Không biết là do hiệu quả của mưu kế mà Đái Tương Luân bày ra hay không, tóm lại chuyện hắn chống đối thủ trưởng thật sự không có khiến cho sóng to gió lớn nổi lên, hắn đi làm giống như từ trước tới nay, cũng không có thấy Tần Mạc Dương đi tìm hắn áp dụng hình phạt nào đó.

Bất quá, Hoa Lộ Dư vẫn thật lo lắng, cho nên mỗi ngày đều tìm Đái Tương Luân gấp gáp hỏi thăm, mà Đái Tương Luân lại thừa dịp này đưa ra yêu cầu ở chung. ( tên này cáo già kinh khủng, lừa tiểu thỏ chui vào miệng từng tí một)

-“Tiểu Dư, hiện tại em cần có người đi theo chiếu cố, nếu vạn nhất có cái gì không khỏe thì làm sao bây giờ? Nếu chúng ta là người yêu, đương nhiên là ta sẽ chiếu cố em, cho nên đáp ứng ta cùng ở một phòng, nhân dịp bồi dưỡng cảm tình”

Nói mấy câu, Hoa Lộ Dư liền không thể phản bác.

Vì thế cuộc sống chung mới lại bắt đầu, ngọt ngào cũng theo đến, mỗi buổi sáng tỉnh lại, nàng đều phải cấp Đái Tương Luân một cái hôn sớm an, nếu quên mất sẽ bị phạt gấp mười.

Có thể là nói như vậy, vài lần rõ ràng nàng hôn hắn, hắn lại còn soi mói nói hôn không đủ lực, muốn phạt, nói hôn không đủ chân thành, muốn phạt, còn có nói hôn làm cho hắn cảm thấy giống như đối phó cũng muốn phạt.

Tóm lại, kết quả cuối cùng đều là hắn đem đặt nàng ở trên giường tự mình dạy nàng cái gì là chân chính hôn môi. ( đấy, dê nàng nào lại thả ra nhà ta, mệt thế)

Mà những nụ hôn này diễn ra, không khỏi châm ngòi lửa cháy, mỗi khi bọn họ cơ hồ khắc chế không được, nhưng chỉ cần nghĩ đến cục cưng, hai người rất ăn ý cưỡng chế dục hỏa, khiến ỗi ngày đều chật vật, nhưng cũng thật ngọt ngào.

Bất quá việc cứ như thế, ở trong công ty, tình cảm của bọn họ vẫn trong trạng thái bí mật, cho dù Đái Tương Luân kháng nghị cũng không có hiệu quả.

Khi ngày sắp đến thời gian giữa trưa, ngực Hoa Lộ Dư đột nhiên truyền đến một cảm giác buồn nôn mạnh mẽ.

Nàng đột nhiên nhớ tới buổi sáng sợ đi làm muộn, bữa sáng ăn quá mau, hơn nữa gần đây tình trạng nôn ọe càng ngày càng nặng, chỉ sợ thành một trận rối loạn.

Sắc mặt của nàng dị thường khó coi, chạy như bay vào toilet, ói ra, nhưng vẫn làm cho nàng cực kì không thoải mái, phun hết thức ăn lại tiếp tục nôn khan.

-“Trời ạ! Tiểu Dư, ngươi làm sao vậy?” vừa lúc có đồng sự vào toilet, nhìn thấy sắc mặt nàng khó coi cực điểm, không khỏi lo lắng hỏi.

-“Ta…nôn”

Thấy nàng như vậy, đồng sự bị sợ hãi, vội vàng tìm viện binh. Không bao lâu,toàn bộ người bộ tài vụ đều biết nàng phun lợi hại, thoạt nhìn không chỉ là do ăn phải thứ hư hỏng mà ói.

Làm cho khi Đái Tương Luân nghe được lời đồn, chỉ thấy nhóm bát quái của bộ tài vụ vây quanh ở ngoài toilet líu ríu.

-“Tránh ra!” sắc mặt của hắn cũng không tốt, đẩy ra các nàng chạy vào toilet.

-“Đái quản lí, đó là nha vệ sinh nữ nha…”

Lúc này Đái Tương Luân còn cố kị nhà vệ sinh nam nữ gì nữa, vội vàng vào toilet, thấy nữ nhân âu yếm đã phun đến cả người hết sức, sắc mặt tái nhợt còn đổ mồ hôi lạnh, bên cạnh còn có hai đồng sự vỗ lưng nàng.

