Sau khi xác nhận đám Zombie đã rời đi, Bạch Hi liền thở ra một hơi, hai chân hai tay dang rộng nằm trên bãi cỏ.

“Phù, hưm......” Mệt chết đi được...... Mí mắt có chút nặng ...... Zombie hẳn là sẽ không đến nữa đâu...... Bạch Hi mệt mỏi rơi vào mộng đẹp......

Đáng tiếc, không bao lâu sau trong rừng cây lại truyền tới tiếng ma sát.

Nhưng Bạch Hi đang bị kiệt sức nên không có cảm giác nguy hiểm đang lại gần!

“Ba ba ba bốp!” Trong rừng cây truyền ra tiếng thứ gì đó bị vỡ nát, vô số thi thể Zombie đổ rạp tại chỗ.

Một cô gái tóc dài rối rung đi ra từ trong bóng mát, lặng lẽ thu thi thể Zombie vào chiếc nhẫn không gian, sau đó đi về phía Bạch Hi.

“Tiểu gia hỏa không tệ lắm, rời khỏi sự bảo hộ của tôi cậu ngược lại tiến bộ nhanh hơn, khiến tôi cũng phải kinh ngạc đấy.” Phạn Phạn cười khẽ sờ sờ gương mặt mệt mỏi của Bạch Hi.

“Ưm.” Bạch Hi ưm một tiếng nhưng không có tỉnh lại, theo bản năng bắt lấy ngón tay của Phạn Phạn rồi khẽ cắn một ngụm, trên ngón tay truyền đến cảm giác mềm mại khiến Phạn Phạn thu tay lại, sắc mặt ửng đỏ, cuối cùng nhìn thoáng qua Bạch Hi đang nằm trên mặt đất sau đó biến mất trong bóng đêm.

“Hưm......” Giấc ngủ này thật là thoải mái. Bạch Hi thỏa mãn tươi cười không để ý thấy có một bóng người hiện ở trong rừng cây.

“Thật yên tĩnh, đám Zombie đi đâu hết rồi?” Bạch Hi tự nói, cảm giác miệng mình hình như có mùi gì đó rất ngọt, chậc chậc, cảm giác lại, nhưng cái gì cũng không có. Thật là lạ.

Quan sát bốn phía, khung cảnh xung quanh không hề khác với lúc cậu đi ngủ, chẳng qua là mặt trời hơi hơi nhô lên......

Cậu ngủ lâu như vậy? Đã đến ngày thứ hai rồi sao?!

Bạch Hi có chút ảo não gõ đầu của mình, ở nơi nguy hiểm như thế mà cậu còn an bình mà ngủ được, đúng là không biết sống chết mà.

“Thôi! Hôm nay phải luyện tập thay đổi hơi thở của mình đã.” Thời gian trụ lại của ngày hôm qua thật sự là quá ngắn, nếu là cao thủ dò xét, 5 phút sau sẽ bị lộ! Nhân loại cũng không giống như Zombie chỉ có một suy nghĩ như thế.

Ngày thứ hai, Bạch Hi đem bản thân “biến thành” một “cây hoa nhỏ”.

Ngày thứ ba, Bạch Hi một bước biến mình thành “chim nhỏ” trên mặt đất.

Ngày thứ tư, Bạch Hi đến chỗ đám Zombie...... Thay đổi hơi thở của mình giống như Zombie! Ở chung với đám Zombie một ngày!

Ngày thứ năm.

“Phạn Phạn nên tới đón mình rồi mới phải.” Đã thích ứng được ở trong rừng cây này, Bạch Hi nhàm chán chống má suy nghĩ.

“Bạch Hi.” Xa xa liền có một cô gái bước tới, không phải là Phạn Phạn mà Bạch Hi ngày nhớ đêm mong thì còn là ai nữa đây?!

