Gã ma mèo nhảy tới. Ngay tức khắc, một tiếng gào chói tai ập đến tai Wendỵ Con mèo nhị thể phải bỏ chạy trước đối thủ to xác của nó. Nó vừa chạy vừa gào đau đớn.

Đôi mắt của ma mèo đen quét xuôi ngược con đường lớn. Đuôi nó ngoe nguẩy. Đến lượt ai đây? Nó ra chiều suy nghĩ.

Mắt nó dán vào Wendy.

- Meo èo èo!

Nó gào lên thách thức.

- Meo eo!

Wendy đáp lời. Ma mèo đen tiến về phía em. Một nửa trong em muốn đứng lại chiến đấu. Nhưng nửa kia, cái nửa con người ấy mà, lại run rẩy bởi nó biết không thể thắng.

Gã ma mèo chồm lên. Nó to, lực lưỡng, đứng chồm chỗm trên cái nắt thùng rác.

Wendy cố giữ thăng bằng, như em thấy mình đã đứng dưới đất, và ngước nhìn đầy vẻ căm hận vào con mèo to xác ấy. Mấy cái nanh nhọn hoắt của nó lấp lánh trong ánh trăng như thể chuẩn bị ngoạm xuống, gieo hết chóc.

Wendy biết mình không phải là đối thủ của ma mèo đen kể cả phải dốc hết sức lực của mình ra để chiến đấu. Thế là em quay người đi, rời bỏ con hẻm. Nhưng em vẫn nghe được tiếng bước chân của ma mèo đen, và cả mùi của nó nữa.

Nhà của em chỉ cách đấy hai dãy nhà. Wendy tăng tốc độ vọt qua đường.

KÍT ÍT ÍT... !

Em nghe tiếng phanh rít lên khi một chiếc ô tô lạng nhanh để tránh không cán phải em. Em bay qua hàng rào, nhảy từ sân nhà hàng xóm này đến sân nhà hàng xóm kia để về nhà.

Gã mèo đen bám sát sau em.

Rốt cuộc thì em đã thấy bức tường quen thuộc của nhà mình. Wendy phóng qua tường vào sân. Mình đã về đến nhà rồi, em nghĩ. Mình đã bình yên.

Nhưng gã mèo đen kia vẫn bám theo em. Wendy có thể ngửi thấy mùi hăng hắc của nó phả xuống từ phía trên bức tường.

Bức tường nhà em! Cơ thể ma mèo của Wendy đang ở trong trạng thái báo động. Em đang giận dữ. Gã mèo ấy lại dám xâm phạm sân của ta ư? Đây là nhà của ta, nhà của ta!

Wendy không chạy nữa. Em biết con mèo kia lớn hơn, khoẻ hơn, nhưng chẳng quan trọng. Bản năng bảo vệ lãnh thổ của em đã khiến em vượt qua cơn sợ hãi. Em quay lại đối mặt với kẻ thù, nhưng ma mèo đen đã biến mất.

Wendy nhảy lên bức tường đánh hơi, nhưng mùi của gã ma mèo đen kia cũng không còn nữa.

Nó đã đi. Chí ít là bây giờ.

Wendy nhảy xuống, chạy qua sân, tiến về phía cây sồi già. Em bám theo cành cây, chạy đến cửa sổ rồi nhảy vào. Em để ý thấy bình minh màu hồng đang rạng lên ở phía chân trời.

Lát sau, da em bắt đầu ngứa ngáy và đau buốt. Chưa hêt một phút, Wendy đã trở lại lốt người.

Em nhìn xuống cơ thể đang vận đồ ngủ của mình. Người em đau nhức khắp nơi. Da em bị xước đến năm, sáu chỗ. Em kiệt sức, mệt mỏi, nhưng cũng rất đỗi hào hứng.

