Truyện Cô Nhóc Đại Ca

Chương 8

Tác giả Jun
- Hằng, sao mày lại nằm ở đây?_Ngân vội vàng chạy tới

- ……._Không có tiếng đáp lại, nó quá mệt không mấp môi được chứ đừng nói là trả lời

Gượng người dậy, nó nhìn chăm chú vào con bạn. Ánh mắt ấy thật kì lạ.

- Tao biết mọi chuyện rồi. Tao vừa mới gâp Đông trong thang máy bệnh viện. Hắn ta trách mày lắm đấy.

Nó không nói gì, chỉ gục đầu xuống. Không biết là nó đang suy nghĩ gì nữa, thật sự mọi việc xảy ra quá nhanh và nó không thể nào ấn nút stop ọi việc, thậm chí chậm lại cũng chẳng được. Thếch thác đứng dậy, nó cố lê những bước chân nặng trịch ra khỏi bệnh viện. Ngân nhìn theo con bạn, không hiểu sao cô không thể chạy tới và sẵn sàng ôm nó một cái như những người bạn hay làm. Chỉ có thể dõi theo.

Trước cổng bệnh viện:

- Bác Ny, cho xe đến đón con, con đang ở trước cổng bệnh viện_Nó gọi điện cho bác quản gia, thật sự muốn về nhà lắm rồi.

Gập máy lại, nó bắt đầu để ý. Sao người đi đường xăm soi nó ghê vậy. Cúi xuống nhìn bộ quần áo lấm lem, tay chân còn dính máu của hắn, tóc tai rối tung cả lên. Nó cười nhẹ 1 cái như tự châm biếm bản thân, trong lòng nặng trĩu.

Chiếc xe BWM đen bóng đỗ kịch trước cổng trường, người đàn ông tướng tá sang trọng, khoác lên mình bộ vét xám. Ông bước về phía nó. Nó bần thần nhìn ông 1 lúc lâu, cất tiếng:

- Ba

- Con phải về nhà ngay, ta có chuyện cần nói với con, vô xe đi

Nó lướt qua ông lạnh lùng, bỏ ngoài tai những điều ông vừa nói, nó thật sự không muốn nghe.

Về nhà:

- Con bỏ nhà đi mấy ngày, không nói lấy một câu. Bây giờ còn gây chuyện lớn với thiếu gia, con của chủ tịch cổ đông. Tất cả chuyện này là sao, con giải thích đi_Ông tức giận đập bàn, mặt đỏ gay

- Ba_Ngồi nãy giờ nó mới lên tiếng_ Chuyện đó con sẽ tự chịu trách nhiệm, lỗi là do con. Con nhận hết

Ông khá ngạc nhiên. Bình thường nó là 1 đứa bướng bỉnh, ngoan cố nhưng hôm nay thật lạ, nó thay đổi cách hành xử đến lạ.

- Thôi được rồi, chuyện này để sau. Còn 1 điều nữa ta muốn hỏi con. Con tham gia cuộc thi tài năng của trường à?

Nó giật thót người, không ngờ cả ba cũng biết

- Dạ, cũng có nhưng mà……_ Nó ấp úng chưa biết nói sao cả

- Ta cho phép con tham gia_ Ông khẳng định 1 câu

- Da????_ Nó mở to đôi mắt nhìn ông, như muốn ông nói lại điều ấy một lần nữa

- Ta biết là con chưa bao giờ tham gia thi thố. Lần này ta muốn con gái ta thật sự tỏa sáng._ Ông nhắc lại

- Thật sao ba_Nó mừng rỡ_ Con, con không ngờ là ba……

- Ba quá tuyệt vời chứ gì??_Ông vui vẻ nói tiếp câu của nó_Ta sẽ thuê người đến dạy con hát, giọng con khá tốt, ta nghĩ sẽ ổn

- Dạ, con cảm ơn ba nhìu_Nó cười tít cả mắt vì sung sướng

- Nhưng vẫn có điều kiện_ Ông dứt lời, nụ cười của nó lẳng lơ trên khuôn miệng. Đáng lẽ nó phải biết ba nó không bao giờ hào phóng như thế

