Truyện Đôi mắt của hầu gái

Chương 22: Sự trả thù của An Ninh.

Tác giả Chanhee

Chương 22: Sự trả thù của An Ninh.

Mây bồng bềnh bám trên bầu trời,

Cũng giống như cỏ mơn man dưới mặt đất.

Mây người không thể với tới,

Nhưng cỏ lại bị người giẫm đạp vô tình.

Ngươi là mây, còn ta là cỏ.

Người khác ngước nhìn ngươi,

Còn ta thì bị mọi người giẫm đạp.

Nhưng ngươi biết không?

Những nơi có mây,

Cỏ đều có thể mọc.

Chờ khi trời quang mây tạnh,

Cũng là lúc sức sống của ta trỗi dậy.

Cứ chờ xem, mây ạ.

An Ninh nhấc điện thoại lên định gọi cho ai đó thì có tiếng chuông cửa reo. Đặt điện thoại xuống và ra mở cửa, An Ninh ngạc nhiên khi đó là bà Lưu.

- Bà tới đây làm gì?

- Dù sao tập đoàn K cũng là một tập đoàn lớn, tôi không thể đắc tội với ai. Hơn nữa tôi cũng muốn thông báo cho cô một tin, ngày Mười lăm tháng sau, Thiên Bảo sẽ làm lễ đính hôn. Tôi mong rằng từ hôm nay đến lúc ấy, cô không gặp lại nó nữa, tôi không muốn có chút sạn nào trước khi đưa con dâu về nhà.

- Tại sao bà lại phải lo lắng về chuyện đó? Không lẽ bà sợ? Bà sợ tôi sẽ cướp đi con trai bà... à không, bà sợ rằng cả hai người con bà sẽ không cưới về cô con dâu như ý.

Bà Lưu tức sôi máu mắt, lòng trắng chuyển thành đỏ, những đường gân cũng lộ rõ.

- Đúng, tao sợ con cáo già như mày, những đứa chỉ biết đến chuyện dụ dỗ đàn ông rồi chiếm hết gia sản của họ.

- Bà nói gì vậy? Dụ dỗ đàn ông ư?

- Đúng, mày đừng tưởng tao không biết, một con hầu trắng tay như mày, nếu không dựa vào chút nhan sắc thì lấy đâu ra cái cửa mà len chân vào tập đoàn K. Có vẻ mày thạo chuyện lên giường với đàn ông lắm nhỉ?- Tôi yêu cầu bà rút lại lời nói. – An Ninh cố nén cơn giận.

- Sao? Vì tao nói đúng tim đen mày à? Tao sẽ không để mày lấy được một đồng nào từ tao đâu.

Nói rồi bà Lưu bỏ đi. An Ninh nuốt nước mắt vào trong, đây không phải là lúc mà cô có thể khóc, nước mắt chỉ khiến cô yếu mềm và nhu nhược.

Nhấc điện thoại lên, An Ninh tiếp tục công việc mà cô đang dang dở.

- Con đây thưa chủ tịch.

- Con đang ở Việt Nam à? An toàn chứ?

- Vâng, chuyện lần trước chủ tịch nói với con, xin người hãy để con tiếp quản tập đoàn K, và công ty đầu tư H.

- Con tin là mình có thể làm tốt chứ?

- Vâng, xin chủ tịch hãy để con là người thừa kế của người.

Cuộc gọi kết thúc với tiếng tút dài. Cái ngày mà cô không mong muốn nhất cuối cùng thì vẫn phải tới, trong thâm tâm, cô không bao giờ muốn mình phải làm như vậy. Đã có lúc cô muốn tha thứ cho bà Lưu tất cả, cô không cần nhận lời xin lỗi, cũng không cần một cái liếc mắt đồng cảm của bà, cô chỉ cần một cuộc sống yên bình bên người cô yêu thế là quá đủ. Nhưng giờ mọi chuyện đã khác, cô bị cướp mất người cô yêu, bị sỉ nhục, bị chà đạp, bị khinh rẻ. Nhân cách và lòng tự trọng của cô không cho phép mình chịu nhún nhường nữa, nó bắt cô phải trỗi dậy, phải chống lại, phải trả thù tất cả những người đã cướp đi cuộc sống của cô.

