Truyện Chuyện cũ của Lịch Xuyên

Ngoại truyện 4 (phần 3)

Tác giả Huyền Ẩn
Tất cả đều thuận lợi, sắp tới kỳ kinh nguyệt, tôi tới phòng khám tiến hành lấy máu và kiểm tra khả năng sinh quá mức. Bác sĩ vô cùng hài lòng với tình trạng sức khỏe của tôi. Tử cung của tôi cũng không có vấn đề gì. Sau đó họ bắt đầu tiêm thuốc kích thích buồng trứng cho tôi. Loại thuốc này cần tiêm ba lần một ngày, liên tục mười ngày, do Lịch Xuyên thuê y tá tới nhà làm. Ngoài ra còn có những lần kiểm tra máu và siêu âm thường xuyên.

Trứng dần dần chín dưới sự theo dõi nghiêm ngặt.

Tới thời cơ thích hợp, bác sĩ tiêm ột loại thuốc tên là thuốc kích thích HCG, nói cho tôi biết 36 giờ sau sẽ tiêm để lấy trứng. Tên nghe thì có vẻ sợ, nhưng vì có chích thuốc tê, tôi gần như ngủ trong toàn bộ quá trình, không có cảm giác gì. Sau khi hoàn thành chỉ thấy bụng hơi đau đau, bác sĩ nói đó là hiện tượng bình thường.

Vì tò mò và vô cùng tin tưởng, nên tôi đều tích cực phối hợp với tất cả các loại kiểm tra. Quá trình IVF quả nhiên rườm rà, có khi một ngày phải đi mấy lần, có khi thì ngày nào cũng phải đi. Tôi kêu Lịch Xuyên đi làm như bình thường, không cần đi theo tôi. Có khi kiểm tra xong, tôi sẽ nhìn thấy Lịch Xuyên ở bãi đậu xe, nhưng tôi không cho anh đi gặp bác sĩ và làm các loại kiểm tra với tôi. Singh nói cho tôi biết, Lịch Xuyên rõ tình huống của tôi như lòng bàn tay, vì một ngày anh gọi điện thoại ít nhất một lần, hỏi chi tiết mọi thứ và trình tự kiểm tra. Ngày chích thuốc, anh vẫn đứng canh ngoài phòng mổ. Thấy tôi nguyên vẹn đi ra, cười không nói gì. Sau đó vài ngày tiếp theo anh đều có vẻ rất nhẹ nhàng, có lẽ là bị tinh thần vô tư của tôi lôi cuốn.

Ba ngày sau, ba phôi thai khỏe mạnh được đưa vào tử cung của tôi. Lần này không tính là giải phẫu ngoại khoa, không cần gây tê, tôi cũng không thấy đau lắm. Làm xong bác sĩ dặn tôi nằm im mấy tiếng trên giường, Lịch Xuyên mang theo một quyển tiểu thuyết trinh thám cho tôi đọc, đọc được vài tờ, đọc không vô nữa, liền nói chuyện phiếm với anh.

Có thể nhìn ra sự bình tĩnh của anh chỉ là giả vờ, vì anh không chịu im lặng ngồi xuống, mà chống nạng đi tới đi lui trong phòng. Tôi nghĩ thầm, không biết 14 ngày sau thử thai anh có khẩn trương hơn không?

“Ai, Lịch Xuyên, đừng lo lắng. Nhất định tụi mình sẽ thành công!” tôi tin tưởng mười phần nắm tay trước mặt anh.

Anh nắm tay tôi lại, đặt lên mặt mình vuốt ve : “Hứa với anh, Tiểu Thu, chỉ thử lần này thôi được không? Nếu không thành công thì không thử nữa.”

“Tại sao?”

“Thấy em ngày nào cũng chích cũng lấy máu, anh sắp chịu không nổi nữa.”

“Kì cục, chích và lấy máu, đây không phải chuyện trước đây anh hay làm à? Em nghĩ ít nhất anh phải quen hơn em chứ!”