- Là gì hả ba???_Nó trề môi kiểu cách

- Việc học, ta muốn con từ giờ phải học hành cho đàng hoàng lên

- Vânggg_Nó buông 1 tiếng thở dài

6p.m:

Nó đứng trước cửa phòng bệnh, đang mông lung suy nghĩ thì cảnh cửa khẽ mở, vị bác sĩ bước ra ngoài. Nó nhào tới ôm cánh tay ổng, hỏi lia lịa:

- Bác sĩ, bạn con sao rồi. Ổn chưa ạ? Có nặng lắm không? Bây giờ đã tỉnh chưa? Có bị chấn thương ở đâu không??

Vị bác sĩ toát mồ hôi mẹ, mồ hôi con, từ từ gỡ cánh tay nó ra

- Ờ, bệnh nhân bị chấn thương vùng đầu nên chảy máu khá nhiều, hiện đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn đang trong tình trạng hôn mê. Sáng mai có lẽ sẽ tỉnh lại

- Dạ, cảm ơn bác sĩ_Nó cúi đầu 1 cách thành kính nhất có thể ( hiếm hoi đấy) rồi tất tả chạy vào trong, hất cánh tay ổng ra phũ phàng ( t/g: Con xin lỗi cho những ai làm bác sĩ )

Nó khẽ khàng đẩy cánh cửa phòng, lại gần giường bệnh và ngồi xuống cái ghế cạnh đấy. Nó nhìn hắn rồi lấy tay gạt những sợi tóc còn vấn trên gương mặt. Bất chợt hắn tóm chặt bàn tay nó, miệng thì thào:

- My, My ơi.

Đồng tử mắt khẽ rung động, sao mà nó thấy ngẹn đắng thế này. Cảm giác khó chịu, tức tức thế nào í. Bất chợt có tiếng cửa mở. Nó vội vàng rụt tay lại

- Thì ra là cậu hả?_Nó ngước khuôn mặt lên, hỏi Đông

Tên này không trả lời chỉ lôi đồ đạc từ trong cái túi hắn ta mang tới. Nó cảm thấy không khí có vẻ không thoải mái lắm liền đứng dậy, cười:

- Tôi ra ngoài có việc, cậu ở lại chăm sóc hắn ta nha

- Tôi sẽ không nói với ba mẹ Duy về chuyện này

Nó ngạc nhiên, Khựng lại

- Tại sao??

- Đơn giản vì tôi không muốn gặp rắc rối với họ, hiểu chưa?? Tôi cũng không trách chị đâu, vì chuyện này 1 phần lỗi cũng là do tôi đã chọc chị trước nên chị mới bỏ chạy

- Vậy sao? Cảm ơn cậu_Nó cúi gằm mặt xuống_ Nhưng giờ tôi có việc phải đi thật. Gặp lại sau

Nó bỏ chạy ra ngoài, gương mặt thay đổi nhanh chóng, giọng lạnh tanh, gọi điên cho Lyn Hạ:

- Em cho người tìm cho ra thủ phạm gây ra vụ tai nạn xe, chị sẽ tới ngay

- Vâng, em đã tìm ra rồi nhưng có điều gì đó rất lạ. Chị ra liền đi

………………………………………………………..

- Rốt cuộc là mày có nói ko hả??_Nó đạp tên thanh niên ngã xuống đất. Gã là người điều khiển con Civic lần trước. Theo như nó quan sát, đáng lẽ nếu lúc ấy phanh vẫn còn kịp, tại sao hắn không làm mà càng ngày tốc độ càng nhanh

- Hừ tại sao tôi phải nói_Gã quay mặt lại, lấy tay chùi nhẹ vết máu bên khóe miệng

- Ai là người đứng sau vụ này??

- Tôi đã nói là do tôi làm, ko có ai cả_Hắn nhếch mép, cười hềnh hệch. Nó thừa biết cách làm cho tên đó phải nói ra nhưng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à?

- Được thôi, có muốn rút lại lời cũng không kịp đâu. Tự làm tự chịu_ Nó quét ánh mắt lạnh khắp người hắn, tên đó bỗng sợ sệt bởi vì bây giờ nó đã là ác quỷ rồi.

