Truyện Đào Hôn Tám Trăm Năm

Chương 19: Chương 7

Tác giả Dư Uyển Uyển

Cứ như vậy, sau hôm Tống Ẩn Nhi đi thăm hết một trăm lẻ tám tháp nổi tiếng ở Ngân Xuyên, Thác Bạt Tư Công liền bảo La Luân tiễn cô đến sân bay, cùng cô lên máy bay, thẳng đến cô chuyển máy bay trở lại Đài Loan, anh đều thủy chung ở bên người cô.

Sau khi Tống Ẩn Nhi trở lại Đài Loan, không giống lời của Thác Bạt Tư Công đến nhà của anh ở, mà là bảo La Luân đưa về nhà trước.

Cô đơn giản nói ẹ và anh trai tin tức cô kết hôn với Thác Bạt Tư Công, sau khi bọn họ nghe được quả thực vui ngất trời, lao nói sự nghiệp của Thác Bạt Tư Công có bao nhiêu kinh người, Tống gia bọn họ muốn phát đạt chính là phải dựa vào con rùa vàng như vậy.

“Con không muốn biết anh ta có bao nhiêu tiền.” Tống Ẩn Nhi cắt đứt lời của bọn họ, cau mày nói ra: “Con muốn hỏi về chuyện tự sát của vị hôn thê tiền nhiệm còn có thư kí tiền nhiệm của anh ta.Hai người ngay cả nhà hàng của anh ta trên thế giới có bao nhiêu chi nhánh đều rõ ràng, loại chuyện này không có khả năng không biết.”

Tống Lập anh trai Tống Ẩn Nhi trầm mặc vài giây đồng hồ sau, chầm chậm nói: “Em không thích nghe người khác nói gì khắc thê, hung thủ giết người, hai người đều trùng hợp tự sát a! Nhất định là bọn họ bạc mệnh, không có cách nào khác ở bên người Thác Bạt tiên sinh, không giống em xem xét có phúc khí, mẹ nói em vừa ra đời thì có thầy bói nói em là người đại phú đại đắt tiền, xa hoa.”

“Cho nên, vị hôn thê và thư kí của anh ta thật sự đều là tự sát mà chết?” Tống Ẩn Nhi híp mắt, hằn hộc hỏi thăm: “Hai người nói rõ ràng cho con, con phải chuẩn bị tâm lý, mới có thể ngồi vững vị trí này.”

Tống Lập và mẹ Cổ Thu Hà nhìn nhau, lại trầm mặc lần nữa.

“Không nói, con rời đi.” Mí mắt Tống Ẩn Nhi nhảy xuống.

“Đúng vậy, thời gi¬an hai người bọn họ tự sát chỉ thua kém hơn một tháng.” Tống Lập nói ra.

Tống Ẩn Nhi thở hốc vì kinh ngạc, toàn thân nổi lên trận trận da gà. Vì cái gì bên người Thác Bạt Tư Công, luôn sẽ có nhiều chuyện tình không tầm thường như vậy?

Cô cắn môi, biết chuyện tình mình sợ nhất thật ra là —

Cô không thể hoàn toàn tin tưởng Thác Bạt Tư Công.

“Này, này... Em sẽ không muốn hối hôn chứ?” Tống Lập đẩy cô.

Tống Ẩn Nhi hung hăng trừng anh trai, chỉ cảm thấy trái tim băng giá — đây là người nhà của cô, mặc dù sự tình đều đặt tại trước mặt, mẹ và anh trai vẫn không nghĩ tới an nguy của cô!

Nếu như cô thật sự cũng chết bỏ mạng, bọn họ cũng chỉ vội vã cầu lấy tổn thất đền bù!

“Ẩn Nhi, vậy nhất định chỉ là hiểu lầm, nói không chừng là có người muốn hãm hại con rể tương lai.” Cổ Thu Hà ôn tồn lôi kéo tay con gái nói ra: “Trong báo cáo còn nói vị hôn thê trước của anh ta có qua lại trong việc làm ăn... Còn có a, con rể tương lai tuyệt đối không phải loại người trêu hoa ghẹo nguyệt, điểm ấy mẹ đều giúp con điều tra rõ ràng...”

Tống Ẩn Nhi không biết mẹ còn nói cái gì, nhưng cô thật sự không có cách nào khác nghe nữa.

Cô cau mày thấp giọng nói ra: “Đủ, con muốn thanh tĩnh.”

“Em không có việc gì chứ! Bằng không, nếu như em sợ anh ta..., chúng ta cũng có thể ở chung với hai người...” Tống Lập thử hỏi thăm.

“Hai người dám tới, con lập tức ly hôn.” Trong mắt Tống Ẩn Nhi bốc hỏa, chém đinh chặt sắt nói.

“Gần đây mẹ quen một thầy tướng số giỏi, còn xem tới được kiếp trước kiếp này, ông ta nói con và Thác Bạt tiên sinh kiếp trước sớm có túc duyên (nhân duyên chưa hết)...”

