Truyện Đơn Phương !!!

Chương 18 : Ngọc Hiếu! Cánh Thiên Thần Của Em Đâu Rồi!

Tác giả xjchum01
Đã có những lúc trong thâm tâm tôi ,tôi thầm gọi em là thiên thần,một thiên thần mà tôi đã xây dựng bằng tình yêu đơn phương suốt 4 năm trong cuộc đời.Em một thiên thần trong sáng và thuần khiết ,em trong sáng như một tờ giấy trắng không một vết mực nào tôi sợ nếu tôi tỏ tình với em thì tôi sẽ làm vấy bẩn cái tờ giấy ấy mất.Nhưng tôi đã nhầm một sự nhầm lẫn đến chết người các bạn à! Cái trong sáng và không tì vết đấy tất cả chỉ là tôi tự tạo ra cho em nhưng thực chất thì em không xứng đáng đc tôi tôn vinh như một thiên thần vì tôi đã biết đc sự thật về em một sự thật đã phá tan đi tình yêu của tôi giành cho em suốt 4 năm qua.Như vậy thiên thần của tôi đã bị cụt cánh , thiên thần mà mất đi đôi cánh thì còn đc gọi là thiên thần nữa không???

Tùng...Tùng...Tùng ... 5 phút ít ỏi của giờ ra chơi đã đến.

Lớp tôi đc ngự trị ở trên tầng 3 , tầng cao nhất ở trường tôi.Học ở cái tầng 3 này mùa đông thì lạnh mùa hè thì nóng ,lạnh bởi vì các ô cửa kinh đều bị mất hết cả mùa đông đóng cửa như là không đóng , nóng bởi vì ở cao quá cây không thể mọc cao đến như vậy để che nắng cho lớp học đc.Nhưng các bạn đừng thấy tôi kể khổ như vậy mà đã vội kết luận là học ở tầng 3 là khổ nhé , khổ thì có khổ nhưng mà vui cực .Chả giấu gì các bạn lớp tôi nằm ở cuối dãy 3 tầng mà ngay bên cạnh hành lang trước cửa lớp tôi nhìn chếch theo phía tay phải là là nhà WC nữ .Lớp tôi bọn con trai bựa khỏi phải nói , liệu tôi học cùng 3 năm với tụi nó tôi có đc coi là bựa không nhỉ..hehe..Các bạn có biết chương trình “Ô cửa bí mật” trên kênh VTV3 lúc 12h trưa chủ nhật hàng tuần không!Tại sao tôi lại nhắc tơi chương trình này mà lại không nhắc đến các gameshow khác của đài truyền hình Việt Nam , cái gì thì cũng có cái ý nghĩa của nó , tôi nhắc đến chương trình này vì nó có một cái đặc biệt, cái đặc biệt ở đây là câu nói quen thuộc của MC Trần Ngọc: “ 1,2,3 mở!”

_Chúng mày ơi ra lan can chơi đê!- tiếng bọn con trai lớp tôi vang lên khi đến giờ ra chơi .

Nghe thấy tiếng hô hào như vậy thì một lớp với 23 thằng con trai chạy ra lan can đứng kín cả lan can và những cặp mắt hau háu chờ các bạn nữ sinh vô ý vào nhà WC quên đóng cửa, rồi chờ các bạn ấy ra và cả lũ bọn con trai lớp tôi đồng thanh hô to : “ 1, 2,3 mở!”.Quả thật tôi là con trai mà tôi con phát ngượng khi đứng cùng bọn nó nhưng mà lúc ra chơi tôi mà không ra đứng cùng với bọn nó chắc bọn nó cho tôi là thằng 2 phai thì chết dở! Chưa dừng lại ở trò “Ô cửa nhà WC bí mật” chúng tôi còn chơi trò “ Hất nước dấu tay” .Nếu bình thường các bạn đang đi ở đường mà bị hất nước thì các bạn có tức không? Ngay cả tôi tôi cũng thấy tức .Nhưng tôi còn tức thay cho các bạn bị mấy thằng lớp tôi hất nước vào người vì bọn nó không dùng nước sạch mà dùng nước giặt dẻ lau bảng.Đôi khi tôi cũng khuyên can bọn nó nhưng vô ích thôi ngay cả tôi bọn nó còn hất nước nữa là, tôi chả hiểu chúng nó có phải học lớp 12 không nữa mà chúng nó lại chơi cái trò vớ vẩn này.Ở đời bao giờ cũng có quy luật nhân quả cho những hành động thiếu suy nghĩ , những việc làm ấy của lớp tôi dẫn đến hậu quả là ...

