Truyện Hẳn Là Yêu

Rachel Gibson - Chương 2

Tác giả Rachel Gibson
Chương 2

Vì vài lý do, bất kì lúc nào Gabrielle nghĩ đến một cuộc thẩm vấn của cảnh sát, cô luôn hình dung ra Dustin Hostin trong phim Marathon Man. Cô luôn vẽ ra một căn phòng tối, đèn rọi và một tên tội phạm chiến tranh thuộc quốc xã điên khùng cùng với một cái khoan nha khoa.

Căn phòng cô thấy mình ở trong không giống như thế. Các bức tường màu trắng ảm đạm, không có cửa sổ cho ánh nắng tháng Sáu tràn vào. Nhiều cái ghế kim lọai bao quanh một cái mặt bàn giả gỗ. Một chiếc điện thoại an tọa ở cuối bàn. Một tấm poster đơn độc, cảnh báo về sự nguy hại của ma túy, treo trên cánh cửa khép kín.

Một máy quay video đứng trong góc, đèn đỏ của nó nhấp nháy, báo hiệu nó đang quay hình. Cô đã ưng thuận cho họ ghi lại cuộc thẩm vấn của cô. Cô quan tâm làm gì? Cô vô tội. Cô cho là nếu cô hợp tác, họ sẽ nhanh nhẹn hơn, xong việc, và cô có thể về nhà. Cô mệt lả và đói. Bên cạnh đó, chủ nhật và thứ hai là những ngày nghỉ duy nhất của cô, và cô vẫn còn rất nhiều việc phải làm xong trước lễ hội Coeur cuối tuần này.

Gabrielle hít vài hơi thở sâu, kiểm soát lượng oxy cô hít vào vì sợ cô có thể bất tỉnh hoặc thở quá gấp. Thở tan căng thẳng đi, cô tự bảo mình. Mày bình tĩnh mà. Cô giơ tay lên và cào các ngón tay vào tóc. Cô không cảm thấy bình tĩnh và biết cô sẽ không bình tĩnh cho đến khi được thả về nhà. Chỉ sau đó cô mới có thể tìm được chốn bình yên và chỉnh lại đầu óc nhiễu nhương của mình.

Vài dấu mực đen làm bẩn các đầu ngón tay của cô, và cô vẫn còn cảm nhận được áp lực từ chiếc còng tay mà cô không còn đeo quanh cổ tay nữa. Thám tử Shanahan đã bắt cô đi hết công viên trong màn mưa tay còng lại như một tội phạm, và niềm an ủi duy nhất của cô là anh ta cũng không thích thú với chuyến đi đó nhiều hơn cô chút nào.

Không ai trong hai người họ nói một lời, nhưng cô đã chú ý thấy anh ta xoa bóp đùi phải vài lần. Cô cho rằng mình phải chiụ trách nhiệm về vết thương của anh ta, và cô nên cảm thấy tội lỗi - nhưng mà cô không. Cô sợ hãi, bối rối, và quần áo của cô vẫn còn ướt đẫm. Và tất cả là lỗi của anh ta. Việc tối thiểu anh ta có thể làm là chịu đựng cùng với cô.

Sau khi bị bắt giữ vì hành hung một cảnh sát và mang súng trên người, cô đã bị dẫn vào một phòng thẩm vấn nhỏ. Giờ đây Shanahan và Đại Úy Luchetti đang ngồi đối diện với Gabrielle. Cả hai người đàn ông đều muốn biết về những món đồ cổ bị đánh cắp. Hai quả đầu đen của họ cùng chụm xuống một quyển sổ màu đen và họ đang say sưa thảo luận. Cô không biết đồ cổ bị mất cắp thì có liên quan gì với tội hành hung. Họ có vẻ nghĩ hai thứ đó có liên quan, dù vậy chẳng ai trong hai người có vẻ vội muốn giải thích cho cô gì hết.

Còn tệ hơn sự bối rối là việc biết rõ rằng cô không thể cứ đứng dậy và bỏ đi. Cô để cho thám tử Shanahan quyết định mọi việc. Cô chỉ mới biết anh ta hơn một tiếng đồng hồ, nhưng cô biết anh ta đủ rõ để hiểu rằng anh ta chẳng khoan dung tí nào hết.

