Cho tới bây giờ tôi vẫn chưa bao giờ nghĩ đến việc bản thân mình sẽ chết, ít nhất là trước năm năm mươi tuổi cũng sẽ không nghĩ đến, nhưng cái chuyện chưa từng nghĩ tới này lại đột nhiên trở thành sự thật, cho nên mới có câu: người tính không bằng trời tính.

Trôi lơ lửng ở trong không khí lãng đãng hư vô mờ ảo, không còn bị thân thể trói buộc làm tôi cảm thấy dễ chịu, thoải mái một cách lạ thường, giờ khắc này, tôi phát hiện thật ra chết cũng không có gì đáng sợ.

Đang lúc tôi bay lượn rất cao hứng thì có một tiếng kêu sợ hãi hấp dẫn sự chú ý của tôi.

Ai nha?! Tôi bay đến phim trường hồi nào vậy?

Trước mắt tôi xuất hiện một kiến trúc cung đình, kim bích huy hoàng, điêu lương họa tràng (*hình điêu khắc tinh xảo trên xà nhà, cột kèo), lần đầu tiên được chiêm ngưỡng khung cảnh này, thật là cực kì hoa lệ.

Nhìn kỹ lại thì thấy sau tầng tầng lớp lớp trướng rủ màn lụa mơ hồ có bóng người lay động, chẳng lẽ là đang quay phim?

“Ngươi đến rồi à?”

Thanh âm lười nhác khẽ vang lên, tôi ngẩng đầu, lại nhìn thấy một người cũng đang trôi nổi lờ lững ở trong không khí giống như tôi, đó là một cô gái, một cô gái mặc cung trang dung nhan tuyệt mỹ.

“Cô…” Chắc cũng là hồn phách? Là hồn phách của một diễn viên… Chẳng lẽ là đang quay phim thì chết? Tôi tò mò nhìn cô gái, mày như viễn sơn, mắt như thu thủy, da như sáp đọng, thân tựa dương liễu, thật sự là tiếc ột tuyệt thế giai nhân, có điều tại sao tôi chưa từng nhìn thấy cô ấy? Nữ diễn viên đẹp như vậy, tôi không thể nào không biết nha!

Mỹ nhân nhìn tôi không nói lời nào, lại quay đầu nhìn về phía màn lụa, tôi nhìn theo ánh mắt nàng, không khỏi lắp bắp kinh hãi.

Ở đó có hai người phụ nữ đang đứng, một trong hai người ăn mặc đẹp đẽ quý giá, dung nhan xinh đẹp tuyệt trần, nhưng sắc mặt lại lạnh lẽo tàn nhẫn không sao tả xiết. Người còn lại trang phục rõ ràng nhìn giống như cung nữ, sắc mặt tái nhợt, trong tay nắm chặt một cái chén bạch ngọc, trong ánh mắt pha lẫn sợ hãi và hối hận nhìn trừng trừng vào cô gái nằm trên mặt đất.

Nằm dài trên mặt đất là nguồn cơn khiến tôi kinh ngạc – người đó và mỹ nữ đang đứng bên cạnh tôi giống nhau như đúc! Cùng một bộ y phục, cùng một khuôn mặt, chỉ khác là một người nhắm chặt hai mắt, còn một người ánh mắt mông lung không nhìn ra cảm xúc.

“Người kia… là cô?” Tôi nhìn người nằm trên mặt đất, lại nhìn người bên cạnh, không biết vì sao, có dự cảm không tốt lắm.

“Ừ.” Ánh mắt mỹ nữ vẫn mông lung như trước, thanh âm lạnh nhạt, phảng phất giống như đang nhìn một chuyện không liên quan đến mình xảy ra.

Tôi kinh ngạc nhìn cô nàng, trong đầu ngàn vạn suy nghĩ bật ra.

