Lần này Huyền Vô Hàn không có tự mình đem người mang lại đây, mà ngồi một bên trong xe ngựa, chờ Biện Tư Thành đem người dẫn tới, người nọ rõ ràng có chút mất hứng, mặt mang vẻ giận, còn dùng tay áo che miệng ngáp.

Huyền Vô Hàn có chút ngạc nhiên, mới vừa tách ra, bất quá là một ngày đêm, sao có thể chật vật thành như vậy.

Thế nhưng hắn lại không biết, ngày hôm qua Tô Vũ Lâm ngủ không được tốt, vừa mới qua giờ tý liền tỉnh lại, lăn qua lộn lại đến hừng đông mới chợp mắt được một tí. Ban ngày vốn là định giờ Ngọ nghỉ ngơi một hồi, lại nghe nói Huyền Vô Hàn muốn đến xem hắn, hại hắn ngủ cũng không dám ngủ say. Kết quả chính là suốt một ngày, cũng không thấy người đâu. Tự nhiên trong lòng Tô Vũ Lâm có chút tức giận, tưởng bị người lừa gạt.

Lúc Biện Tư Thành lại thỉnh hắn, sắc mặt hắn thập phần khó coi.

Huyền Vô Hàn cất lên ý cười, đem người kéo lên xe ngựa : “Đêm qua đi bắt trộm hay là chính mình làm trộm ?”

Ý tứ cười nhạo trong lời nói khiến Tô Vũ Lâm gắt gao xoay mặt trừng Huyền Vô Hàn một cái, lại không biết nói cái gì, đành hung hăng trợn mắt liếc một cái. Hắn bộ dạng xấu hổ như vậy nhưng thật ra rất câu dẫn người, thấy Huyền Vô Hàn rùng mình, giật giật thân mình, xoay người sang chỗ khác không thèm nhìn hắn.

Nếu là cùng Vân Ly một phòng, hắn nói đó là ủy khuất chính mình. Mỗi lần đều là đem người ôm vào trong ngực, hảo hảo trêu chọc một phen. Cho dù hai người không có chân chính viên phòng sự, nhưng thân thể Vân Ly sớm bị hắn làm cho nhạy cảm không thôi, chỉ cần hắn thoáng tới gần, liền không thể ức chế run rẩy hưng phấn.

Chính là, hiện tại….

Không vội, hẳn là nhanh.

“Chúng ta đây là … Muốn xuất cung? Ngươi là ….”

Tống ta xuất cung sao ?

Mới vừa rồi đi qua cửa cung Tô Lâm nghe được bọn thị vệ nói chuyện, mới hiểu được bọn họ ra ngoài cung rồi.

“Trẫm nghe nói Linh Cừ có một chỗ tốt, muốn mang ngươi đi nhìn một cái. Ngươi chỉ cần đi phía sau Trẫm nhìn thì tốt rồi, người bên ngoài cùng ngươi nói chuyện, không được phản ứng.” Một câu nói sau cùng này thập phần bá đạo. Bất quá cũng là phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện, bộ dạng Tô Vũ Lâm, đưa mắt nhìn khắp thiên hạ, cũng không có mấy người so sánh được, cái loại địa phương hoan tràng này, long ngư hỗn tạp, đều là loại sắc dục huân tâm, nhìn thấy Tô Vũ Lâm, động tay động chân khẳng định khỏi phải nói.

Tô Vũ Lâm bĩu môi, từ chối cho ý kiến.

Từ Hoàng cung đến Thanh Yên phố, ước chừng một canh giờ, xem ra loại địa phương này, cũng không dám quá mức trắng trợn cách Hoàng cung quá gần.

Lúc này đã muốn không nhìn rõ đông tây, bầu trời đêm điểm thêm nhiều ngôi sao bàng bạc, vốn là lúc nên nằm ngủ, vậy mà nơi đây tiếng người ồn ào phi thường náo nhiệt. Lồng đèn đỏ thẫm treo đầy phố, hai người bọn hắn xuống xe ngựa bước vào Thanh Yên phố, xộc vào mũi là một tràn khí nồng nặc mùi son phấn. Bất luận là Huyền Vô Hàn hay là Tô Vũ Lâm đều không nhịn được đồng thời che mũi.

Tô Vũ Lâm liếc xéo Huyền Vô Hàn một cái, mặt lạnh nói : “Đây là nơi ngươi nói chỗ tốt địa phương?”

Hắn liếc một cái liền nhận ra, đây là nơi hắn được người cứu lên rồi bị bán vào đây.

