“Em rất tiếc, anh Percy,” Hazel nói. “Chỉ là... người La Mã luôn sợ biển. Họ chỉ sử dụng thuyền khi nào họ buộc phải làm thế. Ngay cả trong thời hiện đại, việc một đứa con của thần Neptune hiện diện ở trại luôn là điềm xấu. Lần cuối cùng một người như thế gia nhập quân đoàn... ừm, đó làăm 1906, khi Trại Jupiter còn nằm phía bên kia vịnh ở San Francisco. Một trận động đất lớn...”

“Đừng nói với anh là con của thần Neptune đã gây ra chuyện đó nhé?”

“Người ta đã kể với em như thế.” Hazel nhìn cậu đầy hối tiếc. “Dù sao thì... người La Mã e sợ thần Neptune, nhưng họ không thích ông ấy lắm.”

Percy liếc nhìn đám mạng nhện phía trên cây đinh ba.

Tuyệt, cậu nghĩ. Cho dù gia nhập vào trại, cậu cũng sẽ không bao giờ được mọi người yêu thích. Hy vọng lớn nhất của cậu hóa ra là nỗi sợ hãi đối với những người bạn trong trại mới. Có lẽ nếu cậu làm tốt, họ sẽ cho cậu vài trái táo mốc meo.

Thế nhưng... khi đứng trước bàn thờ của thần Neptune, cậu cảm nhận được điều gì đó khuấy động bên trong cậu, như những đợt sóng đang dâng tràn khắp các tĩnh mạch vậy.

Cậu lục lọi trong ba lô và lấy ra mẩu thức ăn cuối cùng từ chuyến hành trình của mình – một cái bánh mì vòng cũ. Không nhiều nhặn gì, nhưng cậu vẫn đặt nó lên bàn thờ.

“Chào... ừm, Cha.” Cậu cảm thấy mình thật ngốc khi nói chuyện với một cái bát đựng trái cây. “Nếu cha nghe thấy con, hãy giúp con cha nhé? Hãy mang ký ức của con quay trở lại. Nói cho con... nói cho con, con cần phải làm gì.”

Giọng cậu như vỡ òa. Cậu đã cố không tỏ ra xúc động, nhưng cậu kiệt sức, sợ hãi và đã bế tắc trong một thời gian dài, vì thế cậu sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì để lấy vài lời chỉ dẫn. Cậu muốn biết một vài điều gì đó chắc chắn về cuộc đời mình, mà không cần phải bám víu vào các ký ức đang bị mất đi.

Hazel đặt tay lên vai cậu. “Mọi việc sẽ ổn thôi. Giờ anh đã ở đây. Anh là một trong số bọn em.”

Cậu cảm thấy lúng túng vì được một cô bé lớp tám mới quen an ủi, nhưng cậu vui vì có cô ở đây.

Sấm chớp đì đùng phía trên đầu họ. Những tia chớp màu đỏ bừng sáng cả ngọn đồi.

“Anh Octavian đã gần xong việc,” Hazel nói. “Chúng ta đ thôi.”

So với cái kho chứa dụng cụ của thần Neptune, đền thờ thần Jupiter rõ ràng là tốt nhất và vĩ đại nhất.

Các câu nói bằng tiếng Latinh và các bức tranh ghép vui mắt được khắc trên sàn nhà đá hoa cương. Trần nhà mái vòm cao mười tám mét sáng lấp lánh ánh vàng. Toàn bộ đền thờ rộng mở đón gió.

Ở giữa ngôi đền, tại bệ thờ bằng đá hoa cương, một anh chàng mặc áo toga đang thực hiện nghi thức nào đó trước bức tượng vàng khổng lồ của sếp lớn: chúa tể bầu trời – thần Jupiter, mặc một chiếc áo toga lụa màu tía cỡ XXXL, tay cầm một tia chớp.

“Nó không giống như thế,” Percy lầm bầm.

“Cái gì?” Hazel hỏi.