Thứ tưởng tượng xem! Em nghĩ. Làm mèo mới tuyệt vời làm sao! Em thử hồi tưởng lại những hành động dũng cảm mà mình đã làm. Em nhớ lại việc trêu con chó, lẻn vào nàh Nancỵ Em thích cái cách các giác quan của em đột nhiên nhạy cảm khác thường. Chà, nó mới kỳ diệu làm sao.

Rồi em nhớ lại gã ma mèo đen.

Wendy rùng mình. Gã mèo đó muốn giết em. Nó có khả năng làm được điều đó, em biết. Nhưng em muốn chống lại nó. Em chẳng sá gì đến mối hiểm nguy.

Mình chẳng thể kiềm chế nổi, em nghĩ. Minh hung tợn như bất cứ một ma mèo nào khác.

Rồi em phải thừa nhận một điều - một điều thật kinh khủng. Em ác độc như cái gã ma mèo đen ấy bởi em cũng là ma mèo.

Một quái vật chứ không phải người.

Mình phải ngăn để đừng bị biến thành ma mèo nữa, em nghĩ.

Nhưng liệu em có khả năng làm thế không?

Trước kia em không biết cái gì có khả năng biến con người thành ma mèo. Em chưa hề nghe kể về ma mèo cho đến lúc bà Bast nói ra điều ấy.

Wendy ngắm mình trong gương. Một cô gái bình thường đang nhìn lại em. Chẳng còn dấu vết gì của mèo trên người em. Em đang ngắm cơ thể mình trong dáng vóc như thường lệ: tóc vàng sẫm, da hơi tái điểm những vết tàn nhàng lờ mờ.

Em để ý lá bùa ma mèo đang lấp lánh sau làn áo ngủ giống như một viên kim cương màu đen.

Lá bùa.

Phải là nó chăng? Em nghĩ. Mọi chuyện bắt đầu từ khi em lấy lá bùa ma mèo từ bà Bast. Lá bùa bà Bast đã từ chối bán cho em.

Có lẽ nó là nguyên nhân. Chắc bà Bast đã nói sự thật.

Sự thật là lá bùa sẽ biến em thành ma mèo.

Wendy phải nhanh chóng tìm ra cách tháo khuy lá bùa. Lá bùa rất đẹp và hẳng em sẽ lấy làm tiếc khi không tiếp tục đeo nó. Nhưng em phải chặn ngay việc hoá thành ma mèo lại trước lúc em hư hỏng.

Mấy ngón tay em mân mê cái khoá. Như thể nó bị kẹt cứng. Bực mình, em xoay chuỗi hạt để đưa cái khoá ra phía trước. Nhìn vào gương, em cố gắng mở cái khoá.

Nhưng nó vẫn không chịu mở ra.

Không nản lòng, em cố cởi chuỗi hạt qua khỏi đầu. Nhưng nó quá ngắn để có thể lọt quạ Em lại giật mạnh hơn, nhưng nó vẫn không chịu bung ra.

Tức thật, em nghĩ. Mình phải mở cho bằng được cái khoá này. Em nhìn quanh, tìm vật gì đó để cạy chốt khoá. Nhìn thấy cái kéo trên bàn, em cầm lấy rồi thận trọng lách mũi kéo vào khoá. Nó vẫn không nhúc nhích.

Wendy nhìn vào gương, em thấy một đôi mắt kinh hoàng đang nhìn lại mình.

Nó mắc cứng. Em nhận ra điều ấy trong cơn hoảng loạn. Chuỗi hạt sẽ chẳng bao giờ rời khỏi cổ em.

- Đừng sợ.

Wendy thầm động viên bóng mình ở trong gương. Sẽ có cách để cởi nó ra. Mình sẽ nhờ Tina giúp, em thầm nói. Bạn ấy hứa là sẽ đến xem cuộc đấu loại hôm nay.

Wendy mặc chiếc áo thun đen, cổ tròn có in hình con mèo trắng, rồi cài tóc bằng cái cài màu trắng.

