Trong âm nhạc đinh tai nhức óc cùng ánh sáng mông lung không rõ, một đám người nóng bỏng nhảy múa thét chói tai hưng phấn, hết thảy đều có thể liên tưởng đến hai chữ, quán Bar.

“Mau mau mau, xem lần này đến phiên ai.” Một đám rõ ràng uống high cả trai lẫn gái nhưng vẫn ngồi vây quanh trước một bàn nhỏ, ánh mắt gắt gao nhìn chai rượu thủy tinh bóng loáng cấp tốc chuyển động, vẻ mặt khẩn trương lại hưng phấn.

Ở dưới ánh mắt nhiệt liệt của mọi người, chai rượu rốt cục cũng quay chậm lại, một vòng lại một vòng, sau đó ngừng hẳn. Tất cả đều nhìn theo phương hướng của miệng chai, trong nháy mắt, quần chúng vô cùng kích động rống lên.

“Chị Thu!”

Đây là một quán đêm bình thường ở Đài Loan, không có thiết bị âm hưởng sang quý, không có trang hoàng xa hoa mê ly, nhưng ông chủ lại bố trí rất tỉ mỉ, thoải mái mà hào phóng, thực thích hợp cho người bình thường tan tầm đến uống một chén, nhân tiện thoải mái một chút.

Đương nhiên, cũng thích hợp cho những nhân viên “mau lẹ” ở công ty vận chuyển. Bởi vì khi ông chủ ngẫu nhiên cao hứng, bọn họ sẽ được mời ở lại tụ họp, tỷ như giờ phút này.

Sau khi rượu say cơm no, trò chơi trợ hứng là không thể thiếu, tựa hồ như một việc tự nhiên.

Y Thu Thủy, người cũng như tên, luôn an tĩnh trong suốt như thu thủy, tinh thuần tú lệ, chỉ mỉm cười cũng đặc biệt động lòng.

Khi chai rượu chỉ hướng cô, theo sự kích động và tiếng la của mọi người, Y Thu Thủy cầm chén rượu hơi động, chăm chú nhìn đôi mắt ngăm đen nóng rực bên trong.

Tả Nghiêm tùy tiện tựa trên sofa mềm mại, tay dài chân dài, kiêu ngạo độc bá, sự hơi ngại cùng không kiên nhẫn ban nãy đã chuyển thành hứng thú mười phần, thực rõ ràng hắn đối với tình hình hiện tại phi thường thú vị. Nam nhân buông chén rượu trong tay, thân mình nghiêng về phía trước, ý tứ lắng nghe rõ ràng.

“Chị Thu, rốt cục cũng đến phiên chị!”

“Thật sự rất không dễ dàng, luân hoàn một vòng mới tới chị.”

“Hôm nay vận khí của chị cũng thật tốt.”

“Mau mau mau, đã đến giờ nói lời thật lòng!”

Y Thu Thủy đem đôi mắt nhìn một lượt lướt mọi người hưng phấn, mỉm cười.

“Quy củ không lập lại nha, hiện tại bắt đầu.”

Trò chơi kỳ thực đơn giản không thể đơn giản hơn, đầu tiên là quay chai rượu, miệng rượu chỉ hướng ai, thì đến phiên người đó trả lời vấn đề, mà vấn đề hỏi, thì đầu tiên chính là bao nhiêu tuổi!

Nhưng vì lần này có lão đại ở đây, cho nên mọi người cũng không dám truy khai hết, chỉ là từng người một sẽ đoán, người thua chỉ cẩn trả lời không phải hoặc phải mà thôi.

Trò chơi tuy nhàm chán nhưng đủ để tất cả vui vẻ như vậy, thì phải biết rằng cuộc sống của họ có bao nhiêu áp lực a.

Về phần tại sao lại áp lực, Y Thu Thủy lần nữa lơ đãng nhìn nam tử bá đạo ngồi đằng kia, chỉ sợ đêm nay mọi người đè nén cảm xúc hưng phấn quái dị như vậy không phải bởi vì có thể hỏi đến Y Thu Thủy cô, mà là có thể nghe chuyện bát quái của lão đại đi!

