Truyện Đào Hôn Tám Trăm Năm

Chương 17: Chương 5

Tác giả Dư Uyển Uyển

Thác Bạt Tư Công mang theo Tống Ẩn Nhi tiến vào trong biệt thự trăm mét vuông của anh đã xây xong nửa năm trước nhưng rất ít khi ở.

Từ sau khi Tống Ẩn Nhi ở cảnh cửa chính màu trắng như tường đồng vách sắt, bị vài tên cảnh vệ cao lớn nghiêm túc trong đình đẩy ra, miệng chưa từng khép lại.

Tiến vào sau bức tường đá cao lớn, hình ảnh đập vào mắt đầu tiên chính là một toà suối phun kiểu Hy Lạp và hoa viên tực rỡ hai bên đường xe chạy.

Một tòa kiến trúc màu trắng ba tầng đứng sững trên những bậc thang xây bằng đá đỏ.

Anh ngừng xe ở cửa trước xong, để cho cô xuống xe.

Cô thấy cột trụ La Mã hai bên cửa trước, tiến vào trong phòng, lập tức tự động giữ chặt tay của anh, bởi vì gi¬an phòng này lớn đến mức cả đi đường đều có hồi âm, hại cô có chút hơi sợ.

Ai kêu quỷ trong phim thường xuyên xuất hiện ở mấy khu nhà cao cấp màu trắng này...

“Một mình anh ở căn nhà lớn như vậy?” cô nhỏ giọng hỏi, cảm thấy có chút lạnh.

“Đúng.”

“Anh không sợ?”

“Cảnh vệ ở cửa ra vào đều là hạng nhất thế giới, không có gì phải sợ.” Anh dẫn cô đi một vòng ở phòng khách lầu một.

Trong phòng đồ dùng trang hoàng cực giản dị, từ đèn treo thuỷ tinh tạo hình đơn giản, sô pha lớn gần cửa sổ, chiếc tủ gỗ trắng, lò sưởi đá cẩm thạch trong tường, mỗi một vật xem ra đều là tinh phẩm, thực sự mỗi một vật đều có vẻ lạnh như băng vô tình.

Cô càng xem càng gần anh hơn, trong miệng không ngừng trầm thấp đọc —

“Tôi nói sợ không phải là sợ cái kia, bên cạnh sa mạc không có căn nhà nào, trong sa mạc lại có một đống phần mộ bị xem như cổ tích....” Cô dùng sức xoa bóp trên cánh tay nổi da gà, dùng sức dậm chân mấy cái cho ấm người.

“Ý của em là chỉ quỷ sao? Quỷ không phải đều là người trở thành sao? Mọi người đã chết, có cái gì phải sợ? Huống chi những người bên ngoài kia đã chết mấy trăm năm rồi.” Anh bấm điều hoà trên tường, vì cô đem nhiệt độ hai mươi bốn độ ổn định trong phòng điều chỉnh đến hai mươi sáu độ hợp lòng người.

"A! Tôi cũng biết rõ người không cần sợ quỷ, không cần sợ phần mộ, dù sao, chúng ta mỗi ngày ăn nhiều gà thịt cá như vậy, thân thể chúng ta chính là một bãi tha ma của động vật.” Cô tự động chắp tay trước ngực, rồi lại thè lưỡi. "Nhưng, tôi bởi vì lúc trước xem phim kịnh dị bóng tối, trong nội tâm chính là chíp bông.”

“Anh ăn chay.” Anh nghiêm túc nói ra.

“Anh... Ăn chay?!” Cô trừng lớn mắt, không thể tin dò xét dáng người cao lớn khôi ngô của anh một lần nữa. "Tôi cho rằng đàn ông đều là động vật ăn thịt.”

“Anh khi còn bé đã không có biện pháp ăn thịt, ăn một lần liền ói. Một lần dinh dưỡng không đủ, còn bị cứng ngắc nhét thịt, nhưng anh nói không có cách nào khác nuốt xuống; về sau anh tự mình đọc sách, dựa vào cây yến mạch, các loại đậu bổ sung dinh dưỡng, mới lớn như vậy.” Thác Bạt Tư Công lạnh nhạt nói ra, không biết là chính mình có chỗ nào kỳ quái.

“Từ nhỏ không sát sinh, có thiện căn a!” Cô vỗ vỗ bờ vai của anh, đầu óc lại có thể tưởng tượng một hài tử không có song thân, lại cần ẩm thực đặc biệt chiếu cố, trong một đại đoàn thể có thể gặp những gì.

Trừ phi anh gặp được giáo viên hoặc nhân viên tốt đối anh đặc biệt, nếu không anh nhất định là lọt vào ánh mắt không kiên nhẫn nhiều hơn những người khác. Cô khi còn bé cũng từng bởi vì ác mộng không giải thích được, bệnh qua một thời gi¬an ngắn, nhưng bà ngoại thương cô, mỗi đêm ôm cô ngủ, ác mộng gì, không cát tường cũng toàn bộ không thấy.

