Truyện Đào Hôn Tám Trăm Năm

Chương 21: Chương 9

Tác giả Dư Uyển Uyển

Sau đó, Tống Ẩn Nhi cùng Thác Bạt Tư Công về đến nhà, đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, dựa vào bên cạnh anh, cố gắng muốn đánh vỡ hào khí ngưng kết trong không khí.

Tôn Hiểu Lệ - chị gái vị hôn thê trước của anh ngồi ở đối diện bọn họ, mà Thác Bạt Tư Công chỉ là cúi đầu xem báo cáo xã tin tức đưa tới, ngoại trừ một câu "Ngồi” ra, cái gì đều không nói.

Tống Ẩn Nhi nhìn Tôn Hiểu Lệ, bởi vì không quen cô, thật sự không biết nên bắt đầu chủ đề từ nơi nào, vì vậy chỉ có thể cười với cô.

Tôn Hiểu Lệ miễn cưỡng khẽ động khóe miệng một chút trở thành đáp lại.

Tống Ẩn Nhi nhìn Tôn Hiểu Lệ xoắn chặt mười ngón tay, biết rõ cô rất khẩn trương, vì vậy giật nhẹ tay Thác Bạt Tư Công, thúc giục anh nói nhanh một chút.

“Căn cứ tư liệu lấy được trong tay ta — em gái của cô nguyên bản có chứng u buồn, lúc trước các người vì cái gì không có nói cho tôi biết?” Thác Bạt Tư Công nói ra.

Tống Ẩn Nhi tiếp nhận tư liệu trong tay anh, chứng kiến một người phụ nữ ưu nhã tóc dài màu đen, diện mạo tựa như tiểu thư khuê các.

“Minh Lệ, vẫn khống chế vô cùng tốt, bác sĩ cũng nói không có vấn đề, hơn nữa nó vẫn rất chờ mong kết hôn với Thác Bạt tiên sinh, còn đi báo danh rất nhiều chương trình học nấu ăn.” Tôn Hiểu Lệ vội vàng giải thích.

“Vậy sao? Vậy cô ấy vì cái gì mà tự sát?” Thác Bạt Tư Công nâng mắt lạnh lên, nhìn vào trong mắt Tôn Hiểu Lệ.

“Chúng tôi...” Tôn Hiểu Lệ kinh nhảy xuống. Bàn tay bắt lấy áo khoác, “Chúng tôi cũng không biết”

“Không biết?” Khoé môi anh bĩu một cái, nhàn nhạt nói "Bọn họ từng học chung một lớp ở trung học, hơn nữa Liễu Phân còn thường xuyên đến nhà các người qua đêm, bọn họ là chị em.”

“Tôi và Minh Lệ tuổi kém khá lớn, khi đó đã ở công ty làm việc, không rõ ràng những chuyện trong trường của nó lắm.” Tôn Hiểu Lệ đưa ra một cái khuôn mặt tươi cười nói ra.

Tống Ẩn Nhi nhìn Tôn Hiểu Lệ, cảm thấy rất kỳ quái, nếu như sau khi Tôn Minh Lệ tự sát, mà Liễu Phân thư ký của Thác Bạt Tư Công lại tự sát, chẳng nhẽ cô ấy không cảm thấy hiếu kỳ mà đi hỏi thăm sao?

“Thác Bạt tiên sinh còn có chuyện gì muốn hỏi sao?” Tôn Hiểu Lệ hỏi.

Thác Bạt Tư Công nhìn về phía Tống Ẩn Nhi, không tiếng động hỏi đến.

“Xin hỏi lúc trước các người làm sao có thể đem Tôn Minh Lệ tiểu thư gả cho Thác Bạt Tư Công? Nhìn anh cũng không phải là người dễ ở chung.” Tống Ẩn Nhi trong miệng nói như vậy, nhưng lại nắm tay của anh, cho thấy chính mình đứng ở lập trường của anh.

“Thác Bạt tiên sinh tuấn tú lịch sự, sự nghiệp lại thành công, thật là rể hiền trong suy nghĩ của nhiều người.” Thần sắc Tôn Hiểu Lệ khẩn trương nhìn Thác Bạt Tư Công, nhưng anh chỉ nhìn Tống Ẩn Nhi.

“Cho nên là vì tiền?” Tống Ẩn Nhi thốt ra.

Trên mặt Tôn Hiểu Lệ hiện lên một hồi không vui, nhưng cô khôi phục biểu lộ trên mặt rất nhanh.

“Đương nhiên là vì tiền.” Thác Bạt Tư Công tự nhiên mà tiếp lời nói.

“Nếu là vì tiền, hẳn cũng không trở thành bởi vì cảm xúc yêu mến hoặc là không thích kịch liệt mà tự sát? Anh có hạn chế hoặc là phản đối qua chuyện gì của Tôn Minh Lệ tiểu thư không?” Tống Ẩn Nhi ngửa đầu nhìn anh.