Hạ Du đứng trước con hẻm nhỏ, căn nhà cũ kỹ cuối ngõ vẫn chưa sáng đèn, chắc là Dương chưa về.

Cô chợt nhớ tới cậu khi nhìn chiếc điện thoại hỏng mà cậu để trong túi.

- Tại sao lại tới đây? Tôi bảo là không cần bồi thường rồi còn gì.

Giọng nói của Dương khiến Hạ Du giật mình, chính cô cũng chẳng hiểu vì sao cô lại tới đây nữa.

- Xe của cậu đâu?

- Làm gì? Sao tự nhiên lại hỏi xe của tôi?

- Tôi muốn mượn nó.

- Tại sao? Lại có chuyện buồn à?

Đúng là Dương, cậu chẳng cần biết đối phương là ai, cũng chẳng cần biết quen nhau bao lâu, cậu đều nắm được tâm can họ.- Không, chỉ là muốn mượn nó đi vài vòng thôi.

- Bạn tôi mượn rồi, lát nữa nó sẽ mang qua đây, chị muốn vào nhà ngồi đợi không?

- Vào nhà á ? – Hạ Du dè chừng.

- Đừng có lo, tôi không phải là loại người háo sắc đâu, hơn nữa tôi cũng chẳng dại gì mà làm vậy, tôi ở cùng chủ nhà.Hạ Du nghe lời Dương vào nhà ngồi đợi. Căn nhà nhỏ cũ kỹ thiếu bàn tay của phụ nữ đúng là không dễ chịu gì, bước chân vào đến cửa, một mùi khó chịu thoảng qua cánh mũi.

- Nhà của đàn ông, chắc mùi cũng không dễ chịu gì, mong chị thông cảm.

Dương chạy vào nhà mang cho Hạ Du một chiếc ghế.

- Chị ngồi tạm ngoài này nhé, tôi dọn qua nhà một chút.

Hạ Du đồ rằng Dương chẳng bao giờ bối rối hay cuống quýt, lúc nào cậu cũng tỏ vẻ tự tin và điềm đạm. Nhưng cậu cũng chỉ là một tên con trai như bao tên con trai khác, cuộc sống của một sinh viên xa nhà chẳng bao giờ sung sướng, nhất lại ở nơi thành phố xa hoa nhộn nhịp này.

Dương vội vã nhặt quần áo bẩn trên sàn, trên bàn, trên ghế, những chiếc bát lâu ngày chưa rửa, tất bốc mùi nhét trong những chiếc giày bám đầy bùn đất...

Một lát sau, Dương ra cửa ngồi cạnh Hạ Du, lúc này cô đang lặng nhìn những vì sao trên trời.

Thế nào? Sao trời nhiều như vậy, mai sẽ là một ngày nắng đấy.- Căn nhà của cậu tuyệt thật, từ đây nhìn lên bầu trời quả thực rất đẹp.- Đó là lý do vì sao tôi chọn hướng nằm nhìn về phía cửa sổ, lúc chị nằm xuống và nhìn lên trên, một phần của bầu trời sẽ lọt vào tầm mắt chị. Mọi buồn phiền sẽ tiêu tan hết.

- Sao cậu biết tôi đang buồn?

- Con người ta khi buồn thường tìm đến rượu để giải sầu vì họ biết khi buồn, rượu có thể khiến họ quên hết và dễ dàng đem lại nụ cười cho họ dù là giả tạo hay chân thật. Khi chị ngồi lên chiếc môtô của tôi, chị cũng cười như một kẻ say. Và rồi chị sẽ lại muốn cười như thế một lần nữa.

- ... – Hạ Du không biết nói gì trước những cảm nhận sâu sắc đó của Dương, dường như cậu có thể thấu hiểu mọi nỗi buồn của người khác.

- Cả tuổi thơ của tôi đã phải nhìn những ánh mắt còn buồn hơn của chị. Sự đau xót mất vợ, mất con và bất lực của bố. Nỗi đau không thể làm gì, cam chịu của mẹ. Nỗi đau phải rời xa gia đình của chị gái. Tất cả đều là nỗi buồn, rất buồn.

- Dường như cậu đã có một quá khứ rất khó khăn.