“Từ nhỏ anh đã rất độc lập, đúng hay không?” Cô vuốt khuôn mặt của anh, nhẹ giọng hỏi.

“Uh, anh không thích phiền toái người khác.” Anh gật đầu.

Cô nhìn qua gương mặt cương nghị của anh, ngực buồn buồn co rút đau đớn.

“Cho nên, anh luôn độc lai độc vãng sao?” cô ôn nhu hỏi.

“Một mình tự tại hơn.” Anh trầm giọng nói ra, cũng không tự giác nhíu mày.

“Người sống tại trên thế giới, vẫn cần người khác ủng hộ.”

“Anh không cần ai quan tâm, tự mình có thể sống rất khá. Kinh tế của anh không lo, mặc dù sau này sinh bệnh, cũng sẽ có có một đoàn chữa bệnh giỏi chăm sóc.”

Tống Ẩn Nhi nhìn qua hình dáng kiên cường giống như dùng đao khắc ra của anh, cô thở dài, cầm tay của anh, thấp giọng nói ra: “Anh nếu quả thật là người lạnh như vậy, cũng không đối với tôi như vậy.” Cô nghĩ, anh còn có cảm tình, có chỗ cầu.

Thác Bạt Tư Công nâng cằm của cô, ánh mắt thẳng tắp nhìn vào đáy mắt của cô.

“Em khác với tất cả mọi người. Em khiến cho anh cảm thấy trên thế giới thực sự có chuyện ‘mệnh trung chú định (số mệnh đã sắp đặt)’.” Anh nói.

Cô nhìn qua đôi mắt giống trong mộng, lại càng thêm nóng bỏng hơn trong mộng của anh, lúc này chỉ muốn một mực ôm anh, không bao giờ chia lìa với anh nữa.

Trời! Cô đang suy nghĩ gì, bọn họ bất quá là mới quen a!

Nhưng... Nhưng... Huyệt Thái Dương của Tống Ẩn Nhi trong nháy mắt trướng đau.

“Làm sao vậy?” Anh ôm mặt của cô, lo lắng hỏi.

Cô không dám nghĩ nhiều hơn nữa, chỉ định thần nhìn xem anh, đầu óc trướng đau nhức lúc này mới dần dần rút đi.

“Buổi tối tôi nấu món chay cho anh ăn, được không?” Cô đưa ra một cái tươi cười, nắm tay của anh, chỉ muốn tìm chuyện đến phân tán chú ý.

Thác Bạt Tư Công cúi đầu nhìn cô, khóe môi giương lên, hôn lên lòng bàn tay cô.

“Anh bảo bọn họ lập tức đưa đồ ăn tới.”

“Tôi nghĩ, tôi làm bữa tối này chắc canh là nguyên liệu đắt tiền nhất mà anh từng nếm qua, 30 vạn Đô-la a!” Tống Ẩn Nhi lôi kéo cánh tay của anh, quyết định đêm nay xem anh như người nhà mà chăm sóc.

“Tiền là vật ngoài thân.” Khóe môi anh không tự chủ giơ lên, cảm giác mình chưa từng vui vẻ như thế.

“Đúng, tiền là vật ngoài thân, nhưng sẽ bức chết người a!” Cô bất đắc dĩ nói ra, nhớ tới anh trai hư của cô, còn có đoàn người vừa rồi phấn đấu vì tương lai hài tử kia.

Anh vén những sợi tóc trên mặt cô đến sau tai, thấp giọng nói ra: “Anh sẽ không để cho tiền bức em.”

Cô nhìn qua mình mờ mịt trong mắt anh, biết mình kỳ thật có chút sợ anh, sợ hấp dẫn không hiểu giữa bọn họ, sợ khí khắc nghiệt trên người anh, sợ tính chất đặc biệt làm cô nhìn không thấu trên người anh. Cô biết rõ anh quan tâm cô, nhưng cô cũng sợ phát hiện anh kỳ thật không phải anh như trong suy nghĩ của cô... Người —

Bởi vì cặp mắt lạnh như băng trong mộng kia!

“Chúng ta tiếp tục đi thăm a! Phòng này là của anh?” Cô chỉ vào một cái cửa chính màu trắng, nhìn xem giống như là màn hình công nghệ cao hay xuất hiện ở trong phim ảnh ở trên. "Đây là cái gì?”

“Nơi này là thư phòng, đó là hệ thống nhận mặt người, chỉ có anh mới có thể giải trừ hệ thống an ninh, đi vào thư phòng.”

“Oa!” Cô giả làm mặt quỷ với cái màn hình kia, cảm giác mình như Hai lúa vào thành. "Sao thư phòng phải đặt thiết bị phức tạp như vậy? Trừ phi — Anh có bí mật không muốn người biết.”

Cô xoay tròn người, trừng lớn hai mắt nhìn anh.

“Anh làm chuyện nghiệp hợp pháp.” Anh hơi nhếch môi, hai vai không tự chủ căng thẳng lên.

