Truyện Diệp Quải Đông Nam Chi

Chương 59: Qua sông

Tác giả Phù Noãn
Các nàng vào ngày xuất phát, Nam Cung Nhã chẳng những không lại giường, còn thức dậy rất sớm. Nguyên nhân không vì cái gì, đơn giản là Nam Cung Nhã đang lúc mơ mơ màng màng, càm giác có người đang kéo vạt áo của nàng. Nàng lập tức liền bị dọa sợ đến tỉnh dậy. Một này hôm trước nàng vừa mệt vừa lười, cơ hồ không xuống giường. Ngay cả đồ ăn cũng là Lưu Trưng bưng lên cho nàng.

Như thế nào...

Như thế nào bây giờ còn...

“Ngươi... Không cần... Không cần lại...” Nam Cung Nhã mệt muốn chết, không dùng đầu óc miệng đã uy hiếp ra ngoài: “Bằng không, ta... Ta lần tới cũng muốn cho ngươi không xuống giường được.”

Những lời này vô cùng gây khiếp sợ.

Lưu Trưng đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo cả cười: “Lần tới là khi nào?”

Nam Cung Nhã lúc này mới phát hiện mình nói lỡ.

Trước một ngày, Nam Cung Nhã cầu xin không được, liền dứt khoát cắn một miếng ở trên vai Lưu trưng. Nhưng bất đắc dĩ, nàng lúc ấy không có khí lực, cắn không nặng, ngược lại có vài phần ý tứ... Nàng đành phải thở phì phò bỏ thêm một câu:“ Ngươi... Ngươi còn không buông ra... Ta liền... Ta liền không bao giờ... cho phép ngươi...”

“Không bao giờ... Cho phép gì nữa?”

“...Không bao giờ... cho phép ngươi chạm vào ta nữa.”

Lúc này mới qua một đêm, nàng thế nhưng đã tự đào hầm chôn mình, lại đưa ra “Lần tiếp theo“. Nam Cung Nhã nhất thời đã thanh tỉnh, trực tiếp ngồi dậy.

“Khi nào là lần sau?”

Lưu Trưng không muốn ép hỏi.

Nam Cung Nhã đành phải liều mạng xoay chuyể ý nghĩ, lắp bắp nói: “Liền... Sẽ chờ sau khi.... Cha mẹ ngươi đáp ứng chúng ta cùng một chỗ...”

“Hảo.”

Thế nhưng đã sảng khoái đáp ứng rồi.

Nhưng Nam Cung Nhã lại rất nhanh đã bi ai phát hiện ra, hoàn toàn là do mình nghĩ sai lầm rồi. Lưu Trưng vừa rồi mặc dù đang kéo vạt áo của nàng, lại cũng không so cởi xiêm y của nàng, trái lại, áo của nàng chỉnh tề không một chút bất laonj. Một bên còn chuẩn bị sẵn áo khoác, váy dày, áo choàng cùng giày. Chắc nhìn qua thấy bộ dáng nàng mệt mỏi, nên tính toán ra tay giúp nàng mặc y phục.

“Lưu Trưng...”

“Như thế nào?”

“Vừa rồi... ta là nói hưu nói vượn! Không tính!”

Lưu Trưng nghe được cũng coi như không nghe, huống chi...

Nàng thật sự cảm thấy chính mình không có nghe được.

Chờ đi ra cửa khách điếm, Nam Cung Nhã mới chính thức cảm giác được, Lưu Trưng chuẩn bị những vật dụng quần áo mùa đông là thật sự tất yếu. Bất quá mới có hai ngày, uyên sơn độ khẩu đã biến từ mùa thu trở thành mùa đông khắc nghiệt. Trừ bỏ tuyết rơi bên ngoài, làm cho người ta cảm giác là không sai biệt lắm với thời điểm Hoài Diệp thành lạnh nhất trong năm. Nhất là gió lạnh vù vù từ trên sông thổi tới, trong đó quả thật giống như có băng tuyết hỗn loạn, quất vào làm đau mặt người.

Nam Cung Nhã co cổ lại, chỉ hận không thể đem đầu của mình vùi vào trong áo choàng.

“Như thế nào lại lạnh như vây?”

Sự phụ già đưa đò ở bến phà nghe xong cũng nói theo một câu: “Nói đến cũng thấy thật sự là kỳ quái. năm vừa rồi vẫn còn bình thường đâu. Năm nay lại lạnh sớm như vậy, sẽ không phải là bên kia xảy ra cái gì nhiễu loạn đi.?”

“A?” Nam Cung Nhã liền khẩn trương lên một chút: “Xảy ra cái gì nhiễu loạn?”

