Sau khi hồi cung không lâu tôi liền đưa Duệ nhi đến Định Châu, hộ vệ đi theo nó ngoại trừ thị vệ do Trọng Tôn Hoàng chọn lựa và cao thủ của Kỷ gia âm thầm phái theo, còn có một người khác, đó là phó quản sự ngự thiện phòng Khang Đức Hải – Khang công công.

Đối với một cao thủ ‘thâm tàng bất lộ’ như Khang công công này, tôi phải tốn không ít tâm sức mới kéo được ông ta về bên mình. Hai mươi năm trước ông ta vốn là nhị công tử của một gia đình giàu có. Gia đình ông ta buôn bán kinh doanh tửu lầu, nhưng vì không cẩn thận nên đắc tội với gia đình quyền quý, bị hãm hại đến mức nhà tan cửa nát. Đại ca của ông ta có một thê tử và hai đứa con gái, sau khi gặp chuyện không may thì cha mẹ và đại ca ông ta liền nối nhau tạ thế. Khi tuổi còn nhỏ ông ta cùng với đại tẩu và hai đứa cháu gái sống nương tựa vào nhau. Sau vì cuộc sống quá khó khăn, đại tẩu của ông ta đã có ý định bán mình vào thanh lâu để lấy tiền cứu sống gia đình bọn họ, nhưng Khang Đứa Hải biết được, kiên quyết không đồng ý. Cuối cùng, ông ta bán thân vào cung làm thái giám, trải qua hai mươi năm lăn lộn vất vả, cuối cùng ông ta cũng leo lên ngồi được vào vị trí hiện nay, coi như là đã có thể chiếu cố tốt cho người nhà rồi.

Võ công mà ông ta có được cũng là nhờ vào cơ duyên ở nơi hậu cung này mà thành, còn về người truyền võ công cho ông ta là ai và chi tiết sự việc đã trải qua như thế nào thì tôi không có khả năng tìm hiểu được. Có điều, tôi cũng chẳng để ý đến những điều đó.

Đó là một câu chuyện đã cũ, nhưng lại chân thực, tàn khốc đến mức khiến người ngoài vừa động lòng lại vừa xót xa. Tôi cũng chỉ là giúp ông ta tìm ra thủ phạm năm đó đã hại cả gia đình tan nát, cũng lợi dụng thế lực trong triều của Kỷ gia mà giúp ông ta báo thù. Nói đến đây cũng thật là vừa khéo, gia đình quyền quý năm đó đã hãm hại cả nhà ông ta lại là phe cánh của gia gia Đức phi, đây coi như là một mũi tên đã hạ được hai con chim.

Vì cảm kích tôi, và cũng vì e dè thế lực của Kỷ gia, khi tôi đề nghị, hy vọng ông ta giúp tôi bảo vệ Duệ nhi, ông ta suy nghĩ một chút rồi đồng ý. Đương nhiên, tôi sẽ không để ông ta quang minh chính đại đi theo Duệ nhi, mà là âm thầm sử dụng, dùng lý do ông ta bệnh tật không thể chữa khỏi để được xuất cung.

Mà Duệ nhi rời cung cũng được Trọng Tôn Hoàng Gia chuẩn bị lý do rất thích hợp, hắn lấy Định Châu làm đất ban cho Duệ nhi, cũng phong cho Duệ nhi trở thành Định Châu hầu. Aizzz! Phong hầu ột đứa trẻ còn nằm trong nôi, vậy thì làm sao mà những kẻ ở đất phong có thể “tiếp nhận” đây, quyết định như thế nhìn kiểu gì cũng thật hoang đường, vậy mà vẫn có lắm người trợn mắt tán dương một cách giả dối “Hoàng thượng anh minh”, ha ha!

Vì thế, không chỉ trong hậu cung mà trong triều lại bắt đầu một màn đồn đại: “Phải chăng Thục phi thất sủng?”. Theo lý mà nói thì việc Duệ nhi được phong hầu là chuyện tốt, nhưng nó lại phải đến Định Châu xa xôi để nhận phong, chẳng khác nào ám chỉ rằng nó đang bị “lưu đày”, thế là đủ các loại đoán già đoán non luyên thuyên không dứt, cũng giúp cho cuộc sống buồn chán trong hậu cung của tôi có thêm vài niềm vui nho nhỏ.