“Nhưng trên mặt anh rõ ràng viết ‘không được tự nhiên’.” Cô đánh giá gương mặt bởi vì khẩn trương mà càng lộ vẻ nghiêm khắc của anh, còn có tư thế co quắp mà thân thể anh biến hoá.

“Không phải nói muốn làm món ăn cho anh ăn sao?” Anh cầm tay của cô.

“Đó, chú ý gì đó mà nói, rõ ràng có vấn đề.” Cô xem thấy mày rậm của anh nhăn thành hai đạo núi nhỏ, một bộ không biết nên phản ứng như thế nào, nhịn không được cười ra tiếng. "Tha cho anh một mạng, phòng bếp tại nơi nào?”

Cô khoác tay qua cánh tay anh, đi theo bước chân anh trong phòng màu trắng có hồi âm lúc ẩn lúc hiện này, ở bên trong bối rối, một đường sáng ngời tiến vào trong phóng bếp siêu sáng siêu lớn.

Tống Ẩn Nhi tiến đến phòng bếp liền điên rồi, cô vòng quanh bộ đồ làm bếp màu trắng kia —

“Oa! Bếp thật lớn, thiệt nhiều tủ đựng. Oa! Còn có lò nướng, có thể nướng ba cái bánh ngọt tám tấc, phòng bếp của kẻ có tiền quả nhiên khác.” Cô mơn trớn cái bàn bếp một chút, hưng phấn mà quay đầu lại nhìn anh. "Ở đây có thể bày ba cái bàn nướng, so với bếp trong tiệm chúng tôi còn lớn hơn!”

“Em rất yêu mến phòng bếp?” Anh thích xem cô nói chuyện, yêu mến bộ dạng cô đi lại trong phòng bếp, yêu mến cô làm cho anh cảm giác mình nhiều có thêm nhiều cảm giác.

“Tôi là bà ngoại một tay nuôi lớn, bà là đại sư phụ của cửa hàng bánh kẹo chúng tôi, từ lúc tôi còn nhỏ xíu, đã bị đặt ở giường đồ chơi trong phòng bếp, nhìn xem mọi người rất bận rộn, năm tuổi đã cầm phương pháp làm bếp ép khuôn bánh đó!” Tống Ẩn Nhi cười le lưỡi. "Bà ngoại tôi thích nhất lấy điều này để khoe.”

“Điểm tâm em thích làm nhất là cái gì?”

“Đương nhiên là ‘Bánh bao trắng Thiên Hương’ của nhà chúng tôi, danh tự nghe mặc dù có điểm đất, nhưng nhà chúng tôi dựa vào bán món này mà lời mấy căn nhà.” Sau đó, mẹ cô và anh trai cô đã thua sạch toàn bộ chúng nó.

Cô cúi đầu xuống che giấu một tiếng thở dài.

“Làm cho anh ăn.” Anh nâng cằm của cô, bình tĩnh nhìn cô.

“Hiện tại? Không có khả năng a, ở đây không có thiết bị, tôi ít nhất cần ống trúc, lồng hấp, còn có gạo nếp tôi thường dùng...”

“Viết xuống những thứ em cần, anh bảo bọn họ ngày mai đưa tới.”

“Nhưng...” Cô cắn môi, mình cũng cảm thấy có chút phiền muộn. "Ngày mai tôi sẽ không có nghĩa vụ giúp anh, tôi còn có việc muốn đi xử lý...”

“Em có thể một mực lưu lại.” Anh nhăn lông mày lại, bàn tay ôm eo của cô, ôm cô đến trước người.

“Không được, tôi chỉ đi một tuần, nếu không trở về trong tiệm sẽ có sai lầm, hơn nữa tôi còn có một đống việc phải xử lý.” Kể cả vị hôn phu chưa từng gặp mặt có tin đồn làm cho người ta sợ hãi, vị hôn thê và thư ký lần lượt tự sát, và ba trăm ngàn nợ nần.

Cô ngẩng đầu nhìn khuôn mặt cương nghị như là trời sập xuống đều có thể nâng lên của anh, cô bĩu môi một cái, tựa trán vào trước ngực anh, thở dài một hơi.

Trọng trách thật sự nặng nề a!

“Có anh ở đây, em có thể cái gì đều không cần lo lắng.” Anh tựa cằm vào trên tóc của cô, bàn tay vuốt sau lưng cô, ôm cô vào trong ngực, khóe môi cương nghị không tự chủ phóng mềm đường cong, mỉm cười lên.

“Tôi không thể ỷ lại anh.” Cô lắc đầu, thói quen cầm lấy túi thơm trước ngực.

“Vì cái gì?”

“Vì cái gì?” Cô kinh ngạc ngẩng lên đầu nhìn anh. "Chúng ta mới quen bao lâu? Đây là nhân chi thường tình (chuyện thường trong đời) a!”

“Anh không biết cái gì là nhân chi thường tình.”

Tống Ẩn Nhi nhìn con ngươi đen cô đơn của anh, ngực lập tức cứng lại.

