Nhâm Mục Diệu vốn ghét đem lý lịch, đời tư của mình công khai ra bên ngoài, trước đây từng có một tờ tạp chí cứng đầu cứng cổ dám tự tiện lục lọi đời tư của hắn, kết quả chưa đến một tuần lễ sau, tòa soạn kia lập tức phá sản. Cho nên từ đó về sau, không có nhà truyền thông nào còn dám động tới vảy rồng của hắn nữa.

"Đương nhiên! Cậu nhất định phải lên ti vi, thâm tình tha thiết biểu đạt tình cảm của mình đối với chị dâu, khiến cho cô ấy mềm lòng, sau đó hồi tâm chuyển ý trở về bên cậu."

"Thâm tình thổ lộ, mơ đi!" Sắc mặt Nhâm Mục Diệu ngày càng khó coi.

"Cậu đó, chẳng qua là muốn mượn danh Mục Diệu, giúp cho tỉ lệ người xem đài trên kênh của cậu tăng cao chứ gì!" Ám Dạ Tuyệt thờ ơ lạnh nhạt nói.

Đinh Hạo Hiên thẳng thắn nhận tội, "Một phần là thế. Nhưng chỉ cần Tiểu Diệu Diệu tham dự chương trình "nhân vật YI", tôi bảo đảm chị dâu sẽ có thể nhìn thấy những thâm tình cùng quyết tâm của cậu ấy. Thế nào, đồng ý chứ?"

————

Ánh mặt trời giữa trưa mùa đông, thật nhẹ nhàng và ấm áp, dường như có thể làm tan chảy bất kì trái tim băng giá nào.

Những tia nắng như những hạt cát nhỏ nhoi, dần dần xuyên qua cửa sổ, tạo nên những chiếc bóng nghiêng trên sàn nhà, làm cho căn phòng có chút tịch mịch và cô đơn.

Kiều Tâm Du mặc chiếc áo ngủ rộng thùng thình, làm cả người cô đã nhỏ càng có phần nhỏ nhoi hơn. Cô đi tới bên chiếc cửa sổ, nó đang từ từ dung nhập vào giữa những lớp ánh nắng nhàn nhạt, khiến toàn thân cô dần dần tản mát ra hơi thở dịu dàng điềm tĩnh.

Đôi tay mảnh khảnh, khéo léo chậm rãi đặt lên phần bụng còn bằng phẳng của mình, "Con à, con biết không? Cha con đang ở bên trong tòa nhà lớn đối diện kia đấy! Mặc dù, mẹ con mình không thấy được ông ấy, nhưng ông ấy thực sự chỉ cách chúng ta hai tầng kính thủy tinh thôi. Khoảng cách này có phải rất gần không......" Khóe miệng khẽ nâng,... cô mỉm cười, chẳng qua là nụ cười này quá mức trống rỗng.

Đôi mắt trong suốt như bầu trời của Kiều Tâm Du, thằng hướng nhìn về phía tòa nhà đối diện......

Một tràng tiếng chuông cửa truyền đến, cắt đứt dòng suy nghĩ sâu xa của Kiều Tâm Du.

"Mời vào."

Vì Phương Đình đang bị giám thị gắt gao, không tiện đến thăm cô, cho nên việc chăm sóc cô hắn đều nhờ vả vào Quý Kiệt Tích. Hắn ta vô cùng "yêu nghề", mỗi ngày đều đến quan tâm hỏi han, cùng nói chuyện với cô, chủ đề quả thật là "Ngàn Vạn Câu Hỏi Vì Sao".

Tay hắn giơ lên hai túi đồ dùng hàng ngày, cùng với rau dưa và trái cây.

"Sao lại mua nhiều đồ như thế? Tủ lạnh chẳng phải hết chỗ để nhét vào rồi sao?."

"Viện trưởng đã giao phó, tôi chỉ là tuân lệnh làm theo thôi." Quý Kiệt Tích vui mừng hì hì nói.

Mỗi ngày Kiều Tâm Du đều đọc một chút tin tức trên báo chí, cô biết Nhâm Mục Diệu đang dùng mọi thế lực đối phó với Phương Đình. Cô cũng hỏi thăm Quý Kiệt Tích một chút ít tin về Phương Đình, cô rất sợ hắn vì cô mà xảy ra chuyện.

"Bệnh viện hiện giờ như thế nào?"

"Ý cô muổn hỏi "những bảo vệ canh cửa" của bệnh viện à?" Quý Kiệt Tích vừa cầm thức ăn cất vào trong tủ lạnh, vừa nói: "Bọn "môn thần" kia đều đi hết rồi. Ai! Bọn họ đi rồi, bệnh viện cũng mất đi "thú vị" "

"Thật à, tiếc quá?" Kiều Tâm Du im lặng lắc đầu một cái, mỗi ngày nghe hắn nói một chút chuyện vui tại bệnh viện, cô cũng phần nào cảm thấy buồn cười, cô biết Nhâm Mục Diệu chẳng qua là hù dọa Phương Đình chút thôi. Chứ nếu Nhâm Mục Diệu làm thật, không chừng bệnh viện bây giờ đã đổi chủ rồi.