Lần đầu tiên cô nhìn thấy anh ta cách đây một tuần, anh ta đang đứng dưới một tán cây ở công viên Ann Morrison. Cô chạy bộ qua chỗ anh ta và có thể đã không chú ý gì tới nếu không phải vì đám mây khói thuốc lá bao quanh đầu anh. Cô hẳn cũng sẽ không nghĩ gì về anh nữa nếu cô không bắt gặp anh ngày hôm sau ở cửa hàng Albertson đang mua một cái bánh gà lạnh. Lần đó cô đã chú ý đến cách bắp đùi anh căng lên trong cái quần thể thao cắt ngắn, và cách tóc anh quăn lên như những chữ c nhỏ quanh cạp chiếc mũ bóng chày. Mắt anh sẫm màu, và cái cách anh quan sát cô đầy mãnh liệt mang đến những cơn rùng mình khoái lạc đáng báo động khắp cột sống cô.

Cô đã thề sẽ từ bỏ những anh chàng lộng lẫy từ cách đây nhiều năm - họ chỉ khiến trái tim tan vỡ và tạo ra đống hỗn mang trong cả khối cơ thể, trí óc, và tinh thần. Họ như những thanh Snicker, trông và nếm thì ngon, nhưng không bao giờ có thể đi vào một bữa ăn đủ dưỡng chất. Trong một khoảng thời gian, cô vẫn trở nên thèm thuồng, nhưng ngày nay thì cô thích thú với tâm hồn một người đàn ông hơn là cơ mông của anh ta. Và một đầu óc thông thái khiến cô khuấy động.

Vài ngày sau, cô nhận ra anh đang ngồi trong một cái ô tô bên ngoài bưu điện, rồi một lần nữa đỗ xe dọc con đường dẫn đến Anomaly, cửa hàng đồ cổ của cô. Lúc đầu cô tự bảo mình là cô đang tự tưởng tượng ra mọi thứ. Sao một người đàn ông ngăm ngăm, đẹp trai lại theo đuổi cô cơ chứ? Nhưng khi tuần ấy trôi qua, cô lại chú ý thấy anh ta thêm vài lần nữa, không bao giờ gần đủ để tiếp cận, nhưng cũng không bao giờ quá xa.

Tuy vậy, cô vẫn cố gạt đi xem như trí tưởng tượng sáng tạo của cô làm việc quá thời gian - cho đến ngày hôm qua cô thấy anh ở cửa hàng Barnes & Noble. Cô đang ở trong cửa hàng mua thêm sách về dầu triết xuất từ thiên nhiên vào lúc cô ngước lên và chú ý thấy anh đang núp trong khu sức khỏe phụ nữ. Với vẻ ngoài ngăm ngăm, dữ dội cùng với cái áo phông cuồn cuộn cơ bắp, anh đơn thuần là không có vẻ giống loại đàn ông đồng cảm với cơn đau từ triệu chứng tiền kinh nguyệt. Đó chính là lúc mà cuối cùng cô cũng chấp nhận rằng anh ta vẫn cứ theo đuôi cô như một tên tâm thần. Cô đã gọi cảnh sát và bị bảo rằng cô có thể đến sở và điền vào một đơn kiện tên "chạy bộ hút thuốc vô danh", nhưng vì anh ta chưa làm gì hết, cô cũng không thể làm gì nhiều. Cảnh sát chẳng giúp đỡ được gì, và cô thậm chí chẳng buồn để lại tên mình nữa.

Đêm qua cô đã ngủ rất ít. Chủ yếu cô nằm chong chong cẩn thận sắp đặt kế hoạch. Vào lúc đó chiến lược của cô có vẻ khá hay. Cô sẽ dụ anh ta vào một chỗ cực kì công cộng. Đoạn công viên kế bên sân chơi, trước vườn thú, và cách ga tàu Tootin' Tater mấy trăm mét. Cô sẽ hạ gục tên bám đuôi đó và hét như điên xin giúp đỡ. Cô vẫn nghĩ đó là một kế hoạch hay, nhưng không may cô không dự đoán trước hai chi tiết vô cùng quan trọng. Thời tiết đã làm đổ bể tất cả mọi thứ, và, tất nhiên, tên rình mò của cô không phải một tên rình mò. Hắn là một cảnh sát.