Trong mắt của anh chỉ có cô, cũng chỉ để cho cô thân cận. Giống như trải qua một ngày ở chung này, cô phát hiện ngoại trừ cô ra, anh thậm chí rất ít cùng bất luận kẻ nào bốn mắt nhìn nhau vượt qua ba giây đồng hồ.

“Anh bất kể nhân chi thường tình, anh chỉ biết rõ ta muốn em.” Anh cầm bàn tay nhỏ bé nắm túi thơm của cô, cho rằng tất cả đều nên thuộc về anh.

Tống Ẩn Nhi biết rõ mặt của cô đang nóng lên, nhưng cô không có biện pháp khống chế, ai bảo người đàn ông này thổ lộ luôn quá trực tiếp!

“Em không biết là chúng ta quen nhau đã lâu rồi sao?” Trán của anh tựa vào cô, con ngươi thâm thuý như đêm tối thẳng tắp nhìn vào trong mắt của cô.

Anh thâm tình nhìn cô, khiến cô chỉ cảm thấy mình mơ màng nặng nề giống như say rượu, trừ anh ra, chuyện gì cũng nhớ không nổi. Nhưng... Nhưng... Giống như có một số việc cô không thể không nghĩ...

Đôi môi của anh mút lấy cô, ở trên môi cô nói nhỏ: “Em là của anh...”

“... Tôi ngay cả anh kết hôn hay chưa cũng không biết...” cô níu lấy vạt áo của anh, không biết mình nên gần hơn anh, hay là đẩy anh ra.

“Hộ chiếu, chứng minh thư các quốc gia đều ở trong thư phòng. Em còn muốn biết gì nữa?” Anh ôm gáy cô, nóng bỏng hôn vào môi của cô.

Một hồi khoái cảm theo cử động của anh mà kích xạ đến toàn thân của cô, cô thấp thở hổn hển một tiếng, hai mắt nhắm lại, tùy ý chính mình đắm chìm trong nụ hôn này.

Mặc kệ... Giờ khắc này cái gì cô cũng không muốn quản. Cô trông nom đông trông nom tây, trông nom toàn gia đình, trông nom đến chỉ thiếu chút nữa muốn bán mình trả nợ; có thể gặp được một người đàn ông làm cho cô liều lĩnh, cô không xen vào nhiều như vậy!

Cô vươn tay ôm cổ của anh, nghiêm túc muốn đáp lại nụ hôn của anh.

Anh nhẹ nếm môi của cô, cười khẽ nói: “Bộ dáng của em giống như là muốn hùng hồn vì nghĩa.”

“Tôi đã quyết định rồi!” Cô đỏ mặt, dùng sức cầm tay của anh. "Giường cách nơi này gần nhất ở nơi nào?”

Thác Bạt Tư Công cúi đầu nhìn gương mặt đỏ rừng rực của cô, anh cười nhưng không cười cong khóe môi, thân thể hơi gấp, ôm cô lên, bước về phía phòng cách bọn họ gần nhất.

Cô đem mặt chôn ở trước ngực của anh, nghe thấy thanh âm đập của trái tim mình.

“Tôi có thể tùy thời đổi ý sao?” Cô níu lấy y phục của anh, trong lòng bàn tay khẩn trương đến chảy mồ hôi ra.

“Em sẽ không đổi ý.” Nụ hôn của anh rơi vào trán của cô, ấn đường, chóp mũi, cuối cùng trở xuống phần môi cô.

Khi anh nếm đến đôi môi ngọt mềm của cô, tất cả nhu tình tại trong nháy mắt hóa thành dục vọng giữ lấy. Anh buông thân thể của cô, đem cô đặt tại trên tường bên cạnh cửa chính thư phòng, nhiệt liệt hôn cô một hồi, thẳng đến hai người dán chặt lấy nhau đều không thể thoả mãn tiếp xúc như vậy, anh mới buông cô ra.

Anh lôi kéo tay của cô, gương mặt nhắm ngay máy nhận dạng ở cửa thư phòng.

Một giây sau, cửa chính thư phòng liền mở ra, ngọn đèn ở trong nháy mắt khởi động, chiếu sáng cả trong phòng.

Tống Ẩn Nhi xem xét bài trí trong thư phòng, miệng liền hoàn toàn không ngậm nổi.

Làm cho cô kinh ngạc không phải trong phòng ấm này, không phải xem ra sô pha thoạt nhìn siêu cấp xa hoa; làm cho cô há to mồm chính là chừng trăm tấm hình trên tường đối diện mặt bàn làm việc!

Trong tất cả tấm ảnh đều là nét mặt tươi cười ngây thơ của trẻ con.

Da đầu Tống Ẩn Nhi run lên một hồi, cô rút về tay của mình, liên tiếp lui về phía sau hai bước.

Anh mím đôi môi, con ngươi đen híp lại như đang ẩn nhẫn tâm tình nào đó.

“Ông trời của tôi... Khó trách anh không cho người tiến vào... Anh, anh...” Cô chỉ vào những ảnh chụp nét mặt tươi cười sáng lạn của trẻ con, đột nhiên cảm thấy khó thở. "Anh yêu thích trẻ con!”