“Phạn Phạn!” Bạch Hi lộ ra một ngụm răng nanh trắng chạy tới chỗ Phạn Phạn, chân sáo nhảy nhót.

“Về nhà thôi.”

“Gâu! Gâu!”

“Bạch Tiểu Hoa cũng tới rồi à, hắc hắc, mấy ngày không gặp hai người thật sự là có chút nhớ.”

Bạch Hi ôm Bạch Tiểu Hoa cùng Phạn Phạn rời khỏi khu rừng, phía sau trong rừng cây có một đôi mắt đỏ như máu nóng rực đang nhìn chằm chằm sau lưng hai người, ánh sáng trong mắt lóe lên, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì đó. Phạn Phạn giống như vô tình quay đầu đưa mắt nhìn, ánh sáng màu đỏ kia giống như gặp phải kẻ thù mạnh liền cấp tốc rút lui.

“Haizzzz, thật là chán!” Bạch Hi nhìn bồn hoa trước mặt mà ngẩn người.

Đã qua nửa tháng từ đợt rèn luyện 5 ngày ở trong rừng cây, Bạch Hi chán đến muốn ngốc cả ra rồi. Trong khoảng thời gian này mỗi ngày Bạch Hi đều sẽ đi sân thí luyện, ngẫu nhiên cũng sẽ đi ra ngoài săn Zombie cấp thấp.

Nhưng mà trong mấy ngày này quân lính lại không cho bất kỳ ai đi ra hay đi vào, không biết trong thành phố đã xảy ra chuyện gì.

Nói tóm lại, hoạt động bây giờ của Bạch Hi cũng chỉ có đi sân thí luyện, và phụng bồi hai “cô gái” kia.

Sau lưng là chính cậu, phía bên trái, là cô gái Phạn Phạn mạnh mẽ mà lạnh lùng, tóc dài chớm mông với làn da tuyết trắng, phải nói rằng đánh nhau không ai dám nhìn. Cô là một Zombie.

Sau lưng vẫn là chính cậu, phía bên phải, là năm màu lông phúc tướng tròn vo, thoạt nhìn vô hại kì thực lại là một dị thú có thể dọa chạy đựơc những kẻ ác bá, “cô gái” Bạch Tiểu Hoa. Nó chính là một con chó.

Được rồi được rồi, vậy cậu thì sao, là một nhân loại bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn.

“Ai ~” Bạch Hi thở dài, tại sao cậu không phải là vương tử của dị giới chứ, hoặc là một thiên tài có tư chất có một không hai?

“Ai......” Bạch Hi lại thở dài, ở thế giới Zombie, dị thú hoành hành, một người bình thường, làm sao mà được ăn ngon đây?

“Ai......” Lần này Bạch Hi còn chưa kịp thở xong, một đôi tay thon dài đã cắt đứt câu thở dài liên tục của cậu.

“Bạch Hi, trong thành đã xảy ra chuyện.” Phạn Phạn bình tĩnh nói.

“Cái gì?” Nghe vậy Bạch Hi trầm ngâm, quả nhiên, trên đường vốn chỉ là tiếng nói chuyện ồn ào, sao bây giờ lại biến thành tiếng thét chói tai rồi?

“Sao lại thế này?” Bạch Hi kéo Phạn Phạn chạy ra khỏi nhà trọ.

“Vị đại ca này, xin hỏi đã ra chuyện gì? Sao mọi người lại vội vàng chạy đi như thế?” Bạch Hi nhanh tay lẹ mắt kéo được một người đàn ông từ trong đám đông.

“Mẹ mày! Chạy gì mà chạy! Ông đây chạy trối chết còn không kịp, thành phố Hi Vọng này, sắp sụp rồi!” Dùng sức tránh thoát tay của Bạch Hi, nam tử tiếp tục trở về đám đông mà chạy loạn.

“Cái gì? Sắp sụp? Phạn Phạn, cô cảm thấy đây là có chuyện gì?” Bạch Hi nhìn Phạn Phạn.