“Đại sư có nói vẫn mệnh của anh và mẹ về sau không?” Cô không khách khí cắt đứt lời của anh trai.

“Nói chúng ta phú quý cả đời, còn nói sự nghiệp hiện tại của anh sẽ có tiến triển.” Tống Lập đắc ý vừa cười vừa nói.

“Vậy chúc mừng anh! Bởi vì điều kiện em kết hôn chính là muốn ký hiệp ước nợ nận sau này của mẹ và anh không có liên quan với em, em cũng sẽ không cung ứng cho hai người một khối tiền nào nữa.” Cô lạnh lùng nhìn sắc mặt Tống Lập tức lên biến đổi.

“Mẹ nó, mày nói lời gì! Nếu không có chúng ta, mày làm sao gặp được Thác Bạt tiên sinh?” Tống Lập vỗ bàn nói ra.

“Đi chết đi đại đầu quỷ, anh làm cướp còn dám hô bắt trộm!” Tống Ẩn Nhi phát hỏa, vỗ bàn so với Tống Lập còn mạnh hơn. "Anh cho rằng lão nương muốn gả sao? Nếu không biết rõ anh trong vòng nửa năm nhất định không ra được ba trăm ngàn, Thác Bạt Tư Công sẽ tống anh vào lao, sao em phải hy sinh? Còn có, hai người đừng nghĩ dính bất luận chỗ tốt gì của Thác Bạt Tư Công, về sau anh ta cũng không hi vọng em và hai người còn có tiếp xúc.”

“Anh ta dám ngăn cản em tiếp xúc với chúng ta!” Tống Lập phẫn nộ dùng chân đạp bay một cái ghế. "Anh ta đừng đến Đài Loan, bằng không, tao liền gọi anh em đi canh anh...”

Cổ Thu Hà vội vàng tiến lên trấn an con trai. "Không có việc gì rồi, chúng ta tìm cơ hội lại cùng Thác Bạt tiên sinh...”

“Anh ta sẽ không để ý anh, em cũng vậy!”

Tống Ẩn Nhi trừng bọn họ, nổi trận lôi đình lao ra cửa nhà, mang theo hành lý cô còn chưa đóng gói xông ra bên ngoài.

Mới vọt tới trước cửa, cô liền phát hiện La Luân cư nhiên còn chờ ở cửa ra vào nhà cô.

“Sao anh còn ở nơi này?” Cô nắm chặt nắm tay hỏi.

“Thác Bạt tiên sinh nói tiểu thư cuối cùng có thể quyết định phải đến chỗ của tiên sinh, cho nên muốn tôi ở chỗ này chờ.” La Luân lễ phép nói.

Tống Ẩn Nhi hơi nhếch môi, có loại cảm giác thẹn việc xấu trong nhà đều bị người nhìn thấu.

“Ẩn Nhi...” Cổ Thu Hà đuổi tới cửa ra vào, con mắt lập tức sáng ngời. "Xe thật cao cấp! Thác Bạt tiên sinh tới rồi sao?”

Tống Ẩn Nhi nhìn lại, mẹ và anh trai rõ ràng đuổi tới, hơn nữa hàng xóm cũng bắt đầu chú ý bọn họ.

“Đi mau.” Tống Ẩn Nhi nháy mắt với La Luân, lập tức tiến vào chỗ ngồi phía sau xe.

Xe ở một giây cô đóng cửa kia, bắt đầu chạy nhanh về phía trước.

Tống Ẩn Nhi quay đầu lại nhìn mẹ và anh trai còn đang đuổi theo xe, đau lòng nhận rõ bọn họ đã hết thuốc chữa!

Đợi cô ngày nào đó tu dưỡng tốt một chút, lại đến cảm hóa bọn họ, hiện tại cô chỉ muốn mạnh nói tục với bọn họ!

“Ngài muốn tới nhà Thác Bạt tiên sinh sao?”

“Hình như cũng chỉ có thể như vậy.”

Trước mắt đã không có đường lui rồi, mà cô đã quyết định trước gả cho Thác Bạt Tư Công, hiện tại chuyển vào trong nhà của anh, trong thời gi¬an ngắn nhất rõ ràng tất cả chuyện của anh, cũng là chuyện rất bình thường.

Huống hồ, trong nội tâm cô có sợ hãi, mà cô không muốn làm cho loại sợ hãi này chặn ngang giữa hôn nhân của bọn họ.

Cho nên cô sẽ ở trước mặt Thác Bạt Tư Công, đem chuyện tự sát của vị hôn thê trước và thư kí trước của anh hỏi thăm rõ ràng.

Khi La Luân đem Tống Ẩn Nhi đưa đến khu biệt thự cao cấp rời xa nội thành của Thác Bạt Tư Công thì cô thật sự sợ hãi kêu lên một tiếng.

