Truyện Giờ G

Chương 3: Mở cửa ra

Tác giả Agatha Christie
Ngày 30 tháng Tư

- Không thể có chuyện ấy được - Phu nhân già Tressilian nói - Có họa thằng Nevile mất trí.

Bà cụ dướn người lên, tựa vào đống gối, đưa mắt hoảng hốt nhìn khắp gian phòng.

Cô Mary Aldin nói:

- Chí ít thì đấy cũng là ý nghĩ lẩn thẩn của cậu ấy.

Phu nhân Tressilian có khuôn mặt rất đặc biệt, mũi mảnh và vóc người cân đối. Năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi, tuy hay ốm đau, nhưng bà cụ vẫn giữ được trí óc tinh tường như lúc trẻ. Bà cụ không làm gì, cả ngày chỉ nằm trên giường. Mắt khẽ nhắm như nửa thức nửa ngủ, nhưng mỗi khi bà cụ mở mắt thì sáng suốt một cách kỳ lạ, và bà có thể nói huyên thuyên hàng giờ đồng hồ. Bà cụ giữ cách sống như các mệnh phụ thời xưa, bao quanh là cả một “triều đình”. Cô Mary Aldin là cháu họ xa, đến cùng sống với bà cụ. Hai cô cháu rất hợp tính nhau. Cô Aldin năm nay ba mươi sáu, nhưng khuôn mặt mềm mại, hầu như không có tuổi, và sẽ không thay đổi nữa. Có người nói cô ba mươi, có người nói cô bốn mươi nhăm, nói thế nào cũng có lý. Cô Aldin tính tình không độc ác, được hưởng một nền giáo dục chu đáo. Trên đầu cô, giữa mái tóc đen có một chùm bạc trắng, khiến cô có một dáng dấp nghiêm nghị.

Sau khi chăm chú đọc lá thư của Nevile Strange do phu nhân Tressilian đưa, cô Aldin nhắc lại rằng ý nghĩ của cậu ta “quả là nực cười”.

Bà cụ Tressilian nói tiếp:

- Khó có thể nghĩ đấy là ý tưởng của Nevile! Hẳn có đứa nào nhét vào đầu nó cái ý nghĩ kỳ quặc ấy! Chắc con vợ mới của nó chứ còn ai?

- Kay ấy ạ?... Phu nhân cho rằng đó là ý tưởng của Kay?

- Có vẻ thế!... Con bé vừa hiện đại vừa tầm thường!... Đúng là kiểu suy nghĩ của nó. Chuyện người vợ thứ nhất của một người đàn ông trở thành bạn thân thiết của người vợ thứ hai là một ý tưởng làm ta tởm lợm!... Nhưng ngày nay, con người đâu còn lòng kiêu hãnh nữa!

- Phải coi thời thế buộc họ phải như thế!

- Dù sao ta cũng không để cho chuyện ấy diễn ra trong cái nhà này! Ta cho rằng ta đã quá cố gắng khi nhận con nhỏ sơn móng chân móng tay ấy vào cái nhà này rồi.

- Nhưng cô ấy là vợ của Nevile...

- Ta biết!... Ông Matthew đã nhận thằng Nevile là người được ông ấy bảo hộ, nên ta đành phải theo. Matthew muốn nó coi tòa biệt thự Mũi biển Hải âu này là “nhà” của nó. Nếu cấm cửa vợ nó cũng tức là cắt đứt quan hệ với nó. Ta không muốn thế, nên đành phải mời cả con nhỏ ấy về đây. Nhưng ta không thích con ấy. Nó không xứng đáng là vợ thằng Nevile. Nó không phải con nhà dòng dõi...

Cô Aldin dè dặt nói:

- Cô ấy sinh ra trong một gia đình không đến nỗi nào.

- Đâu có!... Ta đã kể với chị rồi thôi, bố con nhỏ, sau một vụ bê bối rất mang tiếng ở sòng bạc, đã phải xin ra khỏi tất cả các câu lạc bộ ông ta là thành viên. May mà sau đó không lâu ông ta qua đời. Còn mẹ con nhỏ thì nổi tiếng ở khách sạn Riviera trên bờ biển Địa Trung Hải. Kiểu vũ nữ nhà hàng làm sao giáo dục được con gái!... Cuối cùng con nhỏ gặp được thằng Nevile nhà mình trong một cuộc đấu quần vợt. Nó liền chài thằng bé, rồi bắt Nevile phải bỏ vợ yêu, để lấy nó. Chính con Kay ấy đã gây ra tất cả mọi chuyện rối rắm!

Cô Aldine cười thầm trong bụng. Bà cụ Tressilian đổ mọi tội lên đầu người phụ nữ và tha thứ hết cho người đàn ông. Đúng là cách suy nghĩ cổ xưa.

Cô nói:

- Theo cháu thì tội cũng ở Nevile một phần!

Phu nhân Tressilian công nhận:

- Thì ta có bảo thằng Nevile không có lỗi đâu?... Nó đang có con vợ tuyệt vời, yêu nó... Con Audray còn quá yêu chồng ấy chứ... Thằng Nevile cũng có lỗi. Nhưng nếu con ranh kia không bám chặt thì nó đâu chịu bỏ vợ? Chị biết không, trong toàn bộ câu chuyện này, ta chỉ thương con Audray...

Cô Aldin thở dài:

- Sao mà câu chuyện đâm rắc rối đến thế!

- Chị nói đúng. Trên đời có những tình huống khiến con người ta không còn biết phải có thái độ như thế nào nữa. Ông Matthew rất quý con Audray. Ngay ta, ta cũng rất yêu nó. Và không ai dám bảo nó không phải con vợ tuyệt vời của thằng Nevile. Tất nhiên con Audray có chỗ yếu là không chia sẻ những đam mê của chồng. Nhưng đấy đâu phải khuyết điểm? Con Audray chưa bao giờ chơi thể thao... Chị biết không, ta càng nghĩ càng thấy ngán ngẩm thời thế hiện nay. Hồi ta còn trẻ, làm gì có những thứ ấy? Đàn ông không phải bao giờ cũng chung thủy với vợ, nhưng làm gì có chuyện ly hôn như bây giờ...

- Thời thế đã khác xưa.

- Đúng là chẳng nên nuối tiếc dĩ vãng, nhưng phải thấy ngày xưa làm gì có những chuyện như thế này!... Vậy mà bây giờ, những đứa con gái như con Kay có thể cướp chồng người khác, và mọi người còn cho thế là hay ho nữa chứ!

- Trừ phu nhân.