“Tia chớp nguyên thủy,” Percy nói.

“Anh đang nói về điều gì thế?”

“Anh...” Percy cau mày. Trong một giây, cậu cho là mình đã nhớ ra được điều gì đó. Giờ nó đã biến mất. “Không có gì, anh chỉ đoán bừa thôi.”

Anh chàng trẻ tuổi ở bệ thờ giơ hai tay lên trời. Càng thêm nhiều tia chớp đỏ lóe lên trên bầu trời, làm rung chuyển cả đền thờ. Sau đó anh ta buông thõng hai tay xuống và những tiếng đì đùng ngưng bặt. Các đám mây biến từ màu xám sang màu trắng và tan ra.

Một trò bịp thật ấn tượng, xét đến việc anh chàng đó chẳng có vẻ gì như thế. Anh ta cao dong dỏng và gầy nhom, tóc màu vàng nhạt, mặc quần jeans quá cỡ, áo phông rộng lùng thùng cùng áo toga cứ chực rủ xuống. Nhìn anh ta trông giống một con bù nhìn phủ khăn trải giường lên người.

“Anh ta đang làm gì thế?” Percy thì thầm.

Anh chàng trong chiếc áo toga quay người lại. Anh ta sở hữu một nụ cười gian tà và ánh mắt hơi điên khùng như thể vừa mới chơi xong một trò cảm giác mạnh. Một tay anh ta cầm dao. Trên tay còn lại là thứ gì đó giống một con vật bị chết. Cảnh tượng đó không khiến anh ta trông bớt điên khùng hơn chút nào.

“Anh Percy,” Hazel nói, “đây là anh Octavian.”

“Một nhóc graecus!” Octavian nói. “Thật thú vị làm sao.”

“Ừm, chào,” Percy nói. “Anh đang sát hại những con thú nhỏ sao?”

Octavian nhìn vào cái thứ xơ xác trên tay mình và cười lớn. “Không, không. Ngày xửa ngày xưa thì đúng là thế. Bọn ta từng đọc ý của các vị thần bằng cách phân tích ruột các loài vật như – gà, dê, những con tương tự như thế. Ngày nay, bọn ta dùng những thứ này.”

Anh ta quẳng vật xơ xác kia về phía Percy. Đó là một con gấu bông bị moi ruột. Rồi Percy để ý thấy một đống thú nhồi bông đã bị moi ruột nằm dưới chân tượng thần Jupiter.

“Không đùa chứ?” Percy hỏi.

Octavian bước ra khỏi bệ thờ. Anh ta chắc khoảng mười tám tuổi, nhưng lại quá gầy còm và vô cùng xanh xao như thể sẽ chết yểu không bằng. Ấn tượng đầu tiên là anh ta trông vô hại, nhưng khi anh ta đến gần hơn, Percy không chắc lắm. Đôi mắt Octavian lấp lánh vẻ tò mò tàn nhẫn, như thể anh ta có khả năng rút ruột Percy dễ như moi ruột một con gấu bông nếu anh ta nghĩ mình có thể biết được gì từ việc làm đó.

Octavian nheo nheo mắt. “Cậu có vẻ lo sợ.”

“Anh làm tôi nhớ đến một người nào đó,” Percy nói. “Tôi không nhớ được là ai.”

“Dĩ nhiên là người trùng tên với ta, Octavian – Augustus Caesar. Mọi người đều nói ta có nét tương tự rất dễ nhận biết.”

Percy không nghĩ vậy, nhưng cậu không thể nào nhớ được. “Sao anh lại gọi tôi là ‘người Hy Lạp’?”

“Ta nhìn thấy điều đó trong các điềm báo.” Octavian vẫy vẫy con dao về phía đống thú bông trên bệ thờ. “Lời phán truyền nói rằng: Người Hy Lạp đã đến. Hoặc có thể là: Con ngỗng đã kêu thét lên. Ta nghĩ lời diễn giải đầu tiên là chính xác. Cậu xin gia nhập quân đoàn sao?”

