Truyện Hải Tặc Ma Cà Rồng

Tập 1 - Chương 16

Tác giả Justin Somper
 

Thuyền trưởng Wrathe hỏi:

- Các ngươi là lũ quái quỷ nào? Muốn gì?

Nếu sợ - mà chắc chắn ông ta có đầy đủ lý do để sợ - thì thuyền trưởng đang diễn xuất rất tài. Nhưng Connor đoán ông ta đã đối mặt với cái chết quá nhiều lần rồi.

Hai kẻ bịt mặt không nói gì, tiến lại gần, chờn vờn trước mặt thuyền trưởng và Connor như 2 con ruồi to lớn.

Rồi tên cầm dao găm quay nhìn đồng bọn. Gã cầm dao quắm gật đầu, nhẹ nhàng di chuyển. Bây giờ cả Connor và thuyền trưởng đều nằm trong tầm vũ khí của hắn. Trống ngực Connor đập thình thình. Nếu cuộc chiến bằng cây lau của Connor và Bart là bài học số 1, thì đây là bài học số 2. Và rất có khả năng nó sẽ không sống nổi để thấy bài học số 3.

Tên cầm dao găm tiến sát Connor, lướt nhanh măt dao lên hai bên hông nó. Connor biết hắn đang kiểm tra vũ khí che giấu. Không tìm thấy gì, hắn quay sang thuyền trưởng. Cặp vỏ kiếm bạc của thuyền trưởng khó có thể che giấu. Một tay đặt tên chuôi kiếm, ông định rút, nhưng quá muộn. Bằng một động tác dữ dội, chính xác, tên cần dao găm cắt hai bao kiếm khỏi thắt lưng thuyền trưởng. Chúng loảng xoảng rơi xuống sàn, suýt trúng Scrimshaw đang lách vào gầm bàn.

Sau đó, tên cầm dao găm gỡ miếng vải đen buộc quanh hông, ném cho Connor. Hắn hất đầu về phía thuyền trưởng. Rõ ràng hắn muốn Connor trói thuyền trưởng Wrathe bằng miếng vải.

Nhìn ông ta, Connor nghĩ ông hẳn biết phải làm gì. Dạn dày kinh nghiệm, chắc chắn thuyền trưởng phải có kế hoạch.

Nhưng thuyền trưởng chỉ nói:

- Tốt nhất là làm theo lệnh chúng đi, con trai. Không nên tranh cãi với sắt thép như thế.

Ông vòng 2 tay ra sau lưng, sẵn sàng chịu trói. Thuyền trưởng có kế hoạch chưa? Connor có thể làm gì, thắt lỏng chẳng hạn? Nhưng Molucco Wrathe không cho nó một dấu hiệu nào xem và 2 kẻ tấn công đang chăm chăm quan sát xem nó có buộc chặt hay không. Rầu rĩ, nó cuốn vải quanh hai cổ tay thuyền trưởng. Nó trói xong, tên cầm dao găm hướng mũi dao vào nó. Connor lùi lại, để hắn kiểm tra vòng trói. Hắn có vẻ hài lòng.

Quay lại, hắn rạch mũi dao lên đống gối trước mặt thuyền trưởng và Connor. Lông vũ bay tung trong không khí khi lưỡi dao cứa đứt vỏ gối.

Bụi lông chim làm Connor hắt hơi, suýt trượt chân. Đứng vững vàng lại, nó cảm thấy một vật chạm vào sống lưng. Đó là cán chảo thuyền trưởng đã dùng để đập nhạc công xita. Để cho cán chảo đâm vào hõm xương sống, Connor phân vân tìm cách nắm cán chảo.

Kẻ tấn công cúi nhặt 2 bao kiếm của thuyền trưởng, dắt một bao kiếm vào thắt lưng, rút con dao quắm ra khỏi bao kia, ném cho đồng bọn. Gã kia gọn gàng đón bắt và với 2 tay dao quắm, hắn đe doạ Connor và thuyền trưởng.

Lông chim lả tả rơi xuống gối và mặt bàn như tuyết đổ. Tên cầm dao găm tiến sâu hơn vào phòng. Connor nhận ra, việc rạch gối không là hành động phá hoại ngẫu nhiên. Có vẻ như hắn đang tìm tòi thứ gì đó.