“Anh vì cái gì hạn chế cô ta?” Anh không hiểu liếc nhìn cô một cái.

Đúng đó, trước Thác Bạt Tư Công căn bản không có hứng thú đối với người, làm sao có thể tốn tâm tư đi trông nom người khác? Tống Ẩn Nhi cắn môi, bởi vì còn chưa tìm ra nguyên nhân kỳ quặc của việc này khiến cô đường cùng, đành phải tạm thời thu binh.

“Tốt lắm, em tạm thời không có vấn đề.” Tống Ẩn Nhi nói.

“Mọi người đã chết rồi, có cần thiết khiến cho long trời lở đất như vậy không?” Tôn Hiểu Lệ cau mày nói ra.

“Tôi không phải cố ý tìm phiền toái, chỉ là muốn cho anh ấy một cái trong sạch.” Tống Ẩn Nhi ôm cánh tay của anh, ngửa đầu cười với anh, mới lại nhìn về phía Tôn Hiểu Lệ. "Ít nhất hiện tại tôi biết rõ chuyện em gái của cô có chứng u buồn tự sát, nếu có người lấy chuyện này mà nói anh ấy khắc thê, tôi sẽ dùng lẽ thẳng khí hùng phản bác.”

“Chúng tôi cũng không cho rằng Thác Bạt tiên sinh phải chịu trách nhiệm với cái chết của em gái tôi.” Tôn Hiểu Lệ ngồi thẳng người, phòng bị nói.

Tống Ẩn Nhi cau mày, lại lần nữa cảm giác ra tất cả không thích hợp, coi như là người hiểu rõ lý lẽ, nhiều ít cũng còn biết tìm một lý do cho người nhà tự sát chứ...

Huống hồ, theo cô biết, Tôn Minh lệ là ở sau khi đính hôn không lâu, đã từng lấy lý do để hiểu rõ Thác Bạt Tư Công hơn, đi theo Thác Bạt Tư Công và Liễu thư ký, La Luân đến Nhật Bản bàn việc, trở lại Đài Loan rồi mới tự sát. Người nhà của cô ấy làm sao có thể không nghi ngờ Thác Bạt Tư Công làm cái gì vào lúc đó?

Tống Ẩn Nhi nghi vấn không ít, nhưng cô cho rằng Tôn Hiểu Lệ là người phòng bị sâm nghiêm, không nên dễ dàng hỏi ra cái gì.

Tôn Hiểu Lệ nhìn Tống Ẩn Nhi mặt mũi tràn đầy nghi hoặc, cô lặng lẽ nắm chặt nắm tay, thấp giọng nói ra: “Nếu như Tống tiểu thư đã không có vấn đề muốn hỏi..., tôi muốn nói chuyện làm ăn với Thác Bạt tiên sinh.”

“Nói.” Thác Bạt Tư Công lạnh lùng nói ra.

“Về ‘Khách sạn Hans’ muốn thành lập một bộ phận cứ điểm ở vùng duyên hải Đài Đông, vẫn muốn phiền toái Thác Bạt tiên sinh lại nói với phòng khai thác của các ngài xem.”

“Tôi nói rồi mảnh đất kia cũng không thích hợp khai phá thành khách sạn, các người không cần uổng phí khí lực nữa.” Thác Bạt Tư Công hờ hững nhìn cô, trong thần sắc không có một phần thỏa hiệp. "Tôi không biết trước cô đến tột cùng là vận dụng quan hệ gì, làm ảnh đất kia đứng vào trong danh sách địa điểm nhà hàng và khách sạn, nhưng, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ phiếu tán thành, huống hồ, đó là cô đầu tư riêng mà không phải án khai phá đất của gia tộc Tôn thị cô, tôi không cần phải lén ủng hộ cô.”

Tôn Hiểu Lệ bởi vì anh lạnh lùng cự tuyệt mà biểu lộ cứng đờ, chỉ phải miễn cưỡng bài trừ ra một nụ cười, hướng Tống Ẩn Nhi gật đầu, chỉ muốn nhanh rời đi, “Không quấy rầy hai vị.”

“Tôi tiễn chị đi ra ngoài.” Tống Ẩn Nhi nói ra.

“Không cần, tôi biết rõ đi như thế nào.” Tôn Hiểu Lệ lắc đầu, xoay người bước nhanh đi ra ngoài.

Tống Ẩn Nhi nhìn bóng lưng của cô, cô trở lại bên người Thác Bạt Tư Công, lông mày thủy chung nhíu.

“Tôn Minh Lệ là sau khi theo anh cùng nhau đi Nhật Bản trở về mới tự sát, người nhà của cô ấy một chút cũng không có trách cứ hoặc là hoài nghi anh sao?” Cô ôm cánh tay của anh, nghiêm túc hỏi.