Trên đường để đến phòng tập đấu loại, Wendy biết rằng Tina sẽ giận em. Bởi lẽ tối qua em đã nhảy qua cửa sỏ nhà bạn mà không quay lại. Em sẽ nói gì với Tina bây giờ? Wendy dự tính nhiều lý do để trả lời Tina về việc em biến mất.

Wendy đứng bên ngoài phòng tập, làm dấu thánh giá cầu may mắn.

- Con muốn, con muốn, con muốn được chọn.

Em thì thào. Rồi em đi qua cánh cửa xoay vào ngồi bên cạnh Tina trên ghế dài.

- Chuyện gì xảy ra với cậu vậy?

Tina hỏi ngay khi Wendy vừa ngồi xuống.

- Tớ đã gọi điện thoại đến nhà cậu nhưng chẳng có ai nhấc điện thoại nghe cả.

- Tớ... à tớ...

Wendy cố tìm câu trả lời có sức thuyết phục nhất. Em tránh ánh mắt của Tina và nhìn quanh phòng tập. Lát sau em ngẩng lên với câu trả lời hoàn hảo.

- Tớ quá hồi hộp về buổi đấu loại hôm nay, - em nói dối - rồi bỗng nhiên, tớ muốn về nhà để ngủ trên giường của mình.

Em mỉm cười với Tina nhưng trong lòng, em cảm thấy vô cùng xấu hổ vì đã nói dối người bạn thân nhất của mình.

Tina nắm chặt tay Wendy.

- Cậu sẽ biểu diễn tốt! Tớ đến đây để cổ vũ cho cậu.

- Cám ơn cậu.

Ổn rồi, Wendy nghĩ. Chẳng còn gì rắc rối nữa đâu.

- Này! - Tina cắt ngang dòng suy nghĩ của Wendỵ - Trước khi đi cậu có để ý thấy Shalimar làm điều gì kỳ quặc không?

- Không! Wendy đáp. - Tối qua tớ đâu thấy Shal. Chuyện gì vậy?

Tina nói:

- Cái ghế bị xé nát. Cậu này, Shal đang gặp rắc rối đấy. Mẹ tớ điên tiết nên đã nhốt nó trong tầng hầm.

Wendy nói lớn:

- Ôi đừng. Không phải lỗi của Shal đâu.

Tina lộ vẻ ngạc nhiên, Wendy cảm thấy lúng túng, em nói:

- Tớ muốn nói là Shal không hề làm việc đó.

Wendy muốn kể sự thật. Em biết Shalimar không làm hỏng ghế sô pha, mà chính em đã làm. Em cảm thấy mình có lỗi.

- Mình hiểu, - Tina buồn bã nói, - Tớ đã có thuyết phục mẹ là Shal không làm thế đâu, nhưng mẹ...

Lời của Tina bị cắt ngang khi cô Mason bắt đầu phổ biến luật đấu loại. Lát sau, cánh cửa bật mạnh, Nancy vội vã vào phòng. Wendy giật mình. Em sửng sốt bởi hình dạng của Nancỵ Trông nancy thật kinh khủng. Da nó bị phủ đầy những nốt đỏ. Cái mũi tấy đỏ của nó như thể hếch lên, còn đôi mắt thì sưng vù. Nancy vội đến ngồi phía trước Wendy và Tinạ Nagy lúc vừa ngồi xuống, nó liền hắt hơi. Cô Mason khiển trách:

- Em đến muộn đấy. Cả lớp đã bắt đầu buổi học.

- Em xin lỗi. - Nancy đáp. - Em... hắt xìì!

Nó rút giấy lau ra khỏi túi xách. Cô Mason dịu dàng nói:

- Nếu ốm thì em có thể không cần phải đến lớp.

Nancy nói lí nhí:

- Em không ốm. Em chỉ bị dị ứng thôi. Em khoẻ thật mà. Em - HẮT XÌ!