- Ta thì kể làm gì! Con Kay ấy đâu cần đến ý kiến của ta! Nó chỉ nghĩ đến sung sướng cho bản thân nó, còn mọi thứ khác nó bất cần!... Cuối cùng nó thành vợ thằng Nevile, và mỗi lần về đây, thằng Nevile có thể dẫn con nhỏ ấy về theo. Ta đồng ý tiếp cả bè bạn của thằng Nevile, và bây giờ cả bạn bè con Kay, vợ nó nữa... Mà sao ta ghét cái thằng láu lỉnh, lúc nào cũng bám theo váy của con nhỏ ấy đến thế... Tên thằng ấy là gì ấy nhỉ?

- Latimer phải không ạ?

- Phải rồi, chính nó đấy!... Con Kay gặp nó trong khách sạn Riviera trên bờ Địa Trung Hải bên Pháp. Ta còn chưa hiếu thằng ấy xoay sở thế nào mà sống đàng hoàng được như thế?

- Cậu ấy rất khôn ngoan.

- Thói khôn vặt ấy ta cũng cho rằng có thể bỏ qua, nhưng ta e thằng ấy không chỉ vây vo thế thôi!... Dù sao ta cũng thấy con vợ thằng Nevile thân với nó hơi quá mức đấy. Hè năm ngoái, khi vợ chồng thằng Nevile về đây nghỉ, thằng bạn con Kay cũng về theo, thuê phòng khách sạn ngoài thị trấn nghỉ mát Easterhead. Cái lối nó bám sát con Kay như vậy làm ta thấy lo.

Cô Aldin nhìn ra ngoài cửa sổ. Tòa biệt thự nay nằm trên bờ cao của sông Tern, ngay gần chỗ dòng sông đổ ra biển, cho nên ngồi đây có thể nhìn thấy bãi tắm cát trắng phau ở thị trấn nghỉ mát Easterhead. Phía trên bãi tắm là mấy khách sạn đồ sộ và viện an dưỡng xinh xắn. Gần đấy là xóm chài Saltcreek với những ngôi nhà nhỏ nằm rải rác trên sườn đồi, trông ra biển cả.

Phu nhân già Tressilian vẫn giữ kiểu suy nghĩ cổ xưa, bà cụ không cần giấu giếm nỗi khinh bỉ đối với những người đến đấy nghỉ hè ở thị trấn Easterhead. Tòa khách sạn đồ sộ, mặt trước chạy dài sơn màu trắng tinh, nằm ngay đối diện với những cửa sổ tòa nhà của phu nhân.

Bà cụ nhắm mắt lại, nói:

- May mà ông Matthew chưa phải nhìn thấy tòa nhà kệch cỡm kia! Thời ông ấy còn sống, bãi biển phẳng lì, nhìn thấy tận tít xa, có bị cái gì ngăn trở tầm mắt đâu?...

Hai ông bà Tressilian ra sống ở tòa biệt thự Mũi biển Hải âu này từ cách đây hơn ba mươi năm. Và ông Matthew đã chết đuối trong một cuộc du ngoạn bằng ca nô ra biển, khi chiếc ca nô bị lật, ngay trước mắt bà vợ lúc đó còn khá trẻ. Ai cũng tưởng bà sẽ bán dinh cơ này, rời khỏi Saltcreek, nhưng bà Tressilian đã không làm thế. Bà ở lại, chỉ cho phá ngôi nhà để ca nô và hủy tất cả những gì bên trong. Hồi đó bãi biển này chưa có bến để tàu thuyền vào, và ai muốn vượt qua vũng biển để sang bên kia, phải thuê dân chài ở đây chở bằng thuyền.

Quay lại câu chuyện đang trao đổi, cô Aldin rụt rè hỏi phu nhân Tressilian xem cô có phải thảo một lá thư để gửi cho Nevile, nói cho anh ta biết phu nhân không tán thành điều dự định của anh không.

Bà cụ không trả lời thẳng vào câu hỏi.

Bà nói:

- Có một điều chắc chắn là con Audray sẽ không thay đổi chương trình. Nó vẫn sẽ về đây vào tháng Chín như mọi năm.

Cô Aldin đọc lại lá thư của Nevile:

- Trong thư, Nevile cho biết cô Audray đã đồng ý với cậu ấy và cũng rất muốn gặp cô Kay ở đây.

- Ta không tin. Nevile thuộc loại đàn ông hễ muốn gì là cho luôn đó là thực tế.

Cô Aldin vẫn kiên nhẫn thuyết phục:

- Cậu ấy bảo đã thống nhất với cô Audray!

Phu nhân Tressilian gật gù:

- Một sự trùng hợp kỳ lạ đấy... Y hệt câu chuyện của Vua Henry VIII ngày xưa...

Cô Aldin chưa hiểu. Phu nhân Tressilian trầm ngâm nói tiếp.

- Đấy là chuyện về một người bị lương tâm cắn rứt. Vua Henry sau khi ly hôn với công nương Catherina, đã cố làm cho công nương hiểu rằng họ ly hôn là cần thiết. Nevile cũng vậy, nó cảm thấy đã có lỗi khi ly hôn với con Audray, bây giờ nó muốn xoa dịu phần nào nỗi ray rứt lương tâm ấy bằng cách làm cho con vợ cũ thấy rằng chuyện ly hôn không ảnh hưởng gì, và tình cảm giữa nó với con Audray vẫn thân thiết như xưa. Cho nên Nevile muốn con vợ cũ gặp con vợ mới, và tạo điều kiện cho hai đứa trở thành đôi bạn thân thiết.

Cô Aldin có vẻ chưa tin:

- Có đúng là như thế không, thưa phu nhân?

Bà cụ Tressilian mở mắt nhìn cô cháu:

- Chị nói thế là ý làm sao?

- Cháu cảm thấy cách suy nghĩ trong lá thư này không phải kiểu suy nghĩ của cậu Nevile. Phu nhân có nghĩ rằng rất có thể chính cô Audray đã gợi ra cho cậu ấy không? Và chính cô Audray muốn có cuộc gặp với cô Kay?

- Nhưng tại sao con Audray lại muốn thế? - Bà cụ Tressilian cau mày phản đối - Sau khi ly hôn với Nevile, nó đã về sống với bác nó, bà Royde, và do nghĩ ngợi nhiều quá nó đã đau ốm trong một thời gian khá dài. Bây giờ nó chỉ còn như cái bóng, có còn giống chút nào với con Audray xinh đẹp ngày xưa nữa đâu? Audray là loại phụ nữ rất có nghị lực, nhưng đồng thời cũng rất hay nghĩ ngợi. Với lại chuyện ấy quá lâu rồi. Nevile lấy vợ khác, và Audray cũng đã bình tĩnh trở lại. Sao chị lại nghĩ rằng nó còn muốn khơi lại những kỷ niệm đau lòng xưa kia?