“Đương nhiên không có. Bởi vì bọn họ biết rõ anh và cô ấy đi Nhật Bản thì cũng là tất cả ở một gi¬an phòng. Huống hồ, khi đó cả ngày anh đều họp và thị sát, cô ấy bình thường đều là một mình hoặc cùng Liễu thư ký ra ngoài, anh căn bản không biết cô ấy gặp cái gì.” Thác Bạt Tư Công nhìn gương mặt như có điều suy nghĩ của cô, không rõ cô đến tột cùng đang hoài nghi cái gì.

“Lời không phải nói như vậy, cho dù Tôn Minh Lệ có chứng bệnh u buồn, nhưng theo lẽ thường mà nói, người nhà của cô ấy cho rằng anh là vị hôn phu của cô ấy, bình thường vẫn sẽ cho rằng anh nên có trách nhiệm nhất định, trừ phi —” cô thần thần bí bí hạ giọng, “Bọn họ đã sớm biết nguyên nhân cô ta tự sát không ở anh.”

“Anh không biết bọn họ có bao nhiêu phản ứng mới gọi bình thường.” Anh nói.

“Tính, tính, việc này gi¬ao cho em xử lý, cam đoan tại trước hôn lễ trả lại trong sạch cho anh.” Cô chu miệng lên, ôm cổ của anh, không khách khí đem lồng ngực anh trở thành gối đầu nằm.

Thác Bạt Tư Công nhìn cô trong ngực, đôi môi nhịn không được giơ lên.

Nếu như trước có người nói cho anh biết, anh sẽ mỉm cười bởi vì một cô gái, anh sẽ cho rằng người nào não có vấn đề, nhưng Tống Ẩn Nhi xác thực cải biến anh.

Cô không chỉ là quan tâm sinh hoạt hàng ngày của anh, còn tự nhiên mà kéo người bên cạnh vào cuộc sống của anh, làm cho anh bắt đầu chú ý tới La Luân luôn mặc quần áo màu lam, Lâm thư ký qua tuổi bốn mươi lại còn chưa kết hôn.

Cô sẽ nhắc nhở anh ngẫu nhiên nên nhìn thẳng vào con mắt người khác nói chuyện, bởi vì lời anh nói mà cười ha ha, sẽ làm anh cảm thấy thời gi¬an mỗi ngày đều tràn đầy niềm vui thú.

“Này, em hỏi anh đó...” Cô chơi cúc áo phái trên nhất áo sơ mi của anh, thoáng cái cởi bỏ, thoáng cái lại cài. "Lúc trước vì sao anh muốn kết hôn với Tôn Minh Lệ?”

Có phải là Tôn Minh Lệ đối với anh có trình độ hấp dẫn nào đó? Cô không tự chủ bĩu môi dưới.

“Khách sạn Hans ở Ngân Xuyên bắt đầu khởi công xây dựng thì anh ở đó một tháng để thăm dò, cảm thấy trong nội tâm trống trơn, như bớt vật gì đó; vừa vặn khi đó có người muốn giới thiệu Tôn Minh Lệ làm quen với anh, anh nghĩ thử kết hôn cũng không sao — dù sao đó là thiếu khuyết duy nhất của anh.” Anh vuốt khuôn mặt của cô, lúc này mới phát hiện nguyên lai khi đó anh thiếu khuyết là cảm giác tình người, trong nội tâm đương nhiên sẽ trống rỗng.

“Ý của em là, nguyên nhân anh lựa chọn Tôn Minh Lệ là cái gì?” Cô hỏi tới lần nữa, bởi vì này mới là chuyện cô muốn biết nhất a!

“Tập đoàn khai phá đất của Tôn thị quan hệ tốt đẹp với thương nhân giữa Đài Loan và Trung Quốc, quan hệ cũng rất mật thiết với tập đoàn 'Khách sạn Hans'.” Anh giải quyết việc chung nói: “Hơn nữa khi đó Tôn Minh Lệ còn thường tới phòng làm việc tìm anh, cảm giác giống như không sợ anh, cho nên thời gi¬an cứ định như vậy.”

"Đó, nguyên lai anh yêu mến phụ nữ tích cực một chút.” Cô mím môi, cảm giác trong nội tâm có chút không thích.

“Đúng vậy, như vậy ít phiền toái hơn.” Anh gật đầu.

“Anh còn dám nói tiếp” Tống Ẩn Nhi dở khóc dở cười liếc nhìn anh một cái, không khách khí dùng ngón tay dùng sức đâm anh, “Em là đang ghen a”

Thác Bạt Tư Công nắm tay cô lên, mày rậm không hiểu nhíu một cái.

“Vì cái gì ghen?” Anh không hiểu Log¬ic của cô.

“Bởi vì anh đã từng cho rằng một người phụ nữ khác thích hợp làm vợ của anh” Tống Ẩn Nhi tiến đến bên tai anh, cố ý rống to lên tiếng.