Vì trang trí chỗ này, so với khu nhà cao cấp ở Ngân Xuyên cô từng ở và ‘phòng cho tổng thống’ của anh, quả thực đồng dạng.

Trong nhà đều trắng như tuyết, cột trụ La Mã trước hành lang, trần nhà phòng khách và vị trí các phòng, không có chỗ nào mà không phải là bộ dáng cô đã từng thấy.

“Trang trí ở đây vì cái gì giống với phòng trong khách sạn của anh?” Cô không hiểu hỏi La Luân.

“Công việc của Thác Bạt tiên sinh khiến cho anh cần chạy ở các nơi thế giới, anh không thích một mực thích ứng hoàn cảnh mới, cho nên, mỗi lần lại mua nhà ngay tại chỗ, bình thường bày biện thành giống nhau.”

Tống Ẩn Nhi trừng lớn mắt, không thể tin nói: “Anh nói đùa sao?! Nhà ở các nơi trên thế giới của anh ta đều giống nhau?”

“Đúng.”

Tống Ẩn Nhi nhăn lông mày lại, lần thứ N phát hiện Thác Bạt Tư Công quả nhiên không phải người bình thường, mà ngay cả phương thức sống cũng khác nhau rất lớn với người thường, cảm giác chính là quái gở.

"Vì cái gì khách sạn cũng trang hoàng như vậy?”

“Chủ ‘Khách sạn Hans’ cho Thác Bạt tiên sinh cổ phần công ty, còn cho anh một gian phòng riêng ở mỗi khách sạn.”

Nghe chính là người có tiền quái dị rồi. Tống Ẩn Nhi nuốt vào những lời này, theo vị trí trong trí nhớ cô, đi về hướng phòng bếp.

Hành lang màu trắng thật dài làm cho cô ngay cả hô hấp đều cảm thấy có hồi âm, cô quay đầu lại cười chế tạo hồi âm nói ra: “La Luân, kế bên này có siêu thị hay không, mang ta đi mua nguyên liệu nấu ăn đi mua nguyên liệu nấu ăn mua nguyên liệu nấu ăn...”

La Luân thiếu chút nữa bật cười, vội vàng khôi phục bộ dạng nghiêm trang nói ra: “Ngài đang bay trên máy bay thì Thác Bạt tiên sinh cũng đã phái người đưa tới một ít nguyên liệu nấu ăn. Ngài xem còn có cái gì không đủ hay không, ta lại đưa ngài đi mua.”

“Hiệu suất của anh ta có thể thật tốt quá hay không...” Tống Ẩn Nhi vừa nói vừa đi vào phòng bếp, mở ra ngăn tủ và tủ lạnh —

Mẹ ơi! Cái này, cái này, cái này... Rõ ràng chính là trận chiến của công ty bách hóa siêu thị cao cấp mới có a!

Từ hoa lâm chi cao cấp đến dầu ô liu Italy, từ rưỡu Nhật Bản đến dầu của tiệm nổi danh ở Đài Loan... Càng đừng nói những loại gạo Việt Quang kia, mỳ Ý, cùng với gạo nếp, mè... Tây Loa cô quen dùng để làm bánh bao trắng, thật là nhiều thực phẩm.

“Trời ạ, anh còn có chuyện gì không có nghĩ đến?” Cô nhịn không được lên tiếng kinh hô.

“Không nhiều, bởi vì Thác Bạt tiên sinh mời đầu bếp chính chọn nguyên liệu cho ngài.”

“Hi vọng sau này tôi sẽ không bị truyền thông ghi thành chim sẻ bay lên đầu cành làm phượng hoàng gì, bởi vì anh thật sự rất khoa trương.” Cô lấy nguyên liệu để trên bàn bếp ra, trong lúc đó lại xông về phía trước tủ bát, kéo ra toàn bộ khoảng hai mươi cửa tủ, “Anh ấy sẽ không phải ngay cả dụng cụ để tôi làm bánh bao trắng cũng đều...”

Quả nhiên, tất cả công cụ cô dùng làm bánh bao như lồng hấp đều đặt ở trong tủ chén.

Cô thở hốc vì kinh ngạc, bật thốt lên hỏi: “Hiệu suất làm việc của anh ấy vốn là nhanh đến hù chết người như vậy sao?”

La Luân gật đầu. "Bởi vì anh ấy không thích đợi.”

Tống Ẩn Nhi gật gật đầu, bây giờ đối với chuyện Thác Bạt Tư Công đột nhiên hạ quyết định muốn lấy cô đã không còn quá mức kinh ngạc.

“Anh biết lúc nào anh ấy sẽ đến Đài Loan chứ?” Cô xem đồng hồ báo thức, nhớ rõ anh nói sau đó anh phải trở về đến Đài Loan.

“Hẳn là hơn tám giờ tối sẽ đến.”

Trực giác Thác Bạt Tư Công sẽ thích cô xuống bếp vì anh, huống hồ cô còn hứa hẹn dùng nguyên liệu anh chuẩn bị. Vì vậy, cô đi đến trước tủ lạnh, rất nhanh nghĩ ra món ăn đêm nay.