“Ai biết được.” Sự phụ già một bên giúp các nàng đỡ hành lý, vừa nói: “Theo lão nhân xem, nếu là không có chuyện gì quan trọng, các ngươi hai người công tử tiểu thư yếu đuối, vẫn là đừng đi đến cái địa phương này chịu tội. Kim ô thành chính là một nơi rất loạn, không có gì ưu đãi, còn có Thiên Tiêu Phong bị tuyết yêu nguyền rủa!”

“Tuyết... yêu?”

“Bằng không tuyết trên núi làm sao ngàn vạn năm cũng không ta chảy đâu?”

Lưu Trưng ở một bên nghe, thấy Nam Cung Nhã có chút sợ hãi, liền nhỏ giọng nói: “Trước đi qua xem đã, Nếu là đến Kim Ô thành vẫn an toàn, ngươi liền ở lại trong thành chờ ta.”

Nam Cung Nhã trực tiếp trừng mắt lại: “Không được!”

“Ngươi không sợ tuyết yêu?”

“Không... Không sợ!”

Lưu Trưng cười cười: “Vậy xuất phát.” Nàng trước khi đạp xuống dưới tuyền, đi lên mũi thuyền nhìn khắp nơi, sau khi đứng vững mới đưa tay ra đỡ Nam Cung Nhã. Nhưng Nam Cung Nhã đột nhiên lại có chút chần chờ. Lưu Trưng nghĩ đến nàng còn sợ hãi, liền an ủi: “Không có tuyết yêu đâu, nếu thật sự...”

“Không phải.” Nam Cung Nhã lắc lắc đầu, trên mặt lộ ra vài phần mê võng: “Ta là càm thấy, ta giống như đã quên cái gì.”

“Đã quên cái gì?”

“Là quên ta sao?”

Phía sau đột nhiên truyền đến một trận cười khẽ của nữ tử.

Nam Cung Nhã nghe được thanh âm này, đầu tiên là cả kinh, tiếp theo liền nhìn thần sắc của Lưu Trưng, đã thấy nàng không có chút biêt tình, nhưng nhất thời nhìn không ra thái độ của nàng. Nam Cung Nhã nghĩ nghĩ,chính mình càm thấy rằng: “Đã quên cái gì” Thật sự là bị THượng Quan Hâm ở đằng sau nói đúng. Nhưng hiện tại, Thượng Quan Hâm cố tình đột nhiên xuất hiện ở trước lúc các nàng chuẩn bị qua sông....

Thượng Quan Hâm còn chưa từ bỏ ý định sao? Lại muốn cùng các nàng đồng hành?

“Ngươi tới làm gì?”

Lưu Trưng thản nhiên hỏi một câu.

“Tự nhiên là có việc...:“ Thượng Quan Hâm vòng qua Nam Cung Nhã, trực tiếp đối diện với Lưu Trưng nói: “Diệp Lưu Trưng, ta còn mấy câu sẽ nói với ngươi.”

“Nói cái gì?” nam Cung Nhã thất ra.

Thượng Quan Hâm nhướn nhướn mày, không trả lời nàng.

Lưu Trưng đứng không nhúc nhíc.

“Ngươi không nghe? chỉ sợ sẽ hối hận.” Thượng Quan Hâm cười cười cũng không miễn cưỡng, xoay người đi trước, ngồi chờ dưới lều cỏ tranh chỗ chờ lên thuyền.

“Lưu Trưng...”

Lưu Trưng nghĩ nghĩ, lại nhảy lên bờ một lần nữa.

“Ta liền đi một lát.”

Nam Cung Nhã há miệng thở dốc muốn nói cái gì, nhưng cuối cùng lại vẫn gật đầu: “Ân.”

Lưu Trưng quyết định nghe theo lời của Thượng Quan Hâm, nói đến cùng cũng bởi vì hai chữ “Thượng Quan“. Mấy ngày nay tới giờ, nàng đối với Thượng Quan gia có nhiều phán đoán, nhưng vẫn là phán đoán mà thôi, cũng không điều nào là có chứng cứ xác thực. Lúc này Thượng Quan Hâm đột nhiên có chuyện muốn nói với nàng, nàng có dự cảm, ước chừng là nói về chuyện có liên quan đến Thượng Quan gia.

“Có lời gì? Nói đi.”

“Ngươi đối với ai cũng lãnh đạm như vậy, chỉ trừ bỏ yểu điệu Nam Cung Nhã.” Thượng Quan Hâm cười nói: “Lúc trước lúc còn ở Linh Tà thôn, ngươi nói với ta, nàng là nương tử của ngươi. Ta thật đúng là không tin một chữ. Nhưng hôm nay xem ra, nguyên lai mỗi một câu ngươi nói đều là sự thật, Không giống ta, cơ hồ sẽ không nói thật với người ta cái gì.”

“Vậy ngươi hiện tại muốn nói là thật hay là giả?”