- Khi còn nhỏ tôi cũng sống ở Việt Nam, nhưng khi mười sáu tuổi thì lại chuyển tới Nhật. Tôi không biết chị có nỗi buồn như thế nào, vì gia đình, tiền bạc hay tình cảm. Nhưng, một người con gái lúc nào cũng mang trong mình tâm trạng như vậy sẽ khiến những người con trai không thể nào từ bỏ, không thể nào bỏ rơi họ.

- Cậu nói vậy là sao?

- Cách đây không lâu, tôi đã gặp một cô gái, chắc cũng trạc tuổi chị. Cô ấy không xinh đẹp nhưng lại rất thu hút người khác. Vì trong tâm hồn của cô ấy, nỗi buồn ngự trị quá nhiều. Và cô gái ấy có đôi mắt rất giống chị gái tôi. Cho đến bây giờ tôi vẫn không quên được chị ấy.- Cậu yêu cô gái ấy ư?- Không, chỉ là cảm giác đồng cảm, không nỡ buông tay và thương xót.

- Thương xót ư?

- Chị biết không, con gái đẹp khi họ buồn dễ làm mủi lòng đàn ông hơn là khi họ cười. Nhưng khi họ cười, nó sẽ qua mau hơn là khi nỗi buồn đến, nỗi buồn thường đọng lại trong lòng họ rất lâu. Vì vậy, chị đừng buồn quá, nó sẽ khiến chị chóng già đấy.

Thật nhẹ lòng khi nghe những lời Dương nói, giờ đây Hạ Du đã hoàn toàn quên đi chiếc môtô, Dương giống như một thứ rượu nhẹ, giúp lòng người thư thái. Họ sẽ không say mà chỉ hơi mê đắm trước ánh mắt thấu hiểu và giọng nói quyến rũ ấy. Và ngay lúc này đây, Hạ Du cũng đã tạm quên đi Thiên Bảo.

- Thưa bà, đối tác bên Nhật vừa liên hệ với tôi, họ đề nghị được gặp bà tối nay.

- Từ chối đi.

- Dạ, hiện tại họ đang nắm giữ số cổ phần cao nhất, họ còn nói là sẽ đầu tư thêm cho chúng ta một khoản nữa và muốn được nói chuyện trực tiếp với bà để trao đổi.

- Tôi đã gặp họ bao giờ chưa?

- Họ ủng hộ tập đoàn chúng ta gần ba năm nay nhưng chưa từng biết mặt, mấy bữa tiệc hay event của chúng ta họ đều chỉ cử đại diện.

- Vậy sao lần này lại muốn gặp.

- Tôi cũng không rõ nhưng có lẽ là có chuyện quan trọng cần bàn bạc.

- Được rồi, hẹn họ tối nay đi.

- Vâng thưa bà... và tôi vừa nhận được tin là chủ tịch tập đoàn K đã chính thức tuyên bố bản di chúc, quyền điều hành cũng như gia sản đều được trao lại cho con nuôi của ông ấy.

- Con nuôi ư?

- Vâng, hình như ông ấy không có người thân.

- Con nuôi của ông ấy là ai?- Tôi sẽ lập tức điều tra.

- Thôi khỏi, không cần thiết, chỉ vậy là đủ. Ít ra, cũng biết được người thừa kế cái gia sản đó không phải là con hầu gái ấy.