Sắc mặt Thác Bạt Tư Công đầu tiên là một hồi xanh trắng, tiện đà lại là một hồi đỏ lên.

“Đây là những ảnh chụp viện trưởng viện cô nhi gửi về.” Thác Bạt Tư Công vừa nói, cảm giác sắc mặt mình chưa bao giờ đặc sắc như thế.

“Bọn họ làm chi gửi ảnh chụp cho anh?” Cô thấy vẻ mặt anh không được tự nhiên, lại chứng kiến một ít tấm bằng lớn đặt trên bàn như là cảm tạ gì đó, cô bừng tỉnh hiểu ra dùng sức gật đầu. "Bởi vì anh trợ giúp bọn họ.”

Anh không có nói tiếp, chỉ là lẳng lặng đứng ở tại chỗ, cố gắng duy trì lấy mặt không biểu lộ của anh.

“Trợ giúp trẻ em là chuyện tốt a, anh làm chi một bộ dạng vi phạm pháp lệnh?” Cô oa oa kêu to, vọt tới trước mặt anh đánh cánh tay của anh. "Hại tôi sợ tới mức chết khiếp!”

“Đem ảnh chụp dán cả mặt tường, như là rất để ý việc này. Anh không quen để ý cái gì, trừ em ra...” Thác Bạt Tư Công cầm túi thơm ở cổ cô, chậm rãi kéo cô đến trước người. "Em và tất cả mọi người khác nhau —“

Tống Ẩn Nhi nhìn người đàn ông làm việc thiện không muốn người biết, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong ánh mắt nhìn cô có ngọn lửa làm cho tim cô đập không thôi.

“Anh xem những đứa trẻ kia là người nhà của anh sao?” Cô suy đoán hỏi thăm.

Anh không có trả lời, chỉ là giật môi dưới, tròng mắt nhìn túi thơm bị anh nắm ở trong tay.

Cô không tự chủ vuốt tóc của anh, mà anh —

Nhẹ nhàng mà gật đầu.

Hốc mắt Tống Ẩn Nhi phát ra ánh nước mắt, bị anh triệt để đả bại, đau lòng đối người đàn ông này như sóng biển vọt tới, làm cho ngực cô trướng đau đến giống như là muốn nổ tung.

Anh cô đơn bao lâu nay, ánh mắt của anh như là chờ đợi cô mấy trăm năm.

Đối mặt người đàn ông như vậy, cô còn đang cố kỵ cái gì? Tống Ẩn Nhi kéo về túi thơm trong tay anh, cả người bay thẳng vào trong lòng anh.

Thác Bạt Tư Công không lường được cử động lần này lui về phía sau hai bước mới đứng vững bước chân, miễn cưỡng nghiêng người làm cho hai người ngã vào trên sô pha.

Anh một tay để sau đầu cô, đầu của mình lại hung ác đụng xuống.

“Sao đột nhiên xông về phía trước như vậy? Em không phải trẻ con, cẩn thận một chút.” Thác Bạt Tư Công nhíu mày nhìn về phía cô, giọng lớn lên.

“Thực xin lỗi. Đầu của anh không có sao chứ...”

“Ngộ nhỡ đụng vào đầu làm sao bây giờ?” Thác Bạt Tư Công ôm lấy đầu của cô, kiểm tra cô có bị đụng đau hay không.

Tống Ẩn Nhi nhìn anh, cảm động đến cổ họng đều nghẹn ngào, người đàn ông như vậy nếu như hiện tại cầu hôn với cô, cô thật sự sẽ lập tức gật đầu đáp ứng.

“Ngốc, em không có đụng vào đầu, người đụng vào đầu là anh.” Cô xoa đầu của anh, trong nội tâm cảm động, trong miệng lại nhịn không được nói thầm: “Tối hôm qua anh không phải cũng đụng vào đầu, cho nên mới phải vừa thấy đã yêu em? Mới có thể tiêu nhiều tiền như vậy, tìm em cùng...”

“Em quá ồn.”

Thác Bạt Tư Công hôn môi của cô.

Tống Ẩn Nhi ôm cổ của anh, đáp lại nụ hôn của anh, mỗi một lần bị anh hôn, ôm lấy, cô thật sự rất vui.

Trước khi gặp anh, cô thậm chí không biết mình sẽ cần một người, khát vọng một người như vậy; cô cảm giác mình như là chờ đợi anh hồi lâu.

Cô ở bên môi anh thở dài hạnh phúc, ôm cổ của anh, đáp lại nụ hôn của anh, thẳng đến bàn tay của anh bắt đầu nhóm lửa lên ở trên da thịt cô, thẳng đến môi của anh bắt đầu mang cô lên cực lạc cô chưa từng cảm thụ qua.

Hình thể hai người sai biệt khiến cho anh tìm rất nhiều thời gi¬an làm cho cô tại thở gấp rên rỉ đã quên khẩn trương, chỉ vội vã muốn thỏa mãn tình cảm mãnh liệt không an phận trong cơ thể.

