẽ như vậy, ngay cả cô cũng không phát hiện. Đối với mọi thứ của cô, anh so với cô còn quen thuộc hơn, Hứa Mạn Tuyết, đến tột cùng còn phải bao lâu, em mới có thể quên Bách Lăng Phong? Liền, thích cậu ta đến như vậy sao? “Anh định dẫn tôi đi đâu?” Tối thứ Sáu, người còn phải tăng ca thêm đến chín giờ, phỏng chừng cũng không nhiều lắm. Toàn thân cơ bắp của cô đều tỏ vẻ kháng nghị mãnh liệt với cô, lượng công việc gần đây của cô lại tăng lên. Tuy rằng nói là nói ở lại Đài Bắc xử lý nghiệp vụ công ty, nhưng dù sao cô cũng là thư ký chuyên dụng của Bách Lăng Phong, nhiều năm trôi qua như vậy, anh và cô trong lúc đó đã tập thành rất ăn ý. Tất cả công việc của anh đều do cô để ý, vẫn luôn ngăn nắp có trật tự, cho nên trừ bỏ công việc trong công ty ở Đài Bắc cô còn phải truyền đạt thông tin từ nước ngoài cho anh, còn phải xử lý hết thảy các việc vặt khác của Bách Lăng Phong. Mỗi ngày đều có một núi công tác, thân thể của cô bây giờ đã phát ra cảnh cáo, bả vai đau nhức chính là tố cáo tốt nhất. Được rồi, nếu tinh thần cực tệ, vậy về nhà tắm một cái, sau đó nằm trên giường ngủ một giấc thật say. Chính là, vừa mới ra khỏi thang máy của bãi đỗ xe, đã bị ác bá cưỡng ép. Lục Phi Dương lái xe, một bên chú ý tình hình giao thông, một bên phân tâm nhìn vành mắt đen sì của cô mà đau lòng, nếu có thể, anh thực sự hy vọng cô có thể từ chức, vừa có thể tránh đi Bách Lăng Phong, lại có thể để cho anh mỗi ngày được nhìn thấy cô, anh cũng không phải nuôi không nổi cô, nhưng là anh cũng biết, yêu cầu này, cô sẽ không đáp ứng. Được rồi, [tàm thực kình thôn, tài thị trí giả thủ thắng chi đạo]*, ở thương trường lăn lộn nhiều năm như vậy, anh cũng không phải là đồ ngu ngốc. “Đến nơi em sẽ biết.” Anh cười với cô, trên khuôn mặt dương cương tràn ngập trìu mến, cô nhìn thấy tim đột nhiên đập nhanh như trống, trong nháy mắt, cô phát hiện, Lục Phi Dương hình như là một người đàn ông tràn ngập mị lực. (anchan: h chị mới biết hử) Lúc trước khi cô còn chưa quen thuộc anh, cô vẫn cảm thấy Lục Phi Dương là một người đàn ông trầm mặc, ngoại trừ cặp đồng tử đen kịt có thể nhìn thấu lòng người ra, cô đối anh không có ấn tượng gì khác. Nhưng là bây giờ, quan hệ của bọn họ chuyển biến, anh nói với cô rằng anh yêu cô, muốn cô làm bạn gái của anh, tuyên bố của anh, tựa như một ngọn lửa, trực tiếp đem cô cuốn vào, bị thiêu đốt, không có một chút cơ hội giãy dụa. “Tôi mệt muốn chết.” Cô lạnh lùng trần thuật sự thật, “Vậy em trước ngủ đi, ngoan, đến nơi anh gọi em.” Ôn nhu nói nhỏ, một tay khống tay lái, một tay vỗ nhẹ hai má phấn nộn của cô, đổi lại là một cái nhìn chằm chằm lạnh lùng của cô. Anh không ngại, cười, ấn vào một cái nút, đem chỗ ngồi của cô hạ thấp xuống một chút, để cô dễ dàng đi vào giấc ngủ. Anh như vậy, cô làm sao có thể phát giận? Hứa Mạn Tuyết có chút bất đắc dĩ nhìn anh một cái, đầu chậm rãi dựa vào ghế da xa hoa mềm mại, híp mắt, nhìn anh đang lái xe bên cạnh. Lục Phi Dương không phải loại đàn ông truyền thống, đẹp trai đến nỗi làm người ta thét chói tai, ngũ quan của anh sâu sắc trên từng góc cạnh, thô lỗ cuồng dã, lông mày nhếch xéo lên, đuôi mày nhọn, tướng số nói, đàn ông có loại lông mày này, sự nghiệp sẽ tốt