-“Tiểu Dư!” hắn lập tức phi qua tiếp nhận phần việc của hai người kia, mi tâm gấp gáp –“Như thế nào đột nhiên ói lợi hại như vậy? ta mang em đi bệnh viện” một bên sờ sờ cái trán của nàng, một bên giúp nàng lau mồ hôi.

-“Dạ dày thật khó chịu, rất muốn ói…”

Hắn vội vàng lấy ra mấy viên kẹo mang tùy thời trong người, lấy ra một viên để đến bên môi nàng –“Có nghĩ ăn? Có thể giảm bớt cảm giác buồn ói”

Mọi người đều nghẹn họng trân trối. Đái quản lí khi nào thì thân mật với Tiểu Dư như vậy?

Nàng lắc đầu, suy yếu nói –“Không muốn ăn, thật là khó chịu, cả người không lực”

Hắn trừng nàng, mang theo vài phần trách cứ -“Em có điểm phát sốt, ai bảo tối qua em đá chăn, giúp em đắp vài lần đều đá xuống, hiện tại tốt lắm, cả đời sinh bệnh đi?”

Hoa Lộ Dư có điểm ủy khuất, miệng khéo léo đô lên, hốc mắt cũng hồng hồng –“Nhưng là đêm qua thực nóng a…”

Nghe thấy mấy lời này, đoàn người đồng sự đều hút một ngụm khí lạnh.

Phó Tiểu Mĩ nhịn không được bật thốt lên hỏi –“Các người…là quan hệ gì?”

Rốt cuộc ý thức được bên trong còn có một đống người chờ, Hoa Lộ Dư nhất thời cảm thấy quẫn bách –“Ta…”

Đái Tương Luân tuyệt đối không cố tránh ánh mắt mọi người, đột nhiên cúi người đem nàng bế lên, đến trước mặt mọi người nói –“Nàng mang thai, trong bụng có con của ta, còn có, chúng ta đã kết giao sắp ba tháng, nếu không còn vấn đề gì, không thấy Tiểu Dư hiện tại thực suy yếu sao, còn không mau rời đi?”

Kế tiếp, một đoàn người lâm vào trong sự kinh ngạc.

Hoa Lộ Dư quẫn bách rên rỉ một tiếng, làm con chim đà điểu, rúc vào trong ngực hắn. Hắn làm sao có thể đem mọi chuyện đột nhiên công khai? Cũng không thương lượng trước một chút sao?

Đoàn người ngây người nửa ngày, mới chậm rãi hoàn hồn, lời nói thảo phạt bắt đầu nói ra.

-“Tiểu Dư, ngươi thật sự quá đáng nha! Cùng Đái quản lí vụng trộm kết giao cũng không nói cho chúng ta biết một tiếng.” (haizz, đã nói vụng trộm rồi thì làm sao mà nói)

-“Nói đúng nha, chẳng lẽ sợ chúng ta không chúc phúc ngươi sao?”

-“Nên phạt liền phạt, Tiểu Dư thật xấu. mọi người không thể tha nàng…”

-“Tốt lắm, tốt lắm, muốn phạt cũng phải chờ nàng nghỉ ngơi khỏe lại, đền lúc đó ta thay nàng mời các người đi ăn cơm tại nhà ăn quý nhất, lại đi phòng Karaoke tốt nhất ca hát, như vậy có thể đi?” Đái Tương Luân ôm tiểu nữ nhân thẹn thùng không được tự nhiên trong lòng –“Ta mang Tiểu Dư đi bệnh viện, nhớ rõ xin phép chủ quản giúp nàng”

Nói xong, ngay tại trước mắt bao người, ôm Hoa Lộ Dư rời đi hiện trường.

-“Anh làm sao có thể trước mặt đồng sự em tuyên bố chúng ta đang kết giao? Lúc trước không phải nói tốt nhất không nên tùy tiện công khai sao?”

Từ sau khi trở về từ bệnh viện, Hoa Lộ Dư nhịn không được làm khó dễ, chỉ cần nghĩ đến ngày mai đi làm chịu mọi người thẩm phán, nàng liền thành thập phần vô lực.