“Anh đi theo anh ấy đã bao lâu?” Cô hỏi thăm giống như nói chuyện phiếm.

“Mười năm.”

“Vậy anh đã gặp qua vị hôn thê trước và thư kí trước của anh ấy chứ?” Cô lấy rau cải trắng ra, củ cải trắng hồng, đậu nành nghiền và bắp, chuẩn bị nấu một nồi canh chay.

“Gặp qua.” La Luân kéo kéo cổ áo, biểu lộ đột nhiên mất tự nhiên.

“Sao các cô ấy có thể đều tự sát?” Tống Ẩn Nhi quyết định truy hỏi kỹ càng sự việc.

“Chuyện này tôi thật sự không biết rõ tình hình, nhưng, tôi tin tưởng Thác Bạt tiên sinh không liên quan đến chuyện các cô ấy chết, lúc đó anh ấy đều ở bên ngoài xử lý công việc.” La Luân nghiêm túc nói ra.

“Anh ấy và bọn họ làm sao quen nhau?”

“Vị hôn thê của Thác Bạt tiên sinh - Tôn Minh Lệ tiểu thư là con gái út của đại cổ đông khai phá công ty ‘Khách sạn Hans’ ở Đài Loan, về phần Liễu Phân - Liễu thư kí thì theo Thác Bạt tiên sinh năm năm.”

Tống Ẩn Nhi vừa nghe, lông mày chưa giãn ra lại nhăn lại.

“Anh ta quan hệ với các cô ấy ra sao?” Tay của cô thấm trong nước rửa rau, đột nhiên cảm thấy có chút lạnh.

“Nói thực ra, ngoại trừ ngài ra, Thác Bạt tiên sinh không phải người thích thân cận với người khác.”

Tống Ẩn Nhi gật đầu, bởi vì chuyện này rõ ràng chỉ cần là người có mắt đều nhìn ra được.

“Tôn tiểu thư ngẫu nhiên sẽ tới văn phòng của Thác Bạt tiên sinh tìm ngài ấy, thoạt nhìn không có dị trạng gì: mà Liễu thư ký chính là Liễu thư ký, tôi thật sự là không nghĩ ra tại sao cô ta phải làm chuyện điên rồ, bình thường cô ấy là người rất tỉnh táo.” La Luân nhìn Tống Ẩn Nhi mặt mũi tràn đầy buồn rầu, quyết định giúp cô một phen. "Kỳ thật, Thác Bạt tiên sinh là người tốt, anh trợ giúp rất nhiều hài tử mồ côi. Nếu như bên trong có nhân tài vĩ đại, anh cũng sẽ tài trợ toàn bộ học phí, sau đó kéo dài cho đến khi vào trong tập đoàn khách sạn làm việc.”

Tống Ẩn Nhi gật đầu, nhớ tới những ảnh chụp hài tử anh dán trong phòng, cô cúi đầu khẽ thở dài.

Nếu như bỏ chuyện vị hôn thê và thư kí chết cùng những cảnh trong mơ kiếp trước ra, Thác Bạt Tư Công làm cho cô cảm thấy anh là một người đàn ông rất muốn có được.

Tống Ẩn Nhi cắt xong nguyên liệu nấu canh, lập tức lại đến trước tủ bát tìm bảo, quyết định đêm nay nên vì anh chuẩn bị bữa ăn rất có cảm giác gia đình.

Hướng về tâm ý yên lặng làm việc thiện của anh, cô đối với anh, nên ít gánh một ít tâm, dùng nhiều một ít tâm (nghĩ ít chuyện chết, lo cho ca nhiều hơn =] ] )

Cô thậm chí nguyện ý tin tưởng hai người phụ nữ kia tự sát không quan hệ với anh — nếu như anh nguyện ý bày tỏ, để cho cô biết rõ chuyện đã xảy ra lúc ấy...

Thác Bạt Tư Công lái xe về đến nhà, vội vã muốn nhanh chóng gặp Tống Ẩn Nhi —

Căn cứ La Luân hồi báo, cả ngày đến đêm cô đều đợi ở trong phòng bếp.

Anh vội vã gặp cô, nhất là sau khi sáng nay nghe phần phiên dịch sơ bộ khế ước Tây Hạ và xem xét.

Phần khế ước hẳn là phần huyết thư, người thề là Thác Bạt Tư Công, mà anh thề đời đời kiếp kiếp, hi vọng tới gần người con gái là Tống Ẩn Nhi!

Một phần khế ước tám trăm năm trước lại tương xứng cùng tên của hai người bọn họ, việc này đã không thể dùng trùng hợp để hình dung.

Anh tin tưởng anh và cô chính là Thác Bạt Tư Công và Tống Ẩn Nhi chuyển thế!