- Trong thư, cậu Nevile nói rằng chính cô Audray muốn thế...

Phu nhân già Tressilian chăm chú nhìn cô cháu một lúc lâu, rồi nói:

- Sao chị cứ khăng khăng như thế, Aldin? Hay chính chị muốn thấy cả ba đứa cùng có mặt một lúc trong cái tòa nhà này?

Cô Aldin đỏ mặt, nói:

- Cháu chẳng muốn gì cả!

Phu nhân Tressilian vẫn đuổi theo dòng suy nghĩ:

- Hay chính chị mớm cách suy nghĩ đó cho thằng Nevile đấy, Aldin?

- Ôi, sao phu nhân có thể nghĩ một cách phi lý như thế được?

- Đúng là phi lý thật - Bà cụ tán thành - Nhưng ta rất không muốn thấy ý tưởng đó do thằng Nevile tự nghĩ ra...

Bà cụ nhắm mắt một lát rồi nói tiếp:

- Mai mồng Một nhỉ? Vậy là từ ngày mồng năm, con Audray sẽ ở chơi nhà Darlington, cách đây chưa đến ba mươi cây số... Chị viết thư đến đấy cho nó, bảo hôm nào thuận tiện, nó ghé sang đây!

Ngày 5 tháng Năm

- Cô Audray đã đến, thưa bà chủ!

Bà quản gia già Barrett báo tin xong, thì Audray bước vào phòng phu nhân Tressilian. Cô bước thẳng đến bên giường bà cụ, rồi ngồi xuống ghế nệm cạnh đó.

Audray có dáng vẻ tựa như một ảo ảnh. Vóc người nhỏ bé, chân tay xinh xắn, làn tóc vàng nhạt, khuôn mặt nhỏ và trắng xanh, cặp mắt màu tro rất đẹp, mũi thon thon xinh xắn... Tất cả các nét đó cho thấy cô là một phụ nữ không hẳn đáng mến mà cùng không hẳn không đáng mến. Thoạt nhìn, người ta dễ thấy Audray mang dòng máu quý tộc, khiến người ta phải ngoái lại nhìn. Audray hơi có dáng như một bóng ma, nhưng là một bóng ma còn thật hơn cả người sống.

Audray có giọng nói tuyệt vời. Dịu dàng và trong sáng như tiếng chuông.

Hai phụ nữ trò chuyện một lát, kể về những người quen biết cả hai, những tin tức mới, rồi phu nhân Tressilian chuyển sang để tài bà cụ đang quan tâm.

- Cháu thân yêu, - Bà cụ bắt đầu nói - ta nhắn cháu sang đây, trước hết để được hôn cháu, nhưng còn vì ta nhận được một lá thư rất lạ của Nevile...

Audray ngước cặp mắt tuyệt đẹp, bình thản nhìn vị phu nhân già.

- Nó định, - Bà cụ Tressilian nói tiếp - ta phải nói ngay rằng ý định của nó ta cảm thấy phi lý. Nó định đưa vợ nó đến đây nghỉ vào tháng Chín. Nó bảo nó muốn cháu và con Kay gần gũi nhau và thành đôi bạn thân thiết. Nevile còn nói rằng cháu cũng không phản đối ý tưởng ấy của nó.

Nói xong, bà cụ ngừng, chờ cô Audray.

Audray nhẹ nhàng hỏi:

- Ý định ấy bác thấy phi lý lắm sao?

- Thế ra cháu thật sự muốn có cuộc gặp gỡ đó à?

Giọng nói của phu nhân Tressilian chứa đựng một nỗi ngạc nhiên khiến Audray ngập ngừng một lúc rồi mới đáp.

- Bác không cho đấy là một ý tưởng tốt hay sao ạ? - Cuối cùng cô nói.

Phu nhân Tressilian không còn tin vào tai mình nữa.

- Quả thật cháu muốn gặp... con... Kay ấy à?

- Cháu nghĩ cách đó có thể... làm đơn giản đi mối quan hệ.

- Đơn giản đi mối quan hệ?

Phu nhân Tressilian lẩm bẩm nhắc lại câu nói, bà cụ lộ vẻ thất vọng.

Audray nói tiếp, giọng ngọt ngào:

- Bác Tressilian yêu quý, bác tốt quá. Nhưng cháu thiết tưởng, nếu anh Nevile đã muốn thế thì...

Bà cụ ngắt lời:

- Vấn đề không phải thằng Nevile muốn gì, mà cháu, cháu muốn thế nào mới là điều quan trọng. Cháu!

Má Audray hơi hồng lên một chút, một màu hồng tinh khiết, giống như màu hồng ở mặt trong con sò biển.

Cô nói:

- Quả thật cháu củng muốn như thế!

Phu nhân Tressilian thở dài.

Audray nói tiếp:

- Tất nhiên chúng cháu sẽ làm mọi thứ theo ý bác. Tòa biệt thự này của bác...

Bà cụ nhắm mắt lại, nói:

- Ta già quá rồi. Ta cảm thấy ta chẳng còn hiểu ra làm sao nữa.

- Cháu xin để bác nghỉ. Lúc khác cháu sẽ lại đến lúc nào bác thấy muốn cháu đến. Nếu bác không muốn tháng Chín này cháu đến đây...

Bà cụ vội mở mắt, kêu lên:

- Không! Không đời nào lại như thế! Cháu sẽ vẫn đến đây vào tháng Chín như mọi năm! Đến cùng thời gian với thằng Nevile và con Kay kia! Ta già rồi thật, nhưng ta vẫn có thể thích ứng như mọi người khác với những trò quái đản của thời hiện đại! Coi như câu chuyện đã quyết định xong, không bàn lại nữa!

Bà cụ lại nhắm mắt. Lát sau, hơi hé mở mắt, bà cụ chăm chú nhìn người phụ nữ trẻ, dịu dàng nói:

- Vậy là cháu đạt được điều cháu mong muốn rồi chứ?

Audray nhún vai, đáp rất khẽ:

- Vâng... Vâng, thưa phu nhân... Cháu rất biết ơn bác...

Phu nhân Tressilian nghiêm giọng nói:

- Audray yêu quý, cháu tin chắc là cháu sẽ không đau đớn chứ? Trước kia cháu rất yêu thằng Nevile, và bây giờ cháu không sợ khơi lại vết thương lòng hay sao?

