Truyện Dụ Quân Hoan

Chương 06: Phản kháng

Tác giả Thánh Yêu
Chương 06: Phản kháng

Cô Dạ Kiết lạnh lùng nhướn ột bên lông mày, môi mỏng cong lên hiện ra vài phần hứng thú, "Trẫm, chính là thích kiểu chưa thuần phục."

"Hoàng thượng, trên mặt nữ nô này bị nhiễm bệnh phong, thần sợ cô ta làm nhục mắt của người, để thần dạy dỗ đàng hoàng, đợi đến ngày thân thể cô ta hồi phục, thần liền đưa cô ta vào hoàng cung." Quân Ẩn làm càn nói dối như cuội, trong lòng tất nhiên cũng lo lắng không yên, chỉ cần Cô Dạ Kiết cô ý ven chăn gấm lên, vậy toàn bộ cố gắng của hắn chẳng những thành công dã tràng, hoặc tệ hơn, còn có thể gánh tội khi quân.

Bàn tay gơi trên gối Phong Phi Duyệt, rút về, đôi con ngươi tinh nhuệ của hắn dán chặt vào Quân Ẩn, qua một lúc lâu, mới vô thanh vô sắc nhếch môi, ném ra thanh âm lười biếng, "Được, vậy trẫm liền chờ ngày đó, chỉ là đại tướng quân của trẫm, cũng đừng để trẫm đợi lâu."

Quân Ẩn âm thầm thở phào một hơi, "Dạ, hoàng thượng."

Chỉ là cặp đồng tử như lang mãnh kia, cũng trông lập tức triệt hồi từ trên người Quân Ẩn, mà là ngạo mạn mang theo thâm ý khẽ cười. Kỳ quặc trong chuyện này, Cô Dạ Kiết cũng không phải không biết gì, nhưng hắn vẫn chưa phơi bày. Trong giọng điệu của hai người, bao nhiêu thật giả, tính toán âm mưu. Chỉ là ai cũng không nói rõ, âm thầm tranh đấu.

"Vậy được," Cô Dạ Kiết mở miệng nói, một tay đè lại lên trên chân Phong Phi Duyệt, dùng sức vỗ xuống một cái, "trẫm muốn nghỉ ngơi."

'Chát' một tiếng, cô chỉ cảm thấy thân thể đột nhiên bị quất một cái, không phải đau, mà là bị lực đạo đột ngột xuất hiện kia làm giật mình. Phong Phi Duyệt giật giật chân, vẫn là cứng ngắc không có một chút tri giác. Nam nhân kia rốt cuộc là đã làm gì mình rồi, mới vừa rồi bị hắn nhấn một cái, cư nhiên toàn thân liền vô lực.

Cô ở trong lòng chửi mắng hết lần này đến lần khác, hận ngay lúc này không thể bật người dậy, bóp chết hai tên khốn kiếp kia.

"Thần, cung tiễn hoàng thượng," Quân Ẩn mỉm cười hành lễ, Cô Dạ Kiết đang ngồi đạp dài một bước, liền đứng lên, "cũng đừng quên, thay trẫm chăm sóc cẩn thận nữ nô này."

"Dạ, hoàng thượng."

Mà Phong phi Duyệt ở trong chăm gấm không chỉ mồ hôi đầy đầu, hỏa khí càng đầy một bụng. Suy nghĩ trong đầu căn bản không thèm để ý đến một cái, còn nói cái gì nữ nô, chăm sóc? Xem cô như thú nuôi a. Cắt!

Tiếng bước chân của hai người giống như là đã đi ra khỏi phòng, Quân Ẩn phía sau cũng vẫn không quên khép cửa lại, Cô Dạ Kiết nhìn đám nô lê dưới cổng thành kia, hứng thú ra rời, "Ngày mai cứ đem những kẻ này để trước Lạc Thanh mua bán."

"Hoàng thượng, người không chọn nữa?" Quân Ẩn theo lời nói nhìn lại, có chút kinh ngạc. Trước đây, hắn luôn lấy đây làm thú vui, tuyệt đối sẽ không như hôm nay không hề hứng thú như vậy.

"Không chọn nữa." Cô Dạ Kiết thu hồi tầm mắt, không nhìn lại thêm một cái, Quân Ẩn nghe vậy, liền hướng phía trước đi tới, đưa hắn vào tẩm điện đã chuẩn bị sẵn từ sớm.

Lúc cửa phòng bị mở ra lần nữa, Phong Phi Duyệt vội giỏng hai tai lên, nghe tiếng bước chân trầm ổn từng chút đến gần, hai con mắt như lâm đại địch mở thật to. 'Xoạt', chăn gấm che trên người liền bị xốc lên, cô ngước mắt, thấy Quân Ẩn thật giống như nhàn hạ vô cùng ngồi bên cạnh giường.

Cô thở hổn hển dồn dập mấy hơi, cảm giác tắc nghẹn bị trút ra, trên mặt đã đầy một đầu mồ hôi. Hai mắt ý vị nhìn chằm chằm nam tử trước mặt.

Quân Ẩn thấy cảnh tượng đó, đưa tay nhấn lên trên cổ cô một cái, Phong Phi Duyệt chỉ cảm thấy một dòng nước ấm vọt tới khắp người, tứ chi khắp người tê dại lợi hại, khều khều ngón tay, tuy là không thể khôi phục ngay lập tức, những đã có tri giác. Cô cũng không vội vã bò dậy, mà là duy trì tư thế nằm nghiêng ban đầu, qua một lúc lâu, cho đến khi trận tê dại kia từ từ rút đi, mới chống một tay lên thành giường, ngồi dậy.

