Nếu để cho Nhâm Mục Diệu nằm ở lối đi bộ, đóng giả làm một người nửa chết nửa sống, thì chắc chắn giờ này hắn đã bị trói gô lại, lập tức được đưa vào bệnh viện chỉnh hình làm phẫu thuật chuyển đổi giới tính rồi. Cho nên hắn đành bất đắc dĩ phải thuê người diễn xuất, về phần phân cảnh ở bệnh viện, đành phải tùy thuộc vào chính bản thân Tiểu Diệu Diệu thôi.

"Mục Diệu, Mục Diệu!" Kiều Tâm Du hốt hoảng xông vào bệnh viện, cô kéo một y tá lại vội vàng dò hỏi: "Bệnh nhân mới vừa bị tai nạn giao thông, giờ đang ở nơi nào ạ?"

Y tá chỉ chỉ phòng giải phẫu ở cuối hành lang, "Hiện đang cấp cứu, xin hỏi cô là...?"

"Tôi là vợ anh ấy." Lòng Kiều Tâm Du giờ vẫn còn đang trôi lơ lửng giữa không trung, chính cô cũng không biết mình đang nói gì, chẳng qua đó chỉ là bản năng, "Tình trạng của anh ấy hiện giờ thế nào? Có nghiêm trọng không?"

"Bác sĩ vẫn còn đang cấp cứu, nên......." Y tá nghiêm trang nói.

"Vậy......" Sắc mặt Kiều Tâm Du trắng bệch, cả người cô nhũn ra trượt theo vách tường, ngồi chồm hổm trên đất.

"Tâm Du, chị dâu." Ngay lúc Kiều Tâm Du bước vào bệnh viện, Đinh Hạo Hiên đã sớm an bài tất cả, rất dễ nhận thấy, cô y tá này cũng là diễn viên tạm thời do hắn thuê đến.

Đinh Hạo Hiên đỡ Kiều Tâm Du lên, "Yên tâm đi, bác sĩ đang toàn lực cấp cứu cho cậu ấy, cậu ấy sẽ không có việc gì đâu."

Không ai biết, trong phòng giải phẫu đang có những tiếng rống giận dữ.

"Này! Đừng có dùng mấy thứ ghê tởm gì gì đó đắp lên chân của tôi." Nhâm Mục Diệu hướng gương mặt âm trầm, cùng tức giận về phía bác sĩ, "vô tư" mà gầm thét.

"Nhâm tiên sinh, Đinh tiên sinh đã đặc biệt dặn dò phải dùng thạch cao đắp lên chân của ngài, như vậy mới giống thật."

Nhâm Mục Diệu giật giật khóe miệng, cố nhịn xuống.

Một lát sau, hắn lại quát: "Này! Ông đừng có nói là, tay của tôi cũng phải đắp thạch cao nha?"

"Nhâm tiên sinh, Đinh tiên sinh có nói, nếu làm như vậy thì càng giống "thật"."

Nhâm Mục Diệu lại cắn răng nhịn xuống.

Tiếp sau đó, âm thanh giận dữ lại vang lên "Đầu của tôi cũng phải trùm cái "khăn trùm đầu" này sao?"

Vị bác sĩ cố duy trì vẻ mặt "hiền từ", chậm rãi nói, "Đinh tiên sinh cũng có nói, nên thêm "vết thương" trên đầu, cố làm sao cho giống càng nặng càng tốt."

"Đinh Hạo Hiên, cái tên chết bằm kia, thật rảnh hơi, cậu ta còn "dặn dò" cái gì nữa?" Trong con ngươi tối tăm của hắn đã bắt đầu lóe lên ánh sáng ác độc.

Vị bác sĩ vô tình liếc nhìn vào ánh mắt của hắn, sau đó lập tức né tránh, giọng run run "Không có, như vậy là được rồi. Đinh tiên sinh có mời tới cho ngài vài thợ trang điểm chuyên nghiệp, xin ngài chờ một lát."

"Trang điểm?" Nhâm Mục Diệu cho là mình nghe lầm, "Cái gì? Còn phải trang điểm cho tôi sao, tưởng tôi là "ca kỹ" hả?"

"Không phải, Nhâm tiên sinh, thần sắc của ngài bây giờ thật quá sáng láng, tươi tỉnh, hoàn toàn không giống như vừa mới bị tai nạn xe cộ. Hơn nữa, Đinh tiên sinh còn dặn dò chúng tôi, đã diễn thì phải diễn cho hết."

Tròng mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu có chút trầm xuống, hắn nhịn.

————

Ngồi ở ngoài phòng giải phẫu, Kiều Tâm Du cảm giác được một trận lại một trận không khí lạnh, dần dân thâm nhập vào trái tim cô, thật lạnh, lạnh như băng.

"Không cần phải lo lắng, cậu ấy sẽ không việc gì đâu." Đinh Hạo Hiên nhìn thấy sắc mặt sợ hãi như vậy của Kiều Tâm Du, hắn đột nhiên cảm thấy có chút áy náy. Sau đó, đem một ly cà phê nóng nhét vào trong tay cô.

"Cám ơn, tôi không uống cà phê." Cà phê đối với phụ nữ có thai không tốt.

