Truyện Công tử Liên Thành

Chương ([A-Z] )XI : Đồ thành.*

Tác giả Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết
Công tử Liên Thành

Tác giả: Mãn Tọa Y Quan Thắng Tuyết

Chương XI : Đồ thành.*

Nguồn: Tiêu Tương Quán

1

Không biết trải qua bao lâu, cuối cùng Hứa Nhược Thần cũng phục hồi tinh thần, chỉ cám thấy vết thương trên đùi như có luồng nước ấm tràn qua, cảm giác rất thư thái. Nàng khẽ nói : " Em thấy tốt hơn nhiều rồi"

Lúc này Cố Duệ mới dừng tay, xiết chặt nắp chai thuốc, cẩn thận đặt ở góc phòng, nhân tiện nói : " Đây là thuốc bôi, cần để ý một chút" Sau đó liền đi ra cửa rửa tay.

Trong lòng Hứa Nhược Thần vô cùng ngọt ngào, tuy vẫn mím chặt môi, nhưng ánh cười vẫn lấp lánh trong mắt. Cố Duệ tới phòng bếp dùng xà phòng rửa sạch tay, sau đó mới lên lầu, trở lại phòng.

Hai người ngồi uống trà một lúc, Hứa Nhược Thần nói với anh : " Em dẫn anh đi dạo chung quanh một chút nhé, chỗ này khung cảnh khá đẹp, khó lắm anh mới tới được, chúng ta đừng cứ ngồi lì trong phòng nữa"

" Anh không có việc gì, sau này còn nhiều cơ hội, em cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi" Cố Duệ mỉm cười nhìn nàng : " Cứ ngồi nói chuyện như vậy, anh thấy rất dễ chịu"

" Vâng" Đương nhiên Hứa Nhược Thần cũng không cố nài, nghĩ một chút, rồi hỏi anh : " Anh tới chỗ này khảo sát hạng mục gì ? Không phải anh chuyên làm về du lịch sao ?"

" Đúng vậy, anh làm du lịch" Cố Duệ ôn hòa nói : " Chỗ anh có một người bạn muốn khai phá một khu du lịch mới, nhưng vốn không đủ, lại cũng lo lắng không thu hút được khách du lịch, nên mới mới mời anh cùng hợp tác. Phía bên kia có địa phương Tiểu Long Câu, em có biết chỗ đó không ?"

Hứa Nhược Thần lập tức gật đầu : " Dạ biết, dân bản xứ vẫn gọi đó là Tiểu Cửu Trại, rất đẹp. Trước kia, lúc em còn làm công trình này, cũng đã qua đó, có điều nơi đó chưa có đường tới, em phải cưỡi ngựa mới lên được"

" Đúng, anh cũng vậy" Cố Duệ nhất thời hứng thú "Bọn họ cũng bỏ ra khá nhiều công phu, còn mời hẳn mấy vị chuyên gia nghiên cứu tới điều tra xem xét rõ ràng, viết báo cáo đàng hoàng, sau khi anh đọc báo cáo đó mới đáp ứng tới xem xét một chút. Tính ra em có vẻ hiểu rõ nơi này, em thử nói xem, có nên tham gia vào hạng mục này hay không ?"

Hứa Nhược Thần hơi chần chừ một chút, cẩn thận suy nghĩ một lúc rồi mới đáp : " Nếu như có thể khai phá chỗ đó, khẳng định là sẽ được mọi người trầm trồ khen ngợi, cũng sẽ hấp dẫn được rất nhiều khách du lịch. Có điều, giai đoạn quy hoạch và xây dựng cơ sở hạ tầng cần đầu tư rất nhiều tinh lực và tiền bạc. Đầu tiên, anh phải làm một con đường vào tận đây, ở trên núi này cũng không dễ gì, sau đó còn phải thi công điểm chờ, chỗ ăn uống nghỉ ngơi. Về phương diện này em không hiểu lắm, cần thêm cái gì nữa thì không biết, nhưng giai đoạn đầu thì phải đầu tư không ít"

" Ừm, dự tính năm thứ nhất đầu tư ba trăm nghìn, làm đường và cơ sở hạ tầng xung quanh cho tốt, xây thêm vài ba khách sạn, đã có thể khai trương hoạt động, đón tiếp du khách. Đầu tư trong giai đoạn đầu tính ra khá lớn, ước tính khoảng năm năm mới có thể thu hồi vốn." Cố Duệ dựa lưng vào thành cửa sổ, những tia nắng trong trẻo của mặt trời nhẹ nhàng bao phủ xung quanh thân hình của anh, tiếng anh hơi trầm thấp, không nhanh không chậm, làm người ta có cảm giác rất an tâm.

