Thì ra cô đã cố chịu đựng cảm giác buồn nôn ghê tởm, nấu canh cho hắn uống, lòng Nhâm Mục Diệu đột nhiên dâng lên cảm giác ngọt như đường phèn, đôi môi mỏng của hắn khẽ cong lên, lộ ra nụ cười sáng lạn, hệt như một đứa trẻ vừa được cho kẹo.

Dùng tay phải trực tiếp bưng chén lên, nhanh chóng nuốt xuống từng ngụm canh xương, một giọt cũng không chừa lại.

"Ụa, ụa......" Kiều Tâm Du vịn vách tường, hai chân cô như nhũn ra, cảm giác trong dạ dày như có từng đợt sóng lớn mạnh mẽ đánh vào, mùi máu tanh lan khắp miệng cô. Chất lỏng mà cô nôn ra có xen lẫn với máu tươi.

Sắc mặt cô sửng sốt.

Nhâm Mục Diệu nghe được tiếng cô nôn mửa, đáy lòng hắn chợt trầm xuống, lập tức mở trang web tìm kiếm thông tin "Search Engine" ra, đánh xuống dòng chữ "Làm thế nào để giảm bớt triệu chứng nôn mửa của phụ nữ mang thai".

Đôi mắt sắc bén của hắn nhanh chóng quét qua từng trang web, khi tìm được tài liệu mong muốn, đôi môi mỏng của hắn hé ra, khẽ đọc thầm: "Thời gian đầu mang thai, bữa ăn của người mẹ phải chia thành nhiều bữa, cố gắng ăn nhiều, nên lựa chọn loại thức ăn dễ tiêu hóa, cần chọn loại thức ăn lạnh, vì nó không tỏa ra hơi nóng, kích thích phản ứng nôn mửa của người mẹ, dạ dày cũng dễ dàng tiếp nạp. Nên ăn thức ăn mặn hoặc chua. Phải ăn nhiều rau dưa, cùng nước trái cây. Không nên để bụng rỗng, ăn nhiều điểm tâm, sữa tươi các loại, hít thở không khí trong lành."

Kiều Tâm Du hít sâu mấy hơi, từ phòng vệ sinh đi ra, "Mục Diệu, anh muốn ăn gì? Em đi chuẩn bị."

Nhâm Mục Diệu thừa dịp cô không chú ý, nhanh chóng đem bàn tay phải buông xuống, "Tôi muốn ăn miến chua cay, tôm chưng, cà ri gà, thịt gà ướp nước gừng, kiệu ướp dấm chua, măng ướp ngó sen......"

Hắn đang gọi món ở nhà hàng năm sao ư, Kiều Tâm Du có chút khó xử nói: "Anh vừa mới giải phẫu, không thể ăn nhiều như vậy, hơn nữa...... Có vài món em không biết cách làm."

"Tôi có yêu cầu em làm sao?" Nhâm Mục Diệu tức giận nói. Hắn cảm thấy mình hình như đã quá hung dữ với cô, nhưng không còn cách nào khác "Vì em đã nấu nên tôi đành miễn cưỡng ăn thôi, nhưng thật xin lỗi dạ dày tôi không quen ăn những món bình dân này của em, hơn nữa nhà tôi vốn có đầu bếp 5 sao mà, em muốn bọn họ thất nghiệp à?"

"Ừ!" Đôi mắt Kiều Tâm Du rũ xuống, thì ra hắn ghét thức ăn cô nấu, "Em sẽ đưa thực đơn cho đầu bếp."

"Còn nữa!" Nhâm Mục Diệu kịp thời gọi cô lại, ngay khi cô xoay người định đi, "Giờ tôi muốn một ngày ăn sáu lần!"

"Hả?" Kiều Tâm Du kinh ngạc, "Sau khi bị tai nạn xe cộ, anh biến ngay thành Đại Vị Vương tham ăn rồi sao? Em thấy anh nên ăn nhiều "thịt xương hầm" là được rồi, món đó rất tốt cho vết thương của anh."

"Xương?" Mặt Nhâm Mục Diệu tối sầm lại, "Em tưởng tôi là chó sao! Tôi nghĩ chính em mới là người cần ăn nhiều "óc heo", ít ra nó sẽ giúp em thông minh hơn một chút."

"Bổ não......" Tròng mắt cô khẽ xoay chuyển, "Anh cho em là bệnh nhân "thiếu năng" hả?." Gò má cô vì tức giận, mà ửng đỏ lên, trông thật đáng yêu, khiến Nhâm Mục Diệu thật muốn hôn, nhưng ...

Cô lập tức phản kích, "Em nghĩ anh nên ăn nhiều "tim, phổi" thì tốt hơn, anh rất cần chúng đấy, đồ lòng lang dạ sói, vô tâm vô cảm"

Tròng mắt Nhâm Mục Diệu lập tức tối sầm, giọng nói trầm xuống, "Em có thể ra ngoài. Chút nữa, đồ của tôi sẽ được gửi tới, nhớ giúp tôi ký nhận."