Hazel giải thích hộ cậu. Cô bé kể cho Octavian nghe mọi chuyện kể từ khi họ gặp nhau ở đường hầm – lũ gorgon, trận đánh bên bờ sông, sự xuất hiện của ữ thần Juno, cuộc đối thoại của họ với Reyna.

Khi cô nhắc đến nữ thần Juno, Octavian trông khá ngạc nhiên.

“Nữ thần Juno,” cậu ta suy ngẫm. “Bọn ta gọi bà ấy là Juno Moneta. Juno Người Cảnh báo. Bà xuất hiện vào những thời điểm khủng hoảng để cảnh báo Rome về những mối đe dọa vô cùng nguy hiểm.”

Anh ta liếc nhìn Percy, như thể muốn nói: ví dụ như, những tên Hy Lạp bí ẩn.

“Tôi nghe nói Lễ hội Fortuna diễn ra trong tuần này,” Percy nói. “Lũ gorgon đã cảnh báo rằng sẽ có một cuộc xâm chiếm vào ngày đó. Anh có thấy được điều đó từ đống thú bông không?”

“Buồn thay là không.” Octavian thở dài. “Khó mà biết rõ ý các thần lắm. Và những ngày này, lời tiên đoán của ta càng lúc càng mơ mơ hồ hồ hơn.”

“Thế mọi người không có... tôi không biết nữa,” Percy nói, “một nhà tiên tri hay đại loại thế?”

“Một nhà tiên tri!” Octavian mỉm cười. “Thật là một ý tưởng dễ thương. Không, ta e rằng bọn ta đã sử dụng hết các lời tiên tri. Giờ, nếu chúng ta tiến hành tìm kiếm các cuốn sách Sibylline[8], như ta đã đề nghị thì...”

“Siba gì chứ?” Percy hỏi.

“Những cuốn sách tiên tri,” Hazel nói, “là thứ mà anh Octavian bị ám ảnh. Người La Mã thường tra cứu chúng khi các tai họa ập đến. Hầu hết mọi người tin rằng chúng đã bị thiêu hủy khi thành Rome sụp đổ.”

“Vài người tin thôi,” Octavian sửa lại. “Tiếc là người lãnh đạo hiện tại của chúng tôi đã không cấp phép tìm kiếm chúng...”

“Vì chị Reyna không ngốc,” Hazel nói.

“... vì thế chúng tôi chỉ có vài mảnh nhỏ còn sót lại từ những cuốn sách đó,” Octavian nói tiếp. “Một vài lời dự báo đầy thần bí, như những lời này.”

Anh ta gật đầu về phía những câu khắc trên s đá hoa cương. Percy chăm chú nhìn kỹ các dòng chữ, không thật sự mong là mình hiểu được chúng. Cậu gần như chết lặng.

“Câu đó.” Cậu đưa tay chỉ vào và dịch nó khi cậu đọc lớn: “Bảy con lai sẽ đáp lại lời hiệu triệu. Mang giông bão đến hoặc thiêu cháy thế giới sẽ phải sụp đổ...”

“Đúng, đúng.” Octavian nói hết câu mà chẳng cần nhìn. “Một lời thề được giữ đến hơi thở cuối cùng, và kẻ thù hướng các cánh quân về phía Các Cánh Cửa Của Tử Thần.”

“Tôi... tôi biết câu đó.” Percy nghĩ chắc sấm chớp lại đang làm đền thờ rung chuyển lần nữa. Rồi cậu nhận ra là cả cơ thể mình đang run rẩy. “Điều đó rất quan trọng.”

Octavian cau mày. “Dĩ nhiên nó quan trọng chứ. Chúng tôi gọi đó là Lời Tiên Tri Về Nhóm Bảy, nhưng nó xuất hiện cách đây vài ngàn năm rồi. Chúng tôi không biết nó nghĩa là gì. Mỗi lần ai đó cố thử dịch nó... Ừm, Hazel có thể kể cho cậu. Những chuyện không may lại xảy ra.”