Nhưng, nếu như anh tin tưởng phần văn kiện..., đại biểu những văn tự trên khế ước là sự thật, trong khế ước viết —

“Thác Bạt Tư Công” nguyện ý cắt lấy một trăm lẻ tám miếng thịt trên người, bồi thêm một nửa dương thọ, liền có thể tại đời đời kiếp kiếp tìm kiếm được "Tống Ẩn Nhi”... (#Ami: Lời thế này... quá mức cảm động =.=")

Nguyện ý hy sinh một nửa tuổi thọ!

Một hồi đau đớn hiện lên bộ não của anh, Thác Bạt Tư Công đạp xuống chân ga, chỉ muốn nhanh chóng về đến nhà.

Anh cắt đường xe chạy, nhìn thoáng qua kính chiếu hậu, lại phát hiện có một chiếc xe thủy chung bảo trì tại khoảng cách nhất định.

Năm phút đồng hồ trước anh đang chờ đợi đèn xanh đèn đỏ cũng đã gặp chiếc xe kia.

Thác Bạt Tư Công đạp xuống chân ga, xe thể thao màu đen như báo xông về phía trước, xa xa không hề để tâm đối phương.

Thân là người cố vấn đặc biệt về "Ăn uống” của "Khách sạn Hans” có thể chọn lựa địa điểm khách sạn tọa lạc, đây không phải lần đầu tiên anh bị người theo dõi.

Phóng viên hiếu kỳ cùng với địch thủ trên thương trường của anh, có khi tổng hội phái ra tai mắt đến tìm hiểu, hết lần này tới lần khác anh cơ hồ cũng không công khai tiếp xúc với người, bởi vậy những người này hơn phân nửa sẽ không công mà phản.

Anh xem xét kính chiếu hậu, hài lòng phát hiện chiếc xe kia đã biến thành một cái điểm nhỏ; trong lúc đó, một đạo ánh sáng màu đỏ hiện lên mắt của anh, anh bỗng dưng ngẩng đầu nhìn lên —

Một cỗ xe màu đỏ có rèm che đang nghịch hướng đánh tới phía trước mặt anh.

Phía sau lưng Thác Bạt Tư Công bỗng dưng tuôn ra mồ hôi lạnh.

Vì có thể tìm tới "Tống Ẩn Nhi”, “Thác Bạt Tư Công” nguyện ý hy sinh một nửa dương thọ...

Trong đầu của anh hiện lên phần chữ trên khế ước máu thì hai tay đã theo bản năng nắm chặt tay lái, đạp xuống chân ga, thân thể cùng xe hợp làm một thể, làm cho xe gia tốc đến một trăm, chỉ cần sáu giây hiệu năng cao, trợ giúp anh rời xa tất cả.

Anh mới vừa tìm được Tống Ẩn Nhi, tuyệt không có thể chết đi ở lúc này!

Phanh!

Cỗ xe đụng vào đèn đường bên đường, phát ra tiếng va chạm kịch liệt...

Phòng bếp to cực kỳ của Thác Bạt Tư Công hiện tại trải qua vài tiếng đồng hồ có tiềng nồi niu, mùi trong trẻo nhưng lạnh lùng trong không trung do không có người biến thành hương khí mỹ thực ấm áp.

Tống Ẩn Nhi đứng ở trước bàn dài làm việc trong phòng bếp, lớn tiếng hỏi: “Ăn ngon không?”

La Luân chậm rãi nhét vào miệng, chỉ liều mình gật đầu, căn bản không rảnh nói chuyện.

Anh không thích ăn gì ngoài bữa chính, nhưng món ăn Tống tiểu thư làm không dầu không ngán. Mĩ vị giòn xốp, một mình anh đã lấy mất ba khối lớn.

“Ha ha! Tôi biết rõ tôi là thiên tài! Năm đầu tiểu học tôi đi theo bà nội học nhào bột thì bà nói tôi có trời cho, như đã làm bánh ngọt mấy đồi rồi.” Tống Ẩn Nhi dương dương đắc ý nói, lại không tự chủ được nhìn thoáng qua đồng hồ báo thức.

Tám giờ, hẳn là sắp đến.

La Luân nuốt xuống một ngụm thức ăn cuối cùng thỏa mãn nói: “Thật sự ăn rất ngon.”

“Chắc hẳn thật là cực kỳ mỹ vị, nếu không cậu ngay cả tôi vào cửa cũng không phát hiện, sau này như thế nào bảo vệ an toàn của tôi?” Giọng nam lạnh lùng từ cửa phòng bếp truyền đến.

Tống Ẩn Nhi bỗng dưng ngẩng đầu, vừa nhìn thấy Thác Bạt Tư Công mặc áo len ngoài màu đen, thân thể liền có ý thức bay vọt tới.

“Anh đã trở lại!” Cô vừa cười vừa nói.

Thác Bạt Tư Công bởi vì mừng rỡ rõ ràng trong mắt cô mà mềm hoá đường cong nghiêm túc trên mặt.