- Bà còn gì căn dặn không ạ?Bà Lưu cho thư ký lui ra ngoài. Đống giấy tờ vẫn còn chất đống trên bàn, suốt ngần ấy năm, bà thay chồng nuôi dạy các con, gánh vác gia đình, trái tim cũng trở nên sắt đá từ bao giờ. Bây giờ bà mới phát hiện ra rằng tuổi xuân của mình đã qua đi từ lúc nào, mới ngày nào bà còn là một thiếu nữ đoan trang bên chồng, rồi dần dần cũng phải lo nghĩ nhiều chuyện gia đình, phải lo cho cả tập đoàn, những nếp nhăn cũng vì đó mà nhiều lên. Để trụ vững trên thương trường, một người phụ nữ không thể mủi lòng, bà ép buộc mình vào khuôn khổ, phải cứng rắn và tàn nhẫn. Trong kinh doanh bà đã hạ không biết bao nhiêu đối thủ, thu mua không biết bao nhiêu công ty và thắng thầu không biết bao nhiêu hạng mục. Nhưng, nó có là gì khi những người con của bà đồng loạt chống đối. Ban đầu bà cũng từng yêu quý An Ninh, nhờ có cô mà Thiên Thành mở lòng hơn, Thiên Bảo cũng bớt quậy phá hơn. Nhưng, trái tim thép trong bà không cho phép bà chấp nhận những thứ trái với quy tắc. Bà không muốn con mình phải quỵ lụy vì tình rồi phải khổ. Dần dần bà cũng ác cảm với An Ninh, trong mắt bà, cô giống như cái gai, cái nanh chứa đầy nọc độc. Những gì bà gây dựng được cho tới hôm nay, bà không muốn nó rơi vào tay kẻ ngoại tộc khác, cho dù đó là ai. Ý nghĩ bảo thủ và ích kỷ lâu dần dẫn đến thù ghét, nguyền rủa. Bà không mong con trai hiểu bà, chỉ mong chúng đừng lấn sâu quá vào tình cảm rồi quên đi những cái lợi ích và những cái chúng phải gánh vác sau này.

Thưa giám đốc, có cô An Ninh từ công ty mỹ phẩm K muốn gặp.- Tôi biết rồi, bảo cô ấy vào đi.

Thiên Bảo nói trong mừng rỡ, đã lâu lắm rồi An Ninh không chủ động đề nghị gặp cậu, cậu chỉnh lại quần áo rồi soi mình trong gương, mọi thứ đều ổn cho tới khi An Ninh bước vào.

Trước mặt cậu hiện giờ, An Ninh đã trở nên hoàn toàn khác. Mái tóc được buộc cao, phần mái dài uốn xoăn buông hờ và hơn nữa là đôi mắt trang điểm trông rất sắc sảo. Không giống với An Ninh hiền lành thường ngày, trong ánh mắt có chứa sát khí ngùn ngụt, và nỗi căm hận khó tả.- Hôm nay em trang điểm đậm vậy? Có chuyện gì sao? À, em muốn uống gì để anh cho người lấy? – Thiên Bảo lúng túng.

- Không cần đâu, cũng không có gì quan trọng lắm.- Vậy thì em ngồi đi, có chuyện gì vậy? – Thiên Bảo bắt đầu cảm thấy lạ, thái độ của cậu càng lúc càng trở nên ngượng ngùng hơn trước.

- Dù sao tôi và cậu cũng quen biết nhau, hơn nữa, giữa tôi và cậu cũng đã có những giây phút tốt đẹp. Tôi nghĩ là mình nên báo cho cậu tin này để tránh những rắc rối về sau.

- Có chuyện gì mà em lại nói như thể sắp có chiến tranh vậy?

- Hãy nghe kỹ những lời tôi nói. Tôi đã nhận được quyền thừa kế tập đoàn K, từ hôm nay tôi là chủ tịch tập đoàn K.

- Vậy... em là... con nuôi của ông chủ tịch?

- Không sai.

- Nhưng sao lại nói với anh chuyện đó?

- Vì... sắp tới... công ty của anh cũng sẽ nằm trong hạng mục thu mua của tập đoàn K, vì nó thuộc tập đoàn Lưu.

- Em... em định đấu lại với mẹ anh sao?

- Đó không phải là đấu đá nhau, đó là công việc, là kinh doanh.

- Nói dối, rõ ràng em muốn trả thù mẹ anh.

- Tùy cậu muốn nghĩ thế nào, tôi chỉ muốn báo cho cậu như vậy. Cảm ơn vì đã lắng nghe.

Nói rồi An Ninh cùng thư ký rời khỏi văn phòng của Thiên Bảo.

