“Cô sợ tôi hiểu lầm sao?” Lam Tứ đứng lên, đi qua người Lam Tĩnh Nghi, để lại nàng một mình đứng trên sườn núi .

………

Lam Tĩnh Nghi ra khỏi rừng, lập tức nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc xe thể thao màu hồng. Quả nhiên nàng vừa di tới, cửa xe thể thao liền mở ra, chờ nàng tiến vào. Nàng thấy Nạp Lan Địch ngồi trên ghế lái, một thân cao gầy, tóc ngắn, trên người vẫn mặc đồng phục học sinh màu đen lúc sáng sớm khi ra khỏi cửa. Đôi con ngươi âm trầm nheo lại, nhìn nàng đang từ từ tiến đến.

“Phanh” cửa xe đóng lại, bầu không khí trong xe bỗng trở nên tù túng. Lam Tĩnh Nghi nắm chắc ví da, không phải nói Nạp Lan Luật tới đón nàng sao, thế nào lại là Nạp Lan Địch.

“Nạp Lan Luật đâu?” Nàng nhẹ giọng hỏi.

“Cô nhớ nó ?” Nạp Lan Địch nhíu mày.

“Không phải…”

“Tôi tới đón khiến cô thất vọng sao?” Nạp Lan Địch nắm cằm nàng, ép buộc nàng nhìn mình.

“Không có.” Lam Tĩnh Nghi rũ mắt, đôi mắt kia thật lạnh lùng, nàng cảm thấy sợ hãi.

Thiếu niên nhìn thấy trên tay nàng có một chiếc hộp nhỏ, “Đây làgì?” Hắn vừa nói vừa chộp lấy chiếc hộp trên tay nàng.

“Đó là bánh trứng sữa học sinh tặng tôi.” Lam Tĩnh Nghi giải thích.

“Nam sinh cũng làm những thứ như vậy sao?” Nạp Lan Địch cười khẽ.

“Là mẹ cậu ấy làm.” nhìn thấy vẻ mặt của hắn Lam Tĩnh Nghi không thể nào nói dối.

Nạp Lan Địch quay cửa kính xe xuống, vung tay lên, chiếc hộp lập tức bị ném bay ra ngoài. “Sau này tuyệt đối không được nhận quà của nam sinh”. Hắn bá đạo ra lệnh.

“Cậu… Vì sao ném nó đi? Đó là tâm ý của học sinh muốn tặng tôi” Lam Tĩnh Nghi tức giận nói.

Kỳ quái ở chỗ, Nạp Lan Địch đối với sự lên án của nàng không hề có phản ứng. Hắn chỉ nghiêng mặt, ánh mắt nhìn nơi hộp bánh bị ném. Nắp chiếc hộp bật mở, lộ ra chiếc bánh trứng giờ đã thành một mớ hỗn độn, cùng một phong thư màu trắng.

“Tiểu thư, có thể giúp tôi nhặt phong thư kia được không?” Nạp Lan Địch nhờ một bạn học nữ, giọng điệu tuy nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo.

“Được chứ.” nữ sinh đỏ mặt, trên mặt tràn ngập ngượng ngùng cùng vui sướng. Nàng nhặt phong thư đưa cho Nạp Lan Địch, mắt hướng tới Lam Tĩnh Nghi, Lam Tĩnh Nghi vội vã xoay người, nàng thấy trong mắt thiếu nữ ấy tràn đầy sự đố kỵ.

“Cám ơn” Nạp Lan Địch nhẹ cong khóe miệng, quay cửa kính xe xuống, không để ý thiếu nữ còn đang sùng bái nhìn theo hắn.

Lam Tĩnh Nghi không ngờ trong hộp bánh lại có một phong thư. Nàng nhìn Nạp Lan Địch xé phong bì, rút ra một tờ giấy.

“Cô giáo, em thích cô… Vu Bội” Nạp Lan Địch nghiền ngẫm nhớ kỹ tên Vu Bội, Lam Tĩnh Nghi đột nhiên lạnh cả người, nàng nhìn Nạp Lan Địch lúc này như một con báo, đôi đồng tử đen lười biếng nheo lại, thanh âm đặc biệt nhu hòa dường như vô hại, nhưng vô hình lại có lực sát thương.

Sao Vu Bội có thể viết như vậy, Lam Tĩnh Nghi không thể ngờ tới. “Vu Bội là lớp trưởng lớp chúng tôi, cậu ấy rất có năng lực lãnh đạo, viết phong thư này có thể do nhất thời nhầm lẫn, ngộ nhận. Tôi sẽ tìm cơ hội giải thích cho cậu ấy hiểu. ”

“Tìm cơ hội giải thích?” Nạp Lan Địch cười rộ lên, “Bảo bối của tôi thật đơn thuần, cô có biết lúc cô dành thời gian giảng đạo lý, bọn họ sẽ chỉ nghĩ làm thế nào có thể ăn cô, Vu Bội cũng không ngoại lệ ”

“Đây chẳng qua là suy nghĩ của cậu…” Lam Tĩnh Nghi cãi lại, nàng ngừng nói, bởi nàng nhìn thấy đôi mắt nguy hiểm của Nạp Lan Địch.”Chợt” một tiếng, xe thể thao màu hồng lao ra vườn trường, Lam Tĩnh Nghi nhất thời bị bất ngờ, ngã dúi dụi về phái trước.