“Lên trên tường thành nhìn xem, trong thành phố không có nguy hiểm, vậy chắc là uy hiếp ở bên ngoài thành ròi.” Phạn Phạn nói xong liền nhảy lên phía trên, từ phía trên nhìn xuống, trong thành phố mọi người đang điên cuồng, đám đông nghìn nghịt tiến đến phía sau thành phố, giống như phía trước có quái vật ăn thịt người vậy, có một số người ngay cả có đứa bé bị ngã dưới đất, ông già còn đang trong nhà cũng không thèm để ý tới.

Bạch Hi theo sát sau đó.

Phạn Phạn đi tới tường thành bên cạnh bỗng nhiên dừng lại, cúi đầu dán lỗ tai lên trên tường động đậy. Tiếng ồn ào của mọi người chung quanh, mơ mơ hồ hồ có thể nghe thấy từ “Zombie” gì gì đó.

“Là Zombie.” Một lát sau Phạn Phạn đứng thẳng nói với Bạch Hi.

“Có ý gì? Zombie?” Bạch Hi có chút không hiểu, cách tường thành thật dày nên cậu hoàn toàn không thể nghe được tiếng ở bên ngoài.

“Một đàm Zombie đang tụ tập, có ý mục đích bao vây thành phố Hi Vọng, trong bọn chúng nhất định có một thủ lĩnh.” Phạn Phạn giải thích cho Bạch Hi.

“Hả? Không phải nói là thành phố Hi Vọng không thể bị công phá ư?” Bạch Hi có chút lo lắng, mặc dù nơi này không có liên quan nhiều lắm với cậu, nhưng dù sao nó cũng là thành phố con người sống mà cậu đi tới lần đầu tiên, hơn nữa những người bình thường trong thành sẽ làm sao đây? Đại khái sẽ bị ăn dần dần đi, đây là kết cục có thể đoán được.

Phạn Phạn không nói tiếp, cô không giống Bạch Hi, cho dù thành phố này bị công phá cô cũng sẽ không có cảm giác gì, nhưng mà Bạch Hi lại rất thích thành phố này, như vậy cô cũng phải góp chút sức chứ?

Lúc này một binh sĩ bên cạnh phát hiện bọn họ.“Hai người bên kia, các ngươi đang làm gì! Hiện tại nơi này rất nguy hiểm, mau tránh ra đi!” Binh lính thét lên với bọn họ.

“Đại ca à, tôi tên là Bạch Hi, là Dị Năng Giả.” Bạch Hi lấy ra chứng nhận Dị Năng Giả cho tên lính kia sau đó thu hồi lại, Xin hỏi bên ngoài thành có chuyện gì thế? Tôi cũng muốn giúp đỡ một chút.”

Bạch Hi nói là ‘Tôi’ chứ không phải ‘Chúng tôi’, Bạch Hi không muốn những người khác quá mức chú ý Phạn Phạn, vạn nhất bị phát hiện là Zombie thì làm sao bây giờ? Huống hồ...... Phạn Phạn của cậu làm sao có thể cho người khác chú ý tới được?

“À! Hòa ra là Dị Năng Giả.” Anh lính kia thấy thế liền thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Ngoài thành đang giằng co đã khiến hắn cực kỳ khẩn trương rồi, mặc dù hắn không có dị năng, nhưng thành phố Hi Vọng là quê hương của hắn, chẳng lẽ quê hương gặp nạn thì chạy trốn sao?!

“Tôi tên là A Đông Mạt, ngoài thành tụ tập cả một bầy Zombie......” A Đông Mạt nói.

Quả nhiên, lòng Bạch Hi trầm xuống.