“Cực kỳ có lỗi, tôi không nên bởi vì là ở trong nhà ngài mà thư giãn phòng bị.” La Luân khom người chào Thác Bạt Tư Công. "Xin ngài xử trí việc này.”

Thác Bạt Tư Công bởi vì món ăn trên bàn bị ăn đi một phần tư, nghiêm sắc trên mặt càng thâm.

Làm cái quỷ gì! Anh vừa rồi thiếu chút nữa bị xe đụng, nếu không phải chiếc xe đỏ tự đụng vào cột điện, hiện tại có lẽ anh đang nằm trong bệnh viện.

Anh vì không cho cô lo lắng, cho nên mới không để Lâm thư ký đang ở cục cảnh sát xử lý hạng mục tai nạn xe cộ thông bảo bọn họ. Ai biết hộ vệ kiêm lái xe của anh - La Luân, lúc này lại ngồi ở trong phòng bếp an ổn hưởng dụng điểm tâm —

Điểm tâm cô làm!

Mà anh còn chưa có nếm qua món Tống Ẩn Nhi làm đó!

“Không nghiêm trọng như vậy a, là em gọi anh ấy đến ăn thử.” Tống Ẩn Nhi nhìn sắc mặt khó coi của Thác Bạt Tư Công, giật cánh tay của anh.

Mới ở chung nhau bao lâu, cô đã biện hộ giúp La Luân? Thác Bạt Tư Công phụng phịu, xoay người liền đi ra ngoài phòng bếp.

“Đợi chút, còn chưa có nếm qua đồ ăn không cho phép đi!” Tống Ẩn Nhi giữ chặt tay của anh, kéo anh về bàn ăn. "Em đặc biệt giúp anh chuẩn bị một bàn ăn, mà ngay cả bánh bao trắng cũng làm cho anh, không chuẩn đi!”

Thác Bạt Tư Công được tôn sùng ngồi vào ghế dựa trước bàn cơm, tâm tình cũng trở nên tốt hơn.

“Vừa rồi có chuyện, cậu lập tức bảo toàn liên lạc với bên này.” Thác Bạt Tư Công nhìn La Luân, lại rủ tầm mắt xuống.

“Vâng!” La Luân vừa nghe, thần sắc lập tức nghiêm túc lên, đi nhanh ra ngoài.

Tống Ẩn Nhi nhìn bộ dáng nghiêm túc của La Luân, cô lo lắng nhìn về phía Thác Bạt Tư Công.

“Có chuyện gì?” Cô bật thốt lên hỏi xong rồi, lúng túng nhún vai. "Thật có lỗi, bản thân trời sinh gà mẹ, anh có thể không cần phải nói.”

“Vừa rồi có xe cố gắng đụng anh.” Anh nhìn chằm chằm vào mắt của cô, trong đầu hiện lại phần khế ước cổ xưa.

“Không có sao chứ?” Tống Ẩn Nhi thở hốc vì kinh ngạc, cầm chặt bờ vai của anh, lập tức bắt đầu muốn kiểm tra toàn thân của anh. "Có bị thương ở đâu hay không? Có đụng vào đầu hay không? Có muốn em cùng anh đến bệnh viện kiểm tra hay không?”

“Anh không sao.” Anh nhìn qua gương mặt trong nháy mắt không có chút máu của cô, bàn tay lạnh như băng một mực cầm tay của cô. "Bất quá, còn kém một giây đồng hồ, anh có thể đã nằm ở trong bệnh viện, gặp chuyện không may chính là cỗ xe muốn đuổi theo đụng anh — tài xế tử vong tại chỗ kia mùi rượu toàn thân, cảnh sát sơ bộ phán định anh là say rượu.”

Tống Ẩn Nhi trừng mắt anh, thẳng đến khi cô phát hiện mình không thở nổi, cô mới biết được cô bị hù đến ngay cả hô hấp đều đã quên.

Cô bỗng dưng chui vào trong lòng của anh, níu chặt lấy áo sơ mi của anh, cố gắng nhịn xuống nước mắt muốn tràn mi ra, nhưng vẫn rơi lệ đầy mặt.

Anh thiếu một chút đã tử!

Cô thiếu một chút không còn gặp anh!

“Không cần phải... Không cần phải... Không cần phải...” Cô khóc nức nở mặt dán vào trước ngực của anh, rõ ràng cảm nhận được tim anh đập mãnh liệt đụng chạm lỗ tai của cô, nhưng cô vẫn không có cách nào khác mệnh lệnh mình không thương tâm.

Ngực như thủng một cái động lớn, đau đến cô càng không ngừng run rẩy. Cô không rõ phản ứng của mình vì cái gì kịch liệt như vậy, cô chỉ biết là cô chán ghét cảm giác như vậy, chỉ biết là cô sợ hãi cảm giác bất an khi ở trong lòng anh.

Không... Cô không muốn một mình...