“Anh không quen.” anh nhẹ giọng nói “Lần trước em mổ chân, anh đứng ngoài bệnh viện suốt một đêm. Sau đó bệnh tình của em càng ngày càng nặng, mỗi lần anh nhìn thấy anh chàng Ngả Tùng kia đều muốn bóp chết cậu ta, tới bây giờ nghĩ tới chuyện đó anh vẫn còn thấy hận cậu ta.”

“Vậy lúc đó anh vào thăm em đi cho rồi, thật là, nhẫn tâm như vậy. Lúc đó em hận anh muốn chết.”

“Thật xin lỗi, đều là lỗi của anh. Anh nghĩ…có lẽ như vậy em sẽ move on nhanh hơn, ngả vào vòng tay của Ngả Tùng.”

“Làm trò! Người có ý chí kiên định như em, sẽ không dễ dàng thay đổi quan điểm.”

“Thay đổi cái gì?” anh nghe không hiểu.

“Thay đổi mục tiêu.”

“Tiểu Thu, ý chí của em rất kiên định, anh thật sự rất bội phục em. Vào những năm cách mạng em nhất định sẽ là anh hùng. Nếu như trong phong trào kháng Mỹ, không biết sẽ có bao nhiêu cái lô cốt bị em bắn sập. Cuộc đời ảm đạm thê lương của anh, phải dựa vào em chỉ đường tiến tới.”

“Lịch Xuyên, anh ba hoa như vậy từ hồi nào vậy?”

Lúc về nhà tôi kéo Lịch Xuyên vào một cửa hàng bán đồ trẻ em, mua một bộ đồ lót màu hồng.

Chúng tôi đều thích con gái.

Lịch Xuyên không nói tiếng nào đi tính tiền, nhân viên bán hàng nhiệt tình giới thiệu cho chúng tôi : “Thưa chị, hai anh chị mua xe đẩy chưa? Mua bình sữa chưa? Mua tã cho trẻ sơ sinh chưa? Còn có chăn nhỏ, mũ quả dưa, bao tay cho em bé nữa? Máy hút sữa chạy bằng điện? Cũi cho em bé? Nguyên bộ đồ chơi phát ra tiếng?”

Vẻ mặt Lịch Xuyên lạnh nhạt : “Không vội.”

“Cửa hàng của chúng tôi đang có hoạt động giảm giá tuần, tất cả các sản phẩm đều giảm 20%, đừng bỏ lỡ cơ hội nha!”

“Ừ,” tôi cười cười, bỏ hai chiếc bình sữa thủy tinh vào xe mua sắm “Vậy lại mua thêm hai bình sữa đi.”

“Được nha!”

Lịch Xuyên trừng mắt nhìn tôi một cái.

“Trừng cái gì, nếu không sinh ra được, thì mấy cái bình này cũng đựng nước tương được mà.”

Đảo mắt tới ngày thứ 14, sáng sớm cầm que đi thử, tôi thất hồn lạc phách đi ra từ toilet.

Không có ký hiệu tôi chờ mong.

Lịch Xuyên tiến lên ôm tôi, thấp giọng an ủi.

“Đừng buồn vội, que thử cũng có nhầm lẫn mà, thử máu mới tin tưởng nhất.” tôi nhìn vài chữ to “Tỷ lệ chính xác 99,9%” trên hộp giấy, không tin lời anh nói.

Lịch Xuyên không nói gì, lái xe đưa tôi tới phòng khám, tới quá sớm chưa mở cửa, chúng tôi héo hon ngồi trong tiệm cà phê ngoài cửa phòng khám, đợi khoảng nửa tiếng.

Sau khi lấy máu xong, Lịch Xuyên đưa tôi tới một nhà hàng kiểu Pháp gần đó. Tôi không thích đồ ăn kiểu Pháp cho lắm, không phải vì không ăn được, mà là số lượng quá ít. Tôi nghi ngờ đầu bếp nấu món Pháp đều luyện Thái Cực, một chiếc đĩa màu trắng thật to, ở giữa đặt một miếng cá nhỏ xíu, chan thêm các loại sốt đủ màu, xếp thành một hình dạng thật nghệ thuật, bày lên rất khác biệt. Hương vị rất ngon, chỉ có điều ăn xong vẫn thấy đói, không thể không dùng món tráng miệng nhét đầy bụng.

Nhưng mà đồ ăn kiểu Pháp đúng là có thể dùng để giết thời gian. Món khai vị, canh, cá, đồ nướng, salad, tráng miệng từng món từng món bưng lên, tôi cố gắng che giấu sự mất mát và nôn nóng trong lòng, giữ vững bình tĩnh nói chuyện tào lao với Lịch Xuyên.

Tôi thậm chí kể cho anh ba câu chuyện cười tự nghĩ ra.

Lịch Xuyên nghe không hiểu lắm, tôi giải thích từng chút một cho anh nghe.

“Đừng gấp, Tiểu Thu.” Anh cầm tay tôi “Lát nữa đi xem tin tức, xem ở đâu có lốc xoáy, lũ lụt, động đất, chúng mình có thể nhận nuôi vài đứa bé, cũng coi như làm một chuyện tốt.”

“Ai nói em sốt ruột? Em có chuẩn bị cho việc đánh lâu dài mà.”

Một ngày sau, có kết quả thử máu. Không mang thai.

Singh nói, thất bại là điều rất bình thường. Xác xuất thành công của IVF chưa tới 50%. Huống chi chất lượng tinh trùng của Lịch Xuyên cũng không tốt lắm. Ông ta đề nghị tôi cứ nghỉ ngơi một thời gian, để tâm lý và sức khỏe điều chỉnh lại bình thường rồi tính tiếp.

Ông ta không đề nghị tôi thử lần thứ hai, xem ra Lịch Xuyên đã gây áp lực với ông ta.

Tôi kiên quyết lắc đầu : “Tôi không đợi, lập tức bắt đầu đợt thứ hai.”

Singh nhìn nhìn Lịch Xuyên, nói : “Vợ anh rất có chủ kiến.”

Lịch Xuyên cười khổ : “Đúng vậy, không ai có thể thay đổi quyết định của cô ấy. Tuy nhiên, hễ vợ tôi muốn gì, thì cuối cùng đều đạt được.”

Mãi tới lần IVF thứ tư tôi mới mang thai. Lúc đó Lịch Xuyên đã bắt đầu đợt trị liệu tâm lý thứ hai. Những lần thất bại liên tiếp đối với anh mà nói là sự đả kích vô cùng lớn. Mà sau mỗi lần thất bại tôi lại miễn cưỡng tươi cười và giả vờ lạc quan càng làm cho anh đau lòng. Anh bắt đầu mất ngủ thường xuyên, da bị dị ứng, hơn nữa càng ngày càng trầm mặc ít lời. Tế Xuyên nghi ngờ anh bị trầm cảm, ép anh đi gặp bác sĩ tâm lý vài lần.

Thật ra tâm lý Lịch Xuyên vô cùng kiên cường, nếu không đã bị ung thư đánh bại. Nhưng đồng thời anh lại là người có tình cảm phong phú, tự kiểm điểm rất giỏi, hơn nữa lại không thể nhìn người thân của mình chịu khổ. Lúc nào anh cũng nghĩ tất cả là lỗi của mình, sau đó đắm chìm trong sự bất an và tự trách móc. Tế Xuyên và René bắt đầu thay phiên nhau khuyên tôi từ bỏ IVF : “Hai người có thể xin con nuôi mà, muốn bao nhiêu đứa cũng được, Lịch Xuyên tuyệt đối ủng hộ cậu/em.”

Tôi biết, bọn họ lo cho sức khỏe  của Lịch Xuyên, sợ anh không chịu nổi sự đả kích khi IVF thất bại mà bệnh tình chuyển biến xấu.

Vì vậy tôi nói : “Như vậy đi, mình sẽ tuyên bố với Lịch Xuyên là từ bỏ IVF. Sau đó hai người đưa anh ấy ra nước ngoài ở hai tháng.”

Ánh mắt hai người nhìn tôi như nhìn kẻ điên vậy. Đồng thanh nói : “Vậy còn cậu/em? Cậu/em tính sao?”

Tôi ôm tay : “Ở lại đây, đổi phòng khám khác, tiếp tục IVF. Chỉ có điều giấu Lịch Xuyên, không để anh ấy lo lắng quá độ.”

“Tiểu Thu,” Tế Xuyên tức giận tới mức nghiến răng. “Em chọn cách khác được không?”

“Không được.”

Khả năng chịu đựng của con người đúng là co dãn được. Lịch Xuyên khẩn trương như vậy, người rõ ràng chịu áp lực từ đầu tới cuối là tôi lại cảm thấy chết lặng.

Tế Xuyên miễn cưỡng phối hợp kế hoạch của tôi, tìm một công trình điều Lịch Xuyên tới Mexico hai tháng. Mà tôi lại la lối là mình không thích ứng với khí hậu của Mexico, hơn nữa vừa nhận dịch một quyển sách, tình nguyện ở nhà chờ anh về.

René cũng vội vàng nói, tôi vừa làm IVF xong, cần nghỉ ngơi nhiều hơn, không thích hợp bay tới bay lui với Lịch Xuyên.

Liền nói dối hai tháng trời, lúc Lịch Xuyên trở về từ Mexico, tôi vui mừng rạo rực báo tin mình mang thai cho anh biết.

Mỗi ngày đều tới công trường, phơi nắng đen đầu đen não, xém chút nữa tôi không nhận ra anh. Nhưng tin tức này lại khiến anh hoảng hồn, hưng phấn tới mức mặt đỏ bừng, thả hành lý xuống, kéo tôi qua một bên, hỏi : “Tiểu Thu, em lại không nghe lời anh đi làm IVF à?”

“Đúng vậy, tha thứ cho em đi, amen.”

“Bác sĩ…nói như thế nào?”

“Em đổi bác sĩ khác, tất cả đều bình thường. Còn nữa, kề tai lại đây,” tôi nhỏ giọng nói “Là sinh đôi.”

“Thật à?” anh ôm tôi lại “Trời à! Đây không phải là mơ đi!”

“Đương nhiên không phải!”

Trong quá trình mang thai, ngoại trừ cần tiêm progesterone trong một thời gian và thỉnh thoảng làm kiểm tra máu và siêu âm ra, thì mang thai nhờ IVF và mang thai bình thường không khác nhau mấy. Đủ loại lo lắng của chúng tôi trong thời gian đó – sức khỏe của tôi, các loại biến chứng của IVF, sinh non, thai nhi dị dạng – đều dần dần biến mất khi các số liệu sức khỏe đều ở mức bình thường. Giống tất cả các cặp vợ chồng sắp làm cha làm mẹ khác, chúng tôi tiến vào thời kì dưỡng thai đầy hưng phấn.

Tám tuần sau, tôi rời khỏi phòng khám IVF, được chuyển sang một bác sĩ phụ khoa bình thường.

“Lịch Xuyên, bây giờ em là sản phụ bình thường.” tôi kích động nói “Em rốt cuộc cũng trở thành sản phụ bình thường!”

Đúng vậy, giờ khắc này, tôi không muốn điều gì cả, chỉ muốn làm người bình thường, có được tất cả những điều mà người bình thường có.

Chúng tôi rất nhanh biết được đó là một cặp bé gái, đặt tên cho hai bé là An An và Ninh Ninh.

Khỏe mạnh và hạnh phúc, đó là sự kỳ vọng lớn nhất của tôi đối với con.

Lịch Xuyên và tôi cùng học một khóa “Cách làm cha mẹ lần đầu tiên”. Đây là lớp được chính phủ tài trợ, chúng tôi học kỹ thuật sinh nở và chăm sóc trẻ sơ sinh cùng rất nhiều cặp vợ chồng khác, cùng nhau xem băng ghi hình lúc sinh. Trên đường về nhà tôi hỏi Lịch Xuyên có cảm tưởng gì, Lịch Xuyên nói : “Ừm, quá trình khá là máu me.”

“Đúng vậy, vốn em không sợ, bây giờ lại hơi thấy sợ.”

“Em chịu sinh mổ không?” anh đề nghị “Dù gì đây cũng là lần đầu tiên của em, lại là sinh đôi.”

“Em có thể sinh thường, phải tin vào sức mạnh của tự nhiên chứ!”

“Vậy – chích thuốc tê sớm một chút được không? Nếu không em sẽ kêu thảm thiết như cái cô trong TV.”

“Không cần gây tê. Dì em nói, gây tê có tác dụng phụ, không tốt với thai nhi, sản phụ lại khôi phục chậm.”

“Tiểu Thu, kể từ khi làm IVF, em có thấy bất giác em đã trở nên rất ngang ngược không?”

“Hừ, em có nền tảng mà! Em thành công!”

“Vậy em để anh lái xe được không? Bụng to như vậy em cũng không thấy mệt à?”

“Không mệt. Em thích lái xe, chiếc xe này to, lái cũng thoải mái. Anh ngồi yên đó, nghỉ ngơi cho tốt.”

“Đúng là biến thành nữ vương…”

Không ngờ ngày sinh lại tới sớm.

Ngày đó còn cách ngày sinh dự tính năm ngày, ăn cơm tối xong chúng tôi cùng nhau đi dạo, đi một hồi đột nhiên tôi dừng lại.

“Sao vậy? Không thoải mái?”

“Em nghĩ…có lẽ là vỡ ối rồi.” tôi le lưỡi.

“Anh gọi xe cấp cứu.” anh lấy di động ra.

“Đừng gọi, tụi mình tự đi về đi, anh lái xe đưa em đi là được rồi còn gì?” tôi nói, “Anh không nhớ cô giáo dặn là, cho dù vỡ ối, thì cũng cách lúc sinh rất lâu. Tới bệnh viện không chừng còn bị mời về nữa kìa.”

Lịch Xuyên khẩn trương nhìn tôi : “Em…em còn đi được à?”

“Được mà.”

“Có khi nào sinh ngay lúc này không?”

“Làm gì nhanh như vậy? Không phải bác sĩ nói con so sẽ rất chậm à? Bình thường đều là bảy tám tiếng.”

“Sinh đôi có lẽ sẽ nhanh hơn?”

Tôi kéo anh đi nhanh về sân, lên xe. Lịch Xuyên nói : “Đợi chút, để anh đi lấy đồ.”

Chúng tôi chuẩn bị đầy đủ đồ dùng cho trẻ sơ sinh vào một chiếc túi, để ngay cửa, tùy thời mang đi.

Lịch Xuyên xách một chiếc túi to đi ra, tôi phát hiện anh nhét thêm vào đó ba trái bóng tennis.

Xe chạy băng băng, tôi hỏi anh : “Anh mang bóng tennis đi làm gì?”

“Không phải nói lúc đau lưng có thể dùng để mát xa à?”

“Có vụ này à?”

“Hôm đó em không đi. Bày cách mát xa giúp giảm đau cho phụ nữ có thai.”

“Dựa vào ba trái bóng bé tí này à? Vậy mà anh cũng tin à?”

“Tóm lại chắc chắn em sẽ đau, anh sẽ dùng cái này ấn ấn cho em.”

Vào bệnh viện, bác sĩ khoa sản Manphil đã tới trước, trao đổi vài câu, làm kiểm tra, nếu vỡ ối thì sẽ sinh vào hôm nay, tiêm thuốc trợ sản trước.

Đó là một nam bác sĩ, bộ dạng cao lớn thô kệch, nói chuyện không nhanh không chậm, bề ngoài trông rất giống công nhân ở bến tàu.

Lúc tử cung bắt đầu co thắt, tôi đau tới mức chửi bậy, kiên trì không gây tê.

“Trời à, sao lại đau như vậy?” thấy tôi kêu rên từng trận, y tá nhìn tôi một cái, cười nói : “Mới mở một ngón liền đau như vậy, cô còn kiên trì không chịu gây tê.” Ngụ ý, tự làm khổ mình.

“Vậy mời bác sĩ gây tê tới đi.” Lịch Xuyên nói “Mời anh ta tới ngay lập tức được không? Tôi cảm thấy vợ tôi sắp chịu không nổi nữa rồi.”

“Không cần mà…để em nhịn thêm lát nữa…”

Lịch Xuyên không để ý tới tôi, nói với bác sĩ : “Gây tê cho cô ấy ngay lập tức đi.”

Giọng nói của anh thật quyết đoán, gần như là rống.