Dù không bị trói như thuyền trưởng Wrathe, nhưng Connor vẫn bị bất lực với tên cầm dao quắm hươ hươ trước mặt. Nó nhớ lời khuyên của Bart. Phải luôn nhìn thẳng mắt đối thủ. Dao kiếm có thể dối lừa, nhưng mắt thì không. Nó ngước nhìn từ mũi đao hung bạo lên mắt đối phương. Nhìn sâu vào đôi mắt nâu đó, Connor ngạc nhiên phát hiện một thoáng sợ hãi.

Thận trọng không để lộ ra thái độ đối phó, Connor nhìn xuống. Có thể nào, kẻ tấn công - không chỉ với một mà là hai lưỡi dao sắt bén chết người - đang khiếp sợ? Hắn sợ những gì có thể xảy ra? Sợ phải sử dụng vũ khí? Cán chảo vẫn thúc vào lưng Connor và một kế hoạch dần được hình thành. Tất cả chỉ còn chờ khoảnh khắc thuận tiện.

Trong khi đó, tên kia đang tạo ra những tiếng động rầm rầm trong phòng. Connor nghe tiếng tài sản, mà nó đã thoáng thấy khi vào đây, đang đỗ vỡ trên sàn. Tiếng tranh bị xé, tiếng ghế bị đập vỡ. Nó chỉ còn biết hình dung ra thảm cảnh.

Suốt thời gian náo động đó, cả Connor, thuyền trưởng Wrathe lẫn tên tấn công bằng dao quắm đều đứng im thin thít, như bị giam giữ trong một bọt bóng mong manh tĩnh lặng.

Một khung rương đổ rầm xuống đất, mảnh gương tung toé khắp mặt sàn. Một lần nữa, Connor lại lo ngại cho sự an toàn của Scrimshaw, nhưng lúc này còn một việc khác làm nó phải chú tâm hơn. Giờ thì tên phá hoại đã nằm trong tầm mắt của Connor và hai người kia. Bước trên biển gương vỡ, hắn tiến lại tượng nữ thần cẩm thạch. Đôi mắt đen long lanh sáng, hắn kề dao lên cổ tượng. Một sự cảnh cáo? Connor thấy mắt hắn không lộ chút ngần ngừ sợ sệt nào. Connor nhăn mặt khi gã đó cứa họng pho tượng.

Lưỡi dao vừa chạm vào tượng đá, một sự lạ lùng xảy ra. Dứi lưỡi dao, xuất hiện một sọc đỏ. Connor sững sờ, mắt mở lớn, khi tên súc sinh cứa lưỡi dao dọc cổ tượng. Chuyện gì sắp xảy ra? Pho tượng che giấu bí mật gì?

Tên đó không để mất nhiều thời gian. Hắn cứa mạnh, với ý đồ cắt đầu pho tượng. Khi đầu tượng rơi xuống, vỡ tan tành trên mặt đất, một nguồn suối đỏ trào ra từ pho tượng cụt đầu, trút đầy chân hắn. Tượng chứa toàn hồng ngọc.

Rõ ràng đây là thứ gã kia đang tìm kiếm. Mở cái bao đen đeo bên hông, dắt dao găm vào thắt lưng, hắn bắt đầu vơ vét châu báo vào bao.

Tên đồng loã mang dao quắm ngoái đầu để nhìn rõ hơn. Ngay lúc đó, Connor từ từ, thận trọng, mắt không rời hắn, tay đưa ra sau, tìm cán chảo. Từ khoé mắt, Connor thấy Scrimshaw đang trườn ra khỏi gầm bàn, tiến tới hai tên đột nhập. Con rắn này định làm gì?

Khi Crimshaw cuốn quanh chân tên cầm dao quắm, Connor hiểu ngay. Nhìn mắt hắn, Connor thấy hắn cũng đã biết sự việc. Tận dụng ngay cơ hội, mấy ngón tay quơ tìm, Connor nắm chặt cán chảo.

Gã bị rắn cuốn chân, ú ớ kêu lên sau lớp mặt nạ. Tên đồng bọn quay phắt lại. Hai bàn tay hắn đang bốc đầy hồng ngọc, màu đỏ phản chiếu lên đôi mắt hắn.