Hứa Nhược Thật nghĩ một lại, khẽ nói : " Em cũng không hiểu lắm về chuyện kinh doanh như thế này, chỉ biết một chút về công tác quản lý thôi"

" Xem ra, em đúng là người chuyên quản lý gia đình" Cố Duệ cười tán thưởng.

Hứa Nhược Thần có phần xấu hổ, cúi đầu giả vờ nhìn đồng hồ nơi cổ tay một chút, nhân đó nói : " Vẫn còn sớm, hay anh lên mạng xem thử đi"

Cố Duệ hơi nghiêng nghiêng đầu : " Chứ em thì sao ?"

" Em có laptop, có điều không có bàn phím tốt, không thể đánh nhau, dễ bị treo. Dù sao em cũng không đánh nhau, chỉ lên xem xét một chút, săn sóc cửa hàng một chút, gặp bằng hữu một chút" Hứa Nhược Thần vừa nói vừa bật máy tính trên bàn lên, sau đó lấy laptop ra, ....., ngồi lên giường bật máy.

Cố Duệ cười cười, cũng không chối từ nữa, xoay người ngồi nhìn màn hình máy tính.

Máy tính này mới sắm, tốc độ rất nhanh, nhìn thấy rất dễ chịu. Đợi sau khi máy tính khởi động xong, anh liền login vào trò chơi.

Phần đầu tiên xuất hiện chính là nội dung đổi mới lần này được liệt kê đầy đủ, anh nhìn cẩn thận từng cái một.

Cũng bởi người chơi từng server khá lớn, làm hệ thống load càng ngày càng lâu, cũng bởi vậy mới chia ra thành mười tuyến, mỗi tuyến đều có bản đồ, nhiệm vụ, NPC giống nhau, người chơi có thể lựa chọn làm nhiệm vụ của bất kỳ tuyến nào, có thể đổi khu vực, nhưng chỉ có thể tổ đội, PM những người cùng khu vực. Khu vực cửa hàng thiết lập tại tuyến một, những tuyến khác tạm thời chưa mở cửa hàng.

Lại thêm phó bản mới " Hạ tầng Long tận "

Thêm kỹ năng thầy trò, kỹ năng vợ chồng, kỹ năng bang phái...

Những người chơi có kỹ năng chế tác đạt tới mức tông sư không cần phối phương, có thể tự chế tác thời trang, trang sức, các vật phẩm linh kiện, nhưng không thể chế tác trang thiết bị nghề nghiệp.

Người chơi có thể đổi tọa kỵ.

Người chơi có thể đổi sủng vật...

Lần này nội dung thay đổi rất nhiều, hai người đọc rất lâu, sau đó mới chuẩn bị đăng nhập trò chơi.

Cố Duệ hỏi : " Lên tuyến mấy ?"

Hứa Nhược Thần ngẩn ra, lập tức phản ứng, vội vàng đáp : " Em muốn tới tuyến một xem cửa hàng"

" Được, tuyến một" Cố Duệ lập tức chọn tuyến một, click tiến vào.

Đồng hồ cát xoay vòng một lát, cảnh tượng quen thuộc lập tức xuất hiện trước mặt, có điều, nơi này không giống với hồi trước, không còn là khu vực buôn bán thịnh vượng, mà đã thành Tu La trường.

Trên mặt đất ngổn ngang những thi thể, nhất là những người chơi mở cửa hàng, hầu như đều nằm chết trên mặt đất, làm người ta không khỏi thấy kinh hoàng.

" Có chuyện gì thế này ? " Hứa Nhược Thần kinh ngạc nhìn khung cảnh trước mắt.