"Ôi......." Mới vừa ngồi dậy, tê dại dưới lòng bàn chân liền vọt lên một cái, Phong Phi Duyệt vội cắn môi dưới, hai tay xoa xoa mắt cá chân của mình. Cô liền trợn mặt trừng Quân Ẩn ở bên cạnh một cái, nhưng mà nửa câu cũng chưa nói. Chỉ là dùng sức xoa bóp, đợi đến khi tê nhức tản đi toàn bộ, mới đưa hai tay nắm cố tay mình, dùng sức xoay xoay không ngừng.

"Không phải ta bảo cô không được đi ra ngoài sao?" Quân Ẩn chống lại ánh mắt của cô, đáy đầm thanh thúy phủ lên một tầng nộ khí, bức thẳng về phía Phong Phi Duyệt.

Mà cô, vẫn là một câu cũng không nói, nhìn hằm hằm đối phương y như vậy.

"Sao, câm rồi?" Quân Ẩn thấy cô không nói gì, chỉ nghĩ là biết sai rồi, "Cô có biết không, nếu bị hoàng thượng phát hiện..."

Một câu nói, treo ngay giữa cổ họng, hắn chỉ thấy hoa tai hình năm ngôi sao bên tai Phong Phi Duyệt chợt lóe lên, đôi con ngươi khẽ nheo lại, cô gái đúng thực đã nhào tới.

Dù võ công của hắn có cao hơn nữa, cũng không thể tránh thoát đòn tất công mãnh liệt này, Quân Ẩn bị lực đạo này va đập, thân thể không khống chế được ngã ra sau, sau lưng đập vào mềm mại trên giường cẩm. Phong Phi Duyệt thấy thế, liền thuận thế duỗi chân ra một cái, thực sự dạng chân ngồi trên thắt lưng Quân Ẩn, hai tay dùng sức toàn lực nắm lấy cổ của hắn, "Anh giở cái trò xiếc rách nát gì, cái gì nữ nô cái gì dạy dỗ, nói cho anh biết, thả tôi rời đi, nếu không tôi liền bóp chết anh!"

Quân Ẩn ngơ ngác nhìn lên khuôn mặt hung hãn của cô gái, hoàn toàn quên mất phản kháng, cho đến khi nơi cổ họng truyền đến một hồi bóp chặt đau đớn, lúc này mới vươn tay ra, kéo cổ tay của cô, "Cô đang làm gì đó!"

Phong Phi Duyệt nghe vậy, cũng không ngẩng đầu lên, tăng thêm sức lực trong tay, "Anh nói tôi đang làm gì?"

Quân Ẩn nhìn tư thế ái muội của hai người, hai tay liền rơi lên trên đầu gối đang quỳ của cô một cái, "Cô một nữ nhi nhà lành, thế nhưng lại cưỡi lên người nam nhân?"

Lực đạo trên tay Phong Phi Duyệt cũng không buông ra, mắt hạnh trợn tròn, tức giận đè người xuống, "Rốt cuộc tôi cũng nghĩ ra rồi, đây chính là điểm huyệt phải không, khiến tôi không thể động đậy, tôi..."

Xuống tay thật đúng là không nhẹ chút nào, chỗ bụng dưới Quân Ẩn thình lình thu lại một cái, liền trực tiếp bật người dậy, thấy gương mặt tuấn tú đột nhiên kề lại gần, cô theo bản năng buông tay ra, hai tay chống sang hai bên.

"Tránh ra."

Bàn tay đột nhiên vòng ra sau lưng Phong Phi Duyệt, đem cô đè lên trước một cái, ngay lập tức hai người trán kề trán, "Không có ai dạy cho cô chút lễ nghi thể diện sao?"

"Biến đi," Hai tay Phong Phi Duyệt xô đẩy bả vai Quân Ẩn, hai chân càng thêm đạp loạn không ngừng.

"Đừng động," Hắn đánh mạnh một kích sau lưng cô, trên gương mặt tuấn tú trước mắt đột nhiên lại hiện đầy mồ hôi, trong đôi con ngươi như đáy đầm thâm thúy, chất chứa ẩn nhẫn.

A," Phong Phi Duyệt đau đén kinh hô ra tiếng, chu cái miệng nhỏ, cái mũi thanh tú vặn lại, "sao anh lại tùy tiện đánh người."

Quân Ẩn thấy cô không chịu an phận, chỉ đành dùng sức hai tay đè chặt chân của cô, "Cô còn dám động thêm một chút, ta liền ném cô xuống."

"Anh ném đi," Phong Phi Duyệt vốn chỉ là thuận miệng nói ra như vậy, vừa mới thốt ra một câu, lại cảm thấy bên hông đột nhiên bị một cỗ lực đạo đánh úp tới, sau một khắc, cả người liền bị ném ra ngoài, may mà hai tay cô níu chặt lấy vạt áo trước ngực Quân Ẩn, lúc này mới không có ngã xuống, "Anh..."

Thân thể cô ngửa ra sau một chút, lúc hai mắt chống lại ánh mắt Quân Ẩn, hai tay siết chặt. Phong Phi Duyệt chau mày, lại thấy trong mắt hắn, dường như có một loại kỳ quái bốc cháy lên, mà loại cảm xúc này, đối với bản tính trời sinh của người hiện đại mà nói, tất nhiên là hiểu được.

Năm ngón tay buông ra, cong chân hướng bên cạnh nhảy qua một cái, thần sắc bình tĩnh liền trực tiếp khoanh chân ngồi đó, Phong Phi Duyệt gãi gãi đỉnh đầu dính đầy cát vàng, quay lưng đi không thèm nhìn Quân Ẩn một cái.

***

Chương 07: Giao dịch
Loading...

Đọc Tiếp Chương 07: Giao dịch

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Dụ Quân Hoan Chương 06: Phản kháng