Bị nhiều lớp ghét...

Thầy cô giáo ghét....

Điềm sổ đầu bài lúc nào cũng bét....

Vì thế cô giáo chủ nhiệm lúc nào cũng phải hét....

Lớp tôi thực chất không phải như vậy bọn nó đều tôt hết cả vì bọn nó đã thi đc vào cấp 3 công lập thì đứa nào mà chả ngoan , học lực khá trở lên nhưng do mấy phần tử cá biệt ở trong lớp gây lên , chúng nò bày ra những trò vớ vẩn đó và bọn con trai lớp tôi adua theo thử hỏi xem nếu không có bọn nó thì lớp tôi đâu bế bết đến như vậy.Nói gì thì nói nhiều lúc chả hiểu bọn nó bị làm sao mà chả thèm chơi những trò đó nữa mà ra lan can ngồi chém gió với nhau .

_Lớp mình chả có con nào xinh chúng mày nhỉ??

_Lớp mình toàn những con trông ất ơ bỏ mẹ!

_Ơ! Ngọc Hiếu nhìn cũng xinh mà!- tôi lên tiếng.

_Ngọc Hiếu mà xinh nó chỉ đc cái trắng thôi!

Tôi định phản bác lời nói của bọn nó nhưng suy đi tính lại thì tôi k lên làm như vậy vì bọn con trai lớp tôi tinh ý lắm nếu tôi bênh em thì sẽ bị lộ ngay ,một thằng con trai mà bênh 1 đứa con gái thì có nhiều chuyện để nói lắm.

_Không biết Ngọc Hiếu có người yêu chưa nhỉ ?? – tôi hỏi vu vơ

_Chắc nó chưa có đâu! Tao thấy có ai tán nó đâu!

_Thằng này nói chỉ phải!

_Chúng mày thì biết cái đéo gì! Nó mà không có người yêu thì tao đi đầu xuống đất – thằng Thắng mạnh mồm lên tiếng.

_Thằng này hôm nay ăn bả chó hay sao mà to mồm thế!

_Mày ko biết thì câm mồm vào! Tao học với nó hồi cấp 2 chẳng nhẽ tao k biết nó là người như thế nào sao?

_Mày biết gì thì kể cho anh em mở mang đầu óc đi!

_Ừ! Chúng mày đi lui lui ra phía cầu thang tao kể à nghe! Kể ở đây nó mà nghe đc thì mệt lắm!

_Đc rồi! Có gì thì mày kể đi xem nào! – tôi sốt ruột

_Ngọc Hiếu với thằng Thành lớp mình yêu nhau từ hồi lớp 9 đến lớp 11 thì chia tay!

_Ôi! Vãi nhỉ ! bọn này giữ kín thế không biết!

_Chưa hết đâu năm lớp 9 ấy lúc mà học hết tiết cuối xong bọn nó còn ở lại lớp để hôn nhau nữa cơ!

_Sao mày biết!

_Thì thằng Thành kể với lại bọn tao rình trộm mà !chúng mày đừng để bộ mặt giả nai của nó mà bị lừa !

Nghe nó kể tới đây tai tôi giường như ù đi , chân tay bủn rủn xém tí nữa là tôi ngội thụp xuống đất rồi.Vậy là từ đây thiên thần của tôi đã bị gẫy cánh , em đã làm vấy bẩn tình yêu của tôi giành cho em.Tôi không thể diễn tả đc cảm xúc của tôi bằng lời văn khi biết đc sự thật về em , không biết viết thế nào cho các bạn hiểu đc nhưng thực sự là tôi rất rất thật vọng về em.

_Thế sao bọn nó lại chia tay hả mày?

_Cái não mày hoạt động tí đi! Thằng Thành ăn xong rồi bỏ chứ sao nữa!

_Cái gì....???

_Chúng mày sao mà như mấy thằng điên vậy chuyện đấy là bình thường mà!

Lần này thì tôi ngồi thụp xuống đất thật ,thấy tôi như vậy bọn nó ráo rác hết cả lên

_Sơn xì! Mày sao vậy , sao mặt mày tái mét thế?

_Tao..tao.. – tôi k nói lên lời.

_Chắc nó bị trúng gió rồi , đưa nó lên phòng Y-tế nhanh lên!

_Tao..tao không sao! Đừng đưa tao lên đấy!

Tùng...Tùng..Tùng.. tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp.