Cố Duệ cũng thật bất ngờ : " Không biết, để anh đi hỏi một chút"

Hai người cùng hỏi trong [ bang phái] : " Tuyến một có chuyện gì xảy ra vậy, sao toàn người chết thế ?"

Lập tức, trong bang Phong Sinh Khởi Thủy vang đầy những tiếng khóc.

Cưỡi Thỏ Truy Rùa Đen nước mắt ào ào như thác đổ ; " Lão đại, ngươi đã về rồi hu hu, ta chết thê thảm quá trời ơi.

Diêm Bán Cô Bé nghẹn ngào lắp bắp : " Lão đại, ngươi tới vừa kịp nhặt xác bọn ta.

Tay Trái Ước Định khóc lóc khổ sở vô cùng : " Lão đại, ta với lão bà của ta chết ở cùng một chỗ kìa"

Sau đó, hầu như mọi người đều vừa khóc vừa mách mỏ, phàm là người nào ở lại Kim Đài Thành buôn bán đều không ngoại lệ, chết sạch, chỉ có những người treo máy hoặc đang làm nhiệm vụ bên ngòai mới thoát chết.

Nhất Tiếu Hồng Trần rất ngạc nhiên : " Chỗ này không phải khu vực an toàn hay sao ? Vì sao các ngươi lại chết ?”

" Có kẻ dẫn Boss mới vào trong thành, mà con quái này lại vô địch, hơn nữa lại có thể quần công, không cần biết là level bao nhiêu, trúng một kích tất chết ngay lập tức" Khinh Ca Thủy Việt đau khổ nói : " Căn bản bọn mình không phản ứng kịp, hơn nữa không mang theo Kim Thuyền, bây giờ người nào cũng bị mất điểm kinh nghiệm, có một số người còn bị chết không chỉ một lần..."

Đang nói, trên [thế giới] đã có người chạy lên chửi công ty quản lý trò chơi ầm ĩ lên, " GM đâu rồi. Cái trò gì thế này ? Các ngươi đang làm gì thế hả ? Tại sao quái lại có thể vào thành ? Thế lại còn vô địch, không dùng được bất kỳ kỹ năng gì để đánh cho nó mất dẫu chỉ một giọt máu. Bây giờ mỗi tuyến đều có quái tàn sát hàng loạt dân lành trong thành, có còn muốn bọn ta chơi nữa hay không ?"

Rất nhiều người chơi cũng lập tức chạy lên [ thế giới ] theo, cùng chửi mắng công ty quản lý trò chơi ầm ĩ, chửi giám đốc, chửi GM, chửi cả những người chơi dẫn quái vào thành, không mang theo Kim Thuyền thì bị mất điểm kinh nghiệm xót hết cả ruột, mang theo Kim Thuyền thì đau lòng vì bị mất Kim Thuyền quá đắt tiền, tóm lại đây là một tai họa bất ngờ, không ít người chỉ muốn tới mua cái gì đó, vừa mới truyền tới trong thành, hoặc vừa đổi tuyến, chưa kịp đứng vững, chưa kịp nhìn thấy quái có hình dạng gì đã chết bất đắc kỳ tử.

Nhất Tiếu Hồng Trần đứng im trước cửa hàng của mình không nhúc nhích, chỉ chăm chú xem những tin tức trong bang và trên thế giới, cố gắng hiểu rõ những tin tức kia. Đột nhiên, chỉ thấy hàng loạt người chơi đổ xô tới như thủy triều dẫm đạp lên những thi thể đang nằm ngổn ngang trong thành, chạy vụt qua bên cạnh nàng. Nàng quay người một chút, nhìn chung quanh một lượt, định tìm hiểu xem có chuyện gì xảy ra.

Lúc này, Cố Duệ đang ngồi trước máy tính lập tức kêu lên vội vã : " Em mau vào trong cửa hàng đi, mau lên"

Nhất Tiếu Hồng Trần không chút nghĩ ngợi, lập tức chạy vào trong cửa hàng.