Tả Nghiêm lần đầu tiên phá lệ cùng ăn cơm, cùng uống rượu một vòng với mọi người, sau đó còn không kiên nhẫn thanh toán và tiếp tục ngồi cho đến khi chơi trò chơi. Hơn nữa ở lúc mọi người đề nghị chơi trò này, hắn cư nhiên còn gật đầu không mắng, tỏ vẻ cũng nguyện ý tham dự.

Có thể nghe chuyện bát quái của lão đại cay độc, trong nháy mắt mọi người đều không thể ngồi yên.

Nhưng cố tình là ở chỗ lão đại cùng chị Thu giống nhau, vận khí thần kỳ tốt, chơi lâu như vậy mà vẫn không đến phiên hắn. Kỳ quái a, chẳng lẽ chai rượu cũng biết ai trả tiền mua nó?

Bất quá mặc kệ thế nào, lần này đến phiên nhân vật làm mọi người tò mò thứ hai, Y Thu Thủy, thì cũng coi như giá trị hồi phiếu rồi.

“Tôi đoán trước, tôi đoán trước.” Nghiệp vụ Tiểu Trương dẫn đầu nhấc tay, hắn vừa mới vào công ty hai năm, năng lực nghiệp vụ không sai, nhưng quan trọng là hắn đã từng theo đuổi Y Thu Thủy, đã từng bị giai nhân dịu dàng cự tuyệt, cho nên lần này hắn giành trước cũng không kỳ quái.

“Tôi đoán hai mươi lăm tuổi.”

Y Thu Thủy mỉm cười, “Không phải.”

Đáp án đáng tin như vậy cư nhiên không phải? Chị Thu tuy được công ty công nhận là hiền thê lương mẫu, nhưng lại bảo thủ đòi mạng, cho nên khi đoán hai mươi lăm tuổi, mọi người đều cảm thấy không sai biệt lắm.

“Hai mươi sáu?” Một người khác tiếp lời đoán.

“Không phải.”

“Hai mươi bảy?” Càng bảo thủ một chút.

“Không phải.”

Lần này, mọi người đều trầm mặc thật lâu, bỗng nhiên một thanh âm nhẹ nhàng truyền đến: “Chị Thu, chị không phải vẫn là xử nữ đi?”

Xử nữ?

Làm sao có thể!

~

“A!” Tiếng nói nũng nịu nữ tính vang lên, “Không được làm loạn ~ ”

Rõ ràng là oán giận cự tuyệt, nhưng lại vô cùng mị hoặc, kết quả là khiến nam nhân phát cuồng động thân.

Phòng ngủ thuần nam, bố trí ngắn gọn lưu loát, khăn trải giường màu lam trên chiếc giường king-size có vẻ phi thường bắt mắt.

Trong căn phòng an tĩnh, tiếng thở dốc dồn dập càng rõ ràng, xen lẫn là âm thanh thân thể dính ngấy, khăn trải giường bóng loáng trở nên nhàu nhĩ, ánh đèn mờ ảo nguy hiểm mà mê người, càng làm nổi bật làn da tuyết trắng của nữ tử trên drap.

Chân dài trơn bóng như ngọc bị bắt tách ra, nam nhân cao lớn mà ngăm đen phục thân trong đó, thân thể rắn chắc cùng cơ bắp dính đầy mồ hôi, từng giọt từng giọt theo động tác cuồng giã không ngừng rơi xuống.

Khuôn mặt không giận mà uy bởi vì dục vọng trở nên hơi căng thẳng, phát ra lực hấp dẫn mãnh liệt, hắn đem lời nữ tử oán giận hoàn toàn trở thành gió thổi bên tai, trực tiếp cúi đầu ở cổ thơm điên cuồng mà cắn, quả thực yêu chết cái da thịt bóng loáng như tơ này của cô. Động tác bên hông bởi vì gần sát mà trở nên vừa xúc vừa nặng.