Khi cô lần đầu nhìn thấy anh ta đứng dưới tán cây đó, trông như thể đang nhìn vào bộ lịch Những chàng Lực lưỡng Yêu đương nồng cháy của cô bạn Francie của cô. Giờ khi cô nhìn thấy anh ta bên kia bàn, cô tự hỏi sao cô lại có thể từng nhầm anh với một anh chàng lực lưỡng của tháng được cơ chứ. Trong cái áo nỉ luộm thuộm mà anh vẫn mặc và với cái khăn rằn đỏ quấn quanh đầu, anh trông giống một tên cưỡi mô tô đến từ địa ngục hơn.

"Tôi không biết các anh muốn gì từ tôi ", Gabrielle phát biểu, chuyển ánh mắt từ Shanahan sang người còn lại. "Tôi nghĩ tôi bị đưa đến đây vì những gì xảy ra lúc trước trong công viên chứ."

"Trước đây cô đã từng nhìn thấy cái này chưa?" Shanahan hỏi khi anh đẩy một tấm ảnh mới về phía cô.

Gabrielle đã nhìn thấy bức ảnh tương tự này trên tờ báo địa phương. Cô đã đọc về tên trộm bức Monet của nhà Hillard và nghe về vụ ấy trong mục tin tức của cả quốc gia lẫn địa phương.

"Cô nhận ra nó à?"

"Tôi nhận ra một bức Monet khi tôi nhìn thấy" Cô mỉm cười rầu rĩ và đẩy bức tranh lại bên kia bàn. "Tôi đã đọc về nó trong tờ Statesman. Đó là bức vẽ bị đánh cắp từ ông Hillard."

"Cô có thể nói gì với tôi về điều đó?' Shanahan nhìn cô chằm chằm qua ánh mắt cảnh sát như thể anh ta có thể nhìn thấy câu trả lời cho câu hỏi của mình trên vết não của cô ấy.

Gabrielle cố không cảm thấy bị áp đảo, nhưng không thể đừng được. Cô bị áp đảo. Anh thật là một người đàn ông to lớn, và cô đang kẹt cứng trong một căn phòng bé xíu cùng anh. "Chỉ những gì mọi người khác đã đọc hoặc nghe về tên trộm thôi." Tức là cũng khá nhiều, vì đây thực là một câu truyện sốt dẻo. Ngài thị trưởng đã công khai biểu lộ cơn giận dữ. Chủ nhân của bức họa vô cùng kích động, và sở cảnh sát Boise đã bị miêu tả như một đám tỉnh lẻ chậm chạp trên mạng lưới tin tức quốc gia. Những thứ ấy cô cho rằng cũng là cải thiện so với những gì Idaho thường được miêu tả với cả phần còn lại của đất nước, một bang đầy những kẻ cuồng khoai tây, nghiện súng ống, phân biệt chủng tộc. Sự thực thì không phải người nào cũng yêu khoai tây, và chín mươi chín phần trăm dân số không có liên quan gì với chủng tộc da trắng hoặc các nhóm vũ trang. Và trong những người là thành viên các nhóm hội, thì đa số cũng không phải dân bản địa.

Dù vậy phần nghiện súng ống chắc hẳn cũng đúng.

"Cô có sở thích với nghệ thuật à?" anh ta hỏi, giọng nói trầm sâu dường như lấp đầy mọi góc của căn phòng.

"Tất nhiên, bản thân tôi cũng là một nghệ sĩ". Chậc, cô giống là một người hay vẽ hơn là một nghệ sĩ thực thụ. Trong khi cô có thể vẽ tương đối giống, cô không bao giờ đạt được vẻ thanh thoát ở tay và chân. Nhưng cô yêu việc vẽ, và đó là những gì thực sự đáng tính.

"Vậy thì cô có thể hiểu được việc ông Hillard khá nóng lòng muốn lấy lại nó", anh nói và đẩy bức ảnh sang một bên.

"Tôi cũng hình dung là thế". Cô vẫn không hiểu những chuyện này thì có liên quan quái gì đến cô. Từng có thời Norris Hillard là bạn của gia đình cô, những cũng đã lâu lắm rồi.

"Cô đã từng thấy hay gặp gỡ người đàn ông này chưa?" Shanahan hỏi khi anh ta đẩy một bức ảnh khác về phía cô. "Tên hắn ta là Sal Katzinger."

Gabrielle nhìn vào bức ảnh và lắc đầu. Người này không chỉ có cặp kính cận dày nhất mà cô từng nhìn thấy mà khuôn mặt hắn ta cũng có vẻ bủng beo và khá vàng vọt. Tất nhiên, cô có thể gặp hắn ta trước kia và chỉ không nhận ra hắn từ bức ảnh này mà thôi. Nó không được chúp dưới điều kiện tuyệt nhất. Ảnh căn cước của cô cũng xấu thế mà thôi.