lắm. Đúng vậy, xí nghiệp Phi Dương của anh từ sau khi anh tiếp nhận, thành tích nổi bật, ngoại trừ có lãnh thổ sự nghiệp ở nước Mỹ còn không ngừng mở rộng ra bên ngoài, thậm chí còn mở rộng đến đại lục Châu Âu. Trời biết, đám người da trắng kia có bao nhiêu bất mãn, nhưng là anh có biện pháp giải quyết, hơn nữa luôn luôn làm cho người ta phải líu lưỡi. Nhìn bộ dáng anh vững vàng khống chế tay lái, có một loại khí thế bễ nghễ thiên hạ(kiêu ngạo), Lamboghini số lượng có hạn mà biết bao người mơ ước, dưới tay anh, cũng ngoan ngoãn phát huy công năng lớn nhất, vững vàng lưu loát chạy băng băng. Ban đêm thứ sáu, thời gian mau tối, dòng xe trên đường cũng không giảm bớt, nhưng mà tốc độ lại không bị giới hạn, ngoài cửa xe ánh sáng lung linh không ngừng lướt qua, cô không biết, anh muốn dẫn cô đi đâu, nhưng nhìn anh bên cạnh, cô lại cảm thấy rất an tâm. “Như thế nào vẫn nhìn anh, có phải là đột nhiên phát hiện bản thân yêu anh rồi không?” Trong lúc chờ đèn đỏ, anh đưa tay cầm lấy bàn tay nhỏ bé trắng noãn của cô, tay cô không giống với bàn tay của thục nữ danh môn non mềm vô cùng, trong lòng ngón tay của cô chỉ có một tầng chai mỏng, bàn tay to lớn với các khớp xương rõ ràng của anh nhẹ nhàng vuốt ve lớp chai trên tay cô, trong lòng nhu tình như nước chậm rãi chảy qua. Cô không để ý đến ý tứ giễu cợt của anh, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, có lẽ thực sự yêu thương anh, cũng không phải không phải là chuyện không tốt, ít nhất, cảm giác bây giờ rất thoải mái. Hô hấp của cô, từ từ trở nên đều đều, anh biết cô đang ngủ, chân ga thoáng thả lỏng một chút, làm cho tốc độ xe đi ổn định hơn. Anh có chút hối hận vì đêm nay chạy Lamboghini, xe này tốc độ quá nhanh, anh lo lắng làm cho bảo bối của anh không thể ngủ ngon. Đột nhiên di động bên hông rung lên phát ra tiếng, nhìn màn hình, là Triệu Tử Tích. Đeo tai nghe vào, “Nói.” Tận lực đè nén âm thanh, làm cho trợ lý lắp bắp kinh hãi, “Tổng...... Tổng tài.” “Chuyện gì?” “Tuyến đường hàng không bên Ý, ngày mai sẽ cạnh tranh đấu thầu, anh là lão đại tốt xấu cũng nên sang đây một chuyến.” Anh hiện tại đang ở Zehder nhưng là ngủ cũng ngủ không được, chuyện quan trọng như vậy, không có ông chủ ở bên, anh là lo sợ một chút có được hay không? “Không rảnh.” Nhìn cô ngủ vẻ mặt yên tỉnh, trong lòng một mảnh mềm mại. “Làm ơn, dự án đầu tư đến vài tỷ, anh mà không đến, chỉ sợ......” “Bản kế hoạch tôi đã sớm gữi cho cậu, ở bên trong bao gồm giá đấu thầu, ngày mai cậu chỉ cần cầm bản kế hoạch đó theo là có thể.” Chuyện đơn giản như vậy mà làm không xong, căn bản không có tư cách trở thành trợ lý của Lục Phi Dương anh, anh rất hiểu Triệu Tử Tích, cuộc gọi này, chỉ là do thói quen “yêu khóc”. Nhìn thấy cô hơi nhíu mày, anh đè thấp thanh âm lại. “Nhưng là......”