Giữa trưa, Lâm Húc Viễn lại ngồi trong phòng đối diện với một xe đồ ăn trong, điều này khiến cậu đột nhiên cảm thấy huyệt thái dương đang co giật. Điện thoại bỗng vang lên. Bắt máy lên chợt nghe thanh âm có chút ý cười của Khâu Thiên Kỳ: “Thế nào, đồ ăn khách sạn được chứ?”

Lâm Húc Viễn dùng đũa tùy tiện gắp miếng thức ăn, đưa tới trước mặt quan sát một chút, “Về mặt thẩm mỹ thì cũng được.”

“Đừng nói với anh em chỉ nhìn mà không ăn nha.”

“Cái này là cả một xe đấy.” Lâm Húc Viễn có hơi nói quá.

Ngữ khí đầu bên kia dịu đi một chút: “Em ăn chút gì đi, buổi chiều còn có việc phải làm.”

Cắt điện thoại, Lâm Húc Viễn có chút kinh ngạc nhìn bảng giábên cạnh, Khâu Thiên Kỳ không nhắc tới, là hắn quên thật sao?

Tuy rằng khả năng rất nhỏ, nhưng có thể là hắn đã bắt đầu tin tưởng mình. Lâm Húc Viễn xúc một thìa cơm vừa nuốt vừa suy nghĩ. Buổi chiều, cuối cùng Lâm Húc Viễn đã biết vì gì màgiữa trưa Khâu Thiên Kỳ đặc biệt gọi cho cậu dặn ăn cơm, bọn họ phải đi tiếp khách, đương nhiên Lâm Húc Viễn phải phiên dịch cho suốt chuyến đi.

Mặc dù có xe đưa đi đón về, nhưng cuối cùng, Lâm Húc Viễn vẫn phải xoa xoa cái trán đẫm mồ hôi. Nhìn đến bộ dáng mệt mỏi của cậu, Khâu Thiên Kỳ cười nói: “Sao vậy, không chịuđược?”

Lâm Húc Viễn rất bội phục con người làm việc suốt cả ngày mà vẫn còn sức tươi cười hớn hở trước mặt.

“Anh… Vẫn đều phải tự mình đi tiếp khách như thế này sao?”

“Ưm, đây đều là những khách hàng lớn mà.”

“Cuộc đối thoại vừa rồi em nhớ kỹ được bao nhiêu?”. Khâu Thiên Kỳ ý vị sâu xa nhìn cậu một cái.

Hắn đang lo lắng mình làm lộ tin tức ra ngoài sao. Nếu nhưvậy, vì cái gì mà vừa nãy hắn lại muốn mang cậu đi. Lâm Húc Viễn cúi đầu như có chút suy nghĩ.

“Nhớ kỹ một chút. Cũng đúng thôi, em mới bắt đầu, sau này từ từ quan sát sẽ học hỏi được nhiều hơn.” Khâu Thiên Kỳ nới cổ áo, tùy ý bắt tay lên chỗ dựa lưng.

Hai mắt trừng to, Lâm Húc Viễn có chút bất ngờ nhìn hắn,“Anh… Anh ở bên người ta lâu như vậy sao lại… ”

Khâu Thiên Kỳ cười cười sáp đến bên tai cậu thấp giọng nói, “Không thể chỉ để em cho anh thượng chứ.”

Bị hắn trêu cợt gần như thế, Lâm Húc Viễn lập tức đỏ mặt, quay mặt qua chỗ khác không nhìn hắn. Khâu Thiên Kỳ cười khẽ, ngón tay tự nhiên theo chỗ tựa lưng chuyển đến bên vai Lâm Húc Viễn, “Nếu như em bị lão Lâm gọi về, cũng có cái màbáo cáo. Huống chi em lại là người thừa kế duy nhất của ông ta.”

Khuôn mặt góc cạnh sắc nét hắt lên kính, Lâm Húc Viễn đột nhiên cảm thấy khuôn mặt này thật hấp dẫn. Chẳng lẽ văn kiện hắn để lại đầu giường hôm nay là để cậu nghiên cứu sao. Người này… thật sự đang lo lắng thay cậu.

Vấn đề sau khi trở về, ngay cả chính cậu cũng không nghĩ tới việc thừa kế công ty. Lâm Húc Viễn vừa định mở miệng, Khâu Thiên Kỳ lại bảo lái xe dừng xe bên đường, nắm tay cậu kéo xuống xe.