“Hai mươi bảy? Xử nữ? Ân?” Tiếng nói trầm thấp mà thô câm phun ra hơi thở nóng rực trên làn da bóng loáng.

Ngẩng đầu, con ngươi đen gắt gao nhìn chăm chú khuôn mặt nữ nhân phấn hồng, bàn tay to lớn ở trước ngực tuyết trắng không ngừng vân vê, “Bọn họ nếu biết em mười tám tuổi đã bị anh phá thân, thì có thể bị dọa hay không?” Cúi đầu, răng nanh cắn lên cổ cô, “Em cái cô gái này, rất biết gạt người!” Mang theo điểm oán trách, mang theo điểm sủng ái, động tác dưới thân càng lúc càng nhanh, càng ngày càng hung mãnh.

“Ngô ~ ” Chân mày nữ nhân cau lại, cường đại kích tình liên tiếp mà đến, thân mình mềm mại bị nam nhân ép tới hoàn toàn không thể nhúc nhích. Chỗ sâu nhất mạnh mẽ bị va chạm làm cô không thở nổi, đôi mắt trong suốt như nước, đôi má đỏ ửng, bờ môi tiên diễm.

Xuân sắc dạt dào, tình dục phát sinh, sống sắc sinh hương quả thực làm người ta đỏ mặt không chịu nổi.

Bàn tay xinh đẹp mảnh khảnh từ bên hông nam nhân một chút một chút hướng lên trên, trắng cùng đen, nhu cùng cương, mãnh liệt đối lập hết sức ái muội.

“Cmn!” Một trận thanh âm thô lỗ mà phẫn nộ từ miệng nam nhân nhổ ra, động tác cuồng giã bỗng dừng lại, hắn ngẩng đầu lên, dùng sức rống to: “Em muốn làm cái quỷ gì?”

“Em muốn nhắc anh không được làm loạn.” Đôi chân thon dài thuận thế cong lên, thừa dịp nam nhân không đề phòng, trực tiếp một cước hạ trước ngực hắn, đá ra xa.

“Mẹ nó!” Nam nhân lại một trận thấp rủa, hai thân thể gắt gao quấn lấy nhau bỗng dưng bị tách ra, bao cao su phủ lên đỉnh dục vọng đứng thằng đầm đìa nước.

Tầm mắt dời khỏi bên hông, lửa giận công tâm, hắn rống lên, “Y Thu Thủy, em lại phát bệnh thần kinh gì?”

“Anh rống cái gì mà rống?” Tiếng nói kiều nộn nhưng không đủ lực: “Em nói không được chính là không được, lỗ tai anh điếc sao?”

“Cmn, làm tình mà ngay cả loạn cũng không được loạn, em vớ vẩn cái gì!”

“Em nói không được làm loạn ở cổ!” Phù nhan Y Thu Thủy trắng nõn bởi vì tình dục mà phấn nộn, rõ ràng tức giận, nhưng thủy mâu trừng trừng lại hết sức đáng yêu, “Anh tên hỗn đản này, mỗi lần đều thô lỗ muốn chết, hại em luôn phải mặc quần áo cao cổ, anh có biết hiện tại mấy độ không? A? Ba mươi độ đó! Anh không phải muốn em bị cảm nắng mà chết chứ??”

Liền ngay cả oán giận đều yêu kiều đòi mạng, lửa giận trong người bị cái trừng mắt của cô làm cho tắt hắn, bất quá địa phương khác lại dấy lên “nỗi lòng”.

“Vậy đổi chỗ.” Nam nhân mạnh mẽ bổ nhào tới áp đảo, đầu gối thuần thục mở rộng đùi cô, nhìn phía trước trơn ướt mà thực sảng khoái trực tiếp sáp vào, trước sau không đến ba giây.

“Cút ~ ách ~ ” Động tác của hắn quá nhanh, bất ngờ không kịp phòng bị, cô bị ép tới mức thiếu chút không thể hô hấp, đôi mi tú lệ gắt gao nhíu lại, vừa muốn mở miệng mắng to đã bị nam nhân hôn trở về.