“Tự nhiên là thật.” Thượng Quan Hâm đứng lên nói: “Chúng ta tốt xấu cũng quen biết một hồi, sẽ tặng ngươi một câu nhắc nhở cuối cùng. Thượng Quan Minh là một kẻ tàn nhẫn, độc ác. Hắn sẽ không bơ qua ngươi. Ngươi nếu thật sự cùng hắn là địch, chỉ sợ cần lúc nào cũng phải đề phòng. Hôm qua ta truyền tin tức trở về, bịa chuyện nói dối. Nói không gặp các ngươi, đại khái các ngươi đã đến Kim Ô thành. Đó cũng là chuyện không có biện pháp nào, có thể kéo dài được bao nhiê hay bấy nhiêu.”

Lưu Trưng không có bất kỳ phản ứng nào, nhưng lại hỏi một vấn đề mạc danh kỳ diệu.

“Người cảu Thượng Quan ga, có phải đang luyện công phu của U Minh phủ hay không?”

Vấn đề này hỏi thực sự quá đột ngột, Thượng Quan Hâm đầu tiên là bị hoảng sợ, tiếp theo, bên trong thần sắc hiện vài phần chần chừ. Thấy nàng như thế, trong lòng Lưu Trưng liền ít nhiều có phán đoán.

Lúc trước nàng vẫn không có nghĩ ra, rõ ràng hàn độc trên người đã thanh trừ không sai biệt lắm, tại sao lại đột nhiên phát tác. Càng nghĩ, lúc ấy ở Cẩm Quỳ sơn trang chỉ bởi vì đánh với Thượng Quan Sách Vân một hồ. Khi đó, Thượng Quan Sách Vân lấy kiếm khí làm nàng bị thương. Đạo kiếm khí kia lạnh như băng âm hàn, thế nhưng cùng công phu của U MInh phủ không khác biệt lắm.

Thượng Quan Hâm giật mình một lúc mới kịp phản ứng, đáp: “Kỳ thật ta cũng không xác định. Ta chỉ biết là giống đối binh khí đặc biệt cố chấp. Không ngừng tìm kiếm thần binh lợi khí ở xung quan, gnhe nói mấy tháng trước, hắn có một thanh hảo kiếm, liền bế quan ba tháng tu luyện. Sau khi hắn xuất quan liền có chút cổ quái. Có một lần ta bắt gặp...”

“Gặp cái gì?”

“Hắn giống như đang dùng con của hắn để luyện công...”

“Thượng Quan Sách Vân?'

“Ân, cũng không biết là tà công gì. Bất quá xem ra, Thượng Quan Sách Vân cũng không hiểu biết, chỉ nghĩ là đang giúp cha hắn hộ pháp.” Thượng Quan Hâm lại nói: “Bất quá, tuy rằng hắn được thanh bảo kiếm thần bí, nhưng hắn lại không công khai ra, cũng chưa có ai thấy qua. Hơn nữa, cũng không biết có lý do gì còn luôn nhớ thương Lăng Vân kiếm. Ta ở Thượng Quan gia cũng không lâu, trừ bỏ lén nhìn Thượng Quan Minh luyện tà công một lần, còn lại đều nghe người khác nói, cũng không biết có bao nhiêu là sự thật.”

Thượng Quan Hâm nói rất mơ hồ, ngược lại nghe như là thật.

Lưu Trưng cẩn thận suy nghĩ, thật sự cảm thấy cũng đúng. Thượng Quan Sách Vân phải là không biết trong có thể mình có hàn khí, bằng không sau trận chiến ở ngoài Vân Cẩm thành, hắn cũng sẽ không vì hàn khí trong cơ thể mình mà thất kinh, cho mình là yêu nhân U Minh phủ. Kỳ thật Thượng Quan Sách Vân cũng không tính là xấu xa, chính là bị thế gia nuông chiều ra một thân tật xấu của đệ tử thế gia. Chân chính khó đối phó là Thượng Quan Minh, kẻ ngoan độc đến nỗi không tiếc lấy thân sinh nhi tử của mình ra để luyện thử võ công.

Chỉ cần hắn một ngày còn muốn Lăng Vân kiếm, liền sẽ không bỏ qua nàng một ngày.

Lưu Trưng thở dài, nghĩ thầm rằng, chẳng lẽ là người cha không đáng tin cây cảu mình đã chọc tới phiền toái?

Thượng Quan Hâm thấy nàng thở dài, nghĩ rằng nàng còn đang lo lắng, liền khuyên một câu: “Muốn ta nói. Lăng Vân kiếm căn bản là tai họa. Bảo khí lại thế nào? Có quý giá bao nhiêu cũng so ra kém tính mạng.”

Tai họa?