Đây không phải là đóng phim, nhưng nhìn trang phục của những người này cũng không phải người hiện đại, đừng nói là, sau khi tôi chết, linh hồn xuyên qua thời gian hoặc là không gian đi tới cổ đại nha, đã vậy đúng lúc thấy một màn mưu sát, còn xuất hiện cùng linh hồn người chết… Thật đúng là rối rắm mà!

Tôi bật cười, không nghĩ tới khi còn sống nhàn nhã vậy mà sau khi chết đi lại ly kỳ quỷ dị như thế, đây có tính là một loại hình thức bồi thường không?

“Ngươi tên là gì?”

“Hả?” Tôi ngạc nhiên, không nghĩ tới cô ấy đột nhiên hỏi tên của tôi, “Tần Ưu. Còn cô?”

“Kỷ Vận.” Cô ấy nhìn tôi, nói: “Ta là Thục phi do hoàng thượng ngự phong, người mặc trang phục cung trang phía dưới kia là Đức phi, còn cung nữ Tiểu Nhị là thị tì thiếp thân bên người ta, đáng tiếc…”

Đáng tiếc cô ta bán đứng cô. Mới nhìn tôi đã đoán ra, cũng không nén được thoáng cau mày, không hiểu được cô ta vì cái gì mà đột nhiên lại “hào hứng” giảng giải cho tôi như thế, trực giác mách bảo đây chẳng phải chuyện gì tốt.

“Ngươi có bằng lòng thay thế ta sống lại hay không?”

Cái này… “Cô có ý gì?”

“Nếu bằng lòng, từ nay về sau ngươi chính là ta, cũng giống như ngươi sống lại một lần nữa vậy.” Cô nàng nhìn người phía dưới đang rời đi, vẫn lạnh nhạt như trước.

Đây là mượn xác hoàn hồn sao, có điều xem ra đối với tôi cũng không có chỗ nào không được. Tuy rằng hậu cung tối tăm phức tạp, nhưng đây chẳng phải là cuộc sống tôi luôn muốn hướng tới sao?

“Nhưng dù sao tôi cũng không phải là cô.”

Tuy rằng hướng tới, nhưng tôi cũng không đến nỗi đắc ý vênh váo quá mà quên mất tình thế, thế giới xa lạ, hai bàn tay trắng lại hoàn toàn không biết gì cả, cộng thêm cường địch vây quanh rình rập, nếu như không có điểm bảo đảm, chỉ sợ rằng kết cục của tôi chính là ngồi chờ chết thêm một lần nữa.

“Khi ngươi nhập vào cơ thể của ta lập tức có được tất cả trí nhớ của ta.” Cô ấy nhìn tôi, khóe miệng như ẩn như hiện ý cười, xinh đẹp đủ để điên đảo chúng sinh. “Người nhà ta đều là hồng nhân (*nắm giữ chức vụ quan trọng) trong triều, nếu như biết sử dụng đúng cách, đảm bảo ngươi không phải lo gì.”

Tôi lại nhíu mày, cái này không hợp tình hợp lý nha, có gia thế hậu thuẫn cô ta như vậy, tại sao còn có thể bị hại chết nơi thâm cung? Nếu cô ta là “chính chủ” mà còn không thể tự bảo vệ mình, vậy tôi là “giả” dựa vào cái gì mà không lo lắng? Cô ta có âm mưu gì?

“Ngươi đừng lo, ta chỉ là chán ghét thôi, bằng không những ả đó làm sao có thể hạ thủ dễ dàng như thế.” Cô ta như đọc đươc suy nghĩ của tôi, nói những lời trấn an.

“Chán ghét?” Là chỉ những âm mưu đấu đá trong hậu cung với nhau sao?

“Đúng như ngươi nghĩ, ta chán ghét cái cuộc sống ngươi lừa ta gạt này, cho nên lựa chọn buông tay.”

“Nhưng cô dựa vào cái gì lại lựa chọn tôi?” Nếu không tính sai, loại chuyện sinh tử này hẳn là do địa phủ trông coi, cô ta và tôi đều là “nhất giới phàm nhân” (quỷ chứ?), dựa vào cái gì có thể làm tôi hoàn dương?