Wendy há hốc miệng. Em không biết dị ứng lại là chứng bệnh nặng đến thế. Em cảm thấy bứt rứt.

- Nào, ta hãy bắt đầu.

Cô Mason nói. Wendy liếc nhìn chín bạn gái khác, những người đang dự đấu loại để chọn vào nhóm biểu diễn của trường trung học Shadysidẹ Em biêt mình có thể đứng trên năm bạn, nhưng như thế vẫn chưa được chọn. Và em phải có khả năng biểu diễn trên xà. Không được rơi!

- Wendy - cô Mason gọi - Em là người biển diễn đầu tiên. Chúc may mắn.

Tina khuyến khích:

- Ra đi. Dễ ợt ấy mà!

Wendy mỉm cười với Tina, rồi bước lên thảm tập. Bài biển diễn trên sàn là bài tốt nhất của em. Em mừng là cuộc thi loại đã bắt đầu bằng tiết mục ấy. Em hít một hơi thở sâu, tập trung tinh thần và thực hiện các động tác.

Mỗi cú xoay người, mỗi thế chống tay, mỗi động tác uốn cong của em thật hoàn hảo. Wendy biết em chưa bao giờ biển diễn thành công như thế từ trước đến naỵ Sự tập trung của em ổn định. Em thuộc lòng các thao tác kỹ thuật. Các bắp cơ của em phản xạ chính xác theo ước muốn. Động tác của em thật khoẻ mạnh và duyên dáng.

Duyên dáng tựa con mèo.

Đến nỗi chưa hết bài tập, Wendy đã nghe tiếng vỗ tay hoan hô ầm ầm. Khuôn mặt đẫm mồ hôi của em bừng sáng. Cô Mason thốt lên:

- Thật tuyệt vời! Debbie, đến lượt em.

Wendy tự tin quay lại chỗ của mình.

Lát sau, bài thi cuối cùng đã đến, môn giữ thăng bằng trên xà. Đến bài thi này, Wendy biết em đã là một trong bốn người đứng đầu lớp.

Em thực sự có cơ hội - cơ hội để được chọn.

Nhưng bây giờ thì em phải đối diện với thách thức nặng nề nhất của mình: cái xà.

Cổ họng Wendy khô khốc khi em tiến về phía cây xà gỗ rộng mười lăm xăng ti mét. Mình phải thực hiện cho bằng được, em thầm nhủ. Mình đang có một ngày thi đấu tốt lành.

Wendy đứng cạnh cây xà. Em thợ thật sâu và liếc nhìn các bạn. Tina mỉm cười và đưa tay phác một cử chỉ động viên. Cô Mason gọi:

- Nào, Wendỵ Em sẵn sàng chưa?

Wendy quay lại cây xà rồi thận trọng nhảy lên. Em đứng im một lát để giữ thăng bằng. Em biết nếu không giữ được thăng bằng ngay từ đầu thì em khó có thể thực hiện tốt bài biển diễn.

Em bắt đầu. Tập trung. Hãy tập trung. Vô tình, cái nhìn của em lạc xuống sàn nhà, Nhưng lần đầu tiên trong đời, Wendy không cảm thấy sợ hãi.

Có lẽ những cú leo, nhảy khi biến thành ma mèo đã khiến em không còn sợ độ cao nữa. Wendy thực sự không còn sợ khoảng cách từ xà đến sàn nữa.

Được nửa đường rồi đấy, em nghĩ. Đây là lúc dễ bị ngã nhất. Wendy tập trung hết sức lực. Đây là điểm em đã bị ngã nhiều lần. V cỗ giữ thăng bằng rồi vượt quạ Thậm chí em cũng không chao đảo lần nào. Em như dính chặt với cây xà.

Em đến đích với nụ cười rạng rỡ.

Khi Wendy quay lại chỗ ngồi, cô Mason gật đầu khen ngợi em. Tina vỗ vào lưng em:

- Cậu biễn diễn đẹp không ngờ!