Thật sự cũng đúng - Lưu Trưng nghĩ, Nếu là không vì thanh Lăng Vân kiếm, chính mình cũng căn bản sẽ không rời đi thôn nhỏ, bước chân vào bên trong tranh chấp giang hồ. Nhưng nghĩ lại, nếu là không nhập giang hồ, như thế nào lại có thể gặp được Nam Cung Nhã? Vùa nghĩ đến được mất trong đó, nhưng lại có chút giống như là định mệnh an bài, ai cũng không kháng cự được.

Lưu Trưng nghĩ xong liền chuẩn bị đi rồi, Nam Cung Nhã còn đang chờ nàng đâu.

Nhưng đi được vài bước, lại hỏi Thượng Quan Hâm một câu.

“Ngươi tính toán đến đâu rồi?”

Thượng Quan Hâm cũng sảng khoái cười nói: “Thiên hạ này nơi nào có thể chứa ta, ta liền đi chỗ đó.”

Thời tiết hôm nay mặc dù so với thời tiết ngày hôm qua có tốt hơn, nhưng bầu trời vẫn u ám. Gió trên sông rất lớn, mặt bị gió thổi trúng đều phải chết lặng. Nam Cung Nhã nhưng vẫn không vào trong khoang thuyền, cố chấp đứng ở mũi thuyền đau khổ chờ đợi, mặt bị lạnh giá làm cho đỏ bừng, thân mình đã lạnh run. Lưu Trưng bước lên mũi thuyền nhìn thấy vậy, trong lòng thương tiếc, một tay kéo lấy nàng vào trong lòng ngực, lôi kéo nàng đi vào trong khoang thuyền.

Đò chậm rãi khởi hành, cánh uyên sơn độ khẩu càng ngày càng xa.

Nam Cung Nhã đem mặt giấu ở trước ngực Lưu Trưng hồi lâu, mới khôi phục tri giác. Sau khi hồi phục mới kịp phản ứng, mặt mình đang tựa vào một vị trí mềm mại. Không biết sao, nàng đột nhiên nghĩ đến lời nói “hùng hồn” của mình vào buổi sáng, mặt Nam Cung Nhã lại đỏ bừng.

Lưu Trưng đối với suy nghĩ miên man của nàng hoàn toàn không có phát hiện, còn hỏi nàng: “Ngươi như thế nào không vào trong khoang chờ?”

Nam Cung Nhã lúc này mới hồi phục lại tinh thần, tức giận nói: “Ta sợ ngươi bị yêu nữ kia bắt cóc!”

Lưu Trưng sửng sốt, nhưng thật ra lại nở nụ cười.

Lưu Trưng rất ít cười, mười bảy năm trước đó, cơ hồ không có cười bai nhiêu, nhưng sau khi cùng với Nam Cung Nhã một chỗ, tựa hồ như thường thường sẽ không nhịn được muốn cười một cái. Nụ cười lúc này, nhưng lại giống như xuân phong, ôn nhu ấm áp, có loại tươi đẹp rực rỡ.

Tâm của Nam Cung Nhã không thể ức chế được đạp loạn, trong lòng lại bắt đầu nhớ loạn tới. Giống như... Hai người các nàng có hai lần gần gũi hoan hảo, Nam Cung Nhã đều bị biến trở nên thần hồn điên đảo, hoàn toàn không nhớ nổi bộ dạng lúc ấy của Lưu Trưng. Không biết lúc động tình có phải sẽ so với lúc này càng đẹp càng quyến rũ hay không? Còn có... quay lại lúc đó, Lưu Trưng tuy ràng thâ không mảnh vải cùng nàng dây dưa cùng một chỗ, nhưng Nam Cung Nhã căn bản là không có thể nào hảo hảo mà nhìn một cái...

Có điểm tiếc nuối.

“Ân, đang suy nghĩ cái gì?”

Lưu Trưng hỏi một câu này, mới để cho Nam Cung Nhã phát giác mặt mình nóng đến kinh khủng. Nàng tựa đầu hướng trong lồng ngực Lưu Trưng rụt lui lại, ồm ồm nói: “Nghĩ... Thượng Quan Hâm rốt cuộc nói với ngươi cái gì?”

Như thế làm cho Lưu Trưng bị nghẹn.

Nàng không muốn để cho Nam Cung Nhã biết những chuyện tình bát nháo này. Còn nữa, việc về Thượng Quan Sách Vân, trong lòng Lưu Trưng không muốn thừa nhận luôn luôn có một chỗ không được tự nhiên.

“Không có gì.”

“Không có cái gì là cái gì?! Mau nói cho ta biết!”

“Không có gì chính là không có gì.”

“Không được, nói mau!”

“...”

Biện pháp để bỏ qua vấn đề này, tựa hồ chỉ có...

Lưu Trưng nghĩ nghĩ, cúi đầu nhìn người đang cực lực biểu lộ bất mãn mà chu môi.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 60: Rơi xuống nước

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Diệp Quải Đông Nam Chi Chương 59: Qua sông