“Ngươi đúng là đa nghi.” Cô ta cười nhạt một cái, “Ta với ngươi không giống nhau, ta là trích tiên, trước khi ngươi tới, ta đã cùng quỷ vương ở địa phủ thương lượng đàng hoàng rồi, dương thọ của ta chưa hết, nhưng ta cũng không muốn tiếp tục sống cuộc sống này nữa, bởi vậy quỷ xoa đưa tới cho ta một người cũng có dương thọ chưa hết là ngươi, chỉ cần ngươi bằng lòng, chúng ta có thể trao đổi thân phận, cùng nhau tái sinh.”

“Vậy vì cái gì không cho tôi trở lại thân thể nguyên bản của tôi?” Nói đùa, tuy rằng tôi không được xinh đẹp như cô ta, nhưng tốt xấu gì cũng là một người hiện đại, mặc dù tôi không có gia đình người thân, nhưng ít ra cũng không có một đám cường địch muốn hại chết tôi như thế, huống chi cuộc sống ở hiện đại và điều kiện ở cổ đại khác xa nhau cả ngàn dặm, không thể nói là lựa chọn tốt, mà lúc này bản thân cũng đã xác định rõ ràng mình “dương thọ chưa hết”, tôi cũng không phải là đầu mọc đậu mà chịu đồng ý đổi cùng cô ta.

Cô ta lại cười, nhưng trong nụ cười giống như mang theo một tia âm mưu tính toán, làm tôi lạnh cả người: “Tuy rằng ta nói là ‘Muốn ngươi bằng lòng’, nhưng chẳng lẽ ngươi thật sự tưởng rằng bản thân mình có sự lựa chọn khác sao?”

“…” Quả nhiên, độc nhất là tâm địa phụ nữ! Dĩ nhiên việc lợi dụng thân phận của bản thân để đi cửa sau đã không thèm nói đến, lại còn hãm hại người qua đường vô tội là tôi đây, thật sự là… xuất môn quên xem hoàng lịch mà! =.=

“Thế nào, đã sẵn sàng chưa?” Cô ta cười dịu dàng, có điều nụ cười kia nhìn sao cũng cực kì thâm hiểm.

Quên đi, thức thời thì cứ nhận cái gì trời ném ình đi. “Được rồi, có điều cô có thể nói cho tôi biết, ờ, thân thể này của cô sống đến bao nhiêu tuổi được không?”

“Một trăm lẻ sáu năm dương thọ, cũng đủ cho ngươi tiêu xài.”

Không đợi tôi nói tiếp, cô ta hướng về phía tôi phất tay một cái, một lực mạnh không thể kháng cự lại kéo tôi xuống, nhập thẳng vào người đang nằm trên mặt đất, tôi chỉ cảm thấy một trận đầu váng mắt hoa, tiếp theo sau đó liền mất đi tri giác.

Mặt không chút thay đổi nhìn hồn phách Tần Ưu ngã vào trong thân thể mình, Kỷ Vận không thể không khe khẽ thở dài một hơi.

“Tiên tử, nên đi rồi.” Một luồng khói xám hình người vô thanh vô thức xuất hiện bên cạnh Kỷ Vận, khẽ nói.

Kỷ Vận lạnh nhạt nhìn kẻ bên cạnh, thanh âm mềm nhẹ, giống như đang hỏi đối phương lại giống như đang hỏi chính mình: “Nàng ta vì sao nhất định muốn phải làm một nữ nhân bại hoại?”

“Điều này…” Bóng người mờ ảo dường như cũng không thể lý giải nổi suy nghĩ của Tần Ưu, đương nhiên càng không có tài cán giúp Kỷ Vận trả lời.

“Quên đi, đi thôi.” Lại liếc mắt về phía thân thể của chính mình một cái, Kỷ Vận xoay người rời đi trước.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Gian Phi Chương 1