Huyền Vô Hàn đang muốn đáp lời, lại thấy một người phe phẩy cây quạt đi tới, hướng về phía Tô Vũ Lâm cười : “Hôm nay có thể gặp một người đẹp như vậy, như thế nào, sắc mặt khó coi như vậy, hay là không trúng ý vị gia bên cạnh, không bằng theo ta , thế nào?”

Hắn nói xong muốn đưa tay sờ mặt Tô Vũ Lâm, Huyền Vô Hàn hai mắt chợt lóe, tay chộp vào cổ tay người nọ bẻ một cái, chợt nghe một tiếng sói tru, nam nhân cầm cây quạt ôm cổ tay gào khóc kêu to, buông lời chửi rủa. Thân phận của hắn có lẽ là cũng không thấp, lúc này đã có người xông tới, muốn đòi một cái công đạo.

Huyền Vô Hàn giữ chặt tay Tô Vũ Lâm, vòng qua mấy người kia bước đi. Lúc này Thiên Thương ra mặt giải quyết.

Thanh Yên phố không chỉ Thẩm hoàn lương một nhà tiểu quan quán, hắn mở quán lấy tên cũng thông thường làm cho người ta nhận thức tường tận, Vô Hoan các.

Tiến viện môn, được hai gã sai vặt khá lớn tuổi chào đón. Bọn hắn phỏng chừng là quá lớn tuổi mới bị đẩy xuống dưới, mỗi bước đi thì đều lắc mông, rõ ràng đã già mặt đầy nếp nhăn còn muốn trát lên son phấn, thoạt nhìn khiến cho người ta hết muốn ăn uống.

“Hai vị gia, chính là đến mua vui? Vô Hoan các chúng ta cái dạng người gì cũng có, không bằng xin mời lên lầu!”

Huyền Vô Hàn thoáng nhìn qua lầu các, đột nhiên đưa tay ôm lấy eo Tô Vũ Lâm kéo vào người, một tay kia đặt nhẹ lên cằm của hắn, đối miệng hắn hôn một cái : “Gọi lão bản các ngươi đi ra, xong chuyện, thưởng hắn ngàn lượng.”

Hắn hành động phen này làm hai gã sai vặt hơi khó hiểu. Những gã công tử nhà có tiền nhận được mỹ nhân chưa khai bao, bản thân phải cẩn thận thương yêu. Nếu là người không hiểu biết chuyện hoan ái, cứ mang đến chỗ lão bản tiểu quan quán, đem người tới đây dạy dỗ là tốt nhất rồi. Vô Hoan các của bọn họ cũng hoan hỉ sinh ý như thế vừa không dùng tiểu quan trong nhà mình lại còn kiếm được một món bạc lớn không phải đại hỉ sự sao?

Kỳ thật, thẩm hoàn lương chứng thật là hoàn lương, bất quá chỉ là một mình hắn mà thôi. Tiểu quan dưới tay hắn, có hơn chục người, mỗi người đều được dạy cho thanh danh tươi đẹp được lan truyền đi xa, ngay cả thành trấn cách Linh cừ cả ngàn dặm cũng có người tìm đến hỏi.

Ở trong sương phòng chờ đợi Thẩm hoàn lương, Tô Vũ Lâm có chút nghi hoặc, hắn hiểu được Huyền Vô Hàn nói lúc trước bất quá chỉ là một cái ngụy trang, chỉ là hắn muốn làm cái gì? Làm một cái hành động lớn như vậy, không phải chỉ là muốn đến xem tiểu quan quán đi?

Nhớ tới mới vừa rồi bị hôn, Tô Vũ Lâm mặt có chút hồng, lúc hắn ở Cung phủ, tuy rằng Cung Phỉ Nhiên là chủ tử của hắn, nhưng người này thật ra thập phần quân tử, căn bản không có chạm qua hắn. Huyền Vô Hàn thế nhưng, không biết… Hừ!

“Trẫm biết, là Thẩm hoàn lương sai người cứu ngươi, sau đó bày mưu đặt kế đem ngươi mua vào. Ngươi không phải cũng không rõ ràng thân thế của mình sao, hôm nay liền cùng nhau hỏi rõ ràng đi!” Huyền Vô Hàn vốn định mang trà lên uống một ngụm, nhưng là nhớ ra cái gì, lại để xuống.

Một lát sau, một nam tử vận Hồng y đi đến, bộ dạng rất là thanh tú, trên mặt chỉ đánh sơ một lớp phấn, đem mặt trang điểm càng mị hoặc. Hắn nhìn thấy Huyền Vô Hàn, ánh mắt sáng ngời, lắc lắc thân mình như rắn nước liền hướng bên cạnh Huyền Vô Hàn ngồi xuống. Đến khi nhìn thấy Tô Vũ Lâm liền nhìn cũng không xem, chợt liếc mắt nhìn một cái mới phát giác người này là đích thị là nhất đẳng mỹ nhân.