“Vốn đám Zombie này có thủ lĩnh, nhưng năm năm trước, thành phố của chúng tôi đã phải trả giá rất lớn để giết chết nó. Thủ lĩnh Zombie, chính là thể tiến hóa của Zombie cấp thấp, trong đàn Zombie có tính giai cấp rất cap. Hơn nữa thủ lĩnh Zombie có trí tuệ, có thể trực tiếp ở trong đầu ra lệnh rất nhiều Zombie cấp thấp, do đó dẫn dắt được cuộc chiến. Nhưng là bây giờ!......” Nói tới đây, A Đông Mạt tựa hồ có chút khó hiểu, cũng có chút phẫn nộ.

“Nhưng là gần đây không biết vì sao lại xuất hiện một thủ lĩnh Zombie mới!” Trong mắt A Đông Mạt có chút sợ hãi, cảm giác này thật giống như trở về năm năm trước......

Thủ lĩnh Zombie dẫn theo đàn Zombie, bọn chúng có đoàn kết, có trật tự, sẽ vây quanh Dị Năng Giả để công kích, năm con Zombie vây quanh một Dị Năng Giả đồng thời phát động công kích, cuối cùng cũng chỉ còn lại nhóm Zombie ‘chỉ biết hưởng lộc ăn cho no nê’...... Đó là những năm tháng sợ hãi, cũng là khoảng thời gian bất lực kêu la!

Rốt cục!Trong những người Dị Năng Giả, đưa ra chiến thuật trà trộn vào trong biển người bình thường, mới có thể giết chết thủ lĩnh Zombie kia...... Công kích một mình của thủ lĩnh Zombie không nhất định rất cao, nhưng bên người nó lại có vô số Zombie cấp thấp! Nó có thể gọi những Zombie cấp thấp đến bảo vệ mình.

Phạn Phạn, thủ lĩnh Zombie rất lợi hại ư? Bạch Hi dùng ánh mắt hỏi Phạn Phạn.

Phạn Phạn nhún vai, chưa gặp bao giờ.

Trông cậu rất buồn, rất tức giận...... Trong mắt Bạch Hi dần hiện ra sự không đành lòng.

Phạn Phạn tiếp tục nhún nhún vai, thì tính sao?

Nếu cứ để Zombie tụ tập như vậy, như vậy nhân loại trong thành phố này sẽ...... Trong mắt Bạch Hi bỗng nhiên xuất hiện ánh sao!

Phạn Phạn vẫn nhún vai, cho nên.

Phạn Phạn! Bạch Hi nắm tay Phạn Phạn.

“Cô nhất định có biện pháp đúng không?” Bạch Hi nhỏ giọng hỏi bên tai Phạn Phạn, bởi vì sợ người khác biết Phạn Phạn khác người, cho nên Bạch Hi dựa rất gần.

Hơi thở mang theo khí nóng khiến cả người Phạn Phạn run lên từng trận.

Nhẹ nhàng đẩy Bạch Hi ra, Phạn Phạn theo cầu thang đi lên tường thành, phất phất tay về phía sau lưng, đã biết, sẽ làm theo ý muốn của nhóc.

“Hắc hắc.” Bạch Hi cười hắc hắc, Phạn Phạn rất lợi hại, cậu luôn luôn cho là như vậy. Chẳng qua Phạn Phạn không có nghĩa vụ đi giúp đám người đó, nhưng nếu cứ để mặc mọi người dân trong thành phố chết đi? Không, cậu không thể làm như không thấy.

“Khanh khách.” Bỗng nhiên phía sau lưng Bạch Hi xuất hiện một tiếng cười khẽ.

“Cô ấy đi đâu rồi.” Một cô gái mặc sườm sám đỏ chót xuất hiện.

Sao? Bạch Hi có chút mê mang.

Đôi tai này, còn có cái đuôi sau mông kia, sao lại quen mắt thế nhỉ, hình như đã gặp ở đâu đó rồi thì phải.