Miệng lưỡi cùng sử dụng, nước miếng trao đổi, sự dây dưa này làm người ta muốn mắng cũng không thể mở miệng.

Da thịt trần trụi ngấy ngấy ma sát cùng nhau, nụ hôn của hắn trước sau như một đều vừa sâu vừa mạnh, cho tới bây giờ vẫn không có ôn nhu tinh tế hút, đầu lưỡi vọt vào liền đánh thẳng phía trước. Mà động tác này cùng động tác dưới thân của hắn quả thực giống nhau như đúc, làm người ta muốn phát cuồng.

Cô dĩ nhiên đã có thói quen cùng hắn thân thiết như vậy, hơn nữa ~ được rồi, cô thừa nhận, cô rất thích, cho dù là bị bắt nhận, nhưng lâu dần lại mê luyến.

Không biết hôn bao lâu, khi cô cảm giác lưỡi đã tê rần đến mất cảm giác, hắn mới lả lướt dần dần đi ra.

Nước bọt dính dính ẩm ướt bị hắn liếm sạch, khuỷu tay chống thân thể của cô, lần từ môi, xuống cằm, xuống xương quai xanh, xuống vai… mãi cho đến bộ ngực sữa no đủ mới thô suyễn nói: “Làm chỗ này được chứ, ách?”

Hắn hỏi cô sao? Có cho cô trả lời không a?

Quả nhiên, giây tiếp theo hắn đã hôn lên, tham lam cùng tuyết nộn dây dưa, vội vàng vừa hút vừa cắn.

“A ~ không được ở mặt dưới ~” Cô bị ép sắp chết rồi ~

Hắn thực rõ ràng ôm cô trở mình ngồi dậy, làm cô khóa ngồi trên người hắn, tiếp tục vùi đầu vào trước ngực, mồm miệng mơ hồ không rõ nói: “Em tới.”

Muốn cô đến thì cô đến, Y Thu Thủy ở trên phương diện dục vọng cho tới bây giờ chưa từng che giấu chính mình, muốn là làm, không sợ mất mặt, huống chi ngay tại cái thứ trước mặt này, cô không có khả năng che giấu. Bọn họ đã quá mức hiểu biết lẫn nhau, thậm chí so với hiểu biết về chính mình còn hơn rất nhiều.

Thân thủ ôm cổ hắn, tinh tế ở thắt lưng cùng trên đùi có tiết tấu vặn vẹo đứng lên, nhiều năm như vậy, từ trúc trắc đến quen thuộc, chỉ một chút sờ soạng bọn họ cũng đều biết làm thế nào có thể lấy lòng chính mình, cũng như lấy lòng đối phương.

“A ~” Dồn dập tiếng rên rỉ, ngọt đến phát ngấy, cũng là âm thanh hắn thích nghe nhất.

Tay nam nhân ôm trụ kiều mông của cô, thoáng dùng lực giúp cô phập phồng, loại tư thế này có thể khiến hắn đi vào rất sâu, hơn nữa bị cô áp chặt thật sự kích thích. Ánh mắt màu đen gắt gao chăm chú nhìn cô lâm vào kích tình, một phần một tấc cũng không buông tha.

Đôi mi nhíu chặt, thủy uông mâu, cái mũi sụt sịt, bờ môi đỏ tươi, gò má nhiễm lên một mạt hồng phấn, kiều diễm như vậy, mị hoặc như vậy, chỉ có hắn mới được xem qua, cũng chỉ một mình hắn được xem qua.

Không nhịn được, thật sự là không nhịn được, hắn ôm chặt cô, hôn trụ bờ môi ngọt ngào, hung hăng yêu cầu, hôn đến khi không thể hô hấp mới buông ra, ác thanh ác khí lại vô cùng ngạo mạn tuyên bố: “Y Thu Thủy, em là của anh!”

Cô từ trên cao nhìn hắn, khóe mắt mang mị sắc, trên môi thấm ướt, vũ mị lại cao ngạo, tựa như nữ vương nhìn thần tử, “Anh cũng là của em, Tả Nghiêm.”