Thác Bạt Tư Công nhìn qua Tống Ẩn Nhi cuộn trước ngực anh, khóc đến thảm, trong khoảng thời gi¬an ngắn, anh cũng không biết nên làm ra phản ứng nào.

Cô... Là đang lo lắng anh sao?

Anh cẩn thận vuốt đầu chôn ở trước ngực anh của cô, cảm giác động mạch cổ mình đang kích động nhúc nhích.

Cho tới bây giờ không có người để ý anh như vậy, cho tới bây giờ không có người nào khóc vì anh như vậy!

“Ngoan, anh không sao...” Anh nâng khuôn mặt của cô lên, bởi vì bộ dáng khóc đến thở không nổi của cô mà đau lòng không thôi.

Anh cúi thấp đầu hôn nước mắt trên mặt cô, đem mỗi khỏa nước mắt làm thành trân bảo tìm đến trong thân thể của anh.

Tống Ẩn Nhi nâng lên hai mắt đẫm lệ mông lung, nhìn trìu mến ở đáy mắt anh, cô cắn môi, dần dần ngưng lại nước mắt.

“Không cần phải để ý em... Em cũng không biết vì cái gì em muốn khóc thành như vậy...”

“Anh biết rõ.” Anh vuốt lệ trên mặt cô, lại nói: “Bởi vì em không muốn mất anh.”

Cô nhìn qua đôi môi run rẩy của anh, lại tựa vào trong ngực của anh lần nữa.

Đúng a! Cô không muốn mất đi anh, không muốn người đàn ông chỉ biết làm việc, còn không biết cái gì gọi là gia đình, cứ như vậy rời khỏi thế giới này.

Tống Ẩn Nhi theo nhịp tim đập của anh, chậm rãi bình ổn hô hấp.

Cô để ý nguyên nhân vị hôn thê và thư ký của anh tự sát, nhưng nghĩ khách quan những chuyện đó, bây giờ cô có thể ở bên cạnh anh, mới là chuyện quan trọng nhất.

“Em không sao.” Cô cố gắng trợn to mắt khóc sưng, cười với anh. "Quan trọng nhất là anh không có việc gì rồi, trước kia lúc em sợ hãi, bà ngoại em nói, ăn cái bánh bao trắng an ủi liền bình an. Vừa rồi em chưng khá nhiều bánh bao trắng đủ cho chúng ta bình an thật lâu!”

Sau khi nói xong, cô tự nhiên mà ôm phía sau lưng của anh, khi anh sinh ra kẽ hở ấn xuống một cái hôn, giống như cử động của bà ngoại làm với cô trước kia.

Thác Bạt Tư Công bị cô ôm, anh nhắm mắt lại, hưởng thụ lấy cảm giác được cô che chở, nhưng cảm giác sống sót sau tai nạn cũng vẫn còn, làm cho phía sau lưng của anh toát ra trận trận mồ hôi lạnh.

“Không có việc gì.” Cô cảm giác được anh run rẩy, càng thêm ôm chặt anh.

Thác Bạt Tư Công đem mặt vùi sâu vào cần cổ của cô, biết vừa rồi nếu không bởi vì lúc trước mình đã từng ăn nằm với đua xe và chương trình học phòng hộ, vừa rồi chuyển biến một chút, xác định vững chắc sẽ đụng vào xe: đến lúc đó sự tình cũng không chỉ vào bệnh viện kiểm tra đơn giản như vậy, có lẽ anh trực tiếp vào nhà xác —

Giống với người đàn ông lái xe đụng anh kia!

Anh ngẩng đầu nhìn cô, thật sự không có cách nào khác làm ra bộ dạng như không có chuyện gì.

Bởi vì nội dung phần khế ước kia còn nặng trịch đặt ở lồng ngực của anh, cảnh cáo anh không cho phép từ nay về sau có thể trải qua cuộc sống hạnh phúc khoái hoạt.

Tống Ẩn Nhi nhìn người đàn ông như núi thái sơn sụp đổ trước mặt cũng không đổi sắc, đột nhiên vẻ mặt cảnh giác sợ hãi nhìn cô, lập tức cũng mất mát.

“Ở đâu thấy không thoải mái?” Cô bưng lấy mặt của anh, cố gắng muốn tìm ra nguyên nhân. "Hay là chúng ta đi bệnh viện kiểm tra, được không?”

Thác Bạt Tư Công nhìn qua cô, bỗng dưng ôm chặt phần gáy cô, nặng nề hôn môi của cô.

Tống Ẩn Nhi chỉ sửng sốt một giây đồng hồ, liền ôm cổ của anh, quấy lấy môi lưỡi anh.

“Anh không muốn rời đi em.” Bàn tay bộc trực của anh trượt vào áo của cô, chỉ muốn ôm cô để chứng minh hai người bọn họ vẫn đang cùng một chỗ. "Tuyệt không rời đi em.”

“Không ai muốn anh rời đi em!” Cô ôm lấy mặt của anh, ôn nhu nhìn qua anh.