“Vì cái gì? Khi đó anh cho rằng thê tử và sự nghiệp đều đồng dạng, chỉ là phân phối cơ bản của đàn ông thành công.” Anh cầm bờ vai của cô, kéo cô về trước người, nghiêm trang nhìn cô.

“Ai, đàn ông đến từ Hoả tinh, phụ nữ tới từ Kim tinh, không hài lòng hơn nửa câu.” Tống Ẩn Nhi cố ý chuyển mắt, ánh mắt lại đột nhiên định ở ngăn tủ sau lưng anh.

Cô kinh nhảy người lên, dùng tốc độ của tàu bay lên không bay thẳng đến ngăn tủ phía trước.

“Đây là cái kia...” Tay cô run rẩy chỉ vào hộp bạc trong tủ chén.

“Đúng, đây là cái hộp bạc tám tầng nạm vàng.” Anh đi đến phía sau cô, từ phía sau cô ôm thân thể của cô, đem cằm đặt ở tóc của cô, thấp giọng nói: “Buổi sáng hôm nay mới từ Luân Đôn đưa tới.”

“Em có thể đụng không?” Thanh âm cô run rẩy hỏi thăm.

Thác Bạt Tư Công mở ngăn tủ ra, đem hộp bạc gi¬ao vào trong tay cô.

Tống Ẩn Nhi ôm bạc liêm hộp bạc, mở ra một tầng lại một tầng, tưởng tượng thấy rất nhiều năm trước, có một nữ tử vì nam nhân của cô để điểm tâm nhiều màu vào trong từng tầng.

Hôm nay cô cũng mang phần tâm ý này làm điểm tâm cho Thác Bạt Tư Công, nhưng cô may mắn hơn, Thác Bạt Tư Công hiện tại so với “Anh” trong mộng có nhiều vị người hơn.

Mà Thác Bạt Tư Công làm việc tuy bá đạo, nhưng anh kỳ thật tán thành cô có được sự nghiệp của mình, anh tìm đầu bếp chính của anh và Lâm thư kí giúp cô đặc huấn, bồi dưỡng cô sau này cùng anh khai phá kỹ năng nấu nguyên liệu mới cho "Nhà hàng M”, mời quản lí bộ kinh doanh cùng cô thảo luận phương án phổ biến "Bánh bao trắng Thiên Hương".

Anh dụng tâm với cô như thế, cô lại có thể nào không hảo hảo đáp lại?

“Bữa tối em làm một bữa tiệc lớn cho anh ăn” Cô ôm hộp bạc nói ra.

“Với anh mà nói, chỉ cần là em làm, cũng đều là tiệc lớn, không cần lại phiền toái.” Anh xoa xoa tóc của cô, biết rõ tâm ý của cô.

Cô gật gật đầu, vuốt ve hộp bạc trong tay, tò mò hỏi "Gần đây em còn có thể nằm mơ không?”

“Đây là biết rõ còn cố hỏi sao? Gần đây mỗi đêm anh đều có việc bận, mệt đến không còn khí lực nằm mơ.” Anh cười nhướng mày với cô.

“Cũng không phải em nháo anh, mỗi lần đều là anh nháo đến em không thể ngủ” Cô đỏ mặt, làm bộ muốn lấy hộp bạc đập anh, không nghĩ tới tay vừa trợt, hộp bạc từ trong tay cô trợt xuống —

Thác Bạt Tư Công biến sắc, vội vàng tiến lên đón, không ngờ vẫn là rơi xuống.

Pằng

Hộp bạc trong nháy mắt ném tới trên mặt đất, ba tầng cùng với nóc hạ xuống bốn phía, đánh nặng làm cho đường cong nguyên lai ưu nhã của hộp bạc thay đổi hình...

Hai đầu gối Tống Ẩn Nhi mềm nhũn, cả người quỳ rạp xuống đất.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, thực xin lỗi...” Cô đỏ mắt, nhặt về mỗi một bộ phận của hộp bạc, cố gắng muốn cho chúng nó khôi phục nguyên trạng.

Chỉ là, bên cạnh hộp bạc bị rớt dị dạng, ba tầng hộp không có cách nào ráp lại, chỉ có thể miễn cưỡng cong vẹo leo cùng một chỗ.

Thác Bạt Tư Công nhìn hộp bạc, bàn tay không khỏi nắm chặt. Đối với anh mà nói, hộp bạc này đại biểu ký ức kiếp trước của anh, rất nhiều đêm bị cảnh trong mơ bừng tỉnh, anh trông coi hộp bạc này, làm cho nhớ lại trong mộng nhắc nhở lấy anh, anh đã từng có được một người con gái xem anh như trân bảo.

“Đưa anh.”

Thác Bạt Tư Công từ trong tay cô cầm qua hộp bạc, tại xác định rốt cuộc không có cách nào khác khép lại, anh nhếch môi, ngực như là bị người hung hăng đánh một quyền.

Nếu như cảnh mộng của anh là thật, như vậy hộp bạc này từ lúc mấy trăm năm trước cũng đã cùng ở bên cạnh anh...