…………………………………………………………..

- Chị ơi, em nói là em không biết thật mà_Tên đó thảng thốt nhìn nó, nó tạm tin. Đã ở trong tình cảnh này mà dám chối được sao

Nhấc gương mặt thấm máu của hắn, giọng trong vút như pha lê của nó cât lên, lành lạnh nhưng nhẹ nhàng đủ để đe dọa:

- Mày không biết thật sao?

- Chỉ có người đưa tiền và nhờ thôi, em thật sự không biết đó là ai??_ Tên đó gật đầu lia lịa. Nó lờ đi, kêu đàn em vứt hắn qua 1 bên. Để tên đó đối diện với gậy gộc của nó là đủ rồi

- Tao nghĩ là không chết được đâu, cứ đê hắn nằm đó. Tất cả giải tán_Nó lớn tiếng chống tay chỉ định

Tại nhà:

- Thưa cô chủ, ông chủ đã thuê người dạy nhạc cho cô chủ rồi, chừng 15 phút nữa sẽ tới, phiền cô chủ chuẩn bị nhanh lên.

- Con biết rồi mà._Nó quẳng đôi giày qua 1 bên, bỏ vô phòng tắm rửa

15 phút sau:

” Bíp”, tiếng chuông diện tử báo. Nó chắc mẩm là người dạy nhạc đã đến. Chắc là đã có tuổi và có nhiều kinh nghiệm lắm

Cánh cửa phòng chợt mở ra, một chàng thanh niên đứng trước cửa phòng. Chao ôi,

sao mà đẹp trai thế. Làn da trắng nõn, gương mặt thanh tú, dáng vẻ cao ráo, mái tóc nâu hạt dẻ ấm áp. Nó nhìn chăm chú không thể rời, cũng quên mất lời chào với thầy dạy, ừm thầy hơi già đúng không, phải gọi là anh thầy mới đúng.

- Hèm hèm_Anh ta khẽ hắng giọng. Nó sực tỉnh, cười đon đả ( thấy zai nó mới thế = =):

- Chào anh thầy

- Anh thầy sao? Lần đầu có người gọi tôi vậy đấy, thú vị nhỉ_Anh ta khẽ đưa tay lên miệng và cười. Ôi, lúm đồng tiền có duyên làm sao. Nó thầm cảm ơn ba vì đã thuê 1 anh chàng đẹp trai này tới dạy, iu ba nhiều.

- Xin tự giớ thiệu, tôi là Alex Trần. Sinh viên ưu tú học viện âm nhạc. Tôi có hợp đồng dạy cô chủ với ông chủ

- A vâng_Tuyệt quá, nó thầm hò reo trong lòng. Vừa đẹp trai vừa học giỏi, quá chuẩn ( chị ơi, chị nhìn lại chị giùm em đi)

Mấy phút đầu không khí có vẻ thoải mái nhưng rồi…………..

Đầu tiên phải học lấy hơi với cách đứng chứ. Ôi trời sai rồi, làm lại. Thẳng người lên, mở miệng ra nào. Hát cho đúng vào, sai hết rồi này. Hít thật sâu vào, rồi thở ra nhẹ nhàng thôi.

Buổi đầu trôi qua thật vất vả, mới đầu tưởng hiền lắm. Ai dè anh ta cò nghiêm hơn cả bác Ny, nó kiệt sưc, chân lại mỏi nhừ vì đứng hoài mà có cho ngồi đâu. Đến lúc ra về thì anh ta làm như mình hiền lắm, nhẹ nhàng nhắc nhở:

- Một tuần học ba buổi, thứ năm tôi lại đến đó. Ôn lại những thứ vừa học đi

Nó chỉ mong anh ta biến đi ngay cho rồi, đồ thú tính, mặt thì dễ xương, đáng yêu vậy đó ( nó tả như tả chó mèo vậy) thế mà lại dữ như cọp đực. Đồ đáng ghét.

Loading...

Đọc Tiếp Chương 9

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Cô Nhóc Đại Ca Chương 8