Đinh Hạo Hiên chỉ vừa chạm một chút vào tay cô, đã cảm thấy nó giống hệt như một khối băng, "Cô nên khoác thêm áo, người cô hiện giờ rất lạnh!" Nói xong, hắn cởi ngay chiếc áo khoác ngoài hiệu Armani của mình xuống đắp lên trên người cô, "Cẩn thận kẻo bị cảm."

Đèn "Đang giải phẫu" đột nhiên vụt tắt, Kiều Tâm Du bỗng chốc đứng lên.

"Mục Diệu......" Cô khẽ gọi một tiếng, hốc mắt cô lại bắt đầu mờ mờ rồi.

Nhâm Mục Diệu nhắm chặt mắt, dường như đang cố nhịn đau đớn. Khuôn mặt hắn tái nhợt hoàn toàn không còn chút máu, đôi môi mỏng của hắn giờ cũng đang dần chuyển qua màu trắng.

"Bác sĩ, tình trạng hiện giờ của anh ấy thế nào?"

Vị bác sĩ lấy xuống khẩu trang, gương mặt ông mệt mỏi, giống như so với bình thường đã cố sức hơn rất nhiều. Ông liếc mắt nhìn Đinh Hạo Hiên, giống như muốn xác nhận điều gì, rồi cứng đờ nói: "Nhâm tiên sinh trước mắt đã qua khỏi tình trạng nguy kịch, nhưng vì mất máu quá nhiều, nên thân thể vẫn còn có chút yếu ớt, tay và chân ngài ấy bị gãy xương, cho nên hành động sẽ có chút bất tiện."

"Nghiêm trọng như thế sao......" Kiều Tâm Du nắm thật chặt bàn tay hắn, "Mục Diệu, anh nhất định phải cố gắng lên, phải mau mau khỏe lại." Nguồn:

Sau khi Nhâm Mục Diệu được đưa vào phòng bệnh VIP, Kiều Tâm Du luôn luôn ở bên cạnh hắn, một tấc cũng không rời.

Diễn trò thì phải diễn cho hết, trên tay Nhâm Mục Diệu còn được "tặng" thêm một bình truyền máu, nhưng thật sự nó chỉ là một bình nước muối sinh lí, thêm đường glu-cô cùng một chút Vitamin

Kiều Tâm Du nhìn chằm chằm vào sắc mặt tái nhợt của hắn, cô nắm chặt tay hắn, nhẹ nhàng đặt trên mặt mình, "Thật xin lỗi...... Em không nên chưa nói lời từ biệt mà đã rời đi. Chẳng qua là, em có lý do riêng không thể không đi ......"

Mí mắt Nhâm Mục Diệu có chút động.

Nước mắt lạnh như băng của cô bỗng rơi vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.

"Mục Diệu, chúng ta đã có con, em biết đứa bé này tới không đúng lúc. Em biết anh căn bản không có cách nào chấp nhận sinh mệnh nhỏ bé này, nhưng... tất cả phẫn hận quả thật không nên đổ lên người của đứa nhỏ, cho nên...... Xin anh tha thứ cho em, hãy để em ích kỷ một lần này thôi......" Kiều Tâm Du từ từ nói, sau đó đem tay hắn đặt lại vào trong chăn.

Hiện giờ đôi mắt sương mù của cô, phần nào đã giúp cô không nhìn rõ gương mặt của hắn, nếu để cho cô nhìn rõ hắn thêm một lần, hẳn cô sẽ không thể rời đi "Mục Diệu, hẹn gặp lại......"

Cô kiên quyết xoay người ——

Nhưng, bàn tay cô ngay sau đó bị người nắm chặt lại.

"Tâm Du, em không được phép rời xa tôi." Giọng nói khàn khàn từ phía sau truyền đến.

Hai mắt Kiều Tâm Du chợt sáng lên, cô xoay người lại, kích động nói: "Anh đã tỉnh rồi ư, anh cảm thấy thế nào? Em lập tức thông báo cho bác sĩ ngay."

"Không cần!" Nhâm Mục Diệu càng lôi kéo tay cô.

Sức lực mạnh mẽ khiến Kiều Tâm Du té nhào vào trên người hắn, cô kinh hoảng, giùng giằng muốn đứng lên, "Có đau không?"

"Đừng cử động......" Nhâm Mục Diệu hít sâu một hơi, hưởng thụ mùi thơm đặc trưng trên người cô, cảm giác trống trải trong lòng hắn giờ đã được lấp đầy, "Đứa bé thế nào, vẫn ổn chứ?"

Hắn sao lại dịu dàng như thế, vẻ bá đạo trước đây đâu mất rồi, hắn từ trước tới nay chưa bao giờ dùng câu nghi vấn với cô cơ mà.

Kiều Tâm Du không giãy giụa nữa, cô lẳng lặng nằm trên ngực của hắn, bình thản nghe tiếng tim đập của hắn.

"Em không nên gánh vác tất cả mọi chuyện, lẽ ra phải nói cho tôi biết."

Đôi mắt Kiều Tâm Du trợn tròn, cô hoảng sợ hỏi: "Anh... Nghe thấy hết rồi sao?"

Hắn không phải là mới vừa thoát khỏi nguy hiểm sao, thuốc mê đáng lẽ phải còn tác dụng chứ, hắn làm sao lại có thể nghe được mọi chuyện khi nãy?
Loading...

Đọc Tiếp Chương 91: CHUỘC TỘI

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc Chương 90: TRÚNG KẾ