“Chị, miêu nữ? Miêu nữ ở sân thí luyện Dị Năng Giả?” Bạch Hi nghĩ tới, nhất thời sắc mặt có chút ửng đỏ, lần đầu tiên đi sân thí luyện bị miêu nữ đùa giỡn cậu thật sự có chút xấu hổ.

“Hắc hắc, Tiểu Bạch Hi, cậu còn nhớ tôi không? Tôi là Phỉ Nhi.” Phỉ Nhi uốn éo như con mèo đi về phía Bạch Hi.

“Làn da thật mềm mại, thực đúng là một tiểu soái ca.” Phỉ Nhi vuốt ve gò má Bạch Hi không khỏi có chút cười trộm. Đã bao lâu rồi không cảm thấy hứng thú với tiểu nam sinh như thế, cơ hội khó gặp, nhất định phải thừa dịp cô gái kia chưa trở về mà mang hắn đi. Nhớ lại cô gái kia, cả người Phỉ Nhi liền rét run.

“Là ngươi à.” Phạn Phạn đi đến trên tường thành, nhìn xuống dưới, vốn vùng đất màu xanh lá mạ lại bị đàn Zombie đông nghìn nghịt bao vây.

Ở giữa đàn Zombie phía xa xa, rõ ràng có một người đàn ông, người đàn ông này không khác gì với những người bình thường, nhưng đôi mắt màu đỏ tươi cùng Zombie chứng tỏ hắn ta không giống người thường. Có thể sống chung với Zombie mà không bị giết chết, trừ bỏ Zombie, thì là cái gì nữa chứ? Ngay cả dị thú cường đại cũng đều có khả năng bị Zombie cắn nuốt ấy chứ.

Nhưng con Zombie này, Phạn Phạn lại biết rõ.

Là lúc kết thúc đợt rèn luyện đầu tiên của Bạch Hi ở trong rừng cây ngòai thành phố, con Zombie này đã từng xuất hiện, nhưng Bạch Hi lại không phát hiện hắn.

Phạn Phạn xoa xoa mắt bị xót, môi trường ở đây quá tệ, bão cát làm mờ cả mắt.

Lúc lấy tay ra, hai mắt đen nhánh của Phạn Phạn dần dần phát ra tia sáng màu đỏ.

“Xoẹt xoẹt.” Phạn Phạn di chuyển, lợi dụng thân thể Zombie che giấu bản thân để tiến tới.

“Này!! Cô kia......” Trên tường thành có hai tên lính thấy tình huống này, bọn họ không thấy mắt của Phạn Phạn biến màu đỏ, nhưng thấy Phạn Phạn nhảy xuống dưới đi về đám Zombie!

Làm ơn đi! Dưới kia đều là Zombie mà! Dị Năng Gỉa bình thường cũng không dám nhảy xuống, trong nháy mắt sẽ trở thành một vũng máu mất...... Binh lính không khỏi xoa xoa mắt, là nhìn lầm rồi sao? Chẳng lẽ không có ai nhảy xuống?

“Ai, xem ra là do mấy ngày này thần kinh căng thẳng quá, xem ra tôi phải đi xin thay ca nghỉ ngơi một lát.” Binh lính cúi đầu tự nói.

Đang chuẩn bị đi xuống dưới lại bỗng nhiên nghe thấy tiếng reo hò?...... Đúng thế, chính là tiếng reo hò. Trong lòng tên lính như có lửa cháy, là ai còn có tâm tình hoan hô?! Zombie lập tức sẽ công lên đây, con mẹ nó, ai còn có tâm trạng vui vẻ thế??

Xoay người lại, binh lính ngây ngẩn cả người. Bầy Zombie vây quanh thành đã lui đi, vốn con thủ lĩnh Zombie còn đang ngồi ngay ngắn ở giữa đám Zombie giờ đã không thấy bóng dáng đâu, sao lại thế này?

“Vù” Một cơn gió thổi qua
Loading...

Đọc Tiếp Chương 12

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Cô Gái Zombie Đi Đâu Thế Chương 11