Vung mạnh cái chảo lên, thét lớn, Connor đập chảo lên đầu hắn. Sửng sốt, hắn đổ nhào xuống đống ngọc, nằm đứ đừ.

Trong khi đó, gã kia đang cố gỡ con rắn khỏi chân bằng đầu lưỡi dao.

Thuyền trưởng la lên:

- Không! Để yên cho Scrimshaw!

Connor tước dao găm từ thắt lưng gã mới gục ngã, nhặt bao kiếm của thuyền trưởng Wrathe, gài vội vào thắt lưng nó.

Mắt trợn trừng khiếp đảm, tên cầm dao quắm đang cuống quít cố rũ Scrimshaw ra khỏi chân. Hắn lơ là cảnh giác. Cơ hội dễ dàng để Connor vung dao găm đánh bật một dao quắm khỏi tay hắn.

Nhưng động thái này như làm hắn thức tỉnh. Dù đang sợ con rắn đang từ từ xiết chặt bắp chân, hắn quay lại Connor với con dao quắm còn lại. Không kịp rút kiếm của thuyền trưởng ra khỏi vỏ, nhưng Connor có con dao găm.

Nhìn vào mắt kẻ-sắp-thành-sát-nhân, Connor thấy dù dáng điệu hùng hổ, mắt đối thủ đỏ ngầu sợ hãi.Connor ngập ngừng, không muốn gây nguy hiển cho Scrimshaw. Nếu gã kia ngã xuống, rất có thể đè bẹp con rắn. Làm bạn chiến đấu với một con rắn là một điều thật lạ lùng, nhưng Connor quyết định tiếp tục tấn công. Scrimshaw đã liều mình để cứu thuyền trưởng, bây giờ tới lượt Connor hoàn tất công việc.

Nó nâng cao dao găm, khua vào khoảng không trước mặt để áng chừng trọng lượng con dao và cảm nhận xem nó có thể khua dao với tốc độ nào.

Đối thủ thúc con dao quắm còn lại ra. Không khiếp sợ, Connor đón đòn. Sắt thép chạm nhau chan chát. Dù dao quắm lớn hơn, nhưng nắm tay cầm dao găm của Connor mạnh hơn, làm con dao quắm rung lên trong tay đối thủ. Connor liền rút dao găm về, rồi bồi thêm một nhát cực mạnh. Dao quắm văng khỏi tay gã kia. Phóng tới, nó nhặt lên. Bây giờ, tay phải Connor cầm dao quắm, tay trái là dao găm.

Đối thủ của nó cúi nhặt con dao quắm rơi từ trước đó. Nhưng khi cúi xuống, hắn không chú ý đến người nhạc công bé nhỏ tiến lên từ phía sau. Một sợi dây đàn xita trói ghiến thắt lưng và hai tay hắn.

Scrimshaw buông lỏng thân mình khỏi chân hắn, vặn vẹo trườn qua mặt sàn chứa đầy lông chim, tiến tới chủ nhân.

Khi được Connor cởi trói, thuyền trưởng Wrathe lên tiếng:

- Khá lắm, các chàng trai.

Một tay nâng Scrimshaw lên, một tay nhặt kiếm, ông tiếp:

- Một sự kết hợp hoàn hảo ta chưa từng thấy. Thật sự là một màn phối hợp rất tuyệt vời!


Ý Kiến

Hãy viết thêm nhiều chuyện nữa đi bạn...
nguyenxuanlinh

Truyện hay ghê. Có bạn nào đọc đươc truyện như vậy mách mình với
Quách Thành Lâm

truyện hay. đã lọt hố ^^
Nguyễn Trường Sơn

truyện này kết thúc SE hay HE vậy...ai pit ns mik vs
Bảo Nguyễn

Hay quá trời má ơi
le thi thai

Cung okay.
thuận

Vui đó rồi cũng khóc đó. Có nhiều khúc không kiềm đọc nước mắt luôn
thanhtthuy

đang hay mà, đang hay mà.....đừng hết nhanh vậy chứ!!!
tran van tung

rất hay có nhiều tình tiết rất giống vs những bộ truyện t từng đọc
doanphuonglan

1 ngày ra bn chap v
Ta Nguyên Tấn

Loading...

Đọc Tiếp Tập 1 - Chương 17

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hải Tặc Ma Cà Rồng Tập 1 - Chương 16