Cuối thu, trời tối rất nhanh. Mới vừa rồi, chân trời vẫn còn ráng đỏ, trong nháy mắt màn đêm đã kéo đến. Hơi lạnh mùa thu nhàn nhạt nhẹ nhàng lan tỏa trong không trung.

Kiều Tâm Du vì tiết kiệm nên ngồi xe buýt, nhưng từ bến xe bus về biệt thự vẫn còn một khoảng cách rất dài, cô chậm rãi đi bộ trở về.

Đi rất lâu, chân của cô đã sắp tê rần, cuối cùng trong bóng tối thấy thấp thoáng một bóng dáng mờ nhạt. Ngôi biệt thự đứng đó tĩnh lặng trong bóng tối, không có một tia sáng nào phát ra chứng tỏ không có người trong nhà.

Hắn vẫn chưa về? Cũng đúng! Hạng công tử đào hoa như hắn chắc chắn có nuôi không ít phụ nữ bên ngoài, hắn làm sao có thời gian chú ý đến một mình cô. Nghĩ vậy, Kiều Tâm Du trong lòng thở phào nhẹ nhỏm.

Vừa mở cửa bước vào nhà, một tiếng quát lớn thô bạo từ trong phòng khách thình lình vọng ra: "Tại sao đến giờ cô mới về?!!"

Bộp bộp! Chồng sách dày trong tay Kiều Tâm Du rơi xuống đập vào chân nhưng cô vẫn sửng sốt ngây người tại chỗ, không dám di chuyển một bước.

Nhâm Mục Diệu bật đèn, trong khoảnh khắc, ánh sáng rực rỡ tràn ngập từng ngóc ngách trong phòng. Đương nhiên cũng làm cho Kiều Tâm Du thấy được cơn thịnh nộ đè nén đã lâu trên mặt hắn.

"Tôi không nghĩ anh sẽ về sớm thế này". Kiều Tâm Du hốt hoảng ngồi xuống nhặt sách lên, thay dép đi trong nhà vào.

Nhâm Mục Diệu lười biếng tựa vào ghế sa lon, khuôn mặt tuấn mĩ không tì vết quay lại, tròng mắt đen dâng lên một tia châm biếm lạnh lẽo, ánh mắt chuyển động nhưng lạnh đạm, tà mị lạnh như băng hỏi ngược lại: "Thế nào? Cô mong tôi không ở đây sao? Tôi ở hay đi không đến lượt cô quản! Hóa ra lòng ham muốn của cô lớn đến vậy, tôi không thỏa mãn được cô, nên cô phải ra ngoài tìm tên đàn ông khác?

"Tôi không có, không có."

Lời nói của hắn như gai nhọn đâm vào trái tim cô, khiến nó ứa máu. Tại sao đã làm tổn thương thân thể của cô, lại còn muốn chà đạp lên chút tự tôn thương cảm ít ỏi của cô nữa.

Đôi mắt chim ưng hung tợn nhìn quyển sách trong tay cô: "Cô lại còn đọc sách? Giả bộ ngốc sao?" Nhâm Mục Diệu đứng lên, đưa tay muốn cầm lấy quyển sách trong tay cô.

Kiều Tâm Du ngay lập tức lui về sau hai bước, tránh được hắn, đem sách giấu sau lưng: "Không có gì, anh sẽ cảm thấy không hứng thú đâu."

Cô càng tránh né, ngược lại càng khơi dậy hứng thú của hắn. Nhâm Mục Diệu chỉ dùng một chút sức đã túm được cô, đoạt lấy quyển sách trong tay cô nhưng hành động đó vô tình kéo theo túi xách cũng rơi trên mặt đất.

Mấy quyển sách thi nghiên cứu Anh ngữ một lần nữa rơi xuống mặt đất nhưng thuốc trong túi xách cũng lăn ra ngoài. Nhâm Mục Diệu nhếch môi cười lạnh, trong mắt đều là lạnh băng và sắc dục: "Cô đi mua thuốc tránh thai?"

Kiều Tâm Du sắc mặt tái nhợt, âm thanh run rẩy khẽ nói: "Nếu tôi không uống cái này, ngộ nhỡ tôi mang thai thì phải làm sao bây giờ?"

Nhâm Mục Diệu nghe được 2 chữ mang thai, lửa giận lập tức bùng lên, trên trán nổi đầy gân xanh, một tay dùng lực nắm lấy cằm của cô. Hắn hài lòng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo, tái nhợt. Trong miệng của hắn bật ra một tiếng cười lạnh, hết sức giễu cợt nói: "Tôi chính là muốn cô mang thai!"

edit: Heo Nghịch Ngợm
Loading...

Đọc Tiếp Chương 13: Cừu hận từ đâu tới

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc Chương 12: Mang thai