Thác Bạt Tư Công bắt lấy vai của cô, thói quen không cùng người chia xẻ tâm sự, làm cho anh vốn muốn đè xuống không đề cập tới về khế ước cổ vừa mua, nhưng...

Anh vuốt gương mặt của cô, một cỗ xúc động làm cho anh bật thốt lên: “Người đại diện đồ cổ của anh thay anh mua một phần khế ước cổ bằng máu...”

Tống Ẩn Nhi nhìn anh, nghe anh trầm giọng từ từ nói ra nội dung khế ước cổ, sắc mặt của cô càng thêm trắng bệch.

Cô cầm chặt lấy cánh tay của anh, căn bản nói không ra lời.

Tất cả nghe giống như là đầm rồng hang hổ, làm cho cô hoàn toàn không cách nào tin, nhưng giữa bọn họ từ vừa thấy mặt đến giờ cũng không giống người thường.

Trước, bị anh ôm thì cô từng vì giữa hai người dị thường phù hợp mà rơi lệ. Mới vừa nghe đến anh thiếu một chút gặp chuyện không may, cô cũng hỏng mất... Tất cả tất cả cũng làm cho cô không cách nào dùng lẽ thường giải thích.

Nhưng, cái này cũng không tỏ vẻ cô phải tin tưởng lời nói hiện tại của anh!

“Em không tin, em không nhớ anh dùng một nửa tuổi thọ đổi được vận mệnh cùng em gần nhau!” Cô hô to lên tiếng, nước mắt cũng rơi ra.

Cô biết lời mình nói mâu thuẫn, nhưng cô hoàn toàn không có cách nào khác khống chế chính mình.

Thác Bạt Tư Công lau đi nước mắt của cô, cảm giác cả trái tim đều vặn đau. Anh cũng không biết bọn họ trước kia đến tột cùng đã trải qua cái gì, nhưng hiện tại anh tìm được cô, anh không muốn chia lìa với cô nữa.

Đôi mắt cô trông mong nhìn anh, nghẹn ngào nói: “Không cần... Em không muốn đó là thật sự...”

“Anh cũng hi vọng đây không phải là thật sự.” Anh khàn giọng nói ra.

Cô nắm chặt cổ áo của anh, khóc nói ra: “Anh bảo trọng chính mình cho em, không cho phép làm cho chuyện trong phần khế ước trở thành sự thật!”

“Anh sẽ, bởi vì anh không muốn mất đi em lần nữa.” Anh cúi người xuống dán sát cô, đôi môi thậm chí đang run rẩy.

"Thật là kiếp trước của chúng ta sao?” Cô ôm chặt lấy anh, nhớ tới ánh mắt vô tình nhìn cô chết đi của anh trong mộng, vẫn nhịn không được rùng mình một cái.

Anh nhìn bối rối trong mắt cô, biết rõ cô nghĩ tới điều gì, vì vậy nóng vội giải thích. "Anh không biết, nhưng anh biết rõ người đàn ông trong mộng anh bởi vì nữ tử kia chết đi, thương tâm gần chết, cho nên anh mới có thể mỗi lần đều đau đến từ trong mộng bừng tỉnh.”

“Anh tin tưởng một người đàn ông nguyện ý phục vụ quên mình để đổi được cùng ‘cô’ gần nhau, sẽ không thương hại ‘cô’. Chỉ là, trong mộng cặp mắt của người đàn ông kia thật sự lạnh quá...” Toàn thân cô run rẩy, ôm anh càng chặt hơn, càng chặt.

“Có lẽ anh vốn cho là có cô, anh có thể thoát ly lạnh lùng như vậy, nhưng cô lại rời khỏi.” Anh nói nhỏ, càng ôm chặt cô, càng chặt.

Cô ở trong ngực anh ngẩng đầu lên, nhìn qua anh nhăn lại mày rậm, mắt đỏ hỏi: “Như anh gặp em sao?”

“Đúng, sau khi gặp em, anh cảm thấy được từ mình bắt đầu chậm rãi như người.” Anh nhìn vào trong mắt của cô, thanh âm đè nén nói.

“Em sẽ không rời đi anh.” Cô kiên định nói.

“Anh cũng vậy.”

Thác Bạt Tư Công lại hôn môi của cô lần nữa, hai người bắt đầu như không khống chế được cuồng luyến lẫn nhau.

Bọn họ suồng sã tứ phía yêu đối phương, giống như bọn họ sẽ không còn có ngày mai để ôm ấp, chỉ hy vọng thời gi¬an do đó dừng lại khi bọn họ gần nhau giờ khắc này, chỉ hy vọng quá khứ và tương lai cũng không lại đến quấy nhiễu bọn họ.

Hiện tại, hai người bọn họ cùng một chỗ —

Như vậy chính là kết cục tốt nhất rồi!

Loading...

Đọc Tiếp Chương 20: Chương 8

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đào Hôn Tám Trăm Năm Chương 19: Chương 7