~

“Hô, lão đại thật đáng sợ, tôi hôm nay bị anh ấy mắng mà tâm tạng muốn đình chỉ.” Một đạo thanh âm rõ ràng mang theo sự may mắn sống sót sau tai nạn vang lên trong phòng ăn náo nhiệt.

“Ai bảo cậu tính sai giá biểu, sai phạm này rất lớn nha.”

“Đúng vậy, lão đại không phát điên mới lạ.”

Bị các nữ nhân vô tâm châm chọc, Triệu Bội Phân lập tức uể oải tột đỉnh.

“Uống chén nước đi, Bội Phân.”

Một ly nước chanh được đưa tới từ cô gái phía trước, lập tức làm Triệu Bội Phân vừa chạy nạn xong cảm động nước mắt rưng rưng, “Ô ~ Chị Thu, chỉ có chị là người tốt nhất ~”

Y Thu Thủy nhợt nhạt cười, đem khăn ướt đưa cho cô, “Cho em cơm sườn này.”

“Ô ~ Chị Thu, không có chị thì em nên làm gì bây giờ a?” Tiêu nước mắt, tiêu nước mắt.

“Phải nói, không có Chị Thu, toàn bộ mọi người trong công ty chúng ta nên làm gì bây giờ a!” Ba nữ sinh ngồi bàn khác đồng thời phát ra tiếng cảm thán.

Bọn họ là năm nữ nhân duy nhất trong công ty vận chuyển, nghe nói lão đại trời sinh chán ghét nữ nhân, cho nên căn bản không muốn nữ nhân vào công ty làm việc. Nhưng may là có Chị Thu tranh thủ đến giúp bọn họ a.

Xem, ngay cả cơ hội công tác cũng là Chị Thu cấp cho, bọn họ sao có thể không cảm động đến rơi nước mắt!

Ai, tính tình lão đại có tiếng rất thối, cho tới bây giờ vẫn thối, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày đều thối. Hơn nữa trong đó có ba trăm sáu mươi sáu ngày là không vui, nổi giận lên thì cũng không biết kẻ nào sẽ phải chết uổng! Nếu không phải có chị Thu, các cô đã sớm bị dọa chạy mất dép.

Bất quá, muốn chạy thì vẫn là có chút không nỡ, dù sao công ty bọn họ tuy nhỏ, nhưng đãi ngộ rất tốt, phúc lợi cao, đồng sự đáng yêu, mấy điểm này cũng đủ để sẵn sàng chịu đựng tính tình lão đại! Ách, nhưng mà van cầu ông trời làm cho tính tình lão đại tốt hơn một chút đi a, làm ơn làm ơn ~

“Lão đại khẳng định là vì không có bạn gái nên mỗi ngày mới không xong như vậy.” Bội Phân vừa mới bị mắng khổ không nói nổi không sợ hãi bắt đầu bát quái.

“Ai, tối hôm đó vốn tưởng sẽ có cơ hội tìm được chút tin bát quái của lão đại, vậy mà kết quả ~ ” Nghiệp vụ Bộ Mĩ Nghi nói ra tiếng lòng của mọi người.

“Chính là lão đại thực sự quá đáng nha.”

“Rất bá đạo.”

Một câu gợi lên nỗi niềm của quần chúng, mọi người cùng nhau oán giận.

Đêm đó khi nghiệp vụ Bộ Mỗ trắng mắt đột nhiên hỏi chị Thu có phải xử nữ hay không, mọi người đều trầm mặc nhớ tới từ vào công ty chưa từng thấy qua bạn trai chị Thu bao giờ, như vậy khả năng là xử nữ rất lớn.

Chị Thu ôn nhu vậy, đối với tất cả mọi người trong công ty tốt như vậy, cho nên bọn họ hiểu nếu ở trước mặt mọi người làm cô nan giải thì thật sự vô cùng không phải. Vì thế liền pha trò chuyển đề tài, một vòng quay khác bắt đầu.

