Truyện Đôi mắt của hầu gái

Chương 21: Hạ Du và Dương.

Tác giả Chanhee
Chương 21: Hạ Du và Dương.

Hạ Du dừng xe ở một ngõ nhỏ, căn nhà cũ nằm sát về một góc.- Nhà của cậu ở đây hả?

- Chỉ là nhà thuê thôi, tôi không sống ở đây.

- Cho tôi số tài khoản đi, mai tôi sẽ chuyển tiền vào tài khoản cho cậu.

- Thôi, khỏi cần, dù sao hôm nay chị cũng đã lai tôi về, hơn nữa, xem ra hôm nay chị có tâm trạng không tốt nên tôi sẽ không đòi bồi thường đâu.

Lâu rồi không có ai để ý đến tâm trạng của Hạ Du, từ khi quen Thiên Bảo, mọi thứ xung quanh cô đều bị hút vào vòng xoáy dành cho cậu, tâm trạng và nét mặt của cậu dường như chính là tâm trạng của cô. Chính bản thân cô cũng đã quên đi bản thân từ lúc nào. Giờ đây, một cậu nhóc lại khiến cho cô cảm thấy bản thân mình quan trọng và cần được quan tâm.

- Cậu tên gì thế?

- Tại sao chị lại muốn biết tên tôi?

- Tôi không muốn nợ ai cái gì cả, tôi là Hạ Du. – Hạ Du đưa tay ra tỏ ý muốn bắt tay nạn nhân của mình.

- Gọi tôi là Dương. – Cậu đưa tay ra nắm nhẹ lấy tay Hạ Du.- Đó không phải là tên thật của cậu.

- Tại sao tôi lại phải dùng tên thật? Con gái thật giống nhau, đều hỏi câu y chang nhau.

- Ngày mai tôi sẽ lại tới.

- Làm gì? Tôi đã nói là không cần bồi thường rồi mà.

- Tôi sẽ mang cho cậu chút đồ ăn coi như bồi thường, nếu không làm như vậy tôi sẽ không yên tâm.

Dương gật gù tỏ vẻ ưng thuận, cậu lặng lẽ đi vào nhà rồi đóng cổng lại.

Tâm trạng của Hạ Du đã khá hơn, cô nhìn chiếc xe máy dựng trong sân rồi bước từng bước ra khỏi con ngõ hẻm để trở về với cuộc sống xa hoa nghẹt thở.

- Con về rồi thưa bố mẹ.

Hạ Du đứng trước mặt bố mẹ, hai người đưa ánh mắt lo lắng và dò xét về phía cô.

- Con đã đi đâu mà giờ này mới về?

- Con từ bệnh viện về rồi tiện thể đi dạo một lát.

- Mọi chuyện là sao? Sao Thiên Bảo nó lại bế cô gái đó đi? Hai đứa cãi nhau à... hay Thiên Bảo nó bắt cá hai tay?

- Không, là vì con không thích anh ấy nữa, anh ấy chỉ làm vậy để con tức thôi. – Hạ Du cố kìm nén cảm xúc.- Tại sao con lại vậy hả? Rõ ràng con muốn bố mẹ tác hợp cho hai đứa, lại còn tuyên bố với bàn dân thiên hạ rồi.

- Nhưng giờ thì con không muốn nữa... chỉ thế thôi. – Nói rồi Hạ Du chạy thẳng lên lầu, cô chẳng còn tâm trạng nào để giải thích với bố mẹ về chuyện đó. Cô biết rằng mình đã sai và tự mình phải giải quyết nó, nhưng chỉ tối nay thôi, cô chỉ muốn một mình ngay lúc này, để có thể chấp nhận sự thật rằng mình là kẻ thua cuộc.