Nguyên tưởng rằng vị tuấn mỹ công tử bên cạnh hắn là nam sủng trong nhà mang lại đây chơi đùa, nhưng tư thế này, để cho hắn có chút nhìn không thấu. Huyền Vô Hàn quá mức lãnh, Tô Vũ Lâm lại một bộ tự nhiên, hai người ngồi xa như vậy, căn bản không giống bộ dạng chủ- tử sủng nịch. Hay là hai người này là bạn tốt, muốn song long nhập động*? !

*Song long nhập động : theo mình hiểu là 3p , nôm na là H 3 người.

Nghĩ đến đây, Hồng y nam tử sắc mặt có chút trắng bệch. Hắn tuy rằng làm tiểu quan có vài năm, nhưng tính khí tốt, khách nhân cũng thương tiếc, sau xong việc cũng dưỡng được hảo, không có chịu qua tổn thương quá lớn, hôm nay việc này là lão bản gọi hắn tới, lại không ngờ là chuyện như vậy.

“Hai vị công tử này…. Rốt cuộc…”

Nghe hắn nói chuyện nhát gan như vậy, Huyền Vô Hàn hơi ngẩn ra, không vui “ Không phải gọi lão bản các ngươi tới sao, ngươi là ai?”

Nguyên lai người này không phải Thẩm hoàn lương, hắn đứng dậy sửa một chút tay áo, cười nói : “Chủ tử nhà chúng ta chưa bao giờ tự mình đến, công tử nếu là…”

“Ba ngàn lượng như thế nào?”

Cái giá này, nếu bình thường có thể mua một tiểu quan, Huyền Vô Hàn ban đầu cũng là cấp một ngàn lượng, cũng là số lượng không nhỏ, nhưng Thẩm hoàn lương vẫn không chịu, phương diện này sẽ không chỉ là không muốn tự mình đón khách.

Hồng y nam tử hiển nhiên là chưa có nhìn thấy ai ra tay hào phóng như vậy, có chút do dự, nhưng chần chờ một hồi vẫn là như cũ cự tuyệt. Lúc này Tô Vũ Lâm cũng tò mò, lão bản này rốt cuộc là nhân vật thế nào, sinh ý đưa tận cửa còn không làm, còn mở cái gì Vô Hoan các. Chiếu theo trí nhớ của hắn, lúc ở Vô Hoan các chờ vài ngày, nghe được nhiều nhất chính là lão bản như thế nào tham tài.

Huyền Vô Hàn hừ lạnh một tiếng đứng lên, nếu là Biện Tư Thành ở bên cạnh hắn, sẽ phát hiện chủ tử nhà hắn nổi giận. Chính là sắc mặt hắn vẫn như thường, con ngươi cũng biến sắc. Lúc này xuất kỳ bất ý điểm huyệt Hồng y nam tử, đối ngoài phòng nói : “Thiên Thương, đem người mang lại đây!”

Tô Vũ Lâm không nghe được âm thanh trên mái hiên Thiên Thương lắc mình biến mất, hắn có chút kinh ngạc, nhìn thoáng qua Hồng y nam tử đang bị định trụ: “Ngươi sao lúc tiến vào không sai người đem hắn lại đây, lại làm cái gì ba ngàn lượng linh tinh?”

“Thẩm hoàn lương không phải người ngươi nghĩ đơn giản vậy…” Huyền Vô Hàn còn chưa nói xong, chợt nghe đến một trận đao kiếm đánh nhau. Trong lòng hắn cả kinh, lấy võ công của Thiên Thương, đem người lặng im không một tiếng động mang lại đây tuyệt đối sẽ không bị phát hiện. Xem ra vị cao thủ bên người Thẩm hoàn lương cùng Thiên Thương triền đấu, còn cố tình phát ra âm thanh lớn như vậy, rõ ràng không cho người động Thẩm hoàn lương.

Hai người bọn hắn lao ra cửa, xa xa liền nhìn thấy trên nóc lầu các đối diện có hai người đang đánh không phân biệt được cao thấp, thân ảnh màu đen khán bất chân chiết* chính là Thiên Thương, người còn lại vận ám sắc xiêm y, tuy rằng không thấy rõ khuôn mặt, nhưng từ kiếm khí bén nhọn nhìn lại, nhất định là một nam nhân lạnh lùng. Huyền Vô Hàn ngăn lại Tô Vũ Lâm còn muốn đi về phía trước xem tiếp nói : “Ngươi đợi ở chỗ này không nên cử động, đừng làm cho kiếm khí thương tổn.”