Lấy lại bình tĩnh, nàng mới nhìn rõ, có một cái bóng đen khổng lồ đang nghiêng ngó trước cửa hàng đối diện. Con quái này rất giống những sinh vật khủng bố ngoài hành tinh trong những bộ film kinh dị, thân hình khổng lồ có một lớp sáp màu đen phủ kín bên ngoài như xác ướp, bề ngoài giống như cá nheo có hai cái râu dài trên đầu, mỗi bước đi đều làm đất dưới chân rung chuyển ầm ầm, mỗi khi nó lướt qua, người chơi bỏ mình hàng loạt. So với nó, người chơi chỉ nhỏ bé như một con kiến, căn bản không có cách nào có thể ngăn cản một kích trí mệnh của nó.

Nàng mở to hai mắt, đang cố gắng định nhìn kỹ tên của con quái, đã thấy thân ảnh màu đen của Công Tử Liên Thành lao vụt lên nhanh chóng, sử dụng một chiêu Phong Ảnh Lưu Hương đánh vào thân con quái. Con số thương tổn khổng lồ lập tức hấp dẫn con quái, Boss kia lập tức chạy về phía anh. Công Tử Liên Thành liền mở vô địch, vừa đánh vừa lui, muốn nhanh chóng dẫn nó ra khỏi thành.

--

* Đồ thành : Tàn sát hàng loạt trong thành

2

Nhất Tiếu Hồng Trần thấy phía bên ngoài nằm la liệt những thi thể, lại quay người nhìn theo thân ảnh khổng lồ của Boss kia, chung quy vẫn không yên lòng, chỉ chờ con quái " Dị Hình Đen Ngòm" kia đi qua khỏi cửa hàng của mình, liền dè dặt chạy ra ngoài, theo sát ở phía xa xa, đương nhiên vẫn chú ý uống dược phòng rớt máu.

Công Tử Liên Thành vẫn chạy ở phía trước, cố gắng dẫn Boss ra khỏi cửa thành. Anh không dám dùng khinh công, chỉ sợ chạy mau quái sẽ bị rớt lại, lại quay lại giết thêm một số người chơi nữa, cho nên cứ chạy được vài bước lại quay đầu nhìn một cái, thỉnh thoảng lại tung một cái kỹ năng qua đó, để hấp dẫn công kích của nó lên mình.

So với hiện thực, những thanh thiếu niên trẻ tuổi khí thịnh, nhiệt huyết sôi trào trong trò chơi càng nhiều hơn, vừa rồi sau khi con quái kia vào thành, vẫn có người xông lên đánh, chết một đám lại có một đám khác xông lên, đúng thực là đánh trước tính sau, có điều mọi người không cùng bang phái, cũng không biết lẫn nhau, hoàn toàn không biết cách phối hợp, bởi vậy không làm gì được con Boss vô địch này, bây giờ thấy có người muốn kéo nó ra khỏi thành, nhất thời kịp phản ứng, lập tức cùng chạy theo, chỉ đợi khi nào Công Tử Liên Thành ngã xuống, bọn họ sẽ lập tức xông lên tiếp nhận công việc này.

Chẳng mấy chốc trạng thái vô địch đã chấm dứt, một chiêu của con quái đánh xuống, đã thấy trên mình Công Tử Liên Thành xuất hiện một con số tổn thương có giá trị khổng lồ, thật may là anh vẫn không ngã, lập tức uống đại hồng để tăng máu, mà cũng bởi vì đây không phải là một kích trí mệnh, nếu như quái ra một chiêu hung mãnh, khẳng định là anh đã ra đi.

Tin tức Công Tử Liên Thành đang dẫn quái ở trong thành đã lan tới tai của rất nhiều người, vốn Công Tử Tiểu Bạch, Công Tử Phù Tô và Công Tử Vô Kị đang làm nhiệm vụ, lúc này cũng rất quyết đoán từ bỏ nhiệm vụ đánh quái đang làm, nhanh chóng chạy tới Kim Đài thành. Công Tử Tiểu Bạch vừa chạy vừa nói ở trong bang : " Có người nào thuộc Ma Giáo level trên 150 ở Kim Đài Thành không ? Lập tức tổ đội với Liên Thành, để ý trạng thái của hắn, lần lượt sử chiêu vô địch tổ đội"