Nhưng là muốn chết tử tế cũng không xong, rốt cục đã đến phiên lão đại, mọi người bát quái nháy mắt đứng lên, trong lòng high phiên, mặt ngoài cố gắng trấn định chờ nghe lão đại bị sơ nghiệm, ai ngờ ~

“Dám nghe chuyện bát quái của lão đại, các người còn muốn xin bát cơm?”

Người nào đó thực lãnh khốc bỏ lại những lời này, sau đó thản nhiên đứng dậy thanh toán chạy lấy người. Một màn sạch sẽ lưu loát làm tất cả trợn mắt há hốc mồm, nhưng không ai dám đi ra mở miệng kháng nghị, thật sự là ~ Ai, khí thế của lão đại quá mạnh mẽ a. Bọn họ không có thói quen bị ngược, không biết phản kháng là cái gì ~

“Chị Thu, chị cùng lão đại là đồng học, rốt cuộc có biết đời sống tình cảm của anh ấy không?”

Y Thu Thủy bình tĩnh mỉm cười, nhẹ giọng hỏi lại: “Các em nói xem?”

“Ai, khẳng định là không biết rồi.” Tiểu Như thở dài, “Xem lão đại như vậy liền biết là kiểu người không muốn cùng bất cứ ai nói việc tư. Chị Thu, chị có thể cùng anh ấy là đồng học nhiều năm như vậy, thật sự là ~”

“Vất vả cho chị.” Mọi người trăm miệng một lời nói ra tiếng lòng của mình.

Y Thu Thủy bật cười, “Có khoa trương như vậy sao?”

“Có!” Bốn người cùng nhau gật đầu.

Được rồi, đáy lòng Y Thu Thủy thở dài, xem ra tính tình người nào đó thật sự là hư thái quá a ~ đem những tiểu nữ nhân này dọa thành như vậy.

Vốn cho rằng sau khi cơm trưa được bưng lên, đề tài sẽ dừng lại, vây mà ai biết Mĩ Nghi một bên vừa ăn, một bên vừa tiếp tục nói bát quái, “Mọi người nghe đến chị Cindy chưa?”

Làm sao có thể chưa! Thân là trợ lý của lão đại Viên Ấu Ấu mạnh mẽ gật đầu, “Nghe qua nghe qua, ấn tượng quá sâu sắc, sao có thể quên?”

Cindy là nhân vật nổi tiếng trong truyền kỳ của công ty, nghe nói từ lúc công ty vừa thành lập đã tới công tác, nổi danh đại mỹ nữ lừng lẫy, diễm quang bắn ra bốn phía, làm cho người ta chảy nước miếng. Mấu chốt là năng lực công tác của cô cũng không tầm thường, ngắn ngủn ba năm đã từ vị trí trợ lý của lão đại lên đến giám đốc nghiệp vụ.

Hơn nữa mỹ nữ lại yêu lão đại, nguyên bản nam dương cương, nữ mĩ diễm, đứng chung một chỗ quả thực lóa mắt, tất cả đều cho rằng bọn họ rất xứng đôi.

Khốc lão bản xứng với trợ lý mĩ diễm, nga, cái này cỡ nào hữu ái phối hợp, quả thực chính là tiểu thuyết lãng mạn trên thực tế. Huống chi chuyện Cindy thầm mến lão đại là chuyện toàn bộ công ty đều biết.

Hẳn không xem như thầm mến, là minh luyến mới đúng, tư thế thề sống thề chết nguyện trung thành kia, toàn công ty không người không biết, không người không hiểu, nhưng là bởi vì tính tình lão đại thật sự rất hỏa bạo, cho nên người bình thường cũng không dám tiếp cận.

Cindy thân là trợ lý của lão đại, luôn đi theo bên người hắn, thích hắn, ái mộ hắn, nhưng lại vẫn không dám thổ lộ, cô cố gắng công tác, cố gắng biểu hiện, mãi cho đến khi thăng lên chức giám đốc nghiệp vụ, mới cảm thấy chính mình có tư cách thổ lộ.