Hazel giận dữ nhìn anh ta. “Chỉ cần đọc điềm báo dành cho anh Percy là được. Liệu anh ấy có thể gia nhập vào quân đoàn không?”

Percy gần như có thể thấy được bộ não của Octavian hoạt động, tính toán xem liệu Percy hữu dụng hay không. Anh ta vươn tay về phía ba lô của Percy. “Đó là một mẫu vật xinh đẹp. Cho phép tôi nhé?”

Percy chưa kịp hiểu anh ta muốn gì thì Octavian đã giật cái gối gấu trúc ở Chợ Giảm Giá ló ra phía trên ba lô. Nó chỉ là một món đồ chơi nhồi bông vớ vẩn, nhưng Percy đã mang nó theo cả một chặng đường dài. Cậu khá là thích nó. Octavian quay về phía bệ thờ và giơ con dao lên.

“Này!” Percy phản đối.

Octavian rạch toác bụng con gấu trúc và trải bông nhồi của nó lên khắp bệ thờ. Anh ta quẳng vỏ con gấu sang một bên, lầm bầm một vài từ phía trên đống bông nhồi và quay lại với một nụ cười rạng rỡ trên mặt.

“Tin tốt!” anh ta nói. “Percy có thể gia nhập quân đoàn. Chúng ta sẽ phân cậu ta vào một đội quân nào đó trong buổi tập trung tối nay. Nói với Reyna rằng tôi chấp thuận.”

Hai vai Hazel buông lỏng. “Ừm... tuyệt. Đi thôi anh Percy.”

“Ồ, còn Hazel này,” Octavian nói. “Tôi rất vui được chào đón Percy vào quân đoàn. Nhưng khi lễ bầu chức pháp quan diễn ra, tôi hy vọng cô nhớ...”

“Anh Jason chưa chết,” Hazel bật lại. “Anh là thầy bói. Lẽ ra anh phải tìm kiếm anh ấy chứ!”

“Ồ, tôi đang làm đấy thôi!” Octavian chỉ tay về phía đống ruột thú nhồi bông. “Ngày nào tôi chả hỏi ý các vị thần! Than ôi, sau tám tháng, tôi chẳng nhận được tin tức gì. Dĩ nhiên là tôi vẫn đang tiếp tục tìm kiếm. Nhưng nếu Jason không quay trở lại vào Lễ hội Fortuna, chúng ta buộc phải hành động. Chúng ta không thể để trống vị trí đó mãi. Tôi hy vọng cô sẽ ủng hộ tôi ứng cử vào ghế pháp quan. Việc đó sẽ có ý nghĩa rất lớn với tôi.”

Hazel siết chặt nắm tay lại. “Tôi. Ủng hộ. Anh?”

Octavian cởi cái áo toga ra, đặt nó và con dao lên bệ thờ. Percy nhận ra trên cánh tay Octavian có bảy vạch – bảy năm ở trại, Percy đoán thế. Dấu hiệu của Octavian là cây đàn hạc, biểu tượng của thần Apollo.

“Xét cho cùng,” Octavian nói với Hazel, “biết đâu tôi giúp được cô thì sao. Sẽ là một điều hổ thẹn nếu những lời đồn thổi tệ hại về cô tiếp tục lan truyền... hoặc, lạy trời, nếu chúng biến thành sự thật.”

Percy cho tay vào túi và nắm chặt cây bút của mình. Gã này đang đe dọa Hazel. Rõ ràng là như vậy. Chỉ cần một dấu hiệu nào đó từ Hazel thôi, Percy sẵn sàng mở cây Thủy Triều ra và nhìn xem Octavian sẽ phản ứng thế nào khi đối diện với đầu mũi kiếm.

Hazel hít một hơi thật sâu. Các khớp ngón tay cô trắng bệch. “Tôi sẽ suy nghĩ về điều đó.”

“Tuyệt,” Octavian nói. “Nhân tiện, em trai cô đang ở đây.”