“Xảy ra chuyện gì sao?” Lâm Húc Viễn không hiểu.

Khâu Thiên Kỳ chỉ chỉ đầu kia đường, nhìn theo hướng hắn chỉ, Lâm Húc Viễn chỉ thấy dòng người hối hả qua lại trongđêm.

“Đi qua xem.” Khâu Thiên Kỳ nắm tay cậu mà đi. Cảm giác bịôm trọn trong lòng người khác khiến Lâm Húc Viễn có chút không thoải mái, nhưng mà tay vẫn bị người ta gắt gao nắm chặt nhất quyết không buông. Khâu Thiên Kỳ kéo cậu xuyên qua đám người. Hình như đây là chợ đêm ở thành phố, venđường nhìn đâu cũng là đủ loại hàng quán, Lâm Húc Viễnđoán.

Khâu Thiên Kỳ ôm cậu, tuy rằng không nói gì, nhưng từ biểu hiện trên mặt hắn cũng nhìn ra được đang rất hưng phấn.

“Lần đầu tiên anh đi dạo chợ đêm sao?” Nhìn bộ dáng buồn cười của hắn, Lâm Húc Viễn nhịn không được tò mò hỏi.Ngheđược cậu hỏi như thế, Khâu Thiên Kỳ cười xấu xa nói: “Lầnđầu tiên nang theo đàn ông đi dạo.”

Lâm Húc Viễn biết hắn lại đang trêu ghẹo, cũng không thèm quan tâm nữa. Đột nhiên đám người xao động hẳn lên, khôngđợi cậu suy nghĩ cẩn thận, trên đỉnh đầu đã “Bang bang” ầm ỉ,đủ loại pháo hoa đang thi nhau nổ tung. Rất nhiều người điđường đang lựa mua hàng cũng ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời rựa rỡ săc màu pháo hoa. Lâm Húc Viễn cũng ngẩng đầu, tuy rằng không phải lần đầu tiên xem pháo hoa, nhưng vẻ đẹp ngắn ngủi này lần nào cũng đều hấp dẫn cậu.

Rất đẹp, cậu quay đầu nhìn Khâu Thiên Kỳ, phát hiện hắn cũng đang nhìn mình.

“Pháo hoa đẹp thật …” Tầm mắt không kịp tránh đi chạm nhau cùng một lúc. Lâm Húc Viễn xấu hổ ho khan hai tiếng.

“Đúng vậy.” Nghe ngữ khí thật lòng của hắn, Lâm Húc Viễn cảm thấy có chút cảm xúc kỳ quái như trào lên trong lòng. Nhìn khuôn mặt tuấn lãng của Khâu Thiên Kỳ đang tới gần, lại nhìn xem nhiều người xung quanh, cậu khẽ đẩy Khâu Thiên Kỳ, nhưng dòng người đột nhiên mạnh bạo xô đấy lẫn nhau khiến hai người tình cờ áp sát, lại như chuồn chuồn lướt nước cậu chạm hẳn môi mình lên đôi môi đang ngày càng gần của Khâu Thiên Kỳ. Lâm Húc Viễn hoảng sợ, lập tức đẩy hắn ra. Khâu Thiên Kỳ cũng không muốn làm khó cậu mà quay đầu lại xem pháo hoa rực rỡ. Không biết có phải thật hay không bản thân như mơ cảm thấy lực nắm tay cậu của Khâu Thiên Kỳ lại tăng thêm một chút.

…..

“A a…”

Vừa trở lại khách sạn, Khâu Thiên Kỳ nhanh chóng đưa tay luồn quần lót Lâm Húc Viễn, xoa nắn hạ thân cậu. Lâm Húc Viễn đong đưa thắt lưng phối hợp.

“Anh thích dùng miệng như vậy sao không làm liền luôn đi?”Khâu Thiên Kỳ kéo hẳn quần cậu xuống, dùng miệng phun ra nuốt vào gậy thịt nhỏ của Lâm Húc Viễn. Khiến cậu càng thêm mất hết khống chế kêu lên. Trong khoang miệng cực nóng của hắn, Lâm Húc Viễn thả lỏng thân thể hưởng thụ kỹ năng đặtđến mức cao siêu của đối phương.

“A… Nóng quá… muốn ra …” Đầu lưỡi Khâu Thiên Kỳ đảo quanh đầu chóp, ngón tay vuốt ve âm nang dưới nơi sâu thẳm của Lâm Húc Viễn.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 6

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Cởi Sạch Giải Trí Chương 5