"Không. Tôi không nghĩ mình từng gặp hắn ta," cô trả lời và đẩy bức ảnh căn cước lại qua bàn.

"Cô có bao giờ nghe đến tên hắn ta được đối tác làm ăn của cô, Kevin Carter, đề cập đến chưa?' người đàn ông còn lại trong phòng cô hỏi.

Gabrielle chuyển ánh mắt sang người đàn ông già hơn với mái tóc đen muối tiêu. Trên thẻ nhận dạng bằng nhựa của ông ghi Đại úy Luchetti. Cô đã thấy đủ phim và xem đủ ti vi để biết rằng ông ta đang đóng vai "cảnh sát tốt" với "cảnh sát xấu" của Shanahan - điều mà cũng không phải đòi hỏi gì ghê gớm với Shanahan. Nhưng trong hai người, đại úy Luchetti có vẻ thực sự tốt bụng hơn. Ông hơi làm cô nhớ đến chú Judd của cô, và luồng khí của ông cũng ít thù địch hơn ngài thám tử. "Kevin, Kevin thì có liên quan gì với người đàn ông trong bức ảnh này?"

"Tên Katzinger này là một tên trộm chuyên nghiệp. Hắn ta rất giỏi và chỉ trộm những thứ tuyệt nhất. Hơn một tuần trước hắn đã bị tống giam vì tội trộm cắp một số đồ cổ trị giá hơn hai mươi lăm nghìn đô. Khi đang trong phòng giam, hắn ngụ ý rằng có thể hắn biết người có bức tranh của ông Hillard," Đại úy Luchetti thông tin cho cô khi ông vẫy tay về một chồng ảnh. "Hắn bảo chúng tôi rằng hắn đã được mời chào công việc đánh cắp bức Monet, nhưng hắn đã từ chối"

Gabrielle khoanh tay dưới ngực và tựa người ra sau. "Sao ông lại nói với tôi về chuyện này? Nghe có vẻ như ông phải nói chuyện với hắn chứ." Cô chỉ về tấm ảnh căn cước bên kia bàn.

"Chúng tôi đã, và trong lần thú tội ấy hắn đã đẩy sang tay buôn lậu của hắn." Luchetti dừng lại, nhìn vào cô như thể ông ta mong chờ một phản ứng nào đó.

Cô đoán ông ta nói tay buôn lậu nghĩa là một người nhận và bán đồ ăn cắp, ngược lại với những tay trung gian giữa đường dây. Nhưng cô không biết điều đó thì có liên quan gì tới cô. "Có lẽ ông nên nói cho tôi chính xác ý ông là gì đi". Cô hất đầu về hướng Shanahan. "Và lý do tôi bị một thiên thần hủy diệt bám đuôi suốt mấy ngày qua."

Nét cau có của Shanahan vẫn ém chặt trên trán anh ta, trong khi gương mặt viên đại úy giữ vẻ bình thản. "Theo lời Katzinger, đối tác của cô chủ tâm mua và bán đồ ăn cắp" Đại úy Luchetti dừng lại trước khi nói thêm, "Anh ta cũng bị tình nghi là người trung gian vụ trộm nhà Hillard. Điều đó khiến anh ta mắc rất nhiều tội, bao gồm cả trọng tội."

Cô há hốc. "Kevin? Không thể nào. Cái người tên Katzinger đó đang nói dối!"

"Giờ thì, sao hắn ta lại phải làm thế?" Luchetti hỏi. "Hắn ta được hứa giảm tội đổi lại sự hợp tác."

"Kevin sẽ không bao giờ làm một chuyện như thế," cô đảm bảo với họ. Tim cô đập nặng nề, và không một khối hít thở sâu nào có thể làm dịu tâm hồn hay thanh tỉnh trí óc cô.

"Sao cô biết?"

"Biết là biết thôi. Tôi biết anh ấy sẽ không bao giờ dính líu vào bất kỳ chuyện gì bất hợp pháp."

"Thế à?" Ánh mắt Shanahan bảo cô rằng anh ta điên tiết thật như giọng nói anh ta biểu lộ. "Sao lại thế?"
Loading...

Đọc Tiếp Rachel Gibson - Chương 2.2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hẳn Là Yêu Rachel Gibson - Chương 2