Hắn tưởng cô là người giúp việc của hắn à, hở một chút là kêu cô làm cái này làm cái kia.

Kiều Tâm Du nghĩ thầm, nhưng khi nhìn thấy vết thương ở tay và chân của hắn, lòng cô lại chùn xuống. Truyện Sắc Hiệp -

————

Kiều Tâm Du ngồi trong phòng khách, hết sức chuyên chú vẽ thiết kế, ánh sáng nhu hòa chiếu vào dung nhan đang chăm chú của cô, càng làm cho cô thêm phần rực rỡ.

"Cô chủ, đây là đồ vừa được chuyển đến, xin cô thay cậu chủ kí nhận." Cô người làm, bê một thùng đồ và giấy kí nhận đưa tới chỗ cô.

Kiều Tâm Du nhớ tới lời dặn của Nhâm Mục Diệu, bèn lập tức ký tên, sau đó nhận lấy bưu phẩm.

"Cốc, cốc......" Mặc dù đây là phòng ngủ của bọn họ, nhưng vì lễ phép, Kiều Tâm Du vẫn gõ cửa.

"Vào đi." Giọng nói trầm thấp của Nhâm Mục Diệu truyền đến, mỗi khi hắn tập trung làm việc, vẻ mặt luôn rất nghiêm túc, lại lạnh như băng.

"Đây là bưu phẩm của anh."

Tay trái của Nhâm Mục Diệu không ngừng gõ bàn phím, hắn nhìn Kiều Tâm Du, nói: "Mở ra đi."

Biết tay hắn bất tiện, cô lập tức giúp hắn mở bưu phẩm, xé toang bao bì phía ngoài, lộ ra một hộp giấy nhỏ bên trong ——

Ô mai rễ tre, ô mai nước, táo chua, mứt vỏ hồng.......

Kiều Tâm Du ngây dại nhìn những loại quả trong hộp, lại nhìn Nhâm Mục Diệu.

Nhâm Mục Diệu hài lòng khi thấy biểu tình của cô.

"Em không ngờ anh lại thích ăn quà vặt như thế.?"

Đôi mắt đen của Nhâm Mục Diệu lập tức đảo quanh một vòng, hắn thật muốn cắn lưỡi tự sát cho xong, cô gái nhỏ này có lúc quá nhanh mồm nhanh miệng, lại cực kì ngốc nghếch.

"Em không cảm thấy những thứ này rất thích hợp với phụ nữ có thai hay sao?"

"Ừ ha!" Kiều Tâm Du bỗng dưng bị chập mạch, cô bật thốt lên, "Anh mang thai à!" Lời vừa nói xong, cô lập tức bụm miệng.

Nhâm Mục Diệu sắp bị cô chọc giận tới mức ánh mắt lóe ra tia lửa rồi.

"À là mua cho em sao." Kiều Tâm Du lúc này mới phản ứng được, cô chưa bao giờ nghĩ đến Nhâm Mục Diệu sẽ mua đồ cho cô, hay nghĩ tới việc chăm sóc cô, "Cám ơn!"

Kiều Tâm Du cầm lên một món trong thùng giấy, lòng chợt ấm áp. Tuy rằng Nhâm Mục Diệu luôn hành hạ cô, tính tình lại lạnh như một khối băng, nhưng tim của hắn có lẽ vẫn có chút nóng, cho dù cách hắn quan tâm người khác hơi vụng về, lại lãnh khốc, nhưng cô biết hắn thật sự tốt.

Trong đầu cô đột nhiên hiện lên một ý nghĩ muốn trêu chọc hắn.

Kiều Tâm Du lầm bầm nói: "Chua cũng tốt, nhưng phải chi có loại quả cay thì hay hơn." Cô than thở.

Lồng ngực Nhâm Mục Diệu bỗng chốc bừng lên lửa giận, hướng cô quát: "Kiều Tâm Du! Em đừng có quá đòi hỏi!" Hắn vì cô, đã mua mấy loại thức ăn vặt tốt nhất dành cho phụ nữ có thai rồi.

Kiều Tâm Du không để ý tới hắn, "Nhưng loại ô mai này em...... không thích, em thích ô mai Trân Châu thôi, hay là anh ăn đi!" Kiều Tâm Du đưa ô mai bắt hắn cầm, lại lấy thêm một túi khác, "Loại táo chua này sao mà...... đen thui, lỡ như con sau này ra đời có nước da đen như Bao Công thi biết làm sao? Anh ăn luôn đi!" Cô lại lần nữa đưa cho Nhâm Mục Diệu......

"Kiều Tâm Du!!!" Sắc mặt Nhâm Mục Diệu tối đen.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 94: MÔN THẦN (THẦN GIỮ CỬA)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc Chương 93: NÓI GIỠN