Đem nàng đặt lên giường, giúp nàng làm một ly nước hoa quả, Đái Tương Luân mới ngồi vào bên giường, dùng chăn bông bao nàng kĩ càng sợ bệnh tình của nàng tăng thêm.

-“công khai cũng đã công khai, có cái gì đáng oán giận? chẳng lẽ em muốn ta trơ mắt nhìn em chịu khổ, ta lại đứng khoanh tay đứng nhìn một bên sao?”

Khi hắn nghe nói bộ tài vụ có người ói như điên ở toilet, đã muốn đoán chính xác nàng xảy ra chuyện, sợ tới mức lập tức chạy đến nhà vệ sinh nữ, may mắn trực giác của hắn quả thực chính xác.

Từ lúc chào đời tới nay, lần đầu tiên hắn cảm thấy khẩn trương lo lắng vì một nữ nhân, loại cảm giác xa lạ này đã dần dần biến thành chương trình học chủ yếu trong nhân sinh của người nào đó.

Hai mươi tư năm trước, hắn chưa từng học quá cách yêu một người khác như thế nào, chỉ là đương nhiên thừa nhận sự sủng ái cùng hâm mộ của người khác.

Thẳng đến tình yêu chân chính tới mới phát giác, chính mình từ trước, trên phương diện tình cảm có bao nhiêu cằn cỗi.

Vươn bàn tay, nhẹ nhàng vỗ về cái trán của nàng, may mắn thầy thuốc nói nàng chỉ là cảm mạo nhẹ, nhưng hắn vẫn không dám tùy ý, cứng rắn bắt buộc thầy thuốc giúp nàng kiểm tra nhiều lần, xác định mẫu tử bình an mới đưa nàng về nhà.

-“Tiểu Dư…” ánh mắt của hắn trong suốt vô cùng, còn thật sự nhìn vào mắt nàng –“Lúc trước ta đáp ứng em sẽ thật tốt bảo hộ em, ta nói được nhất định sẽ làm được, hy vọng em có thể tin tưởng ta từ nội tâm”

Nghe vậy, Hoa Lộ Dư vụng trộm cảm động trong lòng, có một chút ấm áp, có chút thỏa mãn, càng nhiều đó là chờ đợi hướng tới tương lai.

-“Chẳng lẽ em tính cho ta cả đời làm tình nhân?” chuyện vừa chuyển, hắn lại vẻ mặt lên án nhìn nàng –“Ta cũng không muốn cả đời như vậy”

Hoa Lộ Dư nhìn sắc mặt ghét bỏ của hắn, cố ý cười xấu xa một tiếng –“Bị bao dưỡng nên có bộ dáng bị bao dưỡng, nào có người nào mỗi ngày đều muốn đòi làm tình phu phù chính, anh ngoan một chút, như vậy chủ nhận mới có thể đối tốt với anh…”

Nhìn hàng lông mày của hắn theo lời nàng nói càng ngày càng cao, nàng cười đến đắc ý.

-‘Tốt lắm, hiện tại anh cư nhiên sẽ chiếm tiện nghi em?”

Hắn tà khí vươn bàn tay, trực tiếp công kích thắt lưng của nàng, bắt đầu không khách khí làm cho nàng ngứa, hai người cùng nhau đùa nghịch một chỗ, tựa như hai đứa nhỏ không lớn.

Thẳng đến khi chơi mệt, hắn mới đưa nàng kéo vào trong lòng, làm cho đầu nàng gối lên khuỷu tay hắn.

-“Em một chút cũng không quan tâm ta!” hắn đột nhiên không đầu không đuôi nói ra một câu.

Hoa Lộ Dư hướng khuôn mặt nhỏ bé về phía trước, đối diện cằm hắn –“Như thế nào lại nói như vậy?”

Cúi tầm mắt, hắn nhéo nhéo cái mũi nhỏ nhắn của nàng, nửa giả nửa thật oán giận –“Chúng ta nhận thức đã một đoạn thời gian, em cư nhiên cũng không hỏi tình hình trong nhà ta, cũng không hỏi ta trước kia từng kết giao quá mấy bạn gái”

Nàng nhíu nhíu mày, tâm đột nhiên nghĩ ra, mấy vấn đề này, quả nhiên bị nàng cố ý xem nhẹ.

Nàng đối hắn hiểu biết, quả thật chỉ rõ hắn tốt nghiệp đại học nