Truyện Đêm qua anh ở đâu?

Chương 07 - Phần 1

Tác giả Lauren Weisberger
7

Bị đám trẻ ranh làm rối mù lên

Brooke bước vào tiệm vẽ móng Lucky ở đại lộ 9 và thấy mẹ cô đã ngồi đó đọc một bản tạp chí Last night. Vì Julian hay đi vắng như thế nên mẹ cô đã tình nguyện lên thành phố dẫn cô đi chăm sóc móng chân móng tay sau giờ làm việc, mua một ít sushi cho bữa tối, và ngủ lại một đêm trước khi quay trở về Philly sáng hôm sau.

“Chào mẹ,” Brooke nói trong lúc cúi xuống hôn bà. “Xin lỗi con đến muộn. Hôm nay tàu chạy chậm đến lạ.”

“Ô, không sao đâu, con yêu. Mẹ vừa mới đến đấy và đang cập nhật mục lượm lặt gần xa về những người nổi tiếng.” Bà chìa bản tạp chí Last night ra. “Không có gì về Julian hoặc con đâu, vậy nên đừng lo.”

“Cảm ơn mẹ, nhưng con đã đọc n,” cô nói và nhúng chân vào chậu nước ấm pha xà phòng. “Nó đến  theo đường bưu điện một ngày trước khi tung ra bán ở quầy báo. Con nghĩ rằng mẹ có thể chính thức gọi con là chuyên gia về vấn đề này được rồi đấy.”

Mẹ Brooke phá lên cười. “Có lẽ nếu con là chuyên gia đến mức độ ấy thì con có thể giải thích về những ngôi sao truyền hình thực tế này. Mẹ thấy thật khó mà phân biệt được họ với nhau”.

Bà Green thở dài giở sang trang, lộ ra toàn bộ một trang đúp là những diễn viên thiếu niên trong bộ phim ma cà rồng mới nhất. “Mẹ nhớ tiếc những ngày xưa khi Paris Hilton rất hay lộ quần lót và George Cloony xoay xở thoát được một cô phục vụ cocktail nữa. Giờ đấy mẹ thấy như mình bị một đám trẻ ranh làm cho rối tinh rối mù lên vậy.”

Điện thoại của Brooke đổ chuông. Cô định để mặc nó chuyên sang hộp thư thoại, nhưng với hi vọng mong manh có thể là Julian gọi, cô lôi điện thoại ra khỏi túi xách.

“Ối! Em đã hi vọng có thể là anh đấy. Ở đó bấy giờ mấy giờ rồi?” Cô nhìn đồng hồ của mình. “Thế quái nào mà anh lại gọi vào giờ này vậy? Anh không phải chuẩn bị cho tối nay sao?”

Mặc dù dó là chuyến biểu diễn cá nhân lần thứ năm hoặc thứ sáu của Julian ở Los Angeles kể từ bữa tiệc Friday Night Lights, Brooke vẫn thấy rối rắm vì múi giờ chênh nhau. Lúc Julian ngủ dậy ở bờ Tây thì Brooke đã hết giờ ăn trưa và quay trở lại làm việc cho đến hết buổi chiều. Cô sẽ gọi điện cho anh vào buổi tối ngay khi cô về đến nhà, những cuộc gọi này thường tới chỗ anh ngay giữa chừng các cuộc họp, và rồi anh luôn ra ngoài ăn tối khi cô chuẩn bị lên giường đi ngủ và anh chả bao giờ có thể thốt ra điều gì ngoài lời thì thầm “chúc ngủ ngon” trên nền những tiếng cụng ly và cười nói. Chỉ chênh nhau có ba tiếng đồng hồ, nhưng với những người có lịch làm việc hoàn toàn trái ngược như vậy thì cứ như thể họ liên lạc khi đang ở hai bên đường đổi ngày quốc tế. Cô cố gắng kiên nhẫn, nhưng mới tuần trước đấy thôi, ba đêm qua đi với toàn tin nhắn và một câu ngắn ngủn “Gọi cho em sau nhé.’’

“Brooke à, thật là sôi sùng sục, đủ loại chuyện trên đời đang xảy ra ở đấy.” Giọng anh nghe phấn khích, dường như anh phởn đã từ mấy ngày nay.

“Hi vọng là những thứ tốt đẹp chứ?”

“Còn trên cả tốt đẹp nữa ấy chứ! Anh định gọi cho em đêm qua nhưng lúc anh quay về khách sạn thì chỗ em đã bốn giờ sáng rồi.”

Cô thợ làm móng đã cắt xong những lớp da chết và đặt bàn chân phải của Brooke lên đùi mình. Cô ta bóp một loại xà phòng màu xanh lá non lên một miếng đá bọt và chà mạnh lên vùng nhạy cảm giữa bàn chân. Brooke kêu lên.

“Ối! À, em có thể hưởng thụ vài tin vui. Có gì thế anh?”

“Tin chính thức đấy: anh sẽ đi lưu diễn.”

“Gì cơ? Không! Em tưởng anh nói là trước khi phát hành album thì cơ hội đó rất mỏng manh hoặc gần như không có cơ mà. Rằng các công ty thu âm không tài trợ kiểu đấy nữa”.

Một giây ngừng lặng. Giọng Julian có vẻ cáu kỉnh khi anh nói, “Anh biết anh đã nói thế nhưng việc này khác. Anh sẽ kết hợp với Maroon 5 giữa chừng chuyến lưu diễn của họ. Ca sĩ chính diễn tiết mục mở màn của ban này bị suy nhược thần kinh gì đó, vì vậy Leo liên lạc với người quen ở công ty tổ chức biểu diễn Live Nation, và đoán xem ai chiếm được vị trí đó nào? Có vẻ như anh sẽ có cơ hội trở thành người diễn tiết mục mở màn thứ hai nếu ban nhạc đó tiếp tục tách ra đi lưu diễn, nhưng kể cả khi điều đó không xảy ra thì công bố trên cũng đã quá khó tin rồi.”

“Ôi, Julian, chúc mừng anh!” Brooke gắng chỉnh giọng mình để đảm bảo nghe như cô đang hởi dạ lắm mà không chút chạnh lòng. Với ánh mắt kỳ cục mà mẹ cô đang chằm chằm hướng vào cô như thế kia thì khó mà nói là cô có thành công hay không.

“Ừ, thật khó tin. Bọn anh sẽ dành tuần này để diễn tập, và sau đó bọn anh sẽ lên đường. Album sẽ ra trong vài tuần lưu diễn đầu tiên, thời điểm chuẩn hết chỗ nói. Và Rook nà! Họ nói về tiền tươi thóc thật đấy.”

“Gì cơ?” cô hỏi.

“Tiền tươi thóc thật ấy. Một phần trăm trên tổng số vé bán được. Còn cao hơn nữa nếu bọn anh có thể chiếm được vị trí mở màn thứ hai. Xét việc Maroon 5 bán hết sạch vé ở những điểm diễn như MSG (1) xem... sẽ là cả một đống tiền khủng đấy. Và điều này mới lạ chứ,” - Giọng anh thấp xuống - “có vẻ như người ta luôn nhìn vào anh. Nhận ra anh.”

(1) MSG: tên viết tắt của Madison Square Garden, sân vận động ở Manhattan, New York. Đây là khán đài biểu diễn âm nhạc có số lượng vé bán ra đứng thứ ba trên thế giới, sau M.E.N. Arena ở Manchester và The O2 Arena ở London, cả hai đều ở nước Anh.

Cô thợ làm móng bôi kem ấm thật dày rồi bắt đầu xoa bóp bắp chân Brooke. Brooke chẳng muốn gì hơn là nhấn nút kết thúc trên điện thoại di động, ngả chiếc ghế mát xa ra và thưởng thức cái cảm giác đôi chân được xoa bóp. Cô không hề cảm thấy gì ngoài nỗi lo âu. Cô biết lẽ ra cô phải hỏi về những người hâm mộ và báo chí, nhưng tất cả những gì cô có thể hỏi là, “Tức là tuần này bắt đầu những buổi diễn tập phải không anh? Đêm nay anh có về nhà trên chuyến bay muộn nhất không? Em đã tưởng sẽ được gặp anh sáng mai trước khi đi làm.”

“Kìa Brooke.”

“Sao cơ?”

“Đừng mà em.”

“Đừng cái gì mới được chứ? Đừng hỏi bao giờ anh về nhà ấy à?”

“Hãy vì anh mà đừng hủy hoại niềm vui này. Anh rất, rất phấn khởi, đây ắt hẳn là điều lớn lao nhất kể từ hợp đồng album năm ngoái. Có thể là, còn lớn hơn ấy chứ. Kế hoạch tổng thể trong suốt sự nghiệp của anh thì sáu hay bảy ngày có gì là ghê gớm lắm không?”

Sáu hay bảy ngày là cho tới khi anh về nhà, có thể thế, nhưng còn đi lưu diễn thì sao? Chỉ duy ý nghĩ về chuyện đó cũng làm cô phát hoảng vì sợ rồi. Họ sẽ xử lý vấn đề đó thế nào đấy? Họ có thể xử lý nó không? Nhưng chính lúc đó cô nhớ lại cái đêm vài năm trước ở vịnh Sheepshead khi chỉ có bốn người đến xem và Julian đã suýt không kìm được nước mắt. Đó là chưa kể tất cả những giờ mà họ đã phải xa nhau trong thời gian biểu làm việc điên cuồng của họ, tất cả những áp lực về tiền bạc và thời gian và những giả định thế nọ thế kia mà họ tuôn ra khi một trong hai người cảm thấy rất tiêu cực. Sự hy sinh đó, tất cả chỉ để đổi lấy điều này, lấy giây phút này.

Chàng Julian ngày xưa có lẽ đã hỏi han về Kaylie. Khi cô kể với anh về cú điện thoại khích động của cô bé một tháng trước đó và cô đã tìm kiếm những lựa chọn thay thế đồ ăn nhanh và gửi email cho cô bệnh nhân trẻ của mình thế nào, Julian đã ôm lấy cô mà nói anh xiết bao tự hào về cô. Mới tuần trước đấy thôi Brooke đã gửi email cho Kaylie để kiểm tra lại tình trạng cô bé và lo lắng vì không nhận được hồi âm. Một ngày sau cô lại gửi tiếp và Kaylie viết trả lời rằng cô bé bắt đầu kiểu thanh tẩy gì đó đọc được trên một tạp chí, và rằng cô bé tin chắc đó là giải pháp mà cô bé đang tìm kiếm lâu nay. Brooke thiếu chút nữa thì nhảy xuyên qua màn hình máy vi tính.

Những kiểu thanh tẩy chết tiệt ấy! Chúng đã là mối nguy hại cho sức khỏe những người trưởng thành bình thường, nhưng chúng còn là tai họa triệt để đối với thanh thiếu niên đang phát triển, những em dường như luôn luôn bị thu hút bởi lời chứng thực của những người nổi tiếng và lời cam đoan cho những kết quả nhanh chóng và kỳ diệu. Brooke đã gọi cho Kaylie ngay tức khắc để cảnh cáo cô bé không được làm thế, đến giờ cô đã thuộc nằm lòng mấy câu cảnh cáo này, vì việc thanh tẩy, nhịn ăn và ăn kiêng bằng nước quả vốn là những phương pháp được ưa chuộng ở Huntley - và cô thở phào nhẹ nhõm khi phát hiện ra rằng Kaylie, không giống như những bạn cùng lớp khác, trên thực tế rất dễ tiếp thu những gì cô cần nói. Cô hứa sẽ trao đổi với cô bé mỗi tuần một lần suốt dịp hè đó, và chừng nào quay trở lại tư vấn thường xuyên cho cô bé khi trường khai giảng, cô hi vọng mình sẽ thực sự giúp được em.

Nhưng Julian chẳng hỏi han gì về Kaylie, hoặc về công việc của cô ở bệnh viện, hoặc về Randy, thậm chí cả về Valter cũng không nốt, và Brooke im lặng. Cô quyết định không nhắc Julian rằng suốt vài tuần qua anh chỉ về nhà có vài ba đêm, và rằng hầu hết những đêm đó anh dành thời gian để gọi điện thoại hoặc nói những câu chuyện tưởng như không bao giờ dứt với Leo và Samara ở phòng thu. Và, việc khó khăn nhất là cô phải buộc mình không được dò hỏi ngày lưu diễn của anh hoặc hỏi xem anh đi đường mất bao lâu.

Gần như nghẹn lời vì những cố gắng trên, cô nói ngắn gọn, “Không, Julian à, anh biểu diễn thành công mới là điều quan trọng. Tin này quả thật là rất tuyệt.”

“Cảm ơn em yêu. Hôm nay anh sẽ gọi cho em sau khi có thông tin cụ thể hơn, được chứ? Yêu em, Rookie à,” anh nói với vẻ dịu dàng âu yếm hơn mà lâu rồi cô không được nghe. Julian bắt đầu gọi Brooke là “Rook” kể từ khi họ bắt đầu hẹn hò, cái tên này chuyển thành “Rookie” một cách hết sức tự nhiên. Bạn bè và gia đình cô cũng bắt chước gọi cô bằng cái tên âu yếm đó sau khi họ tình cờ nghe thấy Julian gọi cô như vậy, và mặc dầu cô thường trợn mắt lên hoặc giả vờ như không khoái, nhưng cô cảm thấy biết ơn Julian một cách lạ lùng vì anh đã đặt cho cô cái biệt danh âu yếm đó. Cô cố gắng tập trung vào điểm này để lờ đi việc anh cúp máy mà không hề hỏi han xem cô thế nào.

Người thợ làm móng bôi lớp sơn phủ bóng đầu tiên, và Brooke nghĩ rằng màu sơn quá chóe. Cô định nói gì đó nhưng rồi cho rằng không đáng phải nhọc lòng. Móng chân của mẹ cô sơn màu trắng hồng rất hoàn hảo, cái màu trông vừa sành điệu vừa tự nhiên.

“Nghe như Julian có tin vui gì đó phải không?” bà Greene vừa hỏi vừa úp cuốn tạp chí xuống đùi.

“Chắc chắn rồi,” Brooke trả lời và hi vọng giọng cô nghe vui vẻ hơn cô nghĩ. “Sony cử anh ấy đi một chuyến lưu diễn kiểu khởi động. Tuần này họ sẽ diễn tập ở LosAngeles và họ sẽ diễn mở màn cho Maroon 5, vậy là họ sẽ có cơ hội thực hành với khán giả trước khi họ đi lưu diễn riêng. Đó là mức độ tín nhiệm cực kỳ cao vào họ đấy.”

“Nhưng thế có nghĩa là nó sẽ về đấy còn ít hơn nữa đấy.“Đúng thế. Anh ấy sẽ ở đó tất cả những ngày còn lại của tuần này để diễn tập. Sau đó có lẽ anh ấy sẽ về nhà vài hôm rồi lại đi.”

“Con thấy việc đó thế nào?”

“Đó là tin vui nhất từ trước đến nay mà anh ấy đã nhận được đấy.”

Mẹ cô tủm tỉm cười trong lúc chuồi đôi chân đã làm xong vào đôi dép tông giấy được cửa hiệu đưa dùng tạm. “Con không trả lời vào câu hỏi của mẹ.”

Điện thoại của Brooke kêu. “Được tiếng chuông cứu thoát,” cô vui vẻ nói.

Đó là tin nhắn của Julian. Nó thế này: “Quên không nói với em: họ muốn anh kiếm quần áo mới! Họ bảo ngoại hình của anh không gây ấn tượng. Thật là ác mộng!”

Brooke cười phá lên.

“Gì vậy con?” mẹ cô hỏi.

“Rốt cuộc thì cũng có thể có công lý đấy chứ. Con đoán là người phụ trách quảng bá hình ảnh hoặc những người làm công tác tiếp thị hoặc ai đó bảo rằng ‘ngoại hình’ của Julian không gây được ấn tượng. Họ muốn anh ấy mua quần áo mới.”

“Thế họ muốn nó mặc đồ gì? Mẹ không thể tưởng tượng ra Julian mặc áo vest quân đội kiểu Michael Jackson hoặc quần lùng nhùng kiểu MC Hammer.” Trông bà có vẻ tự đắc với những ví dụ chứng tỏ sự am hiểu văn hóa đại chúng của mình.

“Mẹ đùa à? Con lấy anh ấy năm năm nay rồi mà chỉ đếm được trên đầu ngón tay những lần con thấy anh ấy mặc đồ khác ngoài quần jean và áo phông trắng. Anh ấy sẽ chật vật với việc này đấy. Rất chật vật.”

“Thế thì hãy giúp nó thôi!” mẹ cô bảo. Bà đưa thẻ tín dụng của mình cho người phụ nữ đang chìa hóa đơn cho bà. Brooke cố chộp vội chiếc ví của mình, nhưng mẹ cô đã gạt phắt đi.

“Tin con đi, làm gì có chuyện Julian đồng ý đổi mới ‘ngoại hình’. Anh ấy thà chết còn hơn đi mua sắm, vả lại anh ấy gắn bó với trang phục quần jean áo phông trắng còn hơn một số người gắn bó với con cái mình ấy chứ. Con không nghĩ rằng Sony biết họ đang phải đương đầu với cái gì, nhưng chắc chắn họ sẽ không thuyết phục được Julian ăn mặc theo kiểu Justin Timberlake đâu.”

“Brooke, con yêu, việc này vui đấy. Vì Julian chẳng bao giờ chiu tự đi mua sắm thì mình hãy đi mua sắm cho nó đi con.” Brooke theo chân mẹ ra ngoài cửa tiệm và bước thẳng vào thang bộ xuống tàu điện ngầm. “Chúng ta sẽ mua cho nó những thứ mà nó đã có, có điều là đẹp hơn thôi. Mẹ có một ý rất hay.”

Hai lần lên tàu điện và sau hai bên thì hai người phụ nữ đã háo hức ở phố 59 và từ tầng hầm bước vào hiệu Bloomingdale’s. Mẹ Brooke tự tin dẫn đường tới gian hàng dành cho nam giới.

Bà giơ cao chiếc quần jean ống vẩy cổ điển mài theo kiểu truyền thống. Không quá sẫm, không quá sáng, mài rất vừa phải, và không có những miếng vá đắp, khóa kéo, vết xé rách hay những cái túi kỳ cục nào chọc vào mắt cả. Brooke sờ lên mặt vải. Chất vải nhẹ và mềm đến lạ lùng, có lẽ còn mềm hơn chiếc quần Levi’s yêu thích của Julian nữa kia.

“Ôi,” Brooke vừa nói vừa đón nó từ tay mẹ cô. “Con nghĩ anh ấy sẽ rất thích chiếc quần này. Sao mà mẹ nhìn ra ngay được nhỉ?”

Mẹ cô tủm tỉm. “Thì mẹ vẫn diện cho các con mẹ từ lúc các con còn bé mà. Mẹ nghĩ là mẹ vẫn còn cái khiếu đó.”

Chỉ đến lúc đó Brooke mới để ý tới nhãn giá. “Những hai trăm năm mươi đô la à? Chiếc Levi’s của Julian có bốn mươi đồng. Con không thể lấy chiếc này cho anh ấy được.”

Mẹ cô giằng lấy chiếc quần từ tay cô. “Ồ con có thể quá đi chứ. Và con sẽ lấy. Con sẽ lấy chiếc này cho nó và cả vài chiếc khác nữa mà chúng ta sẽ tìm được. Rồi chúng ta sẽ tiến thẳng đến gian quần áo và mua cho nó những chiếc áo phông trắng mềm mại nhất, vừa vặn với nó nhất mà chúng ta tìm được, giá cả chắc vào khoảng bảy mươi đô la mỗi chiếc, và giá ấy chấp nhận được. Mẹ sẽ trang trải giúp con món này.”

Brooke nhìn chằm chằm mẹ cô, lặng người đi, nhưng bà Greene chỉ gật gật đầu. “Việc này quan trọng đấy. Vì mọi lẽ, nhưng đặc biệt là vì mẹ nghĩ chính lúc này là thời điểm then chốt ta nên có mặt để giúp đỡ và khích lệ nó.”

Nhân viên bán hàng thờ ơ rốt cuộc cũng thơ thẩn đi tới. Mẹ Brooke phẩy tay ra hiệu cho anh ta đi chỗ khác.

“Mẹ ám chỉ là con không khích lệ anh ấy đấy à? Và con không giúp đỡ anh ấy ư? Nếu con không toàn tâm toàn ý ủng hộ anh ấy thì tại sao bốn năm trời nay con phải làm hai công việc một lúc? Mấy chiếc quần jean thì ăn nhằm gì kia chứ?” Brooke tự thấy giọng mình trở nên kích động, nhưng cô không thể ngừng được.

“Lại đây,” mẹ cô nói và mở rộng vòng tay. “Lại đây để mẹ ôm con nào.”
Loading...

Đọc Tiếp Chương 07 - Phần 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đêm qua anh ở đâu? Chương 07 - Phần 1