Nhưng Wendy hiểu, cuộc thi vẫn chưa chấm dứt. Em chỉ ở trong khoảng thứ ba hoặc thứ tự Vị trí của em torng đội còn phụ thuộc vào sự biễn diễn của các bạn còn lại. - đặc biệt là Nancỵ Nancy luôn thắng điểm Wendy với bài tập trên xà. Wendy nín thở khi Nancy bắt đầu bài thi của mình.

Nhưng có điều gì đó không ổn. Bước chân của Nancy không được tự tin cho lắm. Mặt nó vẫn còn lốm đốm đỏ. Rồi mới biển diễn được nửa đường, Nancy bắt đầu hắt xì hơi.

Rồi lại hắt xì hơi.

Nancy rơi khỏi xà.

Cô Mason đưa tay đỡ nhưng Nancy gạt ra. Nó chạy nhanh về chỗ ngồi và úp mặt vào taỵ Wendy thấy nó đang khóc.

Wendy cảm thấy xót xạ Em biết Nancy xấu hổ lắm. Và dẫu cho Nancy luôn xử sự không tốt với em thì em cũng cứ cảm thấy thương bạn ấy.

Bởi vì Wendy biết Nancy ngã là do lỗi nơi em, Mình không nghĩ là nó ốm nặng đến thế, Wendy nghĩ. Mình thực sự không có ý hại để không cho nó vào đội tuyển.

Lát sau, cô Mason công bố kết quả:

- Thứ nhất: Becky, thứ hai: Sondra, và Wendy là người thứ ba.

Tina reo lên:

- Xin chúc mừng. Cậu đã được chọn.

Wendy lặng lẽ đáp:

- Cám ơn.

- Này, cậu bị làm sao vậy?

Tina hỏi khi cùng Wendy đi đến phòng thay đồ.

- Chuyện gì khiến cậu không vui vậy?

Wendy thú nhận:

- Tớ, tớ cảm thấy thương nancy.

Tina mở to mắt nhìn em.

- Sau tất cả những chuyện nó đã làm cho cậu ấy à? Ôi, Wendy, cậu độ lượng hơn tớ nhiều.

Wendy nhún vai. Em không thể nói cho Tina biết rằng em cảm thấy có lỗi. Và rằng do em mà Nancy bị ngã khỏi xà, em là người làm cho Nancy ốm.

Rằng em là con ma mèo.

Wendy càng quyết tâm hơn trong việc ngăn chặn để mình không biến thành ma mèo nữa. Em cơi chiếc áo thể thao ra.

- Tina, cậu giúp tớ với, cậu hãy tháo cái này ra khỏi cổ tớ.

Em chỉ vào chuỗi hạt đeo quanh cổ. Đôi mắt của Tina trợn tròn lên vì ngạc nhiên. Cô hỏi:

- Sao cậu lại có được nó? Tớ tưởng là bà Bast đã không bán nó cho cậu? Chắc cậu đã quay trở lại đó vào hôm khác mà không bảo với tớ chứ gì?

Wendy thú nhận:

- Không. Tớ, tớ đã lấy nó.

Miệng Tina há hốc cả ra. Wendy nói nhanh:

- Nhưng tớ không ăn cắp. Tớ đã để lại năm đô la trên khay.

Tina lắc đầu, Wendy nói tiếp:

- Nhưng tớ nghĩ rằng nó đã bị vỡ, nên tớ không thể tháo nó ra. Nhưng tớ thực sự, thực sự muôn tháo bỏ nó.

Em quay vòng lại để Tina có thể thấy cái khoá. - Chẳng sao đâu.

Tina loay hoay với chuỗi hạt. Nó không mở.

- Thật là bí hiểm.

Cô bé lẩm bẩm. Wendy nói:

- Tớ đã bảo cậu rồi mà. Cứ cố nữa đi.