Sau khi vượt qua lần đầu đau đớn, Tống Ẩn Nhi rất nhanh liền ở giữ lấy của anh đạt đến một luồng sóng cao phong, cô níu lấy cánh tay của anh, cắn vai của anh, cho là mình sẽ chết ở trong luật động mà khoái cảm của anh mang đến.

Nhưng, mỗi khi cô nhìn qua con ngươi đen của anh thì cô sẽ không nghe sai khiến, nước mắt của cô sẽ không tự chủ mà rơi, lại ôm anh càng gần, càng chặt hơn.

Cô không rõ đau lòng như vậy từ đâu mà đến, nhưng anh vẫn hiểu được tâm ý của cô, luôn hôn nước mắt, tại bên tai cô nói ra lời tình yêu không chia lìa của bọn họ.

Vì vậy, bọn họ một lần lại một lần luân hãm vào nhu cầu của nhau, thẳng đến cô rốt cục vô lực thừa nhận cầu xin tha thứ, anh mới dưới một cái kết hợp thật sâu tìm được cực lạc lần nữa, lúc này anh mới không tình nguyện buông tha cô.

Cô nhắm mắt lại, mới tiến sát khuỷu tay của anh, vốn vì mệt mỏi cực mà lập tức thiếp đi.

Thác Bạt Tư Công nhìn xem thân thể núp ở trước ngực anh, cô như đoá hoa nửa nở.

Anh hôn tóc của cô, nhắm mắt lại, cũng rất nhanh chìm vào trong mộng đẹp, hoàn toàn không biết cơn ác mộng sẽ ở sau đó tiến vào trong mộng cô dây dưa cô...

Trước bình minh, gió lạnh, cô mặc một bộ quần áo mỏng màu nhạt, đứng ở trước một đống mồ mả hình sừng.

Cô mị suy nghĩ dựa vào ánh sáng nhạt nhìn chữ trên mồ mả —

Chính thất của Tháp Hải trưởng lão, sống ở giờ lành, giờ gặp sâu bệnh, vào giờ lành mùa đông xả thân tế thiên....

Chính thất của Đa Lợi trưởng lão, sống ở giờ lành, giờ gặp bò đâm người, đặc biệt tại giờ lành vào đông dùng tế thiên...

Cô đứng ở trước phần mộ của một đống nữ tử bị tế thiên!

Cô xoay người bỏ chạy, chạy đến thở không nổi, chạy đến không biết mình chạy đến đâu, chạy đến không biết vì cái gì cô lại bị cột vào giá gỗ, dưới giá gỗ còn thiêu đốt củi...

Cô muốn reo hò, nhưng cô kêu không ra tiếng, bởi vì —

Một cây đao đâm vào lồng ngực của cô, đào ra một cái lỗ máu.

Cô đau đến muốn gọi, nhưng cô kêu không được, chỉ bắt được túi thơm người đàn ông đeo ở cổ...

Cô mở to mắt trông thấy "Anh” —

Anh mặt không thay đổi nhìn xem cô, lạnh lùng nói ra: “Ngươi đã nói ngươi không trốn, muốn ở bên cạnh ta một đời một thế...”

Tống Ẩn Nhi bỗng dưng mở mắt ra, cả người kinh nhảy lên.

Lọt vào trong tầm mắt là những vách tường màu trắng và chậu cây xanh cao bằng người, còn có chiếc giường lớn màu trắng cô đang ngồi đủ để chứa bốn người này, làm cho cô trong khoảng thời gi¬an ngắn không biết mình đang ở đâu.

Ngày hôm qua...

Ngày hôm qua cô và anh triền miên một đêm, từ thư phòng ân ái đến phòng ngủ.

Cho nên, vừa rồi chỉ là mộng! Tống Ẩn Nhi bụm lấy tim bởi vì ác mộng mà đập loạn cào cào, bất an cúi đầu nhìn về phía ngực —

Rất tốt, không có một người nào, không có một cái lỗ máu nào, cô còn sống.

Nhưng, túi thơm của cô không thấy!

Tống Ẩn Nhi trừng mắt nhìn cần cổ rỗng tuếch, cô dồn sức rùng mình vài cái, thật vất vả mới bình phục lại da gà, trong nháy mắt toàn bộ đều hướng phía cô nhào tới.

Trong mộng, “Cô” lột xuống túi thơm ở cổ của "Anh", hiện tại anh đến đòi trở về sao?

Trong mộng ánh mắt kia — con mắt Michael.

Trong mộng “Anh” giết "Cô” a? Bởi vì "Cô” thoát đi bên người "Anh"...

“Cô” rõ ràng cũng đã sắp chết, nhưng trong mắt "Anh" không có một chút bi thương, chỉ là hờ hững nhìn "Cô”, tựa như chết ở trước mặt "Anh" không là một người, mà là một con kiến.

“Anh” không phải người bình thường.

Tống Ẩn Nhi kinh hoàng nhìn quanh, chỉ có thể may mắn lúc này trong phòng chỉ có một mình cô!

Hàm răng cô run lên, tay chân lạnh như băng đến chà xát như thế nào cũng không ấm.

