“Nạp, Nạp Lan Luật đâu?”

“Cô lại muốn khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi ? Trước mặt tôi cứ luôn phải nhắc đến gã đàn ông khác cô mới vừa lòng? "

“Cậu, nên đi học…” Lam Tĩnh Nghi đánh ực một cái.

“Luật thay tôi đi học. ”

Con ngươi Lam Tĩnh Nghi mở lớn, hai nam sinh này quả thực quá vô pháp vô thiên !

“Thế nào, không muốn tôi đưa cô đi học sao?” Nạp Lan Địch tiến đến gần nàng.

“Không có” Lam Tĩnh Nghi cắn môi, miễn cưỡng nói.

Con ngươi đen nhìn về phía nàng, không đợi hắn mở miệng, Lam Tĩnh Nghi đã tuyệt vọng buông ra giường ra. Nạp Lan Địch bình thản nhìn nàng, thưởng thức sự tuyệt vọng cùng giãy giụa của nàng. Thân thể tuyết trắng của Lam Tĩnh Nghi hoàn toàn lộ ra trong không khí, trần trụi trước mắt Nạp Lan Địch.

Hắn ôm nàng xuống giường, mở tủ lấy chiếc váy đen cùng nội y ném lên giường. Lam Tĩnh Nghi thân thể xích lõa đứng như chôn chân giữa phòng. Hai tay cuộn lại thành quyền, cả người không ngừng run rẩy.

Thấy Nạp Lan Địch tiến tới, nàng theo phản xạ đột ngột nhắm mắt lại.

Ngón tay lạnh lẽo búng nụ hoa nàng một cái, khiến cả người nàng như bị điện giật. Lam Tĩnh Nghi sợ hãi mở mắt ra, liền nhìn thấy đôi đồng tử trần ngập mỉa mai.

Nạp Lan Địch khóe môi cười tà mị, “Nơi đó sao lúc nào cũng cương lên như vậy? ”

Lam Tĩnh Nghi đỏ mặt, cảm thấy căm hận thân thể của chính mình. Nàng nhìn nụ hoa nghểnh cao đầu, chỉ muốn tìm lỗ nẻ để chui xuống.

Nạp Lan Địch bắt đầu thay nàng mặc quần áo, ngón tay lạnh lẽo lướt qua da thịt lõa lồ, châm mồi dục hỏa.

…………

Không khí trong xe thật nặng nề. Hai người chẳng hề nói với nhau tiếng nào, nhưng cũng đủ khiến thần kinh của Lam Tĩnh Nghi căng như dây đàn.

Rốt cuộc ô tô cũng tới trường Lam Sơn, Lam Tĩnh Nghi theo trong lòng thở phào. Nàng xốc lại ví da, sợ sệt nhìn Nạp Lan Địch, “Tôi muốn xuống xe. ”

Nạp Lan Địch xoay mặt nhìn về phía nàng, lại không nói lời nào, tay hắn ấn chốt mở.

Lam Tĩnh Nghi “A” lên một tiếng, ghế ngồi của nàng đột nhiên ngã ra phía sau. Trong lúc đang choáng váng, thân thể đã bị vóc dáng cao lớn của Nap Lan Địch đè lên. Hơi thở nóng rực của hắn phản phất trên mặt nàng, mang theo mùi long diên hương nhàn nhạt.

“Trước khi xuống xe, cô có cảm thấy hình như chúng ta còn thiếu chút gì đó không, bảo bối?” Hắn thì thầm bên tai nàng.

Lam Tĩnh Nghi run rẩy nói, “Tôi, tôi bị muộn rồi.”

“Đừng nói dối với tối!” Hắn gầm nhẹ ái đi tiếng nói của nàng.

“A” Lam Tĩnh Nghi kinh hô, nhìn hắn vén váy mình tới tận hông, hung bạo kéo quần lót xuống.

Lam Tĩnh Nghi kẹp chặt hai chân, trước mặt hắn hoàn toàn không có sức phản kháng. Con ngươi ai oán liếc nhìn hắn.

“Xin cậu, đừng ở chỗ này, đây là trường học của tôi… ”

lời còn chưa nói hết, Nạp Lan Địch đã cởi quần, nâng đùi của nàng lên, đưa dục vọng cứng sớm đã rắn cắm vào tiểu huyệt.

“A ~” Lam Tĩnh Nghi đau đớn kê lên. Nàng cảm giác hạ thể như bị xé rách. Nạp Lan Địch ở không kiên nể điên cuồng tiến vào hoa tâm..

Tiểu huyệt khô khốc bị nam căng chống mở cơ hồ muốn nứt ra, lặp tức bài trừ dị vật đang tiến vào. Nhưng cũng đồng thời đem dương cụ thật lớn kẹp chặt hơn.

Lam Tĩnh Nghi cắn môi, khóc nức nở , nàng đong đưa mông, ý đồ muốn thoát khỏi sự xâm lấn của hắn, thế nhưng lại càng làm tăng thêm dục vọng của nam nhân.

Không đợi nàng kịp thích ứng, Nạp Lan Địch đã bắt đầu ở trong cơ thể nàng luật động.

“A

a

~” Lam Tĩnh Nghi thê thảm thét lên càng khiến Nạp Lan Địch thêm điên cuồng hoang dã.

Nam căn thô lớn hung hãn đính nhập vào tiểu huyệt nhỏ hẹp, căng tới mức không có khe hở. Dâm dịch từ huyệt viên đã bắt đầu xuất hiện, mỗi lúc một nhiều, đem thô to dương cụ thấm ướt.