Tina kéo rồi lại vặn xoắn, sử dụng cả móng tay lẫn răng nhưng không ăn thuạ Tina nói:

- Cái khoá này thực sự bị kẹt rồi. Tớ chẳng còn cách nào để mở nó ra được đâu.

Tim Wendy đập dồn dập. Em không thể sống với chuỗi hạt quanh cổ thêm một đêm nào nữa.

- Vậy thì tớ phải đến quầy hàng của bà Bast để nhờ bà ta tháo nó ra. Tớ phải đến đó.

Wendy nói.

Wendy và Tina đạp xe đến khu triển lãm mèo. Suốt đường đi, Wendy lộ vẻ lo lắng. Bà Bast chắc sẽ nổi đoá lên về việc em lấy chuỗi hạt.

Mình chấp nhận bị mắng, Wendy thầm nhủ, để mình có thể tháo bỏ lá bùa. Em không biết cách nào khác để ngăn không bị biến thành ma mèo. Như thế, việc bà Bast có giận đến đâu cũng chẳng hề chi, miễn là bà ta giúp mở hộ lá bùa.

Bên cạnh đó em còn nhủ thầm cả trăm lần rằng em đã trả tiền cho chuỗi hạt.

Hai cô bé đạp xe đến bãi dựng xe. Wendy nhìn toà nhà nơi triển lãm mèo được tổ chức trong đó.

- Ồ, không!

Wendy gào lên. Em bóp mạnh phanh xe.

- Trời đất! - Tina thốt lên trong lúc lạng nhanh xe, tránh không húc vào Wendỵ - Có chuyện gì thế?

Wendy không trả lời. Em chỉ vào toà nhà trống rỗng.

Băng triển lãm đã được gỡ đi!

Tina nói:

- Ôi chao, họ đi hết cả rồi!

Wendy lắp bắp:

- Nhưng... nhưng... họ vừa mới triển lãm ở đây mà.

Wendy nhảy khỏi xe, quẳng nó nằm còng queo trên mặt đất. Em chạy đến trước cửa toà nhà. Em giật nắm đấm cửa.

Cửa đã được khoá.

Wendy nhìn qua lớp kính lờ mờ. Em chỉ thấy một toàn nhà trống.

Không có bàn, không gian bán hàng, không có mèo.

Bà Bast cũng không.

Không có ai tháo khoá, không có ai lấy lại lá bùa.

Triển lãm mèo đã hết. Mọi người đã đi.

Không biết tìm bà Bast ở chốn nào.

Wendy sẽ là ma mèo mãi mãi.

Ngay khi vừa bước qua ngưỡng cửa nhà mình, em lao đến bàn điện thoại. Em lật cuốn danh bạ đến mục chữ cái Bs, nhưng không có tên Bast trong danh bạ. Không có ở Shadysidẹ Không có ở Waynesbridge, thành phố tiếp đó cũng không có.

Wendy quẳng cuốn danh bạ xuống sàn nhà. Mình sẽ chẳng bao giờ tìm lại được bà ta, em nghĩ! Chẳng bao giờ!

- Có chuyện gì vậy hả cưng?

Wendy ngẩng nhìn lên. Mẹ em đang đdứng trên ngưỡng cửa bếp. Mẹ có vẻ lo lắng.

Wendy muốn kể cho mẹ nghe mọi chuyện. Nhiều lúc em đã mở miệng định nói. Nhưng rồi em dừng lại. Em có thể nói được gì? Mẹ sẽ chẳng tin em. Tin rằng cô con gái thông minh của mình mà lại biến thành một con quỷ sau nửa đêm ư? Không thể như thế được.

Ngoài ra, Wendy còn hoảng sợ về việc đã lấy lá bùa. Em không muốn thừa nhận mình đã làm một việc không trung thực. Mẹ hẳn sẽ thất vọng về em.

