CHƯƠNG 2

“Đỗ. . . . . . Đỗ tiên sinh. . . . . .”

Vu Trừng Bình khẩn trương nói, tay không ngừng mò lấy chốt cửa cố gắng mở cửa xe. Nghe giọng nói của Đỗ Thiên Huyền thật sự làm hắn kích động, tim đập mạnh, từng chữ từng chữ mà Đỗ Thiên Huyền nói đều khiến Vu Trừng Bình hoảng sợ, quả thật là muốn phá cửa chạy trốn mà.

Gò má Vu Trừng Bình đột nhiên bị một trận đau rát, ra là người bên cạnh mình, Đỗ Thiên Huyền vừa tát hắn một cái. Âm thanh của cái tát thâm thúy vang lên, làm cho người khác hiểu được là Đỗ Thiên Huyền đã dùng nhiều lực đến thế nào. Đỗ Thiên Huyền lạnh lùng nói, trong giọng tràn ngập uy hiếp.

“Cái đồ ti tiện, dám tiếp cận con ta. Cả ngày hôm nay ta thấy ngươi dám cả gan đối với con ta hư tình giả ý, thật sự làm ta muốn đem ngươi ra mà lăng trì đến chết.”

Vu Trừng Bình bị Đỗ Thiên Huyền tát một cái, nửa bên mặt sưng đỏ, hơi thở dồn dập, cả người dựa vào cửa xe, không nói nên lời. Hắn thực sự không thể chống chế gì. Lúc sáng gặp lại hắn đã hy vọng Đỗ Thiên Huyền không nhận ra mình, bởi lẽ sự tình dù sao cũng đã qua lâu lắm rồi. Hai người bọn họ bây giờ cũng thay đổi khá nhiều so với trước kia.

Đỗ Thiên Huyền bây giờ đã là một ông chủ lớn, cao cao tại thượng là một doanh nhân có quyền thế chứ không còn là một anh chàng học sinh ngây thơ thuở nào.Còn Vu Trừng Bình bây giờ chỉ là một giáo viên tiểu học. Địa vị hai người lúc này thật sự là rất cách biệt.

Từ lúc xảy ra sự việc kia, hai người bọn họ chưa từng gặp lại. Cả hai đều xem như chưa từng quen biết , cố hết sức để quên đi.

Đỗ Thiên Huyền nhẹ nhàng ấn nút khóa, sau đó đẩy Vu Trừng Bình ra khỏi xe, rồi bản thân cũng bước xuống xe. Đối với Đỗ Thiên Huyền, việc đánh Vu Trừng Bình không hề làm hắn cảm thấy áy náy. Đỗ Thiên Huyền giọng ác ý nói : “Ngươi cút đi cho ta. Cút càng xa càng tốt. Ngươi tốt nhất là đừng có giả bộ ân cần với con ta. Nếu ngươi còn dám ra vẻ quen biết với ta thì ngươi hãy chờ đó. Nếu biết khôn thì nên cút càng xa càng tốt.”

Đỗ Thiên Huyền lớn giọng, ánh mắt hung bạo nhìn Vu Trừng Bình đầy sát khí. Nhìn hắn bây giờ căn bản là hoàn toàn khác với con người lịch thiệp , phong nhã mà hắn thường thể hiện trước mặt mọi người, hiện tại Đỗ Thiên Huyền không hề khống chế bản thân, tùy ý mặc cho cơn giận dữ chiếm toàn bộ tâm trí.

“Vu Trừng Bình, ngươi nghe rõ rồi chứ. Ta không muốn Bác Ngạn về nhà lại nhắc đến ngươi. Nếu ta biết thầy Vu mà mấy hôm nay nó nhắc đến là ngươi thì ta đã sớm đưa nó chuyển trường rồi.”

“Tôi … tôi …”

Đỗ Thiên Huyền trở vào xe, trước khi đóng cửa còn nói thêm

“Ta đánh ngươi lần này chính là nợ mà ngươi đã thiếu ta mười năm trước. Thứ người đê tiện như ngươi mà đòi làm giáo viên. Nực cười. Làm bộ nghiêm trang đạo mạo lừa đời. Chỉ nhìn thôi cũng làm ta muốn phun. Ta không cho phép ngươi dạy con ta, lại càng không cho ngươi dụ dỗ nó. Thứ không biết liêm sĩ *** đãng như ngươi mà đòi gần gũi con ta ah. Đừng có mơ. Cái đồ nam kỹ không biết xấu hổ.”