"Cô ngẫm lại xem, 100 tên thanh niên khôi ngô tuấn tú, đứng nghiêm ngay trước đại sảnh bệnh viện, quả thật y như binh mã canh giữ bảo vệ thành. Bất ngờ lại tạo nên thu nhập mới cho bệnh viện, nhưng quả thật thu nhập lớn nhất là từ những kẻ "Vô Bệnh", nếu có chắc chỉ có bệnh "Tương tư" thôi. Tôi còn giúp Phương Đình đưa ra ý tưởng kinh doanh mới, rằng nếu đặt ở trước cổng ra vào một thiết bị kiểm soát việc thu lệ phí "đi thăm bệnh", đoán chừng so với tiền lời bệnh viện còn cao hơn".

Nghe Quý Kiệt Tích khoa trương nói, Kiều Tâm Du hiểu ý cười lên. Cô biết hắn cố ý trêu chọc cô, làm cô vui vẻ, nhưng... quả thật Kiều Tâm Du cảm giác lòng mình có chút ấm áp rồi.

"Nói đi, hôm nay muốn ăn gì?" Quý Kiệt Tích đã mặc xong tạp dề, và cầm "thái dao" lên.

"Anh lại xuống bếp?." Kiều Tâm Du có chút ngượng ngùng. Hắn là khách đó, vậy mà mỗi lần tới thăm đều là hắn xuống bếp nấu cho cô ăn.

Quý Kiệt Tích cười to, lộ ra một hàm răng trắng nõn, quả thật có thể làm người mẫu quảng cáo kem đánh răng, "Đó là bệnh nghề nghiệp của tôi, mỗi khi nhìn thấy dao, đều thật hưng phấn. Cô mau hỏi đứa nhỏ xem, nó hôm nay muốn ăn gì?"

Khóe môi Kiều Tâm Du nở ra một nụ cười dí dỏm, khẽ vuốt bụng, "Con à, chú Quý hỏi con hôm nay muốn ăn cái gì đấy? ......

"Uhm, mẹ hiểu rồi......"

Khuôn mặt thanh lệ của Kiều Tâm Du nâng lên, nói với Quý Kiệt Tích: "Nó mới vừa nói, nó hôm nay muốn ăn mỳ Ý."

"Tuyệt! Mỳ Ý là món sở trường nhất của tôi đó, trước hết cô đến phòng khách xem TV một chút đi nhé."

Không khí lúc này thật hài hòa, thật ấm áp giống như một gia đình hạnh phúc nên có.

Nhưng ...... Người chủ gia đình... lại không phải là hắn......

Nơi này là chỗ tránh nạn tạm thời của cô, không phải là "nhà" .....

Kiều Tâm Du bật TV ——

"Nhâm Mục Diệu tiên sinh, ngài có thể kể cho chúng tôi biết một chút chuyện tình cảm riêng tư của ngài không?" Người chủ trì cuộc phỏng vấn này, vốn đã từng tiếp xúc với hàng trăm người nổi tiếng, nhưng lại chưa bao giờ đối mặt với "Satan nổi tiếng tàn khốc trên thương trường" như Nhâm Mục Diệu, khó trách hắn có vẻ nơm nớp lo sợ.

Nhâm Mục Diệu mặc một bộ đồ Tây màu "xám đậm" sáng bóng, cả người hắn như được bao phủ bởi một màn hơi thở âm lệ.

Hắn, thật sự là hắn sao? Hai tròng mắt Kiều Tâm Du dán chặt vào màn ảnh, cô cẩn thận nhìn diện mạo của hắn, đôi con ngươi tĩnh mịch của hắn so với trước kia, hình như có thêm nhiều phần u ám, có phải là vì chuyện của cô mà tức điên rồi không?

Lòng cô run rẩy, lo sợ, trong hốc mắt như có như không hiện lên một làn hơi nước.

Không được! Cô không thể cứ ngắm nhìn hắn như vậy, Kiều Tâm Du cầm remote điều khiển TV lên,... Nhưng lúc cô muốn ấn xuống phìm tắt —— thì...

"Tôi đã kết hôn." Nhâm Mục Diệu lãnh đạm đáp lại, sợ cô MC không tin, bèn nâng lên ngón tay áp út, lúc này trên đó không biết từ khi nào đã có một chiếc nhẫn cưới tinh xảo, lóe lên ánh sáng lạnh.

Đây là...... "Đạo cụ" của bọn họ trước đây mà.

Kiều Tâm Du buông lỏng tay,... Chiếc remote TV theo quán tính dần lăn xuống trên ghế sofa.

"Ha ha......" Cô MC cười đùa nói: "Tất cả mọi người đều nói sau lưng sự thành công của đàn ông luôn có bóng dáng người phụ nữ, Nhâm tiên sinh, ngài có thể kể cho chúng tôi biết một chút chuyện về vợ của ngài không?"

Giờ phút này trên màn ảnh bỗng xuất hiện một tấm hình của cô, gương mặt thanh lệ, ánh mắt chăm chú, cúi đầu đọc những quyển sách. Dưới ánh mặt trời, gương mặt của cô càng thêm xinh đẹp, cô đang thơ thẫn chìm đắm trong từng dòng chữ mà ngẩn người. Lại có tấm hình cô khẽ mở miệng hô hấp, đôi mắt nhắm nhẹ, lạnh nhạt ngủ trên bàn, gương mặt lại mang theo một nụ cười xấu hổ......

Kiều Tâm Du cũng không biết hắn làm thế nào mà có những tấm hình này, rất dễ nhận thấy đây đều là chụp lén, nhưng là lúc nào đây?
Loading...

Đọc Tiếp Chương 89: XẢY RA TAI NẠN XE CỘ

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc Chương 88: TỎ TÌNH