Nhưng ai biết được bởi vì rối rắm cho chuyện thổ lộ mà cô nhất thời sơ sẩy trên công tác, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nhưng cố tình muốn chết tử tế mà không xong lại gặp phải đúng ngày tâm tình lão đại không phải không tốt, mà là vô cùng ác liệt! Vì thế không có gì ngoài dự kiến thì tiêu là chắc rồi.

Mỹ nhân lúc ấy không tiếp thu được, nước mắt liên tiếp rơi, “Anh không ôn nhu được một chút cũng không sao, nhưng cũng không cần hung dữ như vậy chứ?”

“Muốn ôn nhu thì đi tìm bạn trai của cô đi, ở nơi này là công ty, không phải nhà cô, ok?”

“Em… em còn chưa có bạn trai.”

“Vậy thì đi tìm, liên quan gì tới tôi?”

“Em… người em thích là anh.”

“Lại liên quan gì tới tôi? Tôi ghét nhất là không biết phân biệt công tư, nếu cô không làm được, phiền toái tặng vị trí đó cho người làm được, hiểu chưa?”

Vì thế, mỹ nhân đau lòng mà phẫn nộ từ chức. Hơn nữa sở dĩ trở thành truyền kỳ, là bởi vì mỹ nhân khi rời cương vị công tác còn đem tư liệu của khách hàng đến công ty đối thủ, chiêu ác này quả thật chính là yêu quá hóa hận.

Lúc ấy lão đại phát hóa như muốn đào móng lật nhà, nhưng may mắn là có chị Thu ra mặt trấn an, cũng không biết dùng phương pháp gì khiến hắn trở nên bình ổn. Lão đại tuy rằng tính tình không tốt, nhưng kỳ quái là quan hệ với khách hàng rất tốt, cho nên chuyện của Cindy cũng không ảnh hưởng quá lớn.

Bất quá, cô ấy đã thành công khiến người chưa từng có ấn tượng về nữ nhân, Tả Nghiêm Tả lão đại ấn tượng sâu sắc, tuy rằng, là xấu.

Việc này truyền ra, bởi vì khi bọn họ đối thoại đã có người vô ý nghe được, cho nên trở thành truyền kỳ của công ty.

“Vậy nên kết luận là, cho dù có ăn no không có việc gì làm, cũng không nên đi thầm mến lão đại a.”

“Cho dù có thầm mến, cũng không nên không sợ chết đi thổ lộ.”

“Cho dù có thổ lộ, cũng không nên ngay cả công việc cũng không cần.”

“Cho dù có quăng công tác, cũng không nên mang tư liệu đi nơi khác.”

Bốn tiểu nữ nhân mỗi người một câu tổng kết, sau đó có cùng chí hướng nhìn về phía Y Thu Thủy, “Chị Thu, chị nói xem chúng em nói có đúng hay không?”

Y Thu Thủy buông đũa, lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau khô môi, chậm rãi mở miệng: “Chị nói này, nếu các em không mau ăn đi thì sẽ muộn đấy.”

Sau đó, ở trong một mảnh gào thét hô to bị muộn rồi, Y Thu Thủy hơi nở nụ cười.

Salad sườn lợn rán cơm, tương vừng trộn lẫn dưa chuột, lại thêm một ly nước ô mai, chỉ như vậy đã nhìn đến động lòng.

Nhưng người nào đó lại cố tình không cảm kích.

“Hừ!” Lạnh lùng hừ một tiếng, cộng thêm kim bút xinh đẹp bị ném lên mặt bàn trầm vang, rõ ràng tỏ vẻ ai đó phát hỏa.

Y Thu Thủy mặt mày cũng không nâng, đem nước ô mai đến, “Uống đi, mát mẻ hạ hỏa.”

“Uống cái gì mà uống? Anh sắp chết đói rồi em có biết không a?” Người nào đó đại hỏa chụp bàn.

“Đói thì ăn đi, trong đây không phải có cái để ăn sao?”