Nói xong, Đỗ Thiên Huyền đóng mạnh cửa xe, chuyển tay lái, cho xe chạy mất hút như thể hắn không chịu nổi việc tiếp tục hít thở chung bầu không khí với Vu Trừng Bình.Vu Trừng Bình từ lúc bị Đỗ Thiên Huyền hất xuống xe vẫn ngồi chồm hổm dưới đất. Bóng đêm dần bao phủ hắn.

Vu Trừng Bình lúc té cũng không bị thương gì nhưng hắn cảm thấy dường như tất cả sức lực của hắn đã bay biến đâu mất, cứ ngồi ngây ngốc đó mãi.

Đêm dần khuya. Con đường trở nên vắng vẻ không có người qua lại cho nên cũng không ai chứng kiến được vụ việc ban nãy. Một tay chống xuống đất, Vu Trừng Bình chầm chậm đứng lên.

Cầm lấy khăn tay lau đi những giọt mồ hôi lạnh đọng trên trán, Vu Trừng Bình khom người phủi phủi đi tro bụi đọng trên quần áo, biểu tình bình tĩnh như thể những lời nhục mạ đầy ác ý nãy giờ giống gió thoảng qua tai, rất nhanh sẽ biến mất, hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến hắn.

Người đàn ông đã từng là người quan trọng nhất trong đời hắn, kẻ đã làm rung động trái tim hắn, đem cho hắn bao nhiêu tình cảm lưu luyến , sau đó giống như một cơn cuồng phong chợt đến rồi rất nhanh chợt biến mất , nay lại đột ngột xuất hiện …

Phủi xong tro bụi trên người, nhưng hai gò má do bị đánh lúc nãy giờ bắt đầu đau rát, Vu Trừng Bình không có tâm trạng để xem coi rốt cuộc vết thương trên mặt mình nghiêm trọng cỡ nào. Hắn chỉ chậm rãi lê bước trên con đường vắng vẻ, trong không gian yên tĩnh không tiếng động ấy chỉ văng vẳng vang lên thanh âm khẽ khàng của hắn

“Không sao , không sao, không sao, hoàn toàn không sao . . . . .”

——————

“Rốt cuộc thì thầy đã làm cái gì hả ?” – Trong phòng, tiếng rống giận của hiệu trưởng vang lên thiếu chút nữa là làm kính cửa sổ vỡ tan.

Vu Trừng Bình đứng trước bàn hiệu trưởng , cúi đầu, không giải thích câu nào . Bởi vốn dĩ hắn không thể nào có thể giải thích được mối quan hệ phức tạp của hắn và Đỗ Thiên Huyền.

“Thầy Vu. Tôi biết thầy mới vào làm, nhưng bình thường tôi thấy biểu hiện của thầy cũng không đến nỗi nào, còn được phụ huynh học sinh khen ngợi. Nhưng mà tôi thật sự không hiểu nổi, thầy đã làm cái gì để cho phụ huynh nói thầy không thích hợp làm giáo viên cho con họ. Đỗ tiên sinh trước giờ vốn là một người hiền hòa, chưa bao giờ than phiền một cái gì. Thầy rốt cuộc đã làm cái gì để người ta nói thầy như vậy hả?”

“Xin lỗi! Lần sau tôi sẽ chú ý hơn.”

Cho dù hiệu trưởng có trách cứ thế nào, Vu Trừng Bình cũng chỉ một mực cúi đầu không giải thích.

Hiệu trưởng rống giận một hồi, mệt mỏi thở dài. Nhớ lúc thi tuyển biết bao nhiêu người tài năng cạnh tranh thi tuyển. Cuối cùng cũng chỉ chọn ra một số người xuất sắc nhất trong số đó. Vu Trừng Bình chính là một trong số đó.

Quan trọng hơn nữa là tất cả học sinh của Vu Trừng Bình đều rất thích hắn. Do đó hiệu trưởng thật sự là không muốn mất một giáo viên tốt như Vu Trừng Bình.

