Tiểu Thực vọt vào trong lòng Phong Vân, một bên yêu thích không buông tay, một bên thở dài.

-“Làm người đừng nên tham lam quá.” Phong Vân thấy vậy bắn đóa hoa của Tiểu Thực một chút.

Ta không phải người, ta là thực nhân hoa.

Tiểu Thực lập tức phản bác, ngay sau đó co rụt lại, quấn quanh cánh tay của Phong Vân thưởng thức bảo bối nịch thủy, không thèm nhìn Phong Vân.

Phong Vân thấy vậy cười cười, cũng không nói thêm về phương diện này.

Lập tức quay đầu tay trực tiếp duỗi ra, nâng Mộc Hoàng dậy.

-“Đi, phía trước vẫn là biển lửa, nếu muốn đi ra ngoài phải đi qua sấm.” Tối như mực, ánh mắt của Phong Vân là một loại thong dong cùng kiên định mà không có một ngôn từ nào có thể lột tả hết được.

Mộc Hoàng thấy vậy thật sâu nhìn Phong Vân liếc mắt một cái.Sau đó vươn tay, dùng sức xua đi màu đen trên mặt Phong Vân.

Tối như mực làm cho hắn nhìn không thấy biểu tình của Phong Vân, điều này làm cho hắn thực khó chịu, trong miệng lại lạnh lùng nói:“Kỳ cục.”

Phong Vân chỉ là có những ngôn từ ác ngôn, nàng một cái nữ tử cũng không chú ý ,nhưng Mộc Hoàng là một nam nhân còn tại ý, thật là.Lập tức cũng không nhiều lời, nâng Mộc Hoàng tiến lên phía trước.

Mộc Hoàng tùy ý để Phong Vân nâng đỡ , đi về phía trước.Sau một thời gian,khi có nhiều người đuổi giết hắn,thời điểm mà nguy hiểm đã đến cận kề , hắn cũng chưa dám dùng đến chiến giáp.

Đó là bởi vì hắn biết, một khi miễn cưỡng dùng,hắn sẽ không có cách nào chống cự được hai ba lực cùng công kích một lúc.

Mà hiện tại, hắn lại dám dùng.Chính là biết, nữ nhân này sẽ không bỏ lại hắn.

Không biết khi nào lại có tự tin đến vậy, hắn cũng là thật lòng nghĩ như vậy .

Mà hiện tại, quả nhiên.Hai người đỡ nhau, bóng dáng thành đôi.

-“Người tới đây dừng lại.” Con đường cuối, một cao tủng đứng sừng sững ở cửa cung trước mặt hai người, trên khuôn mặt khắc hai chữ dữ tợn.

-“Xem ra đây chính là mấu chốt của địa phương này.” Phong Vân mắt nhìn vào cửa lớn.

Quay đầu nhìn Mộc Hoàng, nhướng mày cười nói:“Đi vào chứ ?”

-“Đi vào.” Mộc Hoàng rõ ràng lưu loát.

Phong Vân nghe vậy trên mặt miễn cưỡng tươi cười, trong mắt lại dấy lên sự đề phòng, vươn tay một chưởng đánh vào cửa lớn ở trước mặt .


Ý Kiến

nhìu chap đọc về sau càng chán v~
Dang Phuong Thanh

Có lịch đăng hok ad? Truyện hay quớ
huykie

truyện hay nhưng truyện ra chậm quá bạn ạ.mỗi ngày vào ko có chương mới thất vọng, buồn chán lắm ý. đăng nhanh chút đi ạ
h tâm mlo

chưa đọc xin ý kiến nhận xét
Lý Quang Tri

ua vậy là hết truyện rồi hả mấy đứa chưa đã j mà :(((
quia guaua nuca

đăng nhanh lên đi bạn ơi, truyện ra chậm thế
myhang

Cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới cầu chương mới
nguyen ba cuong

ua vậy là hết truyện rồi hả mấy đứa chưa đã j mà :(((
TRƯƠNG VĂN ĐẠT

Cầu chap ms
thieu minh quan

đọc về sau thấy hay đấy chứ....
DSFA

Loading...

Đọc Tiếp Chương 79: Hoàng kim sư tử (1)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo Chương 78: Đặc thù thiên phú (8)