Ngồi bên bờ ao tĩnh lặng, nước ao trong suốt phản chiếu dung mạo xinh đẹp tuyệt vời của Kỷ Vận, tôi mỉm cười, người ở trong nước cũng mỉm cười lại với tôi, phong tình uyển chuyển tản ra theo từng gợn sóng, tâm tình của tôi cũng tốt lên rất nhiều.

“Nương nương”, Mai Nhi đi đến phía sau lưng tôi, sắc mặt cô nàng hắt ra từ trong bóng nước trông quái dị vô cùng, giống như gặp phải chuyện không tốt, “Hoàng thái hậu thỉnh nương nương đến Tê Hà cung một chuyến.”

Khuôn mặt Kỷ Vận trong nước xẹt qua một tia kinh ngạc, tôi khó hiểu quay đầu lại: “Thái hậu?” Cái vị Thái hậu đương triều suốt ngày đóng quân ở Tê Hà cung không màng đến thế sự đó hả?

Mai Nhi gật gật đầu, vẻ mặt cũng là một biểu hiện: không sao giải thích nổi.

Tôi mờ mịt nhìn về phía xa, theo như trong trí nhớ của thân xác này thì từ khi tiên hoàng tạ thế, Trọng Tôn Hoàng Gia đăng cơ cho tới nay, số lần Thái hậu bước ra khỏi Tê Hà cung có thể đếm được trên đầu ngón tay. Mà Tê Hà cung cũng không phải là nơi ai cũng có thể tới, ngay cả Trọng Tôn Hoàng Gia cũng phải được Thái hậu cho phép mới có thể vào. Chỉ có một khoảng thời gian trước đây tôi và Trọng Tôn Hoàng Gia xuất cung mới đem Duệ nhi gửi ở nơi đó hơn một tháng, nhưng có điều chuyện này chắc không liên quan đến việc bà ấy tìm tôi. Thế thì, vị Thái hậu không thích hậu cung phi tử xuất hiện trong tẩm cung của mình, vì lẽ gì mà đột nhiên lại muốn tìm tôi đây?

Mặc kệ có bao nhiêu điều nghi hoặc, Thái hậu đã triệu kiến dĩ nhiên là phải đi.

Khi tôi thay cung trang và lết cái đuôi áo hoa lệ đến trước Tê Hà cung thì vị thái giám đón tiếp đã không chút khách khí mà chặn hết tất cả những người tôi đem theo ở bên ngoài.

Trước ý chỉ của Thái hậu, ngay cả Trọng Tôn Hoàng Gia cũng không dám phản đối, huống chi chỉ là một Thục phi nho nhỏ như tôi. Nhưng khi tôi bước vào tẩm cung của Thái hậu thì một cảm giác bất an trào dâng mãnh liệt, khiến tôi bắt đầu hối hận vừa rồi ở ngoài cửa vì sao không “kháng chỉ”.

Đối mặt với gian phòng âm u, tôi đè nén cảm giác bất an, cúi người hành lễ với bóng người ẩn giấu phía sau màn lụa kia: “Thần thiếp tham kiến Thái hậu, thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

“Bình thân.” Một giọng nói hơi khàn khàn từ phía sau tấm rèm truyền ra, “Các ngươi cũng lui ra đi.” Trong khoảnh khắc, tẩm cung rộng lớn như vậy chỉ còn lại tôi và hình bóng phía sau rèm. “Cô tên là gì?”

Tôi sửng sốt, đây không phải là biết rõ rồi còn cố hỏi sao? Có điều tôi vẫn ngoan ngoãn trả lời: “Thần thiếp là Kỷ Vận.”

“Không” giọng nói khàn khàn điềm tĩnh mà không rõ cảm xúc: “Tôi đang hỏi tên thật của cô, cái tên chân chính ấy.”

Toàn thân chấn động, tôi nhìn cái hình bóng mờ ảo kia một cách không thể tin nổi, nếu là những người khác mà nghe hỏi như thế nhất định sẽ không hiểu gì, nhưng tôi thì khác! Bằng trực giác, tôi nghĩ thầm, chẳng lẽ thân phận thật sự của tôi, bà ấy cũng biết sao? Không, không có khả năng!

“Cô không cần nghi ngờ đâu, tôi biết hết rồi.” Dường như bà ấy đang cười, “Khi khúc “Thủy điệu ca đầu” của Tô Thức vừa được xướng lên, tôi đã biết rồi.”