Cô không tin kiếp trước kiếp này gì, không chừng những cảnh trong mơ kia, cũng chỉ là cô đem tình tiết xảo trá trong phim đến trên người của anh, nhưng —

Anh tại sao phải trùng hợp cầm đi túi thơm của cô như vậy?

“Ô ô ô...” Tống Ẩn Nhi nghe thấy một tiếng yếu ớt khóc nức nở, thế mới biết cô rõ ràng sợ đến khóc lên.

Vừa rồi cảnh trong mơ quá mức chân thật, giống như cô tự mình kinh nghiệm qua.

“Không có việc gì rồi, không có việc gì.” Cô liều mình tự nói với mình, đứng dậy xuống giường, phát hiện bên giường thả một bộ đồ mới — cô run rẩy mang tới trên người so sánh, quả nhiên đúng là kích cỡ của cô.

Người đàn ông này đối với cô tốt đến không chân thực, nếu như không phải bởi vì giấc mộng kia, cô cho anh là lễ vật rất tốt đẹp trên trời đưa tới an ủi cô.

Không, tại lần đầu tiên gặp gỡ anh, cô sợ tới mức chỉ muốn đào tẩu.

Nhưng, thời gi¬an ở chung càng lâu, chuyên chú, quan tâm của anh đối với cô, cô độc trong mắt của anh khắp nơi đều cởi phòng bị trong lòng cô.

“Không cho phép nghĩ nữa!” Cô ôm đầu đau nhức hô lên tiếng.

Tất cả cũng làm cho cô không có cách nào khác giải thích, cô chỉ có thể may mắn hôm trước anh ở mọi người nhìn trừng trừng tiêu hạ quyền sở hữu cô một ngày, cho dù cô ra ngoài ý muốn, anh cũng không cách nào trốn tránh trách nhiệm.

Tống Ẩn Nhi mặc quần áo, đối với những dấu hôn đỏ tươi trên người mình bởi vì anh yêu say đắm mà lưu lại, căn bản không dám xem nhiều hơn nữa.

Cô cầm lấy ba lô của mình tông cửa xông ra, cô thoát vội vã như vậy, xuyên qua phòng khách thậm chí không có khí lực ngẩng đầu nhìn xung quanh —

Bởi vậy, không phát hiện tay anh nắm túi thơm, đứng ở cầu thang lầu ba, dùng một đôi mắt lạnh đưa mắt nhìn cô rời đi.

“Anh chờ em trở lại.” Thác Bạt Tư Công nói ra.

Tống Ẩn Nhi trốn về trong khách sạn.

Nói cô là trốn có hơi chút khoa trương, bởi vì khi cô tông cửa xông ra thì La Luân đã chờ cạnh xe, chờ đưa cô trở lại khách sạn.

Tống Ẩn Nhi tựa vào chỗ ngồi phía sau xe, thói quen muốn cầm túi thơm để yên ổn tâm thần, nhưng tay rỗng tuếch lại làm cho cô chỉ có thể cắn ngón tay thể hiện sự khẩn trương.

Kỳ thật, nếu như Michael thật sự muốn đả thương cô, tại tối hôm qua thân mật, anh có quá nhiều cơ hội. Nhưng, sự thật chính là chỉ cần cô vừa hô đau, thậm chí chỉ cần cô vặn thoáng lông mày, cô sẽ thấy anh còn khẩn trương hơn cô dừng lại tất cả động tác.

Nhưng, tất cả, hiện tại cũng không có cách nào khác đền bù sợ hãi của cô đối với anh.

Tống Ẩn Nhi xuống xe trước cửa khách sạn, nhân viên phục vụ thấy sắc mặt cô tái nhợt, tận tình đưa lên một ly nước ấm cho cô, cũng theo cô đến phòng cô.

“Có vài cuộc điện thoại nanh lại cho ngài.” Nhân viên phục vụ nhẹ nói.

“Cám ơn.” Tống Ẩn Nhi miễn cưỡng bài trừ ra một nụ cười.

“Còn cần giúp ngài làm gì không? Cần giúp ngài gọi bác sĩ không? Hay là giúp ngài chuẩn bị cà phê hoặc thức uống nóng khác?” Nhân viên phục vụ lại hỏi.

“Không cần, tôi ngủ một giấc là tốt rồi, cám ơn.”

Tống Ẩn Nhi cảm ơn người bán hàng, đợi cho trong phòng chỉ còn lại có một mình cô thì cô ngồi ở trên sô pha, nhìn nút nanh lại trên điện thoại lóe lên, lóe lên mà lộ ra.

Cô không cần nghe cũng biết người nhà lưu lại, cô còn biết nếu như cô không về, bọn họ sẽ dùng đoạt mệnh liên hoàn Call.

Tống Ẩn Nhi đè xuống nút nanh lại.

Tất. Bên kia con rốt cuộc xử lý thế nào? Đến tột cùng chạy đi nơi nào? Mẹ của cô vội vàng bề bộn mà hỏi thăm.