Ngón tay Thác Bạt Tư đâm vào bên cạnh hộp bạc, cảm giác như là mất đi một bộ phận của mình.

“Thực xin lỗi, em không phải cố ý làm rớt hư hộp bạc...” Tống Ẩn Nhi cắn môi, thật sự không biết mình luôn luôn khéo tay tại sao sơ ý chủ quan như vậy.

“Không cần giải thích.” Anh cắt đứt lời của cô, ngón tay vuốt ve chỗ biến hình của hộp bạc, mày kiếm nhíu lại.

“Em biết thợ kim hoàn tay nghề cao siêu, anh nhất định có thể hỗ trợ tu bổ tốt...”

“Không cần.” Thác Bạt Tư Công khàn giọng nói ra.

“Thực xin lỗi.” Cô giật nhẹ cánh tay của anh, hi vọng anh có thể liếc nhìn cô một cái.

Thác Bạt Tư Công không có nói tiếp, chỉ là đem ánh mắt yên lặng dừng lại trên hộp bạc.

Anh đương nhiên biết rõ cô không phải cố ý muốn làm rớt hư hộp bạc, chỉ là bây giờ anh còn đang điều chế tâm tình, thật sự không biết nên an ủi cô như thế nào.

Tống Ẩn Nhi nhìn tư thái anh ôm hộp bạc bảo vệ, cô cắn môi, ngực đột nhiên cứng lại.

Có thể anh quan tâm cho tới bây giờ chính là nữ tử trong mộng của anh hay không, cô chỉ là vật thay thế của "Cô"? Cho dù cô làm nhiều hơn nữa cho anh, thương anh sâu hơn, đúng là vẫn còn không địch lại ký ức của anh?

Tống Ẩn Nhi bật thốt lên hỏi: “Nếu như em không phải nữ tử trong mộng của anh, anh còn có thể quan tâm em giống như bây giờ sao?”

Thác Bạt Tư Công ngẩng đầu nhìn hướng cô, không rõ cô làm sao có thể hỏi loại vấn đề này — anh yêu cô, yêu cô bây giờ, mà không phải là cô gái trong mộng. Nhưng ràng buộc ở giữa bọn họ không giống với người bình thường, cô hẳn là rất rõ ràng mới đúng.

Tống Ẩn Nhi trừng mắt anh, ngực lập tức thắt lại, nước mắt lập tức tràn mi ra.

“Anh rất đáng giận” cô lui về phía sau một bước, nhéo cánh tay, bắt buộc chính mình không khóc.

Anh cau mày, không hiểu nhìn xem cô. "Người làm sai chính là em, vì cái gì nói anh đáng giận?”

“Đúng, tôi có sai chính là anh vì hộp bạc tức giận với tôi, tỏ vẻ anh là bởi vì trí nhớ của kiếp trước mới chấp nhất tôi như vậy, anh muốn căn bản không phải tôi, mà là người con gái cũng gọi là ‘Tống Ẩn Nhi’ khác, Tống Ẩn Nhi lại lui ra phía sau một bước, căm giận lau đi nước mắt trên mặt.

“Không đúng.” Anh chú ý tới khổ sở trên mặt cô, vội vàng giải thích: “Anh chú ý tới em, ngay từ đầu là bởi vì những cảnh trong mơ kia, nhưng về sau cũng không phải là như vậy...”

“ôia không tin anh.” Cô thấy tư thái anh ôm chặt hộp bạc, ngực bỗng dưng cứng lại, nước mắt tùy theo tràn mi ra. "Anh đi cưới hộp bạc của anh đi.”

Thác Bạt Tư Công nhìn xem bóng lưng của cô, thật sự là không biết tại sao cô phải cho là anh là vì "Tống Ẩn Nhi” khác mới yêu cô.

Trong mộng “Tống Ẩn Nhi” từng làm cho anh đau lòng, nhưng "Cô” giống như hộp bạc, cũng chỉ là môi giới để anh gặp được cô.

Cho nên, anh phá lệ quý trọng hộp bạc này có sai sao? Nếu không bởi vì nó, anh sẽ không có những giấc mộng quan hệ trí nhớ kia, sẽ không gặp phải cô, sẽ không có được tất cả hiện tại, sẽ không cảm giác mình như một người.

Đối với anh mà nói, người nữ là trân quý nhất trong sinh mệnh của anh.

Như vậy, anh vì cái gì tay ôm hộp bạc, lại tùy ý cô chạy ra nhà?

Sắc mặt Thác Bạt Tư Công trầm xuống, vội vàng buông hộp bạc, lao ra phòng khách theo.

Tống Ẩn Nhi lao ra phòng khách, một mực chạy đến bên cạnh cửa chính, dùng vân tay thông qua máy cảm thụ ở cửa chính, vọt tới trên đường cái, một đường chạy như điên về trước.