Tôi mở to hai mắt nhìn, cuối cùng cũng thừa nhận quả thật là bà ấy biết, bởi vì ở trên thế giới này, ngoại trừ tôi, không ai có thể biết bài từ đó là của Tô Thức, tất cả mọi người đều cho rằng “Thủy điệu ca đầu” là do tôi viết, chỉ có tôi, không, còn có vị Thái hậu này nữa, biết được đó là thiên cổ giai tác của Tô Đông Pha, một trong Đường Tống bát đại gia (* Tám đại văn hào lỗi lạc đời Đường, Tống: Hàn Dũ, Liễu Tông Nguyên, Âu Dương Tu, Tăng Củng, Vương An Thạch, Tô Tuân, Tô Thức, Tô Triệt)

Nhưng càng như vậy, nghi hoặc của tôi càng ngày càng nhiều hơn, bà ấy, một vị Thái hậu ở chốn thâm cung làm sao có thể biết được cái chuyện chỉ có “trời biết, đất biết, và tôi biết” này? Chẳng lẽ… một ý nghĩ hiện lên trong đầu, tôi hoảng hốt há hốc mồm, nhưng lại không thể phát ra âm thanh nào, chuyện này…

“Cô đoán ra rồi à?” Bà ấy lại cười, nhưng trong tiếng cười lại mang theo sự chua chát, “Không sai, tôi và cô giống nhau, đều không phải là người thuộc thế giới này.”

“Thái… hậu…” Đây rốt cuộc là chuyện gì? Cứ tưởng rằng cái loại chuyện xuyên qua không gian, thời gian xảy ra đối với bản thân mình đã vô cùng hoang đường, không tưởng rồi, không ngờ rằng cách mình không xa lại cũng có một người rơi vào tình trạng như vậy, chuyện này… Cái trò xuyên không này có phải là càng ngày càng rẻ tiền rồi không? Sau này có thể sẽ xảy ra chuyện có một đoàn người cứ xuyên qua xuyên lại chăng? Đó được gọi là gì? Đoàn lữ hành xuyên không?

“Cô tên là gì?” Giọng nói của bà ấy đánh gãy dòng suy nghĩ miên man của tôi, tôi phục hồi lại tinh thần, không còn e dè nữa: “Tần Ưu, tên tôi là Tần Ưu.” Lần đầu tiên từ ngày đi đến cổ đại tôi nói ra tên thật của mình, thật là có cảm giác hoài niệm! “Vậy còn bà?” Cũng không cần phép tắc lễ nghĩa gì nữa, có qua có lại mới toại lòng nhau, đều là người hiện đại, tôi cũng không cần giả mù sa mưa, vờ vịt nói ba cái thứ văn hoa nữa.

“Tôi? Ha ha, tôi tên Tư Đồ Lỗi.” Trong giọng nói của bà ấy có phần khác thường.

“Tư Đồ Lỗi?” Tôi nhíu mày, nghe sao cũng giống tên của đàn ông!

“Ngay từ đầu tôi đã là một nam nhân.” Như đọc được suy nghĩ của tôi, bà ta lại mở miệng.

“Ờ”, tôi gật gù, đột nhiên lại cảm thấy có gì đó không đúng: “Cái gì? Bà nói cái gì?” Bà ấy vốn dĩ là nam? Vậy hiện tại bà ấy…

“Ha ha… Bây giờ chắc hẳn cô đã hiểu vì sao tôi cực kì ít xuất hiện rồi chứ?!” Bà ấy thản nhiên cười nhạt, cũng không biết là châm biếm chính mình hay châm biếm cái vận mệnh quái dị này.

Tôi quả thật là bị hoảng vía, từ khi biết lai lịch của bà ấy, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, nghĩ đến việc làm sao mà bà ấy đến được đây, nghĩ đến thời gian bà ấy ở đây đã bao lâu rồi, nghĩ về lý do bà ấy từ bỏ không sử dụng quyền lợi Thái hậu của mình… Nhưng thật sự là không nghĩ tới giới tính của bà ấy, không, chính xác là không nghĩ tới giới tính trước kia của bà ấy! Trời ạ! Không cần phải tự mình trải qua, mà chỉ cần tưởng tượng thôi tôi cũng có thể biết đó là một chuyện đáng sợ đến mức nào. Đường đường là một nam nhân, chỉ qua một đêm lại biến thành nữ nhân, cái chuyện xui xẻo vô cùng tận này, dù là người chưa từng trải qua như tôi cũng có thể cảm nhận được nó kinh dị như thế nào. Chỉ mới nghĩ như vậy, tôi đã cảm thấy run người, lạnh thấu tim gan.

Cũng may… Kỷ Vận là một nữ nhân.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 23

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Gian Phi Chương 22