Tút. Hiện tại bên Thác Bạt tiên sinh cũng không liên lạc được, con rốt cuộc có thuyết phục anh ta đem tiền cho chúng ta mượn hay không? Anh trai của cô Tống Lập nói ra.

Tút. Em không tiếp điện thoại là chuyện gì xảy ra! Tánh mạng người nhà mình đều không cần chú ý sao? Em có chủ tâm muốn làm cho anh và mẹ đi tự sát sao? Anh trai của cô chửi ầm lên lên.

Tút... Tút... Tút... Tút...

Tống Ẩn Nhi che lỗ tai, mặc cho những tiếng chửi bới kia tại bên tai đến đến đi đi.

Cảm giác trách nhiệm, muốn thừa nhận tất cả sao? Cô tiếp nhận "Cửa hàng bánh kẹo Thiên Hương”, không có nghĩa là cô phải cung ứng tiêu xài không tận cho bọn họ.

Bằng không, tiệm để cho bọn họ kinh doanh, cô dùng tiền là được!

Tút. Nếu con không nghe, chúng ta bay qua tìm con!

“Các ngươi tính người nhà cái gì!” Tống Ẩn Nhi đột nhiên quát to một tiếng, lệ rơi đầy mặt dùng sức vuốt điện thoại. "Mà ngay cả đồ đệ của ta cũng biết cảnh cáo ta, hai người phụ nữ bên người Thác Bạt Tư Công đều chết vì tự sát, muốn ta chú ý an toàn của mình; các ngươi chỉ quản vui vẻ của chính các ngươi, các ngươi tính người thân cái gì!”

Cô ôm hai đầu gối ngồi ở trên sô pha, lên tiếng khóc rống.

“Cá nhân tạo nghiệp cá nhân gánh! Ta bất kể, thật sự cái gì cũng không muốn quản!” Cô nghiến răng nghiến lợi nói.

Đợi cô và Thác Bạt Tư Công đàm phán tốt điều kiện, bảo anh ta đem ba trăm ngàn gi¬ao cho anh trai của cô trở thành phí tổn bán đứt "Cửa hàng bánh kẹo Thiên Hương” và bí phương tổ truyền bánh bao trắng cùng nhãn hiệu a!

Nếu như Thác Bạt Tư Công cảm thấy cái giá này rất cao, cô có thể không lương ở trong tiệm làm việc chỉ đạo nhân viên cửa hàng, thẳng đến lúc buôn bán lên quỹ đạo sẽ rời đi.

“Gặp quỷ, ngươi cho ta cẩn thận một chút! Ngươi không phải muốn thả tay sao? Làm chi còn muốn làm việc trong tiệm?” Tống Ẩn Nhi gõ đầu, thở phì phì cảnh cáo mình. "Nếu như Thác Bạt Tư Công cảm thấy bảng giá rất cao, không đủ bộ phận, kêu Tống Lập tự mình đi kiếm tiền trả nợ!”

Cô sẽ cùng Thác Bạt Tư Công đàm phán tốt điều kiện, sau đó cô muốn phủi phủi đít rời đi!

Không, cô còn phải cầm lại túi thơm ở chỗ Michael, mới có thể rời đi. Túi thơm kia cũng là thứ Thác Bạt Tư Công muốn a!

Nhưng, mới nghĩ đến cặp con ngươi đen sâu không thấy đáy của Michael, ngực cô liền cứng lại, thở không nổi.

“Mày không có thời gi¬an trong này khủng hoảng!” Tống Ẩn Nhi mệnh lệnh mình hít sâu, cũng từ trong bóp da lấy danh thiếp thư ký của Thác Bạt Tư Công ra.

Cô thông qua điện thoại, hẹn thời gi¬an với Lâm thư ký, chuẩn bị xế chiều hôm nay muốn lên chiến trường đàm phán cùng Thác Bạt Tư Công.

Sau khi chấm dứt đàm phán, cô muốn đi tìm Michael. Sau đó, sau đó, sau đó...

Tống Ẩn Nhi ôm lấy đầu, không dám nghĩ nữa.


Ý Kiến

đọc đi đọc lại đến lần t2 r vẫn k chán tr hay dã man
lyhuynhhoa

Trc khi đọc chuyện tại hạ có thói quen đọc comment trc......
nguyen viet hung

nhìu chap đọc về sau càng chán v~
akrigu

hay quá!!! Muốn đọc tiếp quá đi
ngo cong khanh

tiếp đy đạo hữu ơi.... nóng lòng qá ùi
nguyễn viết cương

Trc khi đọc chuyện tại hạ có thói quen đọc comment trc......
dungkk

Một trong những truyện hay nhất mình từng đọc <3
Le Thanh Hung

nhanh nhanh nhé bạn
Le Xuan Khanh

Có lịch đăng hok ad? Truyện hay quớ
donhatthanh

Hay ghê. Đọc xong rồi còn muốn đọc lại.
nguyentienky

Loading...

Đọc Tiếp Chương 18: Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Đào Hôn Tám Trăm Năm Chương 17: Chương 5