“Tôi biết thầy làm việc cũng không tồi. Thôi vầy đi, ở phía trên thì để tôi nói giúp thầy. Còn thầy thì đến nhận lỗi với Đỗ tiên sinh. Mua một ít lễ vật đến nói chuyện. Tôi sẽ cố gắng hết sức để làm dịu bớt vụ này, nhưng mà chủ yếu vẫn là ở phía Đỗ tiên sinh. Nếu Đỗ tiên sinh vẫn không bỏ qua cho thầy thì thật sự là tôi hết cách rồi.”

Ở trường công lập, giáo viên còn có một ít quyền trong tay, còn trường này là trường dân lập, hiệu trưởng vốn cũng không có quyền lực nhiều, thường phụ thuộc vào phụ huynh học sinh. Hiệu trưởng có thể làm đến như vậy đã là rất khoan dung với Vu Trừng Bình rồi. Vu Trừng Bình gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu mình phải làm gì.

“Thầy ra ngoài đi. Sắp đến giờ học rồi.”

Tiếng chuông vừa vang, Vu Trừng Bình đã đến lớp. Vừa vào lớp, Vu Trừng Bình đã thấy lớp hôm nay có thái độ bất thường.

Vu Trừng Bình thấp giọng nói : “Trật tự. Bắt đầu vào học.”

“Thầy, có phải cha của Bác Ngạn trách cứ thầy đúng không? Cha cậu ấy không cho thầy dạy chúng em nữa phải không?”

Tiểu Văn, cô bé rất yêu mến Vu Trừng Bình lên tiếng, xong lại quay sang Đỗ Bác Ngạn trừng mắt nhìn : “Cậu còn chối? Do mẹ tôi nói cho tôi biết. Mẹ tôi nhất định không nói dối.”

Đỗ Bác Ngạn giận dữ : “Cậu nói bậy, cha tôi nói thầy Vu là giáo viên giỏi, cha tôi nhất định không làm vậy đâu! Cha tôi nhất định không có trách cứ thầy đâu. Không phải!”

Mẹ Tiểu Văn là chi hội trưởng hội phụ huynh, ở nhà luôn hết mực yêu thương đầu tư bồi dưỡng cho bé, làm cho Tiểu Văn mặc dù tuổi còn nhỏ cũng đã rất có bản lĩnh. Trong lớp chính là học sinh đứng đầu, lời nói rất được các bạn nghe theo, không một học sinh nào dám bắt nạt cô bé.

Tiểu Văn chỉ vào Bác Ngạn nói : “ Tôi sẽ kêu toàn bộ nữ sinh trường không thèm nói chuyện với cậu, nam sinh nào nói chuyện với cậu, tôi cũng sẽ kêu tất cả nữ sinh không thèm chơi với hắn.”

Hai má Đỗ Bác Ngạn đỏ lên , vẻ mặt tức giận, không cam lòng bị xem thường , nói lại : “Đừng có nói nhiều, tôi cũng kêu tất cả nam sinh trường này không thèm nói chuyện với cậu cho biết.”

Vu Trừng Bình đi đến bàn Tiểu Văn và Đỗ Bác Ngạn, nghiêm khắc nói : “Tiểu Văn , Bác Ngạn , không được nói lung tung. Không có ai trách cứ thầy hết. Các em là bạn học, không được lôi kéo các bạn khác cô lập bạn mình. Phải biết yêu thương giúp đỡ lẫn nhau.”

“Nhưng mà thầy …” – Tiểu Văn còn muốn tranh cãi nữa.

Vu Trừng Bình ngăn lại, nói tiếp : “Đã đến giờ vào học rồi.”

Từ lúc đó, không khí lớp học trở nên quỷ dị. Hai gò má Đỗ Bác Ngạn đỏ lên giận dữ, cả ngày không thèm nói câu nào. Tiểu Văn cũng bất động trừng mắt liếc nhìn hắn. Hai học sinh đứng đầu nhóm con trai và con gái đối đầu nhau khiến cho các học sinh khác trong lớp cũng không dám nói gì.

Mãi đến lúc tan học, bảo mẫu của nhà Đỗ Bác Ngạn đến đón hắn về nhà. Vu trừng Bình không có dịp nào để nói lời an ủi hắn.