Lập tức có mấy người trong bang lập tức giơ tay : " Ta đây, sẽ lập tức tổ đội"

Một người Ma Giáo cấp cao lập tức tổ đội Công Tử Liên Thành, chạy tới bên cạnh anh, sử dụng chiêu Ma Vương Bản Nguyện, sau đó mới tổ đội thêm mấy Ma Giáo nữa. Ma Vương Bản Nguyện là một kỹ năng của Ma Giáo chỉ có người chơi từ level 150 trở lên mới có thể sử dụng, sau khi dùng, tất cả bạn bè cùng tổ đội trong phạm vi 20 bước đều chung trạng thái vô địch, liên tục trong 18 giây liền, thời gian chờ giữa hai lần xuất chiêu là 120 giây. Hiện giờ đội của bọn họ có 7 Ma giáo, xem ra đủ thời gian luân phiên khai vô địch, có thể tránh qua thời gian chờ giữa hai lần xuất chiêu.

Công Tử Liên Thành đã được đảm bảo an toàn, liền nhanh chóng kéo thủ phạm tàn sát hàng loạt dân lành trong thành dẫn đi, kéo tới cự ly khá xa, rồi mới nói trong bang : " Dù sao vẫn đang ở trạng thái vô địch, ta muốn đánh một trận. Boss này lúc nào cũng mang trạng thái vô địch hay sao ?"

" Không biết rõ ạ, mọi người ở trong thành đều bị nó giết vài lần, mà không chạm được tới nó mảy may" Đao Đao Kiến Huyết cũng chạy theo từ trong thành ả, đại khái đã bị giáo huấn tới mức nhớ mãi không quên, hắn vẫn đứng ở xa xa, cũng rất bực bội nói : " Mỗi người chỉ có thể đánh được tới nó một chút, đã bị nó giết rồi, dù dùng kỹ năng nào đi chăng nữa, nó cũng chỉ rớt một giọt máu"

Công Tử Liên Thành nghĩ một lát, cũng không tiếp tục kiên trì : " Vậy thì tạm dừng ở đây, mọi người giải tán"

Lập tức, mọi người trong đội tự dùng một cái gia tốc, nhanh chóng chạy tản ra bốn phía.

Con quái Boss kia vẫn tiếp tục đuổi theo Công Tử Liên Thành, nhưng một khi khinh công của Tiêu Dao dùng tới, đúng là không kịp thấy bóng, trong khoảnh khắc đã bỏ lại nó ở tít xa. Nó mất đi mục tiêu, liền đứng tại chỗ ngơ ngẩn hồi lâu, rồi mới chạy về vị trí cũ của nó.

Rốt cuộc báo động được giải trừ, mọi người đều thở dài nhẹ nhõm. Người nằm ngổn ngang trên mặt đất đều đứng dậy, có Kim Thuyền mất Kim Thuyền, không có Kim Thuyền mất điểm kinh nghiệm, đều xót ruột như nhau, vì thế lại tiếp tục chạy lên [thế giới] chửi ầm ĩ.

Lúc này, ba vị công tử mới lần lượt tới Kim Đài thành. Công Tử Liên Thành chào tạm biệt bảy người huynh đệ, sau đó giải tán đội ngũ, bọn họ lại tiếp tục đi làm những việc đang dở dang. Công Tử Tiểu Bạch tổ đội ba vị công tử còn lại, để tiện trò chuyện.

Lúc này đã có rất nhiều người phục sinh, nhưng có một số người chơi bày quầy không online, thi thể vẫn nằm trên mặt đất, mặc dù so với vừa này đã tốt hơn nhiều lắm, nhưng vẫn thấy rất kinh khủng rợn người.

Công Tử Phù Tô khẽ thì thào nói : " Đây đúng là huyết án"

Công Tử Vô Kị rất nóng ruột muốn thử : " Con Boss này kinh khủng như vậy, có muốn tổ đội đi đánh một chút không ?"