Có mũi kim đâm vào lưng tôi. Cơn đau lập tức biến mất, nhưng tôi vẫn cảm thấy từng đợt co thắt của tử cung.

Phòng sinh chỉ có một nữ y tá chỉ đạo tôi dùng lực như thế nào, hô hấp như thế nào, càng không ngừng nói “push, push, push, push…”

Giọng cô ta vừa sắc vừa to, tiếng sau cao hơn tiếng trước, giống như thấy tôi dùng sức chưa đủ vậy.

Tôi tranh thủ thời gian rảnh rỗi hỏi Lịch Xuyên : “Sao ở đây có mình cô ta vậy, chẳng lẽ không có ai nữa à? Bác sĩ đâu?”

“Là như thế này. Bây giờ tử cung còn chưa mở ra hoàn toàn, bà đỡ sẽ giúp em dùng lực, lúc sắp sinh cô ta sẽ báo cho bác sĩ.”

“Vậy à…rất không coi trọng…em sinh đôi mà.”

“Quá trình này rất dài, có khi tốn hơn vài tiếng đồng hồ, không có lý do gì để cho bác sĩ đứng chờ nha. Hơn nữa, anh ta rất nổi tiếng, bình thường chỉ tới vào những phút cuối cùng. Đương nhiên, trong khoảng thời gian này anh ta cũng sẽ tới kiểm tra, kiểm tra số liệu gì gì đó. Lúc chị họ anh sinh là vậy đó.”

“Vậy bây giờ anh ta làm gì? Ngủ à?”

“Chắc là đang chơi điện tử. Vừa rồi anh thấy trong văn phòng anh ta có một chiếc PSP.”

“Chán chết đi được, gặp phải loại bác sĩ vô trách nhiệm này!” tôi dùng tiếng Trung thấp giọng mắng.

Quá trình quả nhiên rất lâu.

Mãi cho tới 3 giờ 45 phút sáng, bác sĩ Manphil mới chậm rãi tới. Tôi vừa push xong, nhắm mắt nghỉ ngơi. Lúc mở mắt ra, trong phòng có một đám người không biết tới từ lúc nào, Manphil và Lịch Xuyên không tính, ngoại trừ 6 y tá, còn có một bác sĩ khoa nhi, phụ trách kiểm tra cho em bé.

3 giờ 57 phút, chị gái An An chào đời. 4 giờ 6 phút, em gái Ninh Ninhcũng đi ra.

Tất cả đều thuận lợi.

Lịch Xuyên trong cơn kích động được bác sĩ giữ chặt tay cắt dây rốn. Cắt vài lần cũng không đứt, sau anh lại nói, anh làm không được, dây rốn vừa mềm vừa trơn, cấu tạo còn phức tạp hơn cáp điện, anh không đành lòng cắt.

Mọi chuyện trong phòng sinh được làm đâu vào đấy. Mà tôi vì xuất huyết mà cảm thấy trống rỗng. Vào thời khắc đó Lịch Xuyên nắm chặt tay tôi, mà tôi lại nhìn ra một góc trời màu xanh ngoài cửa sổ.

Tôi nghe tiếng trẻ con khóc oa oa, nghe thấy Lịch Xuyên nói hai bé hoàn mỹ cỡ nào.

Tôi thấy hai khuôn mặt to bằng bàn tay.

“Chúc mừng cô! Vương phu nhân! Là hai bé gái rất xinh đẹp.” bác sĩ nói với tôi.

Tôi nhẹ nhàng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Có phải tôi quá tham lam không? Có phải tôi đòi hỏi ông trời nhiều lắm không?

Nếu tôi không muốn, thì tôi có có được những thứ này không?

An An và Ninh Ninh, cảm ơn hai con ẹ và bố có cơ hội làm cha làm mẹ. Cám ơn ông trời, cho con món quà quý giá này!

Phiên ngoại này nằm trong quyển Kết yêu – Dị khách phùng hoan, một tác phẩm khác của Huyền Ẩn.
Loading...

Đọc Tiếp Ngoại truyện 5 (Hết)

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chuyện cũ của Lịch Xuyên Ngoại truyện 4 (phần 3)