_Vào lớp rồi! Mày có đi đc không hay để bọn tao cõng!

_Thôi! Tao đi đc mà!

Ngồi trong lớp học mà tôi chả có tâm trí nào mà học nữa , tôi như người mất hồn cứ nhìn chằm chằm ở sau lưng em , tôi muốn tìm ra câu trả lời cho những hành động đấy của em.

_Sơn xì! K học đi mà cứ nhìn chằm chằm vào Ngọc Hiếu thế hả hay lại có ý đồ đen tối!

_...

_Ông bị điếc à?? – nó huch’ vào người tôi

_Mày để tao yên đừng có động vào người tao!

_Xí! Dữ như con ma điên ấy!

Nhìn mặt của em hồn nhiên và ngây thơ vậy mà sau cái mặt nạ ấy em làm những việc mà tôi thấy thất vọng về em quá . Đúng như thằng Thắng đã nói đừng để bộ mặt của em đánh lừa , nó nói quá đúng mà tôi đã bị em đánh lừa suốt bao nhiêu năm qua.Nhưng trong thâm tâm tôi , tôi cũng chưa hẳn tin lời của thằng Thắng nói , đó chỉ là lời nói từ một phía cũng có thế là nó với em có xích mích gì lên nó bịa chuyện ra để trả thù em hay không? Để giải quyết vấn đề này tôi đi hỏi thằng Thắng xem đấy có phải là sự thật hay không , nếu nó không trả lời bí bách quá tôi đi hỏi thằng Thành người mà thằng Thắng bảo là người yêu của em.

5 tiết học tôi muốn chúng qua đi thật nhanh để lúc tan học tôi gặp riêng thằng Thắng để hỏi cho ra ngô ra khoai.Hình như càng muốn nó nhanh thì nó càng chậm đi hay sao ấy mặc dù hôm ấy có hẳn 2 tiết Toán môn mà tôi thích học nhất sao mà thời gian vẫn trôi chậm quá vậy. “Thời gian trôi nhanh lắm có chờ đợi ai” nhưng thời gian nó đã chờ đợi tôi , nó cho tôi một thời điểm để xác nhận sự thật về em.

_Ơ! Sơn xì sao hôm nay lại về lối này?

_Lối này cũng về đc nhà tao mà! Lâu lâu không đi lối này nên đi với tụi mày cho vui.

Chúng tôi một tốp gồm 5 người , Tôi , Thành , Thắng và 2 đứa bạn thằng Thắng đi với nhau cười cười nói nói đi đến đâu là inh ởi chỗ đó . Đứa thì đánh võng đứa thì bốc đầu còn riêng tôi , tôi đang dự tính một việc quan trọng.Thằng Thắng đạp xe ở cuối cùng , tôi thì ở giữa tôi đạp chậm lại chờ nó đi cùng

¬_Nhanh mày! Sao đi chậm thế!

_Tao hơi mệt!

_À! Thắng này chuyện mày kể sáng nay là thật hay đùa vậy!

_Mày thấy tao là ng` hay đùa lắm à!

_Nhưng mà tao thấy Ngọc Hiếu ngoan hiền thì sao làm chuyện đó đc !

_Vâng! Ngoan mà mất Tri...

_Ê! Thắng – thằng Thành nháy mắt cho thằng Thắng là k đc kể nữa.

Tôi là một người rất tinh ý nhìn hành động của bọn nó là tôi biết tất cả những điều mà thằng Thắng nói đều đúng hết ,

Bây giờ đã là thế kỉ 22 rồi , lôi sống Tây hóa đã du nhập vào Việ Nam , người Việ Nam đã không còn coi trọng cái “Ngàn Vàng” của con gái nữa , nhưng đất nước có thay đổi thì mặc kệ đất nước tôi vẫn sống theo phong cách của mình là quan trong cái “ Ngàn Vàng” ấy hơn cả .Nhiều lúc bọn tôi nói chuyện phiếm với nhau và đề tài chính thường là về bọn con gái bàn tán xem con này mất hay chưa mất.Có thằng hỏi tôi là : “ nếu trong đêm tân hôn biết vợ k còn mày sẽ làm gì?” chả cần suy nghĩ tôi cũng có ngay câu trả lời trong đầu đó là : “ trả về nơi sản xuất
Loading...

Đọc Tiếp Chương 19 : Tôi Yêu Em Như Em Vẫn Vậy!

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đơn Phương !!! Chương 18 : Ngọc Hiếu! Cánh Thiên Thần Của Em Đâu Rồi!