Đỗ Bác Ngạn không ăn cơm chiều, tự nhốt mình trong phòng không cho ai vào.

Đỗ Thiên Huyền đi làm về, nghe bảo mẫu nói về hành vi bất thường của Đỗ Bác Ngạn mới lập tức đến xem. Đẩy cửa phòng vào, hắn không ngờ Bác Ngạn đang ngồi bên trong khóc.

“Con sao vậy?”

Nghe vậy, Đỗ Bác Ngạn cầm lấy con người máy mà hắn thích nhất, nhắm người Đỗ Thiên Huyền quăng. Sau đó nước mắt như mưa, rống lên khóc.

“Con ghét cha. Là cha đi trách cứ thầy Vu có đúng không? Bằng không Tiểu Văn sẽ không nói vậy. Cậu ấy chưa bao giờ nói dối cả. Con ghét cha. Cha là người xấu.”

Đỗ Thiên Huyền chụp món đồ chơi, thản nhiên nói : “Thầy Vu là thầy giáo giỏi, nhưng không được tốt lắm. Cha muốn con học một giáo viên tốt hơn.”

Đỗ Bác Ngạn nghe nói càng khóc rống lên. Lúc đầu hắn chỉ hoài nghi lời của Tiểu Văn. Nhưng nghe cha hắn thừa nhận chính mình đã trách cứ thầy Vu, hắn không chịu nổi

“Con không muốn giáo viên nào khác hết. Con muốn thầy Vu. Nếu thầy Vu đi, con sẽ bỏ nhà đi luôn.”

“Con nói bậy bạ gì đó.” – Đỗ Thiên Huyền giận dữ hét lớn.

Đỗ Bác Ngạn cầm lấy điện thoại ấn số. Đầu dây bên kia vừa bắt máy, hắn bèn hét lớn : “A Kiệt. Đêm nay tôi muốn đến nhà cậu ngủ. Phải … tôi sẽ ở rất nhiều ngày…”

Đỗ Thiên Huyền giật điện thoại giận dữ nhìn Đỗ Bác Ngạn.

Đỗ Bác Ngạn giận đỏ mặt. Hắn từ nhỏ đã kiêu căng tùy hứng, hơn nữa tính tình ngang bướng, lại được cha yêu chiều nên tính cách càng lúc càng ngang ngạnh

“Là lỗi của cha. Con không muốn ở chung với cha nữa.”

“Con …”

Đỗ Thiên Huyền không ngờ mọi chuyện lại như vậy. Hơn nữa Đỗ Bác Ngạn lúc này lại bắt đầu giãy dụa trên giường khóc rống lên. Lúc đầu cứ ngỡ mọi chuyện dễ giải quyết , không bận tâm đến ý của Đỗ Bác Ngạn, không ngờ sự tình ngày càng rối ren.

“Cha không thương con, cho nên mới làm vậy … Con không muốn thầy Vu đi … không chịu … không chịu đâu …”

Đỗ Thiên Huyền cố gắng kiềm chế , ngồi bên giường con trai yêu quý trấn an : “Cha sẽ nói chuyện với thầy Vu, sẽ không để thầy Vu đi đâu. Con chịu không?”

Đỗ Bác Ngạn ngẩng mặt : “Cha không gạt con chứ?”

“Không gạt. Nào, ngoan, giờ xuống nhà ăn cơm nha.”

Đỗ Bác Ngạn lúc này mới chịu lau nước mắt, ngừng khóc, ngoan ngoãn đi xuống lầu ăn cơm

——————————

Cuối tuần, Vu Trừng Bình khó khăn lắm mới hẹn được gặp mặt Đỗ Thiên Huyền. Còn Đỗ Thiên Huyền vốn không muốn nhưng do áp lực từ Đỗ Bác Ngạn nên đành phải đồng ý lái xe đến gặp mặt Vu Trừng Bình.

Vu Trừng Bình biết rõ, dẫu có mua lễ vật gì đi chăng nữa cũng không có cách nào làm Đỗ Thiên Huyền không chán ghét mình, nên cũng đành tùy tiện chọn một lễ vật nào đó để đi mà thôi.

