Lâm Húc Viễn ôm một xấp tài liệu dày vào văn phòng. Khâu Thiên Kỳ nhíu mày, ngày hôm qua vận động kịch liệt như vậy, hôm nay cậu hẳn là không xuống giường được chứ.

“Không phải anh đã bảo em hôm nay ở nhà nghỉ ngơi rồi sao?”

Lâm Húc Viễn thản nhiên nhìn hắn một cái. “Yên tâm, tôi không sao.”

Người bình tĩnh như vậy, rất khó làm cho người ta tin được bộ dạng khóc lóc trên giường của cậu. Khâu Thiên Kỳ có chút giận dữ bắt lấy cổtay cậu: “Em muốn giúp người kia đến vậy sao?” Thà rằng bỏ qua hết mọi tôn nghiêm nằm dằn vặt dưới thân người đàn ông khác.

“Ông ấy là cha tôi.”

Có người cha nào lại đưa đứa nhỏ của mình đi thỏa mãn hoan tâm của một người đàn ông khác không?

“Hắn đang lợi dụng em.”

“Tôi biết.” Lâm Húc Viễn nhìn thẳng vào mắt Khâu Thiên Kỳ, điều này càng khơi dậy dục vọng chinh phục của hắn, vì sao trong mắt người này luôn chỉ có người khác, cam tâm tình nguyện bị lợi dụng, Khâu Thiên Kỳ thậm chí có điểm hâm mộ lão Lâm.

Thấy hắn nhìn mình xuất thần, Lâm Húc Viễn nghĩ đến hắn lại có chút ham muốn. Bước vài bước dựa sát vào, ngẩng đầu hôn hắn. Khâu Thiên Kỳ nhẹ nhàng đẩy Lâm Húc Viễn ra, tức giận nói: “Hôm nay không cần làm việc nữa, em về nghỉ ngơi đi.” Nói xong xoay người đi ra văn phòng.

Nhìn đũng quần hơi hở ra của mình, hắn gọi điện cho câu lạc bộ, “Alô, là tôi, đêm nay giúp tôi tìmmột người…” Bản thân nhìn đến vẻ gợi tình trên khuôn mặt tuấn mĩ kia nhịn không được đã có cảm giác mất rồi, đáng đáng giận. Lâm Húc Viễn được điều đến công ty đã hơn một tháng, tuy là làm trợ lý tư nhân, nhưng Khâu Thiên Kỳ không cho cậu làm tài xế.

“Khâu tổng.” Lâm Húc Viễn gõ cửa hai lần vẫn không có người trả lời, cậu đẩy cửa ra, giống như bình thường đặt tài liệu đã sắp xếp xong xuôi lên bàn làm việc. Laptop Khâu Thiên Kỳ hay mang theo tùy ý quên không đóng, Lâm Húc Viễn tìm kiếm nửa ngày, cái gì cũng không tìm được. Ngay khi cậu muốn từ bỏ ý định, một đôi tay từ sau vòng đến ôm lấy thắt lưng, xúc cảm quen thuộc theo cổ truyền đến.

“Chuyện gì vậy, sao lại vội vàng như thế?” Khâu Thiên Kỳ cố ý liếm qua gáy Lâm Húc Viễn, cảm nhận đượchơi nóng của hắn phả ra khi nói chuyện, một luồn điện lưu theo cột sống Lâm Húc Viễn truyền đến, đầu óc rần rần tê dại. Bất đắc dĩ thở dài một hơi, Lâm Húc Viễn khônggiãy dụa cũng chẳng quay đầu, chỉ nhẹ nhướn thân mình về phía trước một chút, “Nếu như tôi lại không tìm thấy thứ gì giá trị, cha sẽ không cho tôi ở lại chỗ này.”

Biết rõ Lâm Húc Viễn không chịu thừa nhận sự kích thích ở gáy, Khâu Thiên Kỳ đưa cằm lên vai cậu, giống như đứa nhỏ làm nũng hỏi mẹ:“Anh có thể lý giải rằng tại sao em lại lo lắng như vậy, vì không có cách nào ở lại bên cạnh anh nên bất quá mới làm như vậy chứ?”