Gió lạnh hướng phía cô o o thổi, cô bỗng dưng đánh nhiều cái lạnh run, lúc này mới phát hiện mình tức đến quên cả mang áo khoác.

Thác Bạt Tư Công ở tại cái địa phương này, hộ gia đình khoảng cách gần nhất cũng phải mười phút, đương nhiên cũng không thể có xe taxi ẩn hiện. Nếu cô không đến nhà phía trước cầu viện, nếu không trở về nhấn chuông cửa, hoặc là — chờ anh đi ra tiếp cô trở về.

Nhưng, ngộ nhỡ cô đến nhà phía trước cầu viện, người ta sẽ nghĩ Thác Bạt Tư Công như thế nào? Dù sao bên cạnh anh từng có ghi lại vị hôn thê và thư kí tự sát....

Hàm răng cô run lên, nước mắt cũng đồng thời tràn mi ra.

“Đần chết lúc này còn thay anh suy nghĩ cái gì” Cô căm giận lau đi nước mắt, lần nữa mở bước chân ra bắt đầu chạy như điên về trước.

Chạy chạy sẽ không lạnh, nhiều nhất chạy 30 phút, tổng có thể tìm tới xe taxi đưa cô trở về tiệm của cô.

Tống Ẩn Nhi vừa chạy vừa thở gấp, quyết định cô thà rằng lạnh chết, cũng không cần đi cầu người đàn ông kia, cô mới mặc kệ cái gì kiếp trước kiếp nầy, cô chỉ biết là cảm giác bị xem thành vật thay thế rất kém.

Bà ngoại đã từng đã nói với cô, năm đó thầy tướng số đem tên của cô lấy là "Tống Ẩn Nhi” thì bà ngoại đã cảm thấy cô nhất định là người làm điểm tâm, bởi vì sách dạy nấu ăn tổ truyền có ghi lại, người lưu lại cách làm bánh bao trắng đúng là "Tống Ẩn Nhi”.

Lúc ấy cô chỉ xem những chuyện này là chuyện lạ mà nghe, nhưng bây giờ biết rõ —

Tất cả căn bản không phải trùng hợp

Ghê tởm hơn chính là, vì cái gì cô được người đàn ông kia yêu thật sâu là bởi vì trí nhớ kiếp trước, mà không phải bởi vì cô là Tống Ẩn Nhi này?

Rõ ràng cô yêu chính là anh bây giờ, nhưng anh đau lòng lại là anh khi lẻ loi một mình không biết đi thân cận người khác như thế nào...

Tống Ẩn Nhi chạy trốn mệt mỏi, sụt hai vai xuống, ôm chặt hai tay ngăn cản gió lạnh rét thấu xương.

“Mày rõ ràng ngốc đến cho là anh biết rõ người anh yêu là mày Tống Ẩn Nhi này, cũng không nhìn xem, trước khi anh còn chưa có gặp mày cũng đã mộng qua ‘Tống Ẩn Nhi’ bao nhiêu lần? Ngươi mới là bên thứ ba a” Tống Ẩn Nhi càng nghĩ càng khổ sở, nước mắt tách tách tách rơi xuống đất. "Mày xem ngay cả đuổi theo anh cũng không...”

“Ẩn Nhi, em ở đâu?” Sau lưng truyền đến tiếng kêu của Thác Bạt Tư Công.

Tính anh có lương tâm, còn biết phải đuổi theo, Tống Ẩn Nhi cắn môi, bước chân không tự chủ càng chạy càng chậm, nước mắt cũng chầm chậm dừng lại.

“Bên ngoài rất lạnh, tay chân em luôn lạnh như băng, còn không mau trở về”

Thanh âm kích động của Thác Bạt Tư Công vọng trên đường cái vắng vẻ, nghe có loại chấp nhất liều lĩnh muốn tìm được cô.

Lúc này biết nói lời dễ nghe rồi? Tống Ẩn Nhi không quay đầu lại, khóe môi dần dần giương lên.

“Ẩn Nhi”

Thác Bạt Tư Công bước xa một cái đuổi lên trước, bàn tay dùng lực một cái liền kéo cô vào trong ngực.

“Người con gái kia giống như hộp bạc, đều là trí nhớ quá khứ, đều là môi giới giúp anh tìm được em. Anh quan tâm không phải ‘cô’, người anh quan tâm là em. Là em khiến cho anh yêu mến cuộc sống, khiến cho anh cảm giác mình như một người, anh không thể không có em” anh cầm vai của cô, kích động nói ra. "Em hiểu không? Hiểu không?”

Tống Ẩn Nhi không có nói tiếp, cũng không có ngẩng đầu nhìn anh.

“Ẩn Nhi.” Thác Bạt Tư Công thử nâng khuôn mặt của cô lên, không ngờ lại sờ tới nước mắt, trong lòng của anh càng gấp, giọng cũng không khỏi thành lớn.