Gặp Vu Trừng Bình, Đỗ Thiên Huyền nghiêm mặt, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn lễ vật qua một cái.

“Vào xe đi. Lát nữa tôi còn ghé qua văn phòng nên chúng ta trực tiếp nói chuyện trên xe luôn.”

Ngồi vào ghế bên cạnh lái xe, Vu Trừng Bình nhẹ giọng nói : “Đỗ tiên sinh, ngay cả ngày lễ bái thiên cũng đi làm, thật sự là vất vả.”

Đỗ Thiên Huyền dừng xe ở một chỗ cho đậu xe miễn phí. Hắn ghét những lời khách sáo vô nghĩa, lại càng không muốn nói nhiều lời với Vu Trừng Bình.

“Đừng nhiều lời. Vu Trừng Bình, ngươi giỏi thật đấy. Lôi kéo được cả Bác Ngạn. Nó nói nếu ngươi đi, nó cũng sẽ bỏ nhà đi luôn.”

Vu Trừng Bình không nói chỉ nhìn xuống, bây giờ dù có nói thêm gì thì cũng đều uổng phí, Đỗ Thiên Huyền nhất định sẽ không tin hắn không hề kích động Bác Ngạn.

“Tôi chỉ muốn làm tốt công tác …”

Đỗ Thiên Huyền nắm chặt tay lái, Vu Trừng Bình nâng ánh mắt lên, bất chợt hai ánh mắt giao nhau, giống như có một dòng điện lưu chạy xuyên qua. Đỗ Thiên Huyền thở một hơi thật sâu, dòng lãnh khí nãy giờ chợt tan biến, chỉ thấy một dòng nhiệt lưu nóng hổi chạy khắp cơ thể. Hắn đảo ánh mắt qua cổ người bên cạnh. Kia là cái cổ trắng nõn như ngọc mà xưa kia hắn từng lưu lại hồng ấn xinh đẹp.Hai người đã từng cùng ở giữa cái nóng mùa hè, chỉ có quạt điện là cái duy nhất đem lại một chút mát mẻ , nhưng dù ngồi cả ngày cùng nhau trong cái nóng oi bức như vậy thì chỉ cần bên nhau cả hai cũng cảm thấy thoải mái, cứ như thời gian bên nhau có bao nhiêu cũng không đủ

Đó là đoạn quá khứ của một thời tuổi trẻ ngây thơ bồng bột mà Đỗ Thiên Huyền vốn muốn quên từ lâu

Vu trừng Bình cảm thấy cái nhìn kỳ lạ của Đỗ thiên Huyền, toàn thân bối rối, trán lúc này đã lấm tấm mồ hôi.

“Khốn kiếp. Được. Ta sẽ không trách cứ ngươi nữa nhưng từ rày về sau ngươi không được quá thân cận ta. Bây giờ ngươi lập tức cút xuống xe cho ta.”

Đỗ Thiên Huyền nắm lấy gói lễ vật phía sau xe, ấn vào người Vu Trừng Bình. Hắn không thể chịu nổi bản thân lúc nãy lại xúc động mà nhớ tới quá khứ đáng ghét kia.

“Cút cho ta. Lập tức xuống xe.”

Vu Trừng Bình run rẩy lập tức cầm gói lễ vật, một tay nắm cửa xe, đang muốn mở cửa xuống xe, chợt thu tay về, nghiêng người quay nhìn con người anh tuấn bên cạnh, hắn biết những lời mình sắp nói sẽ làm quan hệ giữa mình và Đỗ Thiên Huyền lâm vào hoàn cảnh nào.

“Chúng ta không có cách nào thay đổi loại tình huống này. . . . . .”

Vu trừng Bình lên tiếng, mồ hôi càng lúc càng túa ra hai tay, làm cho bàn tay trắng mịn giờ ẩm ướt không thôi. Hích thở thật sâu để đẩy lùi cảm giác khó chịu trong lòng, cố gắng nói tiếp.

Đỗ Thiên Huyền khó hiểu , dùng ánh mắt ác ý nhìn Vu trừng Bình tựa như muốn đem hắn bầm thây vạn đoạn : “Ngươi rốt cuộc muốn nói chuyện quái quỷ gì?”