Audray cúi xuống nhìn hai bàn tay nhỏ nhắn đeo găng của mình. Phu nhân Tressilian nhận thấy một trong hai bàn tay ấy cứng lại, bấu chặt vào thành giường.

Người phụ nữ trẻ ngẩng đầu. Nét mặt cô điềm tĩnh.

Audray nói:

- Tất cả những chuyện đó đã lui vào dĩ vãng, thưa bác. Tất cả chỉ còn là dĩ vãng!

Phu nhân Tressilian ngả mái đầu lên đống gối, kết luận:

- Đấy là việc của cháu, và chắc chắn cháu biết nên làm thế nào!...

Bà cụ nhắm mắt lại, nói thêm:

- Cháu yêu quý, lúc này ta đang mệt... Ta đành phải bảo cháu để yên cho ta nghỉ. Tiểu thư Aldin đang đợi cháu dưới nhà đấy. Bảo chị ấy sai bà quản gia Barrett lên đây với ta...

Lúc bà quản gia Barrett bước vào, phu nhân Tressilian nhắm mắt nhưng còn thức. Bà cụ nói:

- Bà Barrett thân mến. Ta muốn rời khỏi cõi đời này sớm ngày nào càng tốt cho ta ngày đó! Những thứ diễn ra xung quanh, ta không sao hiểu nổi...

- Cụ chủ đừng nói thế! Tại lúc này cụ chủ đang mệt đấy thôi!

- Bà nói đúng. Ta thấy rất mệt. Bỏ cái chăn này ra giúp ta. Nó nặng quá ta không xoay nổi. Rồi lấy cho ta viên thuốc an thần...

- Tôi rất lấy làm lạ sao hôm nay cụ chủ lại bực dọc với cô Audray? Cô ấy đáng yêu đến thế kia mà... Lúc xuống dưới kia cô ấy cũng bảo tôi lấy cho một viên thuốc an thần... Trông cô ấy ốm yếu quá!... Cô Audray luôn có cách nhìn sự đời không giống mọi người... Cô ấy lại có tính kiên quyết... Cô ấy đã định thế nào thì buộc người khác phải làm theo... Cô ấy ở đâu là ở đấy mọi người đều phải nghe cô ấy răm rắp!

- Bà nói đúng lắm, Barrett.

- Cô Audray còn có tính không quên cái gì bao giờ. Nhiều lúc tôi cứ tự hỏi, không biết cậu Nevile thỉnh thoảng có nghĩ đến cô ấy không... Cô vợ mới của cậu ấy quả là rất đẹp... Nhưng cô Audray lại thuộc loại phụ nữ mà khi xa cô ấy, không ai có thể quên cô ấy được!

Phu nhân Tressilian khẽ cười:

- Thằng Nevile đúng là ngu xuẩn - Bà cụ nhẹ nhàng nói - Nó muốn tạo cho hai đứa phụ nữ trẻ kia thành đôi bạn thân thiết. Rồi nó sẽ phải hối hận về chuyện đó.

Ngày 29 tháng Năm

Thomas Royde, chiếc tẩu trên môỉ, đang giám sát mấy người phu Mã Lai khuân vác hành lý cho anh. Chốc chốc, Royde lại đưa mắt nhìn ra khu đồn điền. Phong cảnh này đã thân thiết với Royde từ hơn bảy năm nay, và sắp tới anh sẽ phải xa nó trong sáu tháng.

Royde ngạc nhiên là mình vẫn còn trở lại nước Anh.

Dáng người cao lớn, Allen Drake bước vào, che lấp khung cửa.

- Sắp chuẩn bị xong chưa, Royde?

- Rồi.

- Vậy sang mình, ta làm một cốc rượu chia tay chứ, cậu bạn hạnh phúc? Mình đến chết vì ghen với cậu đấy, Royde!

Thomas Royde, thân hình nặng nề, nhưng có khuôn mặt cởi mở, lương thiện, không đáp. Tính anh ít nói, bạn bè phải đoán ý nghĩ của anh qua cách anh ta im lặng. Nhưng Royde vẫn bước ra, đi theo bạn. Dáng đi của anh rất kỳ quặc, giống như con cua. Chẳng là sống sót sau một trận động đất, Royde bị bỏng hoàn toàn một cánh tay. Chính vì thế anh ta phải thận trọng trong cách di chuyển, nhưng mọi người lại tưởng Royde vụng về, nhút nhát. Thật ra anh chỉ vụng về nhút nhát trong một số hoàn cảnh nào đó.

Drake rót rượu, nâng cốc nói:

- Nào, anh bạn! Chúc chuyến nghỉ hè của cậu đầy lý thú.

Royde chỉ đáp bằng một tiếng ậm ừ trong cổ họng.

Drake cười.

- Cậu lúc nào cũng bất cần mọi thứ, đúng vậy không? Mà đã bao lâu cậu chưa về nước Anh nhỉ?

- Bảy năm... sắp tám rồi!

- Hẳn nào! May mà cậu chưa thành một thằng cha bản xứ đấy!

- Cũng sắp thành...

Họ im lặng.

Drake hỏi:

- Cậu đã có kế hoạch sử dụng thời gian ở Anh thế nào rồi chứ?

- Có... mà cũng không có...

Khuôn mặt rám nắng của Royde bỗng nhiên đỏ ửng lên màu gạch.

Drake reo lên vui vẻ:

- Vậy là có một cô gái xinh đẹp nào ở đó rồi.

- Vớ vẩn!

Royde hít tẩu thuốc, phả ra làn khói trắng. Rồi khác với thói quen mọi khi, anh bắt ngay vào câu chuyện. Thật ra Royde không bao giờ là người gợi mở một câu chuyện bao giờ.

Anh nói:

- Mình có cảm giác về đó mình sẽ được chứng kiến một sự thay đổi.

Drake nói:

- Mình vẫn muốn hỏi cậu, sau cái lần về nghỉ trước, cậu đã quyết định sẽ không bao giờ trở lại nước Anh, vậy mà bây giờ cậu lại đột nhiên thay đổi ý kiến. Tại sao vậy?

Royde nhún vai.

- Mình vừa nhận được những tin tức xấu ở Anh.

- Chết, xin lỗi! Mình quên bẵng mất là ông em cậu vừa chết trong một tai nạn ô tô khó hiểu...

Royde gật đầu.