“Nếu như không có hộp bạc kia, anh sẽ không nằm mơ, sẽ không quen em, nhưng...” Anh thở dài, còn có vài phần tiếc nuối. "Nhưng, nếu như em bởi vậy cảm thấy không vui, như vậy em muốn xử lý nó như thế nào, anh cũng không có ý kiến, bây giờ chúng ta trở về ném anh đi...”

“Vừa rồi em không có nói muốn ném.” Tống Ẩn Nhi lấy tay lau nước mắt đi, lúc này mới chậm ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn anh.

Được rồi cô thừa nhận vừa rồi cô có chút quá mức kích động, nhưng, có người con gái nào có thể dễ dàng tha thứ vị hôn phu của mình quan tâm một người con gái khác hơn.

Mặc dù người con gái kia là kiếp trước của cô cũng không thể được

“Vậy em không tức giận sao?” Anh sốt ruột hỏi thăm.

“Ngu ngốc mới có thể tức giận với đại đầu gỗ.” Cô chu môi nói ra, trong nội tâm lại âm thầm mừng thầm —

Nếu như trong nội tâm cô còn có nghi hoặc gì, vừa rồi nghe anh nói những lời kia, cũng biết anh tuy yêu cô nhiệt liệt, nhưng đầu óc vẫn rất rõ ràng a

“Không cho phép rời đi anh.” Anh mở hai tay ra, dùng sức ôm cô.

“Anh thật xác định em quan trọng hơi hộp bạc?” Cô cố ý nhướng lông mày lên, đâm bả vai của anh hỏi.

“Xác định.” Anh đứng đắn gật đầu, thần sắc trịnh trọng giống như đang ký tên lên một hợp đồng vài tỷ. "Tuy hộp bạc cũng rất quan trọng, nhưng em quan trọng hơn.”

“Còn quan trọng hơn so với cô gái trong mộng của anh?” Cô làm nũng hỏi thăm, xấu muốn nghe kỹ lời của anh

“Cô đem em đến trước mặt của anh, nhưng cô không phải em, hỉ nộ ái ố của em sẽ tác động anh, anh...” Anh bưng lấy mặt của cô, cổ họng như bị người nhéo khàn khàn nói: “Anh không thể tưởng tượng cuộc sống không có em.”

Tống Ẩn Nhi ngửa đầu nhìn anh, nhìn xem ỷ lại cùng nhớ nhung trong mắt của anh đối với cô, cô thỏa mãn thở dài.

Cô ôm cổ của anh, kiễng mũi chân hôn xuống môi của anh.

“Anh căn bản không cần muốn, bởi vì em sẽ một mực ở bên cạnh anh...”

Lúc này, một thanh âm động cơ xe máy tăng tốc đột nhiên truyền đến từ xa đến gần, Thác Bạt Tư Công vì an toàn, lôi kéo cô nhìn rõ ràng hướng xe máy, để tránh bị đụng vào.

Bọn họ cùng đợi xe máy chạy qua bên cạnh bọn họ, nhưng xe máy vội vàng thẳng xắp xông về phía bọn họ, hoàn toàn không có tính toán thay đổi phương hướng.

Thác Bạt Tư Công lập tức đem Tống Ẩn Nhi che sau lưng.

Tống Ẩn Nhi hít vào một hơi, cũng lập tức thử muốn đẩy Thác Bạt Tư Công ra phía sau cô.

“Em không nên cử động” Thác Bạt Tư Công vừa phẫn nộ vừa sợ hãi trừng mắt xe máy, một mực đem cô bảo vệ ở sau người.

“Bỏ đi” Tống Ẩn Nhi hô to một tiếng.

Xe máy tăng tốc đi tới, bịch một tiếng đánh lên Thác Bạt Tư Công.

Thác Bạt Tư Công tại trong nháy mắt xe máy đụng vào liền bắt lấy cánh tay đối phương, cũng quẳng đối phương xuống xe.

Chỉ là, anh vẫn không địch lại xung lượng xe máy, cả người bị đánh bay ra ngoài, nặng nề ném tới trên mặt đất.

Tuy Thác Bạt Tư Công đã làm tốt chuẩn bị tâm lý, cũng lựa chọn dùng phương thức chạm đất bảo vệ mình nhất, nhưng đầu bên phải vẫn nặng nề mà đụng vào trên mặt đất.

Tống Ẩn Nhi vọt tới bên người Thác Bạt Tư Công, phát hiện kỵ sĩ xe máy bị anh đẩy ngã trên mặt đất, đang lung la lung lay chuẩn bị đứng người lên.

Cô tiến lên ngăn cản đối phương lên xe máy.

“Tránh ra” kỵ sĩ xe máy một cước đạp vào bụng của cô.

Tống Ẩn Nhi đau đến cả người té trên mặt đất, chỉ có thể trơ mắt nhìn xe máy nghênh ngang rời đi.

“Ngươi sẽ có báo ứng ” cô hướng phía đối phương rống to lên, ôm bụng xông về bên người Thác Bạt Tư Công.