“Em làm cái gì quỷ gì mà trễ như vậy mới về? Ăn một bữa cơm mà mất hơn một giờ? Em chạy đến Bắc cực ăn cơm à?”

Y Thu Thủy bình tĩnh nhìn hắn, sau một lúc lâu, thân thủ thu dọn cái bàn, “Không ăn thì quên đi.”

Lửa đang cháy lại bị đổ thêm dầu, người nào đó tức giận đến giành lại cặp lồng cơm cùng đồ uống, rồi “Ba” một tiếng nặng nề ném vào thùng rác, ngẩng đầu, một đôi mắt tràn ngập lửa giận hung hăng trừng.

Y Thu Thủy vươn tay lên giữa không trung, đầy đủ ngừng mười giây, sau đó, cầm lên chặn giấy trên bàn người nào đó gần đây vừa mới mua được, yêu như trân bảo vứt xuống đất.

Một tiếng vỡ thanh thúy vang lên cùng tiếng người nào đó phát cuồng hô to.

Một phen nhảy qua kéo cô vào lòng, xác nhận mảnh nhỏ bay loạn không làm thương tổn cô, hắn mới nghiến răng nghiến lợi rít gào: “Cái cô gái bị điên nhà em, em dám ném bảo bối của anh?”

“Vì sao không dám?” Cô dùng sức rút ra bàn tay bị nắm, tinh lượng trong đôi mắt tràn đầy khiêu khích, “Anh dám, em cũng dám.”

“Cặp lồng cơm kia so với chặn giấy của anh không bằng một phần của mấy chục vạn, mấy chục vạn a! Em có biết không hả?” Nữ nhân này có phải bị điên rồi không, hay là không có khái niệm về tiền tài?

“Vậy thì sao?” Cúi đầu, răng nanh trực tiếp cắn lên cổ tay hắn, thực sự không lưu lực, mà hoàn toàn dùng sức cắn.

“Đau, em dám cắn anh!” Hắn một tay ôm thắt lưng cô, đem cô ôm chặt, một tay hất tất cả tài liệu, vật phẩm trên bàn ào ào xuống đất, thanh âm nghe hết sức thanh thúy.

Lấy tay, dùng chân, dùng răng nanh >< Lấy môi, dùng miệng, dùng cái ôm.

Hung hăng hôn, lại hung hăng bị cắn thương, cộng thêm một nắm đấm trực tiếp đưa lên hốc mắt, nam nhân bị đau đớn kích thích, hỏa đại dùng sức ấn cô ngã lên mặt bàn.

Miệng bị nghiến, mùi máu tanh tràn đầy khoang miệng, cắn cũng hôn, đánh cũng hôn, tóc rơi hỗn độn, không biết hôn bao lâu, cũng không biết dây dưa bao lâu, chỉ biết hôn đến khi bọn họ đều thở hồng hộc, hôn đến khi hắn – cứng rắn.

Tâm không cam tình không nguyện buông môi cô ra, bàn tay to ở trên ngực nặng nề mà xoa nắn, mãn chưởng nhu ngấy, con ngươi đen híp lại nhìn gò má phấn hồng xinh đẹp, môi đỏ mọng thủy nhuận… Đột nhiên, tâm tình hắn tốt hơn rất nhiều.

“Buông tay.” Thân thủ muốn kéo bàn tay hắn ở trong quần áo cô ra.

Hắn không chịu, cúi đầu một chút một chút ở trên môi cô thân mật, “Nữ nhân xấu tính.”

Khóe môi cô không tự chủ được nhướn lên, “Tính tình anh rất tốt?”

Động tác của hắn dừng lại một chút, sau đó từ trước ngực cô rời đi, đi xuống nắm lấy thắt lưng rồi ôm chặt lấy, cười vang ra tiếng, “Em cái nữ nhân này.”

Vĩnh viễn đều như vậy, mười tuổi gặp nhau, đến bây giờ đã đằng đẵng mười tám năm, kỳ thực chưa từng thay đổi…

Loading...

Đọc Tiếp Chương 2

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đêm Không Thể Tẩm Chương 1