Lâm Húc Viễn không trả lời, tay dời khỏi máy tính, nghiêng đầu hỏi: “Muốn ư?”

Khâu Thiên Kỳ nhìn mặt bên của cậu, khuôn mặt vô cảm kia đã có một loại quyến rũ không diễn tả nên lời.

Hắn dịch máy tính ra, gạt hết tài liệu sang một bên, chậm rãi nói: “Không vội đâu, trước hết em nghe cái này đã.” Từ máy ghi âm truyền đến tiếng rên rỉ mơ mơ hồ hồ, Lâm Húc Viễn toàn thân chấn động. Khâu Thiên Kỳ cười cắn vành tai cậu. “Nghe tiếng của mình một chút đi”.

“A… Tuyệt quá a ~ a ~… Mau, nhanh chút~…” Thanh âm khuếch đại quanh quẩn trong văn phòng, Lâm Húc Viễn có chút vội vàng muốn tắt điâm thanh kia, lại bị Khâu Thiên Kỳ thuận thế đặt lên bàn làm việc

“Thiên, Thiên Kỳ… Thật thoải mái a… Chính là nơi đó, mạnh nữa đi mà… A~!” Tiếng rên còn đang tiếp tục, Lâm Húc Viễn nhăn mặt thúc giục nói: “Muốn làm thì làm đi!”

Khâu Thiên Kỳ vừa lòng nhìn hai má hơi hơi phiếm hồng của Lâm Húc Viễn, cười cởi bỏ áo cậu, “Tiếng rên của chính mình dễ nghe không?”

Lâm Húc Viễn ngậm miệng không trả lời, nhưng khuôn mặt đã đỏ bừng khi Khâu Thiên Kỳ nói ra cảm thụ của cậu giờ bây giờ. Khâu Thiên Kỳdùng đùi tách hai chân thon dài của cậu ra, trực tiếp kéo quần tây xuồng. Qua lớp quần lót xoa nắn vật yếu ớt đã hơi ngẩng đầu.

“A…” Lâm Húc Viễn không chịu nổi xoay qua, lại bị Khâu Thiên Kỳ bắt lấy cơ hội cúi xuống vừa hôn vừa cắn lên gáy cậu.

Toàn thân đều đang run rẩy, Lâm Húc Viễn mẫn cảm chịu không nổi kích thích như vậy, cậu muốn tránh ra, nhưng mà Khâu Thiên Kỳ đã chặn ở giữa hai chân, không cho cậu có cơ hội trốn thoát. Cuối cùng Khâu Thiên Kỳ thuận theo bả vai cắn đến xương quai xanh. Lâm Húc Viễn mới thôu giãy dụa, trên mặt cậu phủ kín một tầng phi hồng hưng phấn. Tay Khâu Thiên Kỳ cũng không rảnh rỗi, trượt vào trong quần, cầm lấy phân thân Lâm Húc Viễn, mạnh mẽ xoa nắn lên xuống.

“Nghe tiếng rên của chính mình cũng có cảm giác sao?” Lâm Húc Viễn không trả lời, nhưng mà cậu giãy dụa muốn đứng lên tắt đi âm thanhấy, Khâu Thiên Kỳ hôn cậu, toàn bộ văn phòng chỉ còn lại thanh âm rên rỉ nho nhỏ của Lâm Húc Viễn truyền ra từ máy ghi âm.

“A a… Không được, muốn ra rồi …” Không biết có phải do thanh âm đang phát hay không, đầu lưỡi Lâm Húc Viễn có chút khô rát, Khâu Thiên Kỳ nhân cơ hội xâm nhập vào trong miệng cậu công thành đoạt đất. Tiếng ghi âm tràn ngập thanh âm dục vọng cũng cuốn hút đến Lâm Húc Viễn.

“Nâng thắt lưng lên một chút, đúng rồi, ôi, thật dâm đãng…”

Nghe tiếng rên rỉ dâm đãng trong máy ghi âm, Lâm Húc Viễn cư nhiên ức chế không được lại cương thêm một vòng. Cảm giác thân thể theo vân động của Khâu Thiên Kỳ mà vặn vẹo, cố gắng tìm kiếm thật nhiều kích thích.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 3

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Cởi Sạch Giải Trí Chương 2