Hazel cứng người lại. “Em trai tôi? Mà sao?”

Octavian nhún vai. “Mà sao là sao? Ai mà biết cơ chứ? Cậu ta đang đợi cô ở điện thờ của cha cô. Chỉ là... à, đừng mời cậu ta ở lại quá lâu đấy nhé. Cậu ta khiến những người khác có cảm giác bị quấy rầy. Giờ, nếu các cậu không phiền, tôi phải tiếp tục tìm kiếm anh bạn mất tích tội nghiệp của chúng ta, Jason. Rất vui được gặp cậu, Percy.”

Hazel đi một mạch ra ngoài đền thờ và Percy theo sau. Cậu tin chắc rằng trong cuộc đời mình, cậu chưa bao giờ thấy vui khi rời khỏi một ngôi đền như lúc này.

Khi Hazel đi xuống dưới đồi, cô nguyền rủa bằng tiếng Latinh. Percy không hiểu hết, nhưng cậu nghe được những câu như là con trai của lũ gorgon, con rắn thèm khát quyền lực, và một vài gợi ý về nơi Octavian có thể đâm con dao của anh ta.

“Em ghét gã đó,” cô lầm bầm. “Nếu em có cách...”

“Thực tế thì anh ta sẽ không được bầu làm pháp quan đâu, đúng không?” Percy hỏi.

“Em ước gì mình có thể chắc cú chuyện đó. Octavian có rất nhiều bạn bè, phần lớn trong số họ là bị mua chuộc. Các trại viên còn lại thì sợ anh ta.”

“Sợ cái gã nhỏ bé gầy còm đó sao?”

“Đừng đánh giá thấp anh ta. Bản thân chị Reyna không xấu, nhưng nếu Octavian chia sẻ quyền lực với chị ấy...” Hazel rùng mình. “Chúng ta đi gặp em trai em đi. Em ấy muốn gặp anh.”

Percy không tranh cãi. Cậu muốn gặp cậu em trai thần bí đó, biết đâu cậu có thể biết thêm gì đó về hoàn cảnh của Hazel – cha cô là ai, bí mật cô đang che giấu là gì. Percy không tin cô đã làm điều gì đó tội lỗi. Cô có vẻ rất tốt bụng. Nhưng Octavian đã hành xử như thể anh ta nắm thông tin đáng hổ thẹn hiếm có nào đó của Hazel.

Hazel dẫn Percy đến hầm mộ màu đen được xây mé bên trong một sườn đồi. Đứng phía trước hầm mộ là một thiếu niên mặc quần jeans đen và áo khoác phi công.

“Chào,” Hazel gọi lớn. “Chị mang theo một người bạn đến.”

Cậu con trai quay người lại. Những hình ảnh thoáng qua vô cùng kỳ lạ đó lại ùa đến trong đầu Percy: như thể đây là người mà cậu từng quen biết. Cậu ta cũng xanh xao y hệt Octavian, nhưng đôi mắt thì đen như hạt huyền và mái tóc đen thì rối tít. Cậu ta trông chẳng giống Hazel chút nào cả. Cậu ta đeo một chiếc nhẫn hình đầu lâu, một dây xích thay cho dây nịt và mặc áo phông đen với họa tiết hình đầu lâu. Ở bên hông giắo một thanh kiếm đen tuyền.

Trong một phần triệu giây khi cậu ta nhìn Percy, cậu con trai đó dường như sửng sốt – thậm chí là kinh hoàng, như thể cậu ta bị đèn pha rọi phải.

“Đây là anh Percy Jackson,” Hazel nói. “Anh ấy là một người tốt. Anh Percy, đây là em trai em, con trai của thần Pluto.”

Cậu con trai có vẻ lấy lại bình tĩnh và chìa tay ra. “Rất vui được gặp anh,” cậu ta nói. “Em là Nico di Angelo.”
Loading...

Đọc Tiếp Phần 05

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Con trai thần Neptune Phần 04-P2