Thác Bạt Tư Công ngậm miệng, vết thương ồ ồ chảy ra máu tươi.

Cô dùng tay áo ngăn chận vết thương của anh, cố gắng muốn giúp anh cầm máu, nhưng máu tươi chảy ra của anh không có chút nào hòa hoãn xu thế, làm cho cô gấp đến độ không biết như thế nào cho phải.

Lần đầu tiên trong đời, cô oán hận thói quen không mang theo điện thoại của mình, cô thậm chí cảm thấy lúc trước tại sao cô phải cự tuyệt để cho bảo vệ của cô đi theo cô hai mươi bốn tiếng đồng hồ một ngày, mà là lựa chọn phương thức khi cô chuẩn bị phải rời khỏi nhà thì mới gọi điện thoại cho bọn họ tới.

Mà khi cô thu được tin nhắn "Thác Bạt Tư Công, đáng chết” thì không nên bởi vì sợ anh bất an mà giấu diếm.

Bết bát hơn chính là, cô làm gì giận dỗi với anh nếu như cô không lao ra cửa nhà, anh sẽ không việc gì...

“Anh khoẻ khoẻ, nhất định phải khoẻ khoẻ.” Cô thử muốn nâng anh lên đi cầu cứu, hết lần này tới lần khác vết thương của anh là ở đầu, cô sợ anh có chấn động não, căn bản không dám tùy tiện di động anh.

“Anh chờ em, em đi về nhà gọi điện thoại cho xe cứu thương, còn có La Luân và Lâm thư kí, chúng ta lập tức tới cứu anh...” Cô ôm mặt của anh, khóc nói ra: “Anh phải chống đỡ, nhất định phải chống đỡ, có nghe hay không...”

Con đường phía trước lại lần nữa truyền đến thanh âm bánh xe chạy tới.

Tống Ẩn Nhi nhảy người lên dùng sức huơ hai tay, nhưng cô đột nhiên lại sợ hãi, nếu như đây cũng là đối phương phái tới làm hại anh?

Cô cắn môi, dứt khoát quỳ gối bên cạnh Thác Bạt Tư Công, cúi đầu cầu nguyện —

“Lão thiên gia, người ngàn vạn phải phù hộ anh bình an vô sự, anh cố gắng như vậy, trợ giúp nhiều người như vậy, người khác thật sự rất tốt, rất tốt nếu như người trợ giúp anh, anh khẳng định có thể làm tiếp càng nhiều chuyện tốt...”

Xe màu đen tại đường xe chạy đối diện ngừng lại.

“Tống tiểu thư, sao ngươi ở...” La Luân từ ghế lái vọt ra, lập tức lướt qua đường xe chạy vọt tới bên bọn họ. "Thác Bạt tiên sinh làm sao vậy?”

Tống Ẩn Nhi chứng kiến La Luân, oa một tiếng khóc lớn ra.

“Gọi điện thoại cho xe cứu thương.” Cô khóc nói ra.

La Luân lấy điện thoại di động ra kêu xe cứu thương, cũng hỏi tinh tường phương thức cấp cứu xử lý, lập tức từ trên xe lấy ra hộp cấp cứu đến tiến hành cấp cứu.

Mà Tống Ẩn Nhi quỳ gối bên người Thác Bạt Tư Công, nắm tay của anh thật chặc, không hề chớp mắt nhìn anh hôn mê bất tỉnh.

Chỉ cần anh có thể bình an, dù là muốn cô giảm thọ cho anh, cô cũng nguyện ý a...


Ý Kiến

hay quá hay quá!! Thích quá đi, nhóm dịch ơi hoạt động đều đều nhaz, cho mỗi ngày đều có truyện đọc nhaz
jklasjdakldjd

truyện hay quá.Bạn cho truyện ra lò nhanh nhé!
le manh hung

1 ngày ra bn chap v
lecongtruong truong

thời gian ra truyện ko đồng nhất, nếu chậm tg có thể đăng thêm vào hôm sau k? cốt bạn đã có rồi chỉ là đánh ra văn bản thôi. mình rất chờ.
nguyễn triệu vĩ

đọc đi đọc lại vẫn hay
Nguyen Van Chinh

Truyen thi hay mau ra chuong moi di tac gia. Doc ngat quang nhu the nay mat hay, co khi quyen ca cot chuyen rui moi dang chuong moi.
nguyễn linh

Sao chưa có chương mới nữa vậy tác giả? Em đợi lâu lắm rồi đó
Nguyen Thi Hoai My

đăng nhanh lên đi bạn ơi, truyện ra chậm thế
phan duy tam

ad nhanh nhanh đi ạ chuyen hay qua. thanks
GOLD

Con nua ko vay ad , Cau xin rep cmt
huynhdaitai

Loading...

Đọc Tiếp Chương 22: Chương 10

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đào Hôn Tám Trăm Năm Chương 21: Chương 9