Xe chạy vào một con đường khác, Lam Tĩnh Nghi còn chưa kịp ngồi dậy liền bị một thân hình cao lớn đè lên, tư thế ái muội vô cùng. Một mùi hương nhàn nhạt phả vào mũi, mặt Nạp Lan Địch gần sát mặt nàng, khuôn mặt hắn đẹp không tì vết.

Nạp Lan Địch vuốt ve tóc nàng, làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hoàn toàn hiện rõ trước mắt hắn, “Bảo bối, từ lúc nào đã học được cách cãi lời tôi ?”

Lam Tĩnh Nghi lắc đầu, nàng cảm giác nguy hiểm đang tới gần, “Không có, tôi chỉ muốn nói Vu Bội là một học sinh ngoan…”

“Câm miệng!” Nạp Lan Địch gầm nhẹ, vẻ mặt mất đi sự bình tĩnh. Hắn ít khi bị làm cho tức giận .”Còn thay tên đấy nói thêm lời nào, tôi sẽ không để cô được yên thân ngày ấy. ”

Lam Tĩnh Nghi bị hắn dọa cho sợ run.

“Nhất định là cô mê hoặc gã, hắn mới có thể viết thư cho cô, là cô làm cho thiếu niên ngây ngô nảy sinh tình cảm không nên có , sớm biết cô phóng đãng như vậy, chúng tôi đã không để cô chạy loạn bên ngoài.”

“Không phải… Không phải…”

“Tôi quên mất, cô trời sinh dáng vẻ đã lẳng lơ, đi đến đâu là khiến đàn ông nhộn nhạo đến đấy. Chúng tôi cũng không muốn chưa gì đã bị cắm sừng…”

“Đừng, đừng nói nữa! Tôi không phải…” Lam Tĩnh Nghi chợt cảm thấy vô cùng tủi nhục, chưa từng có người nào nói nàng như vậy.

“Còn không thừa nhận…” Nhìn thấy trong đôi mắt ngập tràn nước mắt, lã chã chực khóc, hắn ngừng nói, để nàng ngồi dậy, “Đừng lấy nước mắt làm vũ khí, chờ về đến nhà tôi sẽ tính sổ với cô.”

Nạp Lan Địch không thèm để ý đến nàng nữa, dường như nàng không hề tồn tại. Hắn xe lái rất nhanh, chiếc xe lao vun vút trên đường. Nhưng hang cây lia qua trong vội vã.

Lam Tĩnh Nghi ngồi thu mình trên ghế, nước mắt lặng lẽ rơi.

“Cô giáo, cô về rồi.” Cửa vừa mở, Nạp Lan Luật cười vô cùng rạng rỡ. Nhìn thấy Lam Tĩnh Nghi núp phía sau Nạp Lan Địch. Khuôn mặt tràn đầy nước mắt khiến hắn không khỏi kinh ngac, “Làm sao vậy, cô giáo, Địch lại khi dễ cô? Tôi đã nói tôi sẽ đi đón cô, nhưng anh ấy không cho.”

“Cậu nhìn đi!” Nạp Lan Địch đem phong thư ném cho hắn, đi vào phòng thay đồ.

“Thư tình?” Lam Tĩnh Nghi nhìn Nạp Lan không khỏi căng thẳng trong lòng. Không ngờ Nạp Lan Luật lại đi tới, khuôn mặt khôi ngô mang theo nụ cười, “Chỉ là một bức thư tình thôi mà, đâu cần phải ngạc nhiên.”

Nghe xong câu này, cơn tủi thân của Lam Tĩnh Nghi bỗng cuộn lên như song trào. Nàng không cầm lòng bắt đầu nức nở. “Được rồi, được rồi không có gì đâu. ” Nạp Lan Luật cao hơn nàng cả cái đầu. Lúc này hắn mặc nhiên coi nàng như một đứa trẻ nhẹ nhàng dỗ dành.

Lam Tĩnh Nghi tựa ở trong ngực của hắn. Cái ôm của hắn vừa rộng lại ấm áp. Mặc kệ hắn là ai, nàng chỉ cần một nơi tựa vào để khóc cho thỏa thích.

Nạp Lan Địch vừa mới tắm xong. Mái tóc rối ẩm ướt tạo nên vẻ mị hoặc mê người. Hắn nhìn đôi nam nữ ôm nhau trước mặt.

Nạp Lan Luật cười cười nói, “Có người viết thư tình cho bảo bối, chức tỏ cô ấy rất có sức quyến rũ. Người con gái của chúng ta nếu không có người theo đuổi, chẳng phải ngầm ám chỉ mắt nhìn người của chúng ta rất kém cỏi hay sao?”

Nạp Lan Địch trừng mắt liếc hắn một cái. Hắn đốt một điếu thuốc, trong không khí rất nhanh ngập tràn hương thuốc lá.

Hôm nay Nạp Lan Luật bỗng nhiên muốn học kèm. Vì vậy Lam Tĩnh Nghi liền chuẩn bị tài liệu dạy thêm cho hắn. Nàng chợt phát hiện ra kì thực hắn rất thông minh. Nói một biết mười. Nàng nghiêm túc giảng bài, cảm giác dường như đang đứng lớp, mỗi lần như vậy nàng sẽ quên mất thân phận của chính mình, chỉ nhớ rõ mình là một cô giáo.

Trong khi đó, một đôi mắt màu hổ phách cứ chăm chăm nhìn nàng.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 13

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đào Thoát Chương 12