An Ninh đi rồi nhưng Thiên Bảo vẫn chưa hết bàng hoàng, cô ngày một khác so với trước. Lúc còn là hầu gái, cô là một cô bé mười tám tuổi hồn nhiên, ngây thơ với đôi mắt trong sáng sâu thẳm, cậu gặp lại cô sau đó khi cô trở thành một người phụ nữ hai mươi mốt tuổi thành đạt, chững chạc tự tin và đôi mắt thù hận đượm buồn, còn giờ đây, một Nguyễn An Ninh hai mươi lăm tuổi đầy tham vọng, thù hận, quả quyết sắc bén. Cậu vẫn yêu cô, yêu cái cách thay đổi, cái cách lớn dần lên của cô, cô không làm gì sai, người sai là cậu, cậu không có quyền và cũng chẳng có tư cách để ngăn cô lại, những gì cô làm chỉ là bảo vệ cuộc sống bé nhỏ của mình, bảo vệ những gì quan trọng với mình và tìm lại, đòi lại những gì đã mất. Cậu muốn ngăn cản cô không trả thù mẹ mình nhưng mở lời thế nào khi cậu là người bắt đầu của mọi chuyện. Cậu cũng không thể đứng bên lề khi nhìn hai người phụ nữ đấu đá nhau, hai bên đều quan trọng với cậu, khi bất kì bên nào bị tổn thương, cậu đều là người có lỗi. Lòng cậu rối bời, hối hận và càng bế tắc.

Ánh sáng từ chiếc đèn chùm đắt tiền hắt bóng xuống mặt bàn. Bà Lưu đang ngồi đợi vị khách bí mật, bà cảm thấy hơi khó chịu khi họ là người mời nhưng lại tới muộn. Ly nước trước mặt đã rót tới lần thứ hai và cuối cùng người phải tới cũng đã tới...

Trước mặt bà là một người đàn ông già, mái tóc lấm tấm bạc được hớt lên gọn gàng.

- Xin lỗi vì đã tới muộn, chuyến bay của tôi bị hoãn nên tôi đã tới thẳng đây khi xuống sân bay, mong bà lượng thứ.

- Không sao, tôi cũng vừa mới tới. – Bà Lưu cười nhạt, thực ra bà chẳng ưa gì việc gặp mặt đối tác đã thất lễ ngay từ lần gặp đầu tiên.

Người đàn ông đưa danh thiếp cho bà Lưu, qua tấm thiệp thì ông ta là CEO của một công ty đầu tư nào đó tại Nhật.

- Mời ông ngồi.

Hai người ngồi xuống gọi món và bắt đầu câu chuyện của mình.

- Đồ ăn ở đây khá được, mong là nó hợp khẩu vị của ông.

- Ồ, tôi là người dễ ăn, chắc sẽ hợp thôi.

- Theo tìm hiểu thì hiện tại ông là nhà đầu tư lớn nhất của Lưu gia, cho phép tôi hỏi thẳng, vì sao ông lại quan tâm đến Lưu gia nhiều như vậy?

Ông giám đốc cười xòa:

- Vậy cho phép tôi được hỏi, vì sao tôi lại không được dùng tiền của mình và đầu tư vào Lưu gia, tôi nghĩ đó là cách dùng tiền đúng cách, bao năm qua, tôi đã kiếm được không ít tiền.

- Cổ đông của tập đoàn Lưu có khá nhiều, thường thì mỗi người chỉ nắm giữ khoảng 1% đến 5% cổ phần của Lưu là quá nhiều, nhưng số cổ phần của ông hiện tại đang ngang ngửa với chủ tịch.

- Tôi chưa hề nghĩ tới chuyện đó, bản thân tôi là một người Việt yêu nước, tôi đã có ý định đầu tư vào Việt Nam từ rất lâu, và Lưu gia luôn là lựa chọn đầu tiên. Suốt ba năm tôi đầu tư vào Lưu gia, chưa có năm nào nó khiến tôi thất vọng vì vậy tôi nên đầu tư vào nơi khác sao? Xin lỗi, tôi đã già và không muốn mạo hiểm hơn.

- Cảm ơn ông đã ưu ái Lưu gia của chúng tôi. – Bà Lưu cười trừ. Người đàn ông đó quả là biết cách né tránh câu hỏi. Bà Lưu đã quản lý Lưu gia rất nhiều năm, bà đã gặp rất nhiều người, linh tính mách bảo với bà rằng mọi chuyện không hề đơn giản như vậy, sau bức màn ấy có điều gì đó bí ẩn mà bà phải quyết tâm tìm cho ra.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 23: Kế hoạch

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đôi mắt của hầu gái Chương 22: Sự trả thù của An Ninh.