Mai Nở Lạnh Vậy [10]

Mấy năm nay Lộ Dao bôn ba tứ xứ, hành nghề y kiêm du ngoạn, ở lại một chỗ lâu như thế này là lần đầu tiên. Đến một ngày, sáng sớm ra cửa phát hiện sương thu dày đặc, khí trời lành lạnh, tính ngày hóa ra đã vào tháng tám. Một tháng nay, việc trong việc ngoài quả thật không ít.

Một chuyện là đứa bé được cứu từ dưới chân núi về kia tỉnh rồi. Đứa trẻ bốn tuổi tỉnh lại phát hiện mình ở một nơi xa lạ, quanh giường toàn những người không quen biết, vậy mà không hề khóc, có vẻ can đảm. Hỏi han một chút, đứa nhỏ nói mình tên Mai Hàn Hề, nhà ở thị trấn phía bắc núi Võ Đang. Hỏi đến người nhà, tuổi nó còn nhỏ, chỉ biết lắc đầu không rõ, nói từ nhỏ đã sống cùng cha mẹ dưới núi, cha là tiên sinh dạy học, trong nhà cũng không có họ hàng qua lại, cha mẹ càng chưa từng dẫn nó tới nhà bằng hữu. Khi đó ba người Lộ Dao, Du Liên Châu, Ân Lê Đình đều có mặt, nhớ đến tình trạng thê thảm của cha mẹ nó, ai cũng thở dài. Đứa nhỏ lại hỏi cha mẹ nó đi đâu, vừa hỏi vừa túm lấy tay áo Lộ Dao. Lộ Dao nhìn dáng vẻ trẻ con ngây thơ của nó, trong lòng thương tiếc, ngồi bên cạnh đứa nhỏ, xoa đầu nó, cân nhắc trong đầu nên nói như thế nào mới được.

Ngờ đâu chưa nghĩ xong, Du Liên Châu đã lên tiếng, trầm giọng: “Cháu nhỏ, cha mẹ cháu đã bị lính Nguyên giết chết rồi. Cháu phải ráng sống cho tốt, mới xứng đáng với cha mẹ đã hi sinh tính mạng vì cháu.”

Vừa nói dứt lời, Ân Lê Đình lộ ra vẻ mặt không đành, liếc đứa nhỏ một cái, lại có chút khẩn cầu nhìn nhị sư huynh, cảm thấy nhị sư huynh nói quá thẳng thắn, đứa nhỏ không chịu đựng được. Lộ Dao cụp đôi mày liễu không lên tiếng, chỉ lẳng lặng vuốt tóc nó. Thật ra nàng cũng tán thành cách làm của Du Liên Châu. Dù sao cũng đã bốn tuổi, đã biết được cha mẹ, nói dối được nhất thời nửa khắc cũng không gạt được ba năm, năm năm. Theo nàng thấy, cho nó hi vọng vô nghĩa còn không bằng nói thật ngay từ đầu.

Đương nhiên Mai Hàn Hề khóc rống lên một trận, khóc đến khi không thở nổi. Ân Lê Đình có phần lo lắng, Lộ Dao lại nói không sao, còn nói khóc được là tốt, nếu không uất ức rầu rĩ trong lòng càng ảnh hưởng tới thân thể. Nói xong viết đơn thuốc điều dưỡng, mỗi ngày khám cho Du Đại Nham xong lại tới khám cho nó, lần nào cũng mang theo không ít đồ ăn vặt và trò chơi nho nhỏ Phó Thu Nhiên gửi cho. Trẻ con hồi phục rất nhanh, một tháng qua đi, sức khỏe đã khá được bảy tám phần, cũng vì thế mà càng quyến luyến Lộ Dao, sau khi xuống giường được rồi thì gần như thành tùy tùng nhỏ của Lộ Dao. Mỗi lần Lộ Dao bắt mạch châm kim cho Du Đại Nham, kê đơn hái thuốc, nó đều ngồi một bên xem rất nghiêm chỉnh.

Về phần đứa bé này, Lộ Dao từng hỏi Du Liên Châu và Ân Lê Đình, có thể tính toán giữ nó lại núi Võ Đang hay không, cũng đề nghị, không thì để nàng đưa nó đến Thu Linh trang cũng được. Tất nhiên Phó Thu Nhiên sẽ vui lòng nhận nuôi đứa bé này, hơn nữa còn đối xử như con ruột. Ân Lê Đình nghe xong lấy làm tò mò, hỏi Lộ Dao vì sao quả quyết như thế, Lộ Dao chỉ mỉm cười không nói. Du Liên Châu không đưa ra câu trả lời dứt khoát, chỉ nói muốn hỏi ý kiến của sư phụ Trương Tam Phong.

Câu này làm Lộ Dao âm thầm trợn trắng mắt, nghĩ bụng Trương Tam Phong cũng chẳng dễ dàng gì, cả chuyện vụn vặt này cũng muốn quản. Không ngờ mấy ngày sau, Du Liên Châu mời Lộ Dao dắt đứa nhỏ cùng đi bái kiến Trương Tam Phong. Đầu tiên Trương Tam Phong hỏi bệnh tình Du Đại Nham, Lộ Dao nhất nhất kể hết, còn nói nếu không có gì bất ngờ, qua rằm tháng tám có thể bắt đầu điều trị. Kế đó Trương Tam Phong gọi đứa nhỏ đến trước mặt, hỏi han vài câu liền tỉ mỉ sờ nắn từ đầu đến chân đứa nhỏ một lượt. Đứa bé này cũng không lạ người, rất can đảm, ngoan ngoãn mặc ai làm gì thì làm. Nửa ngày, Trương Tam Phong mỉm cười vuốt râu, nhìn Du Liên Châu gật đầu, nói liên tục “Tốt lắm, tốt lắm.” Lộ Dao đứng bên nhìn cái hiểu cái không.

Đưa nó về phòng xong, Du Liên Châu giải thích với Lộ Dao, nói dạo trước chàng thấy gân cốt nó rất tốt, liền có ý định nhận nó vào Võ Đang học võ. Nhưng môn hạ Võ Đang nhận đồ đệ rất nghiêm ngặt, gân cốt, tư chất, tính tình cái nào cũng không được kém, vì thế dẫn đến cho sư phụ Trương Tam Phong xem trước, được sư phụ đồng ý mới giữ đứa nhỏ này lại núi Võ Đang một thời gian, quan sát tư chất tính tình, nếu không tệ thì có thể để Võ Đang thất hiệp thu làm đồ đệ. Còn như bái ai làm sư phụ thì phải xem nó thích hợp với công phu của ai.

Đứa nhỏ là do Lộ Dao cứu về, bây giờ lại quyến luyến nàng như thế, cái này Du Liên Châu nói sẽ nghe theo ý kiến của Lộ Dao, quyết định đứa nhỏ có ở lại Võ Đang hay không. Lộ Dao than thở: “Ta có phải mẹ nó đâu, hiện giờ cha mẹ nó không còn, Du nhị ca huynh không cần hỏi ta, đến hỏi nó mới đúng.”

Du Liên Châu nói: “Dẫu sao nó cũng là trẻ con, chuyện này liên quan đến cả đời nó, nên mới muốn muội quyết định thay cho nó.”

Lộ Dao cười đáp: “Chính vì quan hệ đến cả đời nó mà không phải cả đời ta, lựa chọn thế nào, mai này phúc thì nó hưởng, họa nó phải gánh, ta có quyền gì mà quyết định? Cho dù là cha mẹ nó cũng chưa chắc có thể làm chủ. Ngày mai Du nhị ca cùng ta đi hỏi đi, Hàn Hề là đứa bé có chủ kiến.”

Du Liên Châu nghe Lộ Dao nói, trầm tư nửa ngày gật đầu đáp ứng.

Ngày hôm sau, Lộ Dao dẫn Mai Hàn Hề đến phòng Du Đại Nham. Châm cứu cho Du Đại Nham xong, tiện có Lộ Dao và Du Đại Nham, Du Liên Châu ngồi bên liền hỏi: “Hàn Hề, cháu tới Võ Đang hơn tháng rồi, có tính toán gì cho sau này chưa?”

Mai Hàn Hề rất kính sợ vị Du nhị hiệp thường ngày nghiêm túc không tùy tiện cười nói này, thường muốn thân thiện nhưng không dám lại gần. Lúc này nghe Du Liên Châu hỏi mình như thế, có phần vừa mừng vừa lo nhưng lại không hiểu ông nói cái gì. Lộ Dao nghe xong phì cười, nghĩ bụng vấn đề sâu sắc như vậy một đứa bé sao hiểu được? Bèn lừ mắt với Du Liên Châu, khom người đối mặt với Mai Hàn Hề, hỏi: “Tiểu Hàn, Du nhị hiệp muốn hỏi đệ, có bằng lòng ở lại Võ Đang tập võ không?”

“Tập võ là sao?” Hàn Hề nghiêng đầu hỏi.

“Hai ngày trước đệ và ta đến chỗ Ân lục hiệp, không phải thấy thúc ấy và một đại ca ca đang bay tới bay lui đấu kiếm sao? Cái đó gọi là tập võ.”

Nghe Lộ Dao giải thích tập võ như thế, Du Liên Châu im lặng cười thầm trong bụng, Du Đại Nham thì bật cười thành tiếng. Có điều Mai Hàn Hề lại hiểu được Lộ Dao nói gì, hỏi tiếp: “Vậy… học bay tới bay lui có tác dụng gì?”

“Ờ, học xong rồi, có thể bảo vệ người đệ muốn bảo vệ, không cho kẻ khác ức hiếp.” Lộ Dao nói.

“Sẽ không bị… thát tử ức hiếp nữa?” Mai Hàn Hề hỏi.

Lộ Dao gật đầu.

Mai Hàn Hề suy nghĩ nửa ngày nói: “Được, Lộ tỷ tỷ, đệ muốn học bản lĩnh bay tới bay lui.”

Lộ Dao vuốt tóc nó nói: “Học những bản lĩnh này rất vất vả, với lại còn mất nhiều năm, tương lai có lẽ đệ sẽ cảm thấy còn vất vả hơn bảo vệ người khác nữa, đệ chịu khổ được chứ?”

Mai Hàn Hề không hề do dự, lập tức nói: “Có thể, đệ có thể chịu được.”

Lộ Dao nhún vai cười, nói với Du Liên Châu: “Du nhị ca, nó đã bằng lòng, vậy thì theo ý nó là được rồi.”

Bấy giờ Mai Hàn Hề lại kéo tay áo Lộ Dao hỏi: “Lộ tỷ tỷ, chẳng những đệ muốn học võ còn muốn học y với tỷ, có được không?”

Lộ Dao vừa nghe, “hả” một tiếng ngớ người, “Cái này, hơi khó… vì sao đệ muốn học y?”

Mai Hàn Hề cắn môi, ấp úng: “Mấy ngày trước đệ nghe mấy đạo sĩ ca ca nói y thuật của Lộ tỷ tỷ rất tài giỏi, có thể cứu được người đã chết thành xương trắng, đệ muốn… đệ muốn học bản lĩnh đó cứu cha mẹ đệ.”

Ba người có mặt ở đó nghe xong đều trầm mặc, nhất là Lộ Dao, sắc mặt ảm đạm vô cùng, thì thào: “Hàn Hề, y thuật chỉ cứu được người sống, không cứu được người đã chết.”

Mai Hàn Hề ra sức lắc đầu: “Hàn Hề mặc kệ, Hàn Hề muốn học.” Nói rồi ôm lưng Lộ Dao không buông.

Lộ Dao bị Mai Hàn Hề nhỏ xíu ôm chặt, ánh mắt có chút mơ hồ, không khỏi nhớ lại chuyện xa xưa. Hồi lâu, nhẹ nhàng vỗ vỗ nó, nói: “Được, ta đồng ý với đệ là được.”

Nói rồi nhìn Du Liên Châu hỏi: “Du nhị ca có để ý đệ tử Võ Đang đi theo người ngoài học y không?”

Du Liên Châu suy nghĩ mấy phút, lắc đầu: “Nếu chỉ học y, lại không đổi sang môn phái khác thì không sao.”

Lộ Dao gật đầu nói: “Tốt rồi. Tuy ta có sư thừa nhưng quả thật có thể tính là vô môn vô phát, Du nhị ca không cần lo lắng.” Vỗ vỗ Mai Hàn Hề, nói: “Tiểu Hàn, giờ đệ còn nhỏ, ở lại Võ Đang học căn bản cho giỏi đã. Ta sẽ nói trước với đồng môn sư huynh Phó Thu Nhiên của ta, đợi đến khi đệ mười sáu tuổi có thể đến Kim Lăng Thu Linh trang, theo huynh ấy học tập dược lý, y lý cơ bản. Đợi đệ học những thứ ấy xong, Võ Đang cũng cho phép đệ xuống núi hành tẩu giang hồ thì có thể theo ta hành nghề, du ngoạn.”

Mai Hàn Hề hỏi lại: “Không thể học với Lộ tỷ tỷ sao? Vì sao Lộ tỷ tỷ không dạy đệ?”

Lộ Dao vỗ về mặt nó: “Ta không phải đệ tử Võ Đang, không ở lâu được. Hơn nữa ta du ngoạn khắp nơi, không có chỗ ở cố định, một đứa bé như đệ không thể theo ta ăn gió nằm sương. Vả lại, công phu của Lộ tỷ tỷ không lợi hại bằng các vị sư thúc bá của Võ Đang. Đệ theo học bọn họ mới giỏi.”

Mai Hàn Hề nghe xong, cắn môi cúi đầu ngẫm nghĩ nửa ngày, cuối cùng đồng ý.

[10] Tên đứa bé được Lộ Dao cứu là Mai Hàn Hề 梅寒兮, chữ Mai 梅 nghĩa là cây mai, hoa mai. Hàn 寒 là rét, lạnh. Hề 兮 là trợ từ. Hai chữ Hàn Hề nghĩa là lạnh vậy? ^^
Loading...

Đọc Tiếp Chương 15

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Dịch Lộ Lê Hoa Chương 14