Tuy nhiên lâu nay Drake vẫn chưa hiểu nguyên nhân nào khiến bạn mình quyết định không bao giờ trở lại nước Anh nữa. Nói cho cùng thì Royde còn bà mẹ, bà cụ hẳn rất mong gặp mặt con trai. Bỗng nhiên Drake sực nhớ tới một chi tiết: Royde quyết định không trở lại nước Anh trước khi nhận được tin em trai cậu ta bị nạn. Royde đúng là có tính nết khác người.

- Hai anh em cậu thân với nhau lắm không?

- Không. Adrian đi theo con đường khác. Cậu ấy là luật sư...

- Thế thì mình hiểu được. Nghề ấy hoàn toàn khác nghề chúng mình. Một căn hộ ở thủ đô London, hết tiệc tùng này đến vũ hội khác... Một nghề kiếm tiền chuyên bằng cách khua môi múa mép...

Drake hình dung Adrian là một con người khác hẳn cậu bạn ít nói này.

- Mẹ cậu vẫn còn chứ?

- Còn.

- Hình như cậu còn một cô em?

- Không.

- Thế bức ảnh ấy?

- Cô ấy chỉ là họ hàng xa... Bố mẹ mình nuôi vì cô ấy mồ côi...

Drake nhận thấy bạn lại hơi đỏ mặt.

- Có chồng chưa? - Drake hỏi.

- Rồi. Chồng cô ấy chính là thằng cha Nevile mà mình đã có lần kể với cậu...

- Thằng cha chơi quần vợt phải không?

- Chính hắn. Nhưng hai người ly hôn rồi.

Drake không nói gì, nhưng anh ta thầm nghĩ, hẳn Royde về Anh là để tấn công cô “họ hàng xa” kia.

Thấy không nên gặng hỏi sâu về chuyện này, Drake lảng sang đề tài khác:

- Cậu định dùng kỳ nghỉ này để đi câu hay đi săn?

- Trước tiên, mình về qua nhà thăm bà mẹ đã. Sau đó, có thể mình sẽ đi Saltcreek chơi môn thuyền buồm đôi chút.

- Mình biết chỗ đó. Một làng hẻo lánh bên bờ biển, nhưng phong cảnh tuyệt đẹp... Có một khách sạn nhỏ xinh xắn, xây theo kiểu cổ.

- Khách sạn Balmoral... Mình sẽ nghỉ ở đấy, nếu như mình không đến ở nhà người quen. Họ cũng có một tòa nhà gần đó.

- Hay đấy.

- Đúng thế. Điều mình thích nhất là bờ biển Saltcreek rất yên tĩnh. Nơi đấy, không lo bị xe chẹt.

- Cậu lầm rồi - Drake nói - Chính những nơi như thế lại không phải không nguy hiểm!

Ngày 29 tháng Năm

Ông già Treves nói:

- Các vị hẳn phải đồng ý với tôi là chuyện đó thật đáng buồn. Suốt hai mươi nhăm năm qua, tôi đều đặn đến nghỉ ở khách sạn Hàng Hải, trong thị trấn Leahead, vậy mà bây giờ người ta phá tan hết, lấy cớ để cải tạo! Họ bảo mặt trước của tòa nhà khách sạn nhỏ quá, cần phải xây to ra! Ngu xuẩn!... Tại sao không để yên mọi thứ như chúng vẫn có từ trước? Thị trấn Leahead có cái dáng cổ kính rất nên thơ, tại sao cứ phải bắt nó hiện đại hóa?

Luật sư Rufus nói:

- Theo tôi đoán, ở đó còn có những khách sạn khác nữa chứ?

- Tất nhiên rồi, nhưng có lẽ không bao giờ tôi đến Leahead nữa. Bà Markey chủ khách sạn Hàng Hải đã biết tính tôi và ở đấy tôi như ở nhà mình. Năm nào bà chủ cũng dành cho tôi đúng cái phòng ấy, tôi gặp lại đúng những nhân viên phục vụ ấy, các món ăn cũng không hề thay đổi, và đều rất hợp với khẩu vị của tôi.

- Sao ông không đi Saltcreek?... Tại đấy cũng có một khách sạn xây theo kiểu cổ, khách sạn Balmoral, và chủ khách sạn tôi rất quen, tên là ông bà Roger. Bà vợ xưa nấu bếp cho Huân tước Mounthead, người có bếp ăn nổi tiếng ngon nhất London. Bà ta kết hôn với viên bếp trưởng ở đó rồi hai người chuyển ra Saltcreek mở khách sạn riêng. Tôi tin đến nghỉ ở đó ông sẽ hài lòng: không có nhạc xập xình, món ăn lại tuyệt vời...

- Thế thì hay đấy... Khách sạn có cái sân trời kín đáo nào không?

- Có. Trên đó muốn bóng râm có bóng râm, muốn nắng có nắng. Nếu ông định đến đấy nghỉ, tôi có thế viết thư giới thiệu ông với vài người bạn ở đó. Biệt thự của phu nhân Tressilian chỉ cách đấy vài bước chân. Bà cụ là một phụ nữ rất đáng quý, chỉ có điều hiện nay gần như bị liệt hoàn toàn.

- Có phải phu nhân là vợ của một thẩm phán không?

- Đúng đấy...

- Ngày trước, tôi quen ông thẩm phán Matthew Tressilian, và hình như đã có gặp bà vợ... Nếu tôi nhớ không sai, thì đó là một phụ nữ rất đáng mến... Nhưng đã lâu lắm rồi... Có phải Saltcreek là một làng biển gần thành phố Saint-Loo không nhỉ?... Tôi cũng có nhiều người quen ở đấy... Càng nghĩ, tôi càng thấy ý kiến ông rất hay. Tôi sẽ viết thư đến đó hỏi thêm tình hình. Có thể tôi sẽ đến đó nghỉ một tháng, từ 15 tháng Tám đến 15 tháng Chín. Tôi hy vọng ở đó có nhà gửi xe, và có thể bố trí nơi ăn nghỉ cho anh lái xe của tôi...

- Tất nhiên là có!

- Tim tôi không được tốt, nên tôi hy vọng thuê được phòng dưới tầng một. Chắc khách sạn có thang máy chứ?

- Có.

Ông già Treves kết luận:

- Có lẽ nhờ ông, vấn đề nghỉ hè của tôi năm nay thế là giải quyết xong. Tôi cũng rất muốn nối lại tình bạn với phu nhân Tressilian...