Hắn nói xong, liền phi thân lên, cách không đánh một chưởng hướng ám sắc xiêm y nam tử. Người nọ vốn đang ở thế thượng phong, đem Thiên Thương đánh hạ trên nóc nhà, một chưởng của Huyền Vô Hàn vốn mang hàm ý thử nghiệm, hơn nữa cũng không có nội lực, chính là thoạt nhìn rất lợi hại. Người nọ xoay người thấy Huyền Vô Hàn quen thuộc, thân mình chấn động, lại tránh cũng không tránh nhận một chưởng kia đánh vào trên ngực, tuy rằng không đến mức lấy mạng người, nhưng vẫn đủ để hắn miệng phun máu tươi, quỳ rạp xuống trên nóc nhà, nổ lực chống đỡ không cho mình ngã xuống.

“A Tuyệt!” Một người đột nhiên kinh hô, Huyền Vô Hàn cúi đầu nhìn lại, dưới sân có một người đang lo lắng vạn phần hô tên này, một thân xiêm y thanh nhã màu lam nhạt, dung nhan thanh tuyệt. Hắn kêu gào lớn tiếng như vậy, rất nhiều khách nhân ồn ào nhìn qua. Huyền Vô Hàn nheo mắt lại, điểm huyệt nam tử ám sắc xiêm y, rồi sau đó trở lại bên người Tô Vũ Lâm.

Thiên Thương đứng dậy, đem người nọ mang đi.

Mà cái người dưới lầu kia, thấy người bị mang đi, lại càng điên cuồng hét lên. Huyền Vô Hàn cùng Tô Vũ Lâm ở bên trong phòng vừa mới ngồi xuống, chợt nghe âm thanh giẫm đạp, người nọ tiến vào, chỉ Huyền Vô Hàn liền quát :

“Ngươi là người nào! Vì sao phải mang A Tuyệt đi!”

Huyền Vô Hàn đánh giá hắn một phen, cười nói “Nguyên lai ngươi mới là lão bản Vô Hoan các, Thẩm hoàn lương… Ta mang hắn đi tự nhiên có dụng ý, ngươi chỉ cần trả lời vấn đề của ta, nếu là ta vừa lòng, liền để lại người, nếu là không hài lòng.. Ngươi cả đời này đừng mong tái kiến hắn!”

Thẩm hoàn lương hốc mắt đỏ lên, hắn vốn là loại người tàn nhẫn, nhưng cái người bị Thiên Thương mang đi so với tánh mạng hắn còn trọng yếu hơn. Dù sao cũng không phải cái người văn nhược nho nhã yếu đuối gì, Thẩm hoàn lương lúc này kéo một cái ghế qua ngồi xuống, nói thẳng : “Ngươi nói, ngươi muốn biết cái gì?”

Huyền Vô Hàn kinh ngạc tâm tình y thay đổi trong chốc lát, cũng rất thưởng thức tính khí như vậy, không nhiều lời, đầu ngón tay gõ gõ trên bàn nói : “Mấy tháng trước ngươi từ Bồng Lai trấn cứu lên một người, tên là Tô Vũ Lâm, có còn nhớ rõ? Thân phận của hắn chứng thật là người Bồng Lai trấn không?”

Tô Vũ Lâm nghe vậy, hướng Huyền Vô Hàn nhìn sang, có chút khó hiểu. Đối với thân thế mình, hắn căn bản không thèm để ý, biết hay không, hắn cũng không quan tâm. Chính là hai người hắn hôm nay xuất cung, là vì cái việc nhỏ này, chẳng lẽ Hoàng đế thực nhàn nhã sao?

Thẩm hoàn lương nhăn mày, nghĩ một lát, cắn răng nói : “Người nọ chứng thật là từ Bồng Lai trấn cứu ra, nhưng ngươi cũng biết, là người của ta cứu người, tự nhiên là muốn mua vào làm tiểu quan. Hắn lúc đó cả người nóng hầm hập, cháy sạch thần trí. Ngày thứ hai tỉnh lại liền cái gì cũng không nhớ rõ. Ta tự nhiên vui mừng, liền lường gạt hắn nói tên của hắn là Tô Vũ Lâm, cha mẹ trong nhà đã qua đời. Ngươi nếu là tìm hắn, thì đến Cung phủ, hắn sớm đã bị Cung đại thiếu gia mua về!”

Loading...

Đọc Tiếp Chương 25

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Dụ Thụ Khoái Lai Khẩu Khẩu Chương 24