Tiếng “Phốc phốc” đáng xấu hổ hòa cùng chuyện động ra vào của nam nhân.Tiếng thế chói tai dần hóa thành rên rỉ.

Nạp Lan Địch tách khỏi người nàng, đem một cỗ tinh dịch phun vào tử cung.

Lam Tĩnh Nghi hai đùi chống mở, mái tóc rối tung. Dưới hạ thân dâm dịch không ngừng chảy tràn.

Trong xe choáng đầy hương vị tình dục. Trên chiếc ghế ngã, người con gái vóc dáng mảnh khảnh, thân trên quần áo chỉnh chu, nhưng phía dưới lại trần trụi lõa lồ, hai chân dang rộng không cách nào khép lại. Bộ vị tư mật giữa hai đùi lộ rõ. Bộ phận sinh dục ướt đẫm, tinh dịch cùng dâm thủy từ tiểu huyệt sưng đỏ không ngừng chảy ra. Một thiếu niên cao lớn, quần áo phẳng phiu cứ chằm chằm nhìn vào nhục huyệt đang mở miệng, tựa hồ đang thưởng thức mĩ cảnh người con gái vừa bị chính mình cưỡng dâm, mật dịch không ngừng chảy ròng ròng.

Hắn nắm lấy tay nàng.

“Đừng…” Nàng hoảng hốt la lên, nhưng giọng nói lại chẳng hề có chút khí thế.

Nạp Lam Địch nhìn gương mặt mệt mỏi của nàng, ngón tay đầy âu yếm du ngoạn trên mặt nàng.

“Lần tới tôi chắc chắn sẽ hiếp chết cô. ” Hắn dán vào tai nàng, vô cùng yêu thương thủ thỉ.

Lam Tĩnh Nghi thân thể run lên. Nàng không tin lời nói tục tĩu này lại phát ra từ gương mặt đẹp đẽ đến vậy.

“Cô yếu ớt như vậy, sao có thể thỏa mãn hai người chúng tôi.” Nạp Lan Địch lấy khăn tay giúp nàng chà lau bụng dưới cùng bộ phận sinh dục.

” Cô vì sao lúc nào cũng chặt chẽ như xử nữ? ” Lam Tĩnh Nghi không đáp, hắn cũng không cần.

Hắn cầm lấy quần lót muốn giúp nàng mặc vào nhưng phát hiện nó đã bị hắn xé nát, liền vứt sang một bên. Hắn kéo chiếc váy dài của nàng xuống.

” Thật may vì hôm nay cho cô mặc váy đen. ”

Lam Tĩnh Nghi mở to mắt, “Cậu… Tôi… Không thể…” Nàng sao có thể không mặc quần lót đi tới đi lui trước mặt người khác.

“Vậy phải làm sao?” Hắn hơi chau mày, “Hay tôi dẫn cô đi mua? Cô cũng biết chẳng có gã đàn ông nào muốn người phụ nữ của mình không mặc quần lót mà chạy ra khỏi cửa.”

Để hắn dẫn nàng đi mua quần lót, suy nghĩ này làm nàng hoảng sợ. Hay là… thôi đi.

“Không cần…cần đâu. Tôi trễ giờ rồi. Tôi vào trường đây.” Nàng gấp rút nói.

“Được rời, nhớ kỹ, kẹp chặt hai chân của cô lại, tôi cũng không hy vọng nơi đó bị người khác nhìn thấy.”

“Cậu…” Rõ ràng là hắn làm , còn nói lời như thế.

“Đã nghe thấy chưa, cô biết hậu quả thế nào nếu bị tên đàn ông khác nhìn thấy chưa?” Hắn cầm lấy tay nàng chụp lên đũng quần. Lam Tĩnh Nghi sợ hãi rụt tay lại. Cảm thấy nơi đó đang nhô cao, hô hấp của Nạp Lan Địch dần trở nên nặng nhọc, ánh mắt mịt mờ.

“Không…” Nàng lắc đầu kêu lên.

“Nó muốn cô” hắn nhìn nàng chằm chằm nàng, khàn khàn nói, “Gã đàn ông khác cũng sẽ như vậy, nếu như cô không kẹp chặt hai chân.”

Hắn thả tay nàng ra, “Đi xuống đi ”

Lam Tĩnh Nghi tựa như vừa nghe được lệnh đặc xá, tức tốc nhảy xuống xe. Khi đi được một đoạn, mới cảm thấy hạ thể phi thường đau đớn.

“Cầm thú!” Nàng nhắm mắt nguyền rủa.

Lam Tĩnh Nghi tinh thần sa sút, ngồi ở bàn làm việc.

…………..

Vu Bội mất tích!

Nàng nhìn vào hồ sơ tìm đến địa chỉ nhà Vu Bội, nhưng nhà đã đổi chủ. Ngày hôm qua em ấy còn đi học, hôm nay tại sao lại biết mất?

Nàng buồn bực vuốt tóc.

………

Vừa nhận được tin Lam Tứ lại không chịu lên lớp mà vào thẳng bể bơi của trường, Lam Tĩnh Nghi liền lặp tức đi tìm. Đối với nam sinh này nàng cảm thấy vô cùng khó nghĩ. Hắn căn bản không thèm nghe lời nàng. Nàng không muốn quản nữa, không muốn đối diện với cặp mắt lạnh nhạt kia. Thế nhưng cuối cùng nàng vẫn không cách nào buông bỏ trách nhiệm của một giáo viên.

Vừa mở cửa bước vào bể bơi, đập vào mắt nàng là hình ảnh một thiếu niên đang bơi lội dưới hồ nước.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 15

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đào Thoát Chương 14