Ngày 28 tháng Bảy

Chống hai khuỷu tay lên đầu gối, ngả người về phía trước, Kay trong chiếc quần “soóc” và áo thun mầu vàng tươi, mắt không rời các cầu thủ đang thi đấu trên sân quần vợt. Giải Saint-Loo đang đi vào giai đoạn kết thúc. Nevile lọt vào vòng bán kết, gặp anh chàng Merrick trẻ tuổi, người được giới thể thao đánh giá là có triển vọng trở thành một trong những cây vợt xuất sắc nhất của Anh quốc...

Latimer lách sang ngồi cạnh Kay. Anh ta nói nhỏ bằng giọng đùa giỡn:

- Cô vợ yêu đang ngắm anh chồng đoạt giải!

Kay giật nảy người:

- Anh làm tôi sợ quá! Tôi không biết anh cũng đến đây!

- Tôi vẫn ở đây! Cô nên bắt đầu biết điều đó!

Những người không ưa Latimer, bảo anh ta không có vẻ người Anh, thật ra anh chàng hai mươi nhăm tuổi này rất đẹp trai. Nước da rám nắng rất ăn nhập với làn tóc đen nhánh và cặp mắt to màu xám đầy thông minh. Latimer rất biết khai thác giọng nói quyến rũ của mình để chinh phục phái đẹp.

Latimer và Kay đã nhiều lần nằm phơi nắng bên nhau bên bãi biển Juan-les-Pins ở miền Nam nước Pháp, từng khiêu vũ với nhau rất nhiều - Latimer nhảy rất giỏi - và hai người không chỉ là bạn, mà còn là đồng minh của nhau.

Cầu thủ trẻ Merrick giao bóng. Nevile đỡ và quật lại bằng một động tác bậc thầy, khiến đối phương không đỡ kịp.

Latimer nói:

- Cú vợt của Nevile quả là tuyệt chiêu. Tôi thích kiểu tạt trái của cậu ta hơn là cú đánh bên phải. Mà Merrick lại đỡ rất kém những cú tạt trái. Nevile nắm được nhược điểm đó của đối phương.

Tiếng trong loa:

- Bốn - ba, nghiêng về phía Nevile Strange!

Hiệp sau Nevile lại thắng, cầu thủ trẻ Merrick bực tức không còn giữ được bình tĩnh nữa.

Latimer nói:

- Tình hình đang thuận lợi cho Nevile!

Nhưng Merrick đã trấn tĩnh lại, chơi thận trọng hơn, và bắt đầu xoay chuyển được tình thế.

- Cậu ta thông minh đấy - Latimer nhận xét - Hiệp tới sẽ có nhiều bất ngờ cho mà xem!

Anh ta nói đúng. Cuối cùng Merrick thắng. Nevile bước lên cạnh lưới, bắt tay người thắng cuộc. Nụ cười của anh hơi buồn.

- Tuổi tác bắt đầu gây tác động - Latimer nói - Ba mươi ba tuổi khó thắng nổi mười chín tuổi lắm... Nhưng Kay ạ, phải công nhận Nevile rất biết cách chấp nhận sự thua. Phải chăng chính vì thế mà cậu ta không trở thành vô địch?

- Anh nói vớ vẩn!

- Đúng thế đấy! Nevile là một cao thủ, cậu ta không bao giờ cáu kỉnh khi bị thua!

- Điều ấy thì anh nói đúng.

- Tôi biết nhiều cây vợt rất giỏi, nhưng luôn cay cú. Nevile không thế. Đấy mới đúng là tinh thần thể thao. Nhưng sao tôi không thích kiểu “chấp nhận” như thế.

- Nhưng anh phải công nhận ghen ghét là tồi.

- Cả cay cú nữa chứ!

- Nói thật, tôi không thích anh công khai tỏ ra không ưa Nevile!

- Nhưng tại sao tôi lại phải yêu cậu ta?... Cậu ta đã nẫng mất của tôi cô gái đáng lẽ phải là vợ tôi!

- Anh ấy không nẫng của ai cả! Tôi yêu Nevile. Và tôi đã lấy anh ấy... Mà sao anh cứ thích chọc vào cuộc đời tôi?

Kay quay mặt về phía Latimer cười. Anh ta cũng cười đáp lại, rồi lảng sang chuyện khác.

- Cô có hài lòng về chuyến nghỉ hè năm nay không, Kay?

- Có. Chúng tôi đã làm một chuyến ngao du trên biển tuyệt vời. Nhưng lúc này thì tôi bắt đầu thấy ngán ngồi xem những cuộc thi đấu quần vợt của Nevile rồi.

- Cô còn phải chịu đựng một tháng nữa kia đấy...

- Tôi biết. Nhưng sau tháng Chín, chúng tôi sẽ về nghỉ nửa tháng ở Mũi biển Hải âu...

- Lúc đó, tôi cũng nghỉ ở khách sạn Easterhead gần đấy. Tôi đặt trước phòng rồi.

- Bọn tôi ở đấy sẽ có đủ một “bộ”: tôi, chồng tôi, cô vợ cũ của anh ấy. Nghe đâu còn cả một gã Mã Lai cũng đến đó nghỉ.

- Đúng là một “bộ” đầy đủ thật!

- Chưa kể còn cả một bà họ hàng xa, đến trú ở đó để chiều chuộng một bà phu nhân già khọm... mặc dù bà họ hàng xa này chẳng hy vọng kiếm chác được gì, bởi người thừa kế gia tài sẽ là Nevile và tôi!

- Có thể bà họ hàng xa ấy chưa biết điều đó?

- Nếu vậy thì sẽ có chuyện ly kỳ đấy!

Kay đứng lên huơ cây vợt, nhưng có vẻ đang nghĩ tận đâu đâu.

Lát sau, cô nói rất khẽ, và giọng rất lạ:

- Anh Latimer này!...

Latimer nghiêng đầu về phía cô:

- Gì thế, cô em?

Kay thở dài:

- Không có gì cả... Chỉ có điều đôi lúc tôi bỗng thấy hoảng sợ... Tôi thấy sợ và không hiểu mình sợ cái gì.

- Xưa nay cô có cái tính ấy đâu nhỉ, Kay?

Kay nhìn chàng trai, rồi lấy lại được bình tĩnh, cô cười:

- Nghĩa là anh sẽ nghỉ ở khách sạn tại thị trấn Easterhead?

- Đúng thế, chắc chắn là như thế.

Kay quay gót, đi vào đón chồng trước cửa phòng thay quần áo dành cho cầu thủ.

- Hình như anh bạn của chúng ta đến đây rồi. - Nevile nói.

- Anh định nói Latimer ấy à?