Không, Wendy không thể nói được gì cả. Em phải tự mình giải quyết chuyện này.

Mẹ hãy còn đứng trên ngưỡng cửa. Wendy mỉm cười, em nói dối:

- Không có chuyện gì đâu mẹ ạ. Mọi chuyện đều tốt đẹp.

- À, mẹ cần con giúp một tí. Mẹ đang làm bánh mà thiếu người lau bát.

Bà Chapman nói. Wendy đáp và đứng dậy:

- Vâng thưa mẹ. Việc ấy thú vị đấy. Để con giúp mẹ.

Tối hôm ấy, Wendy bê một khay bánh vào phòng khách. Mẹ và anh Brad đang ngồi tên ghế sô pha, một bát bỏng ngô to tướng đặt giữa họ. Ông Chapman chuyển tivi sang video.

- Bố có một cuốn phim mà bố nghĩ là con sẽ thích, - bố em nói với em, - Tên nó là Chuông, sách, và nến. Phim đó có cả một con mèo xiêm nữa.

- Tuyệt vời.

Wendy reo lên. Em thích xem phim vào tối thứ bảy cùng gia đình. Và có lẽ phim về một chú mèo bình thường hẳn giúp em quên đi chuyện mèo mạ Brad nheo mắt lại nói:

- Chán ngắt.

Nhưng anh ấy cười và bốc một nắm bỏng ngộ Wendy ngồt bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào ghế sô pha, đĩa bánh đặt trong lòng. Nhưng khi phim bắt đầu chiếu thì em lại nghĩ vẩn vơ.

Nghĩ vẩn vơ.

Liệu em có biến thành ma mèo nữa không?

Dĩ nhiên là thế. Em không thể tháo bỏ được lá bùa. Không còn cách nào khác để ngăn việc biến hoá ma quỷ ấy.

Điều gì sẽ xảy rả Gã ma mèo đen kia có đến đây không? Em sẽ đấu với gã chứ?

- Con có thích chú mèo Xiêm mày không?

Giọng bố cắt ngang mạch suy nghĩ của em.

- Gì hả bố?

Wendy chưa hiểu lời bố. Có phải bố đang hỏi về gã ma mèo đen kia không?

Dĩ nhiên là không, ngốc ạ, em thầm nghĩ. Bố hỏi về con mèo trong phim kia. Hãy chú ý.

- Nó đẹp lắm.

Wendy lí nhí nói, nhưng thực ra em không theo dõi phim.

Bộ phim kết thúc vào lúc mười một giờ kém mười lăm. Brad ngáp lớn và đứng dậy, duỗi thẳng lưng và lên phòng mình. Lát sau bố mẹ cũng ra theo. Cuối cùng Wendy từ từ lên cầu thang về phòng mình.

Có lẽ hôm nay nó sẽ không xảy ra, em nghĩ.

Nhưng em biết nó sẽ xảy ra.

Lẽ ra mình nên tránh gã ma mèo đen kia. Mình biết! Mình sẽ không ra ngoài ấy nữa. Mình sẽ an toàn khi không chạm trán với gã.

Vấn đề đã được giải quyết, Wendy quyết định ở trong phòng. Mình hãy quyết định như thế nếu mình cứ bị hoá thành ma mèo. Mình sẽ ở lỳ trong phòng. Em tự hạ quyết tâm.

Cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, em thay đồ ngủ rồi tắt đèn. Nhưng em không thấy buồn ngủ dẫu đã cố nằm im.

Ánh trăng rực rỡ chiếu xuyên qua bức rèm. Wendy nhìn ra cửa sổ. Mặt trăng sắp tròn, chỉ còn một vẹt đen nhỏ xíu nữa thôi.

Nhưng em vẫn không thể ngủ.

Đồng hồ dưới nhà bắt đầu đổ chuông. Boong... boong... boong...

Loading...

Đọc Tiếp Chương 04

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đêm của ma mèo Chương 03