" Ngươi đừng có hở chút là đánh với chả đánh" Công Tử Tiểu Bạch cười nói : " Ngươi không nghe mấy người bọn họ nói sao ? Boss kia là vô địch, chỉ có thể dẫn, không thể đánh chết được"

" Sao nó lại vào thành được chứ ?" Công Tử Phù Tô cảm thấy rất khó hiểu : " Đáng lẽ Kim Đài Thành phải là chỗ an toàn nhất chứ, có nhiều tân nhân người chơi level thấp ở bên trong như thế, hệ thống phải bảo hộ tuyệt đối, trước kia quái đều không thể bước qua cửa thành, sao lần này lại có thể chứ ?"

" Ai biết được ? Có khi là lỗi hệ thống, mà cũng có khi là nhiệm vụ mới" Công Tử Tiểu Bạch liền đoán thử : " Trước kia cũng chưa thấy con Boss này, bất quá ta thấy lần này trong nội dung đổi mới có mục yêu thú công thành, có phải đây chính là một trong những yêu thú sẽ công thành trong tương lai hay không ?"

Công Tử Vô Kị thoáng giật mình : " Chỉ có một con này mà bọn mình đã không làm gì được, nếu tới cả một đám, không phải mọi người đều chết sạch hay sao ?"

" Phải có biện pháp đối phó, chúng ta đợi xem tình hình diễn biến ra sao đã" Công Tử Tiểu Bạch tỏ ý quan tâm hỏi : " Lão Tam, ngươi thế nào rồi ? Đang ở đâu ? Còn chưa quay lại hay sao ?"

Công Tử Liên Thành trả lời thản nhiên như không : " Ta vẫn còn ở trong núi, có khả năng vẫn ở đó một thời gian, bất quá ở đây vẫn có thể online."

"Chú ý an toàn. Nơi đó ta đã đi qua một lần, rất nguy hiểm" Công Tử Tiểu Bạch dặn một câu, sau đó mới nói : " Chúng ta phải bàn tính một chút vấn đề yêu thú công thành, lần này không phân ban phái, toàn dân phòng ngự. Trên diễn đàn cũng không nói gì nhiều lắm, Phù Tô phân tích một chút những hướng dẫn, thấy rằng nhiệm vụ này cần tham gia ít nhất 100 người, nếu không thì không thể hoàn thành được"

" Cho dù có hơn một trăm người, nếu chiến thuật không ổn, thì cũng không thể ngăn cản được, huyết án đồ thành này lại tiếp tục phát sinh" Công Tử Phù Tô cũng không còn gì để nói : " Tất cả những khu kia đều như vậy, buổi tối thứ sáu mới có nhiệm vụ này, chưa có người nào làm thử, cho nên cũng không có kinh nghiệm gì"

" Đúng vậy, chúng ta chỉ đành vạch ra kế hoạch thật chặt chẽ một chút, định ra mấy phương án" Công Tử Tiểu Bạch nhíu mày : " Chỉ huy mọi người cũng không phải chuyện dễ, người bên chúng ta và bang nhân bạn bè cũng đủ rồi, nhưng nếu bên phe đối địch quấy rối, thì chắc chắn không ổn"

" Ừm, đã phải đề phòng phe đối địch, lại phải đối phó với yêu thú quái thai như vậy, đúng là không dễ dàng gì" Công tử Vô Kị cũng hơi trầm ngâm, bắt đầu nói với vẻ vô lại : " Việc gì bọn mình phải bảo hộ Kim Đài thành ? Chỗ này cũng không phải thành của bọn mình. Đến lúc đó để mọi người rút ra khỏi thành, chờ yêu thú đồ thành xong lại quay lại."

" Xời, ngươi nhịn được sao ? " Công Tử Phù Tô tỏ vẻ khinh bỉ hắn : " Nhiều yêu quái biến thái chạy tới công thành như vậy, chẳng phải ngươi thấy đã ghiền hơn sao"

" Cũng đúng vậy ha ha" Công Tử Vô Kị cười tít mắt : " Ta cũng không sợ chết, có điều không muốn huynh đệ trong bang phải mạo hiểm, cũng không muốn đám mỹ nữ bị giết hại" (
Loading...

Đọc Tiếp Chương ([A-Z] )XII Bảo hộ

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Công tử Liên Thành Chương ([A-Z] )XI : Đồ thành.*