- Chứ còn ai nữa?... Con chó chung thủy... Anh nói “chó” nhưng giá nói “thằn lằn” thì đúng hơn.

- Có vẻ anh không thích anh ấy!

Nevile nhún vai.

- Cậu ta không cản trở gì anh hết! Cậu ta giúp em tiêu khiển chỉ càng tốt thôi...

- Anh không ghen đấy chứ?

Nevile ngạc nhiên quay nhìn vợ:

- Ghen với Latimer ấy à?... Em nói lạ!

- Anh biết không, - Kay nói - anh ta được coi là người đàn ông đầy sức quyến rũ đấy.

- Mà đúng cậu ta quyến rũ thật! Cậu ta có sức hút của một gã trai trẻ Nam Mỹ!

- Anh ghen rồi!

Nevile trìu mến nắm cánh tay vợ, nói:

- Không phải đâu, em yêu quý! Anh không có thói ghen tuông. Em có thể có một tá cậu trai mê em, em có thể tạo nên cả một bầy nam giới tôn sùng em, anh cũng không thấy khó chịu chút nào hết! Em thuộc về anh chứ không thuộc về họ, đối với anh đấy là điều chính yếu.

- Anh quá tự tin đấy! Kay đáp, giọng hơi khó chịu.

- Em nhận xét đúng... Nhưng định đoạt cuộc đời chúng ta là Số Phận! Số Phận đã cho chúng ta ra đời, và làm chúng mình gặp nhau!... Anh gặp em ở Cannes. Anh vào khách sạn Estoril và người anh gặp đầu tiên là em, Kay! Một cô Kay bằng xương bằng thịt, một cô Kay xinh đẹp tuyệt vời!... Ngay lúc đó, anh hiểu ngay rằng Số Phận đã can thiệp vào cuộc đời hai chúng ta, và anh sẽ không thoát ra khỏi Số Phận...

- Không phải Số Phận đâu, mà chính là “em”...

- Em nói thế nghĩa là sao, Kay?

- Hôm ở Cannes, em nghe tin anh đến Estoril, em bèn đến đó trước, chờ sẵn. Cho nên người đầu tiên anh nhìn thấy mới là em!

Nevile nhìn vợ một lúc lâu, không nói gì. Bất giác, Kay cười.

- Hôm nay anh mới biết điều đó. - Nevile chậm rãi nói.

- Lẽ ra em không kể chuyện ấy ra thì hơn! Như vậy anh sẽ tự đánh giá anh cao hơn!...

Nhưng phải nói em rất giỏi vạch kế hoạch và thực hiện kế hoạch! Các sự kiện chỉ diễn ra khi con người ta sắp xếp để chúng xảy ra. Đôi khi anh gọi em là cô gái ngốc nghếch của anh, thật ra em không ngốc nghếch như anh tưởng đâu!... Em biết cách vạch kế hoạch và chuẩn bị mọi sự kiện từ trước đó rất lâu...

- Tóm lại, em có một khối óc mạnh mẽ!

- Chế giễu thì dễ lắm!

- Anh đâu có chế giễu? - Nevile chua chát nói - Chỉ đơn giản là anh đang khám phá bản chất của người anh đã lấy làm vợ!... Trước đây anh tưởng do “Số Phận” thì ra là do “Kay”!

Kay ngước mắt nhìn chồng.

- Anh tự ái đấy à, Nevile?

Anh ta đáp, giọng như xa lắc:

- Không đâu, Kay... Tại sao em bảo anh tự ái?

Ngày 10 tháng Tám

Nhà triệu phú Cornelly ngồi sau bàn giấy đồ sộ, chiếc bàn bao nhiêu năm nay đã là niềm tự hào và niềm vui của ông. Bàn được đóng theo mẫu và kích thước do ông đề ra, trị giá rất đắt, và mọi đồ đạc kê trong phòng đều phải nhằm tôn giá trị của nó. Đáng tiếc là người ngồi sau bàn lại nhỏ bé, không ăn nhập chút nào với nó.

Cô thư ký xinh đẹp, dáng quý phái, mái tóc vàng óng mới thật sự cân xứng với chiếc bàn đặc biệt kia. Cô lặng lẽ bước nhẹ chân trên sàn gỗ đánh xi, đặt trước mặt ông chủ một tấm thiếp. Nhà triệu phú Cornelly cúi ngay xuống đọc.

- MacWhirter? - Ông nói - MacWhirter?... Tôi không quen!... Và cũng chưa bao giờ thấy cái tên ấy!... Ông ta có hẹn trước à?

- Vâng, thưa ông chủ.

Nhà triệu phú bé nhỏ lại cau mày suy nghĩ.

- MacWhirter! Tôi nhớ ra rồi! MacWhirter!...

- Cô mời anh ta vào đây ngay!

Nhà triệu phú cười hô hố, rung cả người. Ông đang vui.

Ông ngửa người ra lưng ghế, chăm chú nhìn rất lâu người khách vừa vào.

- Vậy ra anh chính là MacWhirter?... Angus MacWhirter?

- Vâng, thưa Ngài, tôi là Angus MacWhirter.

Giọng khách có phần lạnh lùng. Anh ta đứng thẳng người, nét mặt rất nghiêm nghị.

- Chính anh là người đã làm cho ông Herbert Clay?

- Đúng thế, thưa Ngài.

Nhà triệu phú cười vang.

- Tôi được nghe rất nhiều về anh - Cornelly nói - Clay bị thu bằng lái xe, chỉ vì anh không chịu nói theo lời khai của ông ta, rằng ông ta không vượt quá tốc độ ba mươi cây số giờ! Clay đã kể cho tôi nghe chuyện đó hôm ở khách sạn Savoy. Ông ta giận tái cả mặt!... Cứ lẩm bẩm mãi: “Tất cả chỉ tại thằng cha ngu như lợn ấy!...” Anh có biết lúc ấy tôi nghĩ thế nào không?

- Không, thưa ngài.

Giọng khách lạnh lùng, nhưng nhà triệu phú Cornelly mải thích thú với kỷ niệm kia, không quan tâm.

- Tôi nghĩ bụng, - Ông ta nói tiếp - anh chàng này đúng là loại người ta đang cần! Một người không thứ gì có thể mua chuộc, một người không bao giờ nói dối, bất kể trường hợp nào! Loại người như thế vô cùng hiếm!... Mà tôi thì lại không cần anh nói dối! Hoạt động kinh doanh của tôi không cần thứ ấy!... Đúng thế! Tôi chỉ cần những người tuyệt đối thành thực... số người này rất hiếm!