Đối phương là xã hội đen, người ta có chút sợ nha. “Gia tộc Mã Leith, cậu nói với Quân Ngôn, quan sát kỹ một chút, tôi muốn làm cho hắn vĩnh viễn cũng không trở mình được.” Tiếng nói trầm thấp, phun ra lời nói ngoan tuyệt, đây mới là Lục Phi Dương anh, làm việc từ trước tới nay luôn cuồng vọng. Trao đổi qua lại, xe tiếp tục vững vàng chạy về phía trước. “...... Dạ.”Anh đối người tên Jerry kia có chút cảm thấy thương cảm thay, ngày nay hắc đạo không đáng sợ, chỉ sợ bạch đạo quyết tâm tàn nhẫn, Jerry như thế nào mà không có mắt, gặp phải ông chủ nhà anh? “Cứ như vậy.” Không đợi đối phương nói chuyện trực tiếp ngắt di động. Lại quay đầu nhìn giai nhân đang ngủ, vẫn như cũ ở trong mộng đẹp, cười khẽ, vén lại sợi tóc lòa xòa trên trán cô. Ai, làm sao lại thích cô như vậy? Vấn đề này suốt tám năm cho đến giờ vẫn cứ lặp đi lặp lại xoay quanh trong lòng anh, nhưng mỗi lần đều không tìm được đáp án. Cô là người phụ nữ rất kỳ quặc lại dị thường quật cường, tám năm nay, trong mắt cô chỉ có một mình Bách Lăng Phong, không hề chứa bất luận kẻ nào. Anh cũng từng nghĩ tới, buông tha cho cô, để cô theo đuổi đoạn tình yêu thầm kín kia, nhưng là mỗi lần nhìn thấy cô khổ cực, tim của anh lại co rút đau đớn, sự lo lắng trong mắt cô là thản nhiên nhưng dưới bầu trời của anh lại là mưa tuyết. Đấu tranh, đau khổ bồi hồi giữa việc yêu hay không yêu, sau đó dưới một nụ cười yếu ớt lơ đãng của cô, tim anh đập như điên, hoàn toàn hiểu được, Lục Phi Dương anh cả đời này, chính là trúng độc của Hứa Mạn Tuyết cô, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng giày vò đến đau đớn cực hạn, ôn nhu hệt như một con dao nhỏ, dưới nụ cười yếu ớt ấy có thể giết người trong vô hình, anh cũng biết là trốn không được. Cô canh giữ ở bên Bách Lăng Phong liền cảm thấy thỏa mãn, mà anh nhìn thấy cô thỏa mãn, nổi đau trong lòng cũng sẽ biến mất. đây chắc là anh có tâm lý thích bị ngược. Chỉ cần cô hạnh phúc, anh như thế nào cũng được, sau này khi gặp cô, anh mới phát hiện, thì ra bản thân lại có thể yêu hèn mọn như vậy, không cầu lợi như vậy. (anchan: ai nói anh yêu hèn mọn, anh như vầy là yêu cao thượng đấy) Không cầu lợi mới gặp quỷ, mỗi lần thấy cô khoác tay Bách Lăng Phong, khi tham dự các loại yến hội, cái loại vui vẻ tươi cười thản nhiên kia, làm cho trong lòng anh dường như đang bị dội axit mạnh. Nhưng là vì anh tự coi thường mình, tự làm tự chịu, chỉ cần Hứa Mạn Tuyết cô xuất hiện ở nơi nào, không cần biết có Bách Lăng Phong hay không, anh cũng nhất định sẽ xuất hiện, có khi không thấy được cô, anh thậm chí còn lấy việc công làm việc tư tự tạo cơ hội gặp mặt cho bọn họ. Nhưng trong mắt cô cho tới bây giờ đều không có anh, đối với cô mà nói, anh vẫn là không tồn tại, quen biết tám năm, số lần bọn họ trò chuyện trong lúc đó, cũng không bằng mười mấy ngày nay, việc này xem như bi ai hay là buồn cười? Ai có thể tưởng tượng được, Lục Phi Dương cuồng ngạo tự đại, trong tình yêu thì ra lại đáng thương và đáng buồn như thế. Trong lòng thở dài, đi qua ngã rẽ, anh mở đèn xin đường bên trái, cẩn thận lại vững vàng rẽ ngoặt, chạy đến vùng núi. Bóng đêm yên tĩnh như nước vây quanh bọn họ, anh hồi tưởng đến tám năm yên lặng chờ đợi, lại nhìn cô yên ắng nằm bên cạnh anh, cảm giác dường như đã trãi qua mấy kiếp. *** Chú thích:* Câu nói của Lục Phi Dương:[tàm thực kình thôn, tài thị trí giả thủ thắng chi đạo]Nghĩa:Từng bước xâm chiếm từ từ nuốt chửng, mới là người thông minh hướng về con đường thắng lợi

Loading...

Đọc Tiếp Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hàng Phục Băng Sơn Mỹ Nhân Chương 5: Chương 5 (18+)