Truyện Đôi mắt của hầu gái

Chương 17: Chàng trai mang tên Dương.

Tác giả Chanhee
Chương 17: Chàng trai mang tên Dương.

Chiếc xe đang chờ đèn đỏ ở một ngã tư đông đúc, rồi...Cộc... cộc... cộc...

Một cậu thanh niên đầu đội mũ bảo hiểm gõ cửa kính xe An Ninh.

Mở cửa xe ra, cô chăm chú nhìn xem đằng sau lớp kính bảo hiểm là ai? Cậu thanh niên gạt lớp kính lên và nói với An Ninh.

- Chị không nhận ra tôi sao? Tôi là nhân viên phục vụ ở quán bar hôm qua đó.Nụ cười tươi cùng gương mặt đẹp như hoa của cậu ta khiến An Ninh nhận ra ngay. Thường thì cô không mấy để ý đến diện mạo cũng như hình thức của người khác nhưng ở cậu ta có điều gì đó in đậm trong đầu An Ninh. Đôi mắt đen láy đầy vẻ thông minh được giấu sau hàng mi cong dài của đôi mắt cười hình bán nguyệt. Sống mũi thanh tú cao ráo và cực kỳ nam tính, cộng thêm đôi môi mỏng gợi cảm, đôi môi rất giống An Ninh.

- Nhận ra chứ, cậu là anh chàng mang cocktail cho tôi đúng không?

- Đúng rồi đó. Chị sống ở thành phố này à?

- Không, tôi tới đây du lịch thôi.

- Đi du lịch mà dùng taxi... hahaha. Hay để tôi đưa chị đi nhé, dù sao hôm nay tôi cũng không có tiết học.

An Ninh biết rằng đi cùng một chàng trai lạ mặt là một điều nguy hiểm, nhưng ở cậu ta có điều gì đó khiến An Ninh tin tưởng tuyệt đối. Cô lập tức trả tiền taxi rồi cùng cậu ta phóng đi trên chiếc môtô phân khối lớn.Đến một cánh đồng xanh mướt bên dưới cây cầu lớn, hàng lau đang đung đưa theo gió, chúng chỉ biết xoay theo chiều gió thổi, qua trái rồi lại qua phải, đôi lúc lại xào xạc nghe rất vui tai.- Chị thấy thế nào? Chỗ này có hợp với chị không?

Giờ cô mới được ngắm nhìn rõ gương mặt của cậu thanh niên. Vẻ lạnh lùng lãnh đạm hiện rõ trên gương mặt và đôi mắt dài sắc bén.

- Nếu nhắm mắt vào và lặng im thì chị sẽ nghe thấy tiếng nhạc đấy.

An Ninh nhắm mắt lại và thưởng thức... đúng như lời cậu ta nói, tiếng nhạc của trời đất hòa quyện lại, tiếng bông lau, tiếng chim hót, tiếng lá quay mòng mòng trên nền đất, thỉnh thoảng lại còn tiếng còi ô tô đằng xa... Tâm trạng cô dần trở nên thoải mái hơn.

Như chợt nhớ ra điều gì, An Ninh quay qua hỏi cậu thanh niên:

- Tối qua, cậu có biết là ai đã đưa tôi về không?

- Không, hôm qua lúc tôi tan ca thì chị vẫn ở đó và còn gọi thêm rất rất nhiều ly cocktail khác nữa.An Ninh gật đầu và ánh mắt có chút thất vọng.

- Chị dường như không phải là típ người thích nơi đông đúc.

- Sao cậu lại nghĩ vậy? – An Ninh tò mò.

- Thì... tôi nghĩ như vậy dựa vào cách ăn mặc cũng như cách chị uống rượu.

- Nhìn cậu cũng đâu có giống một sinh viên nghèo cần tiền. – Cô nói đầy vẻ châm chọc.

- Vậy sao? Dựa vào đâu mà chị nghĩ tôi là một công tử nhà giàu.

- Thì... chiếc xe của cậu và phong thái của cậu...

- Hahaha... – Cậu trai cười lớn – chiếc xe là do tôi vất vả kiếm tiền ở hộp đêm một năm trời đó. Còn phong thái của tôi vẫn vậy thôi, luôn luôn như vậy.

An Ninh thích cách nói chuyện thẳng thắn đó, mặc dùng chưa gặp nhau nhiều cũng chưa nói chuyện nhiều với nhau nhưng cảm giác thân thuộc như đã gặp nhau từ rất lâu khiến An Ninh càng thêm tò mò.

- Cậu bao nhiêu tuổi? Tên là gì?

- Tôi ... chị cứ gọi tôi là... – Cậu khựng lại không nói nữa.

- Gọi là gì? – An Ninh tò mò.- Là Dương.- Tên thật của cậu không phải là Dương đúng không?

- Ưm.- Tại sao phải dùng tên khác? Sao lại không dùng tên thật?

- Tôi không thích tên thật của mình, nó khiến tôi nhớ về quá khứ.

- Quá khứ đau buồn phải không?

Dương cười mỉm, cậu nhìn xa xăm về phía trước, cái nhìn của một kẻ thông minh dày dạn mùi đời.

- Sao cậu không hỏi tôi tên là gì?

- Tôi không có thói quen nhớ tên người khác, chúng ta cũng chỉ mới gặp nhau, hơn nữa chị chỉ là khách du lịch, nên chắc sau này cũng không gặp lại.Dương nói rất đúng, tại sao lại phải nhớ tên người khác trong khi không muốn nhớ tới. Không biết tên, chỉ gặp nhau, đứng cùng nhau ở một khoảng trời và nhìn về một phía. Sau khoảnh khắc đó sẽ trở về hiện tại và chúng ta lại là hai người xa lạ, vậy... cần biết tên nhau làm gì?

- Chị có đôi mắt rất giống chị tôi. Đôi mắt rất đẹp.

- Vậy, chị cậu đang sống với cậu chứ?

- Không, chị đang ở một nơi nào đó trên trái đất này, không chừng lại đang ở một thế giới nào đó.

- Chắc đã lâu lắm rồi cậu không gặp chị.- Lâu lắm rồi tôi không gặp chị ấy. Đến ngay cả gương mặt chị ấy tôi cũng không còn nhớ rõ nữa. Duy chỉ có đôi mắt của chị ấy, tôi không thể nào quên được.

An Ninh nhớ đến An Bình – thằng em trai nhỏ bé của cô, nếu còn sống chắc giờ đây nó cũng đã cao lớn như Dương và cũng đẹp trai lắm.

Em trai An Ninh là một cậu nhóc thông minh, nhanh nhẹn và rất thấu hiểu người khác. Cậu luôn biết cách khiến người khác phải mỉm cười lúc cậu muốn và cũng có thể khiến họ khóc ngay lập tức, học lực cũng vào loại xuất sắc hơn người. Chính vì vậy từ nhỏ An Bình đã được mọi người yêu quý.

Bỗng dưng An Ninh thấy nhớ gia đình vô cùng, nhớ đến người cha vất vả cực nhọc, đứa em mới lọt lòng hay khóc và nhớ đến một An Bình hiểu chuyện thông minh lanh lợi. Hàng lau trước mặt vẫn đang rì rào, cô mong rằng chúng sẽ cùng gió mang nỗi niềm của cô đến bên cạnh những người thân mà cô yêu quý, để rồi một ngày cô có thể lại được gặp họ ở một nơi nào đó trên thế gian này.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 18: “Nếu một cô gái muốn đợi anh, cô ấy phải chờ bao lâu?”

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đôi mắt của hầu gái Chương 17: Chàng trai mang tên Dương.