Nhà triệu phú bé nhỏ lại cười hô hố, các nét nhăn hiện lên chằng chịt trên khuôn mặt ông ta. MacWhirter bình thản chờ đợi.

Đột nhiên nhà triệu phú Cornelly ngừng cười, nói:

- Nếu anh muốn có chỗ làm, MacWhirter, tôi có thể dành cho anh một chỗ!

- Tôi đang cần.

- Đây là một vị trí quan trọng, tôi chỉ có thể giao phó cho người nào có được một phẩm chất, mà phẩm chất ấy anh có. Nghĩa là tôi cần một người tôi có thể hoàn toàn tin cậy.

Nhà triệu phú ngừng nói. MacWhirter vẫn im lặng.

- Thế nào? Liệu anh có phải người tôi có thể tin cậy tuyệt đối không?

- Tôi trả lời Ngài thế nào không quan trọng, mà cái chính là Ngài sẽ đánh giá qua công việc của tôi sau này.

Câu trả lời làm nhà triệu phú Cornelly thích thú. Ông reo lên:

- Tốt lắm! Anh đúng là người tôi đang cần. Anh ngồi xuống!... Anh đã đến Nam Mỹ rồi chứ?

Nhà triệu phú bèn giảng giải rất kỹ cho MacWhirter hiểu ông muốn giao việc gì cho anh ta. Nửa giờ sau, MacWhirter ra đến ngoài phố, đã nhận một chức vụ lý thú, lương rất cao và đầy triển vọng thăng tiến.

Vậy là Số Phận trước kia đã nhăn mặt với anh thì bây giờ mỉm cười; MacWhirter cảm thấy có phần thích thú, nhưng chưa vội phấn khởi ngay. Điều làm anh thích thú là nội dung công việc được giao: anh sẽ phai quan tâm đến những nỗi bực bội của người chủ cũ của anh. MacWhirter nhận thấy quả anh gặp may, nhưng không thấy muốn khai thác sự may mắn này. Vì phải sống nên anh sống, chứ anh không thích thú gì với cuộc sống. Bảy tháng trước đây, anh đã định quyên sinh. Nhưng Số Phận đã không giúp và anh tự tử hụt. Tất nhiên anh không định thử quyên sinh lần nữa. Chuyện ấy đã qua. Muốn chết, con người ta phải tích lũy đủ một khối lượng nào đó những nỗi bực dọc, chán chường. Không thể tự tử chỉ vì thấy cuộc sống chẳng có gì thú vị. MacWhirter chấp nhận sống, nhưng không hy vọng cuộc sống sẽ lý thú.

MacWhirter hài lòng về một điều nữa là anh có dịp được rời khỏi nước Anh. Cuối tháng Chín, anh sẽ lên tàu sang Nam Mỹ. Bên ấy không thiếu gì việc làm: trong những tuần lễ tiếp theo đó, anh phải tiến hành một loạt vụ mua bán, phải tìm hiểu mọi mặt phức tạp trong hoạt động kinh doanh của ông chủ Cornelly ở đó. Và trước khi rời nước Anh. MacWhirter được tám ngày nghỉ ngơi. Mình sẽ dùng để làm gì? Nên ở lại London hay đi nơi nào đó?

Một ý định thành hình dần dần trong đầu MacWhirter.

Đi Saltcreek chăng?

Càng suy nghĩ, MacWhirter càng thấy muốn quay lại Saltcreek.

Anh cảm thấy đó sẽ là một chuyến ngao du lý thú.

Ngày 19 tháng Tám

Chánh thanh tra Battle cảm thấy chán ngán.

- Tóm lại, thế là không còn nghỉ hè gì nữa. - Ông ta kết luận.

Bà vợ ông rất buồn. Nhưng đã bao nhiêu năm làm vợ sĩ quan cảnh sát, bà đã quen với tình trạng này và nhìn nó bằng cặp mắt triết gia.

Bà nói:

- Nhưng tình thế đã như vậy thì có phàn nàn cũng ích gì đâu!... Nhưng em nghĩ biết đâu công việc này sẽ làm anh thú vị...

- Không thể có chuyện đó!... Đúng là vụ này làm các vị trong Bộ Ngoại giao lo lắng, nhưng chưa có nghĩa là một vụ lý thú!... Em thừa biết, họ là những quý ông bảnh trai, cao lớn, mảnh mai, và rất lịch sự, những con người không bao giờ có lấy một phút thoải mái và liên tục ngồi trên máy bay... Ngoài những thứ đó ra, họ chỉ là những con số không!... Anh tính ít nhất sẽ khám phá ra được hai vụ ấy và gõ danh dự cho họ... Nhưng anh biết rõ loại điều tra này, và anh biết chắc không phải những vụ làm anh thèm được kể lại trong một cuốn hồi ký.

- Ta có thể lui chuyến đi nghỉ một chút. - Bà Battle rụt rè đưa ý kiến.

- Không được. Em sẽ đưa con đi nghỉ ở Đirlington như ta đã thống nhất. Anh đi đặt phòng từ tháng Ba, chẳng nên đổi lại nữa. Còn anh thì sau khi xong việc, anh sẽ kéo cậu Jim đến đó nghỉ tám ngày.

Jim là thanh tra cảnh sát, Jim Leach, cháu gọi ông Battle bằng cậu.

- Cũng may, - Chánh cảnh sát Battle nói tiếp - Saltington lại rất gần hai thị trấn biển Eaaterhead và làng Saltcreek. Anh sẽ tranh thủ tắm biển lúc nào có điều kiện.

Bà Battle tỏ vẻ không tin.

- Em biết tính hai cậu cháu nhà anh - Bà nói - Thế nào nó chẳng nhờ cậu nó giúp một tay trong một vụ nào đó nó đang điều tra...

- Mà vào thời điểm này thì vụ việc không thiếu thật! Bọn chúng thường xuyên phải tất bật, điều tra mấy bà phu nhân chuyên ăn cắp tất lụa trong các cửa hiệu lớn!... Nhưng thằng Leach nhà mình rất năng động, nó không cần cậu nó hoặc bất cứ ai giúp đỡ đâu...

Bà Battle thở dài.

- Em hy vọng mọi thứ sẽ đúng như anh nói!... Nhưng dù sao không có anh cũng kém vui rất nhiều!

- Biết làm sao được? - Chánh thanh tra Battie nói - Đấy là những đòn Thượng đế giáng xuống đầu chúng ta để thử thách đấy!
Loading...

Đọc Tiếp Chương 4: Bạch tuyết và Hồng nhung

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Giờ G Chương 3: Mở cửa ra