“Chúng ta không thể phủ nhận rằng bản thân bị hấp dẫn lẫn nhau …”

Vu Trừng BÌnh nuốt một ngụm nước miếng, toàn thân khô nóng, mỗi một lỗ chân lông lúc này đang tích cực thoát đi hơi nước ít ỏi còn trong người hắn.

Hai mắt Đỗ Thiên Huyền trợn to, phun ra lời miệt thị : “Chết tiệt. Ta dù có muốn tìm một người đến thao, thì nhất định cũng không thèm tìm đến loại người thấp hèn vạn người thao, một nam kĩ như ngươi.”

“Tôi biết từ ngày ly hôn đến giờ,anh lúc nào cũng bề bộn nhiều việc, căn bản là không có thời gian để tìm bạn gái. Nhưng anh còn trẻ, lẽ nào cơ thể không cần phát tiết?” – Vu trừng Bình bỗng nhiên nói.

Đỗ Thiên Huyền nhìn chằm chằm Vu Trừng Bình giống như thể hắn không ngờ Vu Trừng Bình có thể nói ra những lời như vậy.

Vu Trừng Bình cố gắng giữ vững nỗi lòng, ngăn không cho cơ thể run rẩy, nói tiếp từng lời mà bất kỳ ai nghe thấy cũng đủ để trợn mắt há mồm

“Hiện tại tôi đang làm giáo viên của trường dân lập, tiền lương tuy rằng rất cao, nhưng đồng thời nghề này cũng đòi hỏi sinh hoạt cá nhân phù hợp đúng yêu cầu của nhà giáo. Anh cũng biết tôi là đồng tính luyến ái, không thể có mối quan hệ bình thường như người khác được. Nhưng là tôi lại cần phát tiết, chi bằng chúng ta không …”

“Ngươi câm mồm cho ta.”

Không muốn nghe Vu trừng Bình nói tiếp, Đỗ Thiên Huyền rống giận

“Xuống xe. Lập tức xuống xe cho ta.”

“Một vòng chỉ cần mấy giờ. Ở khách sạn bình thường là được. Không để lại gánh nặng gì. Chúng ta cũng phải thừa nhận là trước kia hoan ái với nhau cũng rất thích thú mà.”

Đỗ Thiên Huyền không thể chịu nổi, nắm lấy cổ áo Vu Trừng Bình, hung tợn như muốn giết hắn. Loại vô sĩ này, dù nhiều năm không gặp ,đến giờ vẫn không thay đổi. Hạ lưu, vô sĩ, không biết xấu hổ. Chỉ có hắn mới dám nói ra những lời này. Muốn được người khác coi trọng lần nữa? Đừng có mơ.

“Nếu ta muốn đàn ông, ta vẫn có thể kiếm ra vô khối người còn trẻ, đáng yêu, xinh đẹp hơn ngươi. Một thằng đàn ông đã hơn ba mươi tuổi, già như ngươi rồi thì đừng mong hấp dẫn được ta.”

Cằm Vu Trừng Bình hơi run một chút, cúi đầu, hai tay hướng dây lưng phía dưới của Đỗ Thiên Huyền mò tới.

Cho dù Đỗ Thiên Huyền có phản kháng thế nào cũng không thể nào phủ nhận được mỗi đụng chạm của Vu Trừng Bình đều đem lại cho hắn một dòng điện lưu khoái cảm.

“Tại sao chúng ta không kiểm tra thử?”

“Dừng tay.” – Đỗ Thiên Huyền ngăn hai tay của Vu Trừng Bình lúc này đã rờ đến nơi mẫn cảm của hắn, chuẩn bị kéo hạ khóa kéo, sờ tới phần thịt nóng hổi bên trong.

Ngay cả những lời khinh miệt của Đỗ Thiên Huyền lúc nãy cũng không thể phủ nhận được lực hấp dẫn của một người đàn ông ngoài ba mươi như Vu Trừng Bình. Thân dưới của Đỗ Thiên Huyền hoàn toàn phản bội chủ nhân của nó, sau khi được kéo ra khỏi khóa đã nóng như lửa, đứng thẳng biểu hiện rõ ràng trạng thái của chủ nhân nó.

Hết chương 2
Loading...

Đọc Tiếp Chương 3

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Dã Nam Nhân Chương 2