Nằm trên chiếc giường êm ái trong căn phòng lộng lẫy nhưng sao Hạ Du cảm thấy mình thật lạc lõng, dường như cả căn phòng đang chống lại cô. Cảm giác tội lỗi, thất bại choán ngợp. Thật sai lầm khi cô cố tình muốn chiếm lấy Thiên Bảo. Từ khi cô gặp cậu, ở cậu có quá nhiều điểm thu hút cô, chỉ là ngẫu nhiên nhưng dường như ánh mắt cô bị hút về phía cậu. Đó là một quán ăn nhanh vào buổi trưa, hình ảnh cậu cầm chiếc hamburger, mái tóc đen và cái bút máy. Cái bút được viết liên hồi trên mảnh giấy trên bàn, trong khi tay kia vẫn đang cố nhồi chiếc bánh vào miệng. Đôi mắt cậu khác với những người khác, nó chứa một nỗi buồn khó tả, vầng trán hơi nhăn hằn lên vẻ mệt mỏi. Nhưng toàn bộ những nét ủ dột ấy lại giống như chất xúc tác khiến Hạ Du mê đắm. Rồi cho đến lúc cô biết cậu chính là đối tượng đính hôn của mình, cô đã vui mừng biết bao và nghĩ ra đủ mọi viễn cảnh tươi đẹp về một tương lai xán lạn có cô và cậu. Nhưng, cái viễn cảnh ấy ngày càng bị dập tắt khi cô biết được trái tim cậu vẫn còn một vết thương chưa lành. Và cô quyết định chờ, cô chờ cho tới khi vết thương đó hoàn toàn bình phục, lúc đó, cậu sẽ nhìn về phía cô và rồi Thiên Bảo sẽ là của cô. Chờ đợi rồi lại chờ đợi, tình yêu đầu mãnh liệt của cô càng ngày càng giống như thứ tình cảm đến từ một phía, cô ở bên cậu mà giống như một cái bóng, một cái bóng đi đằng sau không hơn không kém, đã nhiều lúc cô muốn len lỏi vào từng khoảng trống trong tâm hồn cậu. Nhưng rồi nó lại bị công việc và cô gái kia lấp đầy, chưa một lần nào trong suốt ba năm qua cô có cảm giác rằng mình đang yêu, mình đang được yêu. Chỉ là sự đơn phương cô độc và sự tự vùi dập hủy hoại bản thân.Sáng hôm sau Thiên Bảo có mặt tại nhà Hạ Du sớm, cha mẹ Hạ Du cũng rất bất ngờ vì sự có mặt của cậu.

- Có chuyện gì mà con lại tới nhà bác sớm như vậy?

- Dạ, con có chuyện muốn thưa với hai bác.

- Có chuyện gì vậy con? Hạ Du nó vẫn trên phòng, có cần kêu nó xuống không?

- Dạ, không cần đâu ạ, chuyện này con nói với hai bác là được rồi.

- Có chuyện gì mà trông vẻ mặt con nghiêm trọng vậy?

Thiên Bảo cúi đầu:

- Con xin lỗi hai bác trước, mong hai bác nhận lời xin lỗi của con.

- Có chuyện gì vậy? Có phải chuyện đính hôn giữa hai đứa không? Hôm qua thấy Hạ Du nói như vậy, hai bác cũng không hiểu như thế nào.

- Dạ, tối hôm qua Hạ Du cô ấy nói gì?

- Nó nói muốn hủy hôn, rằng nó không thích con... hai đứa có chuyện gì? Hạ Du nó làm sai chuyện gì sao?

- Dạ không ạ, người sai là con, Hạ Du không có lỗi gì cả.

- Con nói rõ cho hai bác nghe xem nào.

- Dạ, con biết Hạ Du là một cô gái tốt, có lẽ cả đời con sẽ không gặp được một cô gái như thế lần thứ hai. Nhưng chỉ tiếc là cô ấy và con lại gặp nhau không đúng lúc.

- Có phải là vì cô gái kia không? Tại cô gái kia nên hai đứa mới như vậy?

- Dạ không, cô ấy không có lỗi gì hết, tất cả là lỗi do con, có trách thì hai bác cứ trách con.

Bố mẹ Hạ Du bắt đầu thấy khó xử trong tình huống này, họ cũng là những bậc cha mẹ hết sức tâm lý với con cái. Nhà họ Hạ mãi mới hạ sinh được một cô con gái, họ coi Hạ Du như bảo bối của mình, tất cả mọi thứ họ đều làm cho con, Hạ Du muốn gì cũng có, hơn nữa, cô còn là một cô gái hiền dịu, đoan trang nên họ càng không muốn cô bị tổn thương.

- Con cứ về đi, khi nào Hạ Du bình tĩnh lại, hai bác sẽ chiều theo quyết định của nó.Hạ Du đứng trên lầu từ nãy đã nghe hết toàn bộ câu chuyện. Cô vốn đã muốn dứt tình với Thiên Bảo, nhưng chỉ mới thoáng nhìn thấy gương mặt khôi ngô của cậu, cô lại không thể kìm lòng. Thiên Bảo luôn như vậy, vẻ ngoài luôn lạnh lùng nhưng bên trong cậu là người sống rất có trách nhiệm. Cậu không thể bỏ mặc Hạ Du trong tình trạng này, cậu không yêu cô nhưng lại muốn cùng cô chịu hậu quả. Hạ Du không thể tìm được ở con người ấy bất kỳ một điểm nào không tốt, đối với cô, mất đi một Thiên Bảo cũng giống như mất đi nửa trái tim vậy....

Thiên Bảo trở về công ty, bà Lưu đang đợi cậu ở phòng làm việc, gương mặt cứng nhắc không chút biểu cảm của bà Lưu khiến cậu khó chịu ngán ngẩm.

- Mẹ tới đây có chuyện gì vậy?

- Mẹ định ngày rồi, ngày Mười lăm tháng sau hai đứa sẽ đính hôn, lát nữa mẹ sẽ qua bên chủ tịch Hạ bàn bạc với họ.

- Mẹ đúng là mất trí rồi, tại sao mẹ lại làm như vậy trong khi chưa hỏi ý kiến con?

- Hỏi ý kiến mày cũng bằng thừa, chính Hạ Du là người đề xướng ra chuyện này, chỉ như vậy là đủ.

- Mẹ nói gì? Là Hạ Du sao? Đừng đổ lỗi cho cô ấy, con thừa hiểu mẹ.- Cái gì? Mày nghĩ mẹ mày như vậy sao? Không tin thì mày cứ trực tiếp đi hỏi Hạ Du đi. Hơn nữa, dù có thế nào thì ngày đính hôn cũng đã định rồi, đừng hòng mà đến với con hầu gái đó.

- Không, con sẽ đến với cô ấy, còn hôn ước, mẹ hãy hủy đi.

- Thiên Bảo, sao mày không chịu nghe lời mẹ? Nó ày ăn thứ bùa mê thuốc lú gì mà suốt ba năm qua mày như một kẻ điên? Cả thằng Thành nữa, hai anh em mày mù hết cả rồi.

- Xin mẹ thôi đi, con tuyệt đối không để mẹ động đến cô ấy.

- Mày nghĩ là mày có thể ngăn được mẹ sao? Hôm qua nó đã tuyên chiến với mẹ như vậy, đúng là loại con gái không có giáo dục, không có phép tắc. Đáng lẽ ra phải triệt cỏ tận gốc từ ba năm trước mới đúng.

- Mẹ thôi ngay đi, nếu mẹ động đến cô ấy, lúc đó con không biết mình sẽ làm gì đâu. Còn bây giờ, con phải làm việc. Mẹ về đi.

Thiên Bảo đẩy bà Lưu ra khỏi cửa rồi đóng rầm cửa lại. Đầu óc cậu lúc này đang rất rối bời. Cậu ước gì mình được sinh ra ở một gia đình bình thường, thì giờ đây chắc cậu và An Ninh đang có một cuộc tình trong mơ. Nhưng sao số phận lại cứ phải đặt con người vào những hoàn cảnh trớ trêu như vậy? Lại còn Hạ Du nữa, cậu không biết phải làm sao để có thể đối mặt với cô ấy, cũng chẳng biết có nên tin những lời bà Lưu nói về Hạ Du hay không?

Loading...

Đọc Tiếp Chương 22: Sự trả thù của An Ninh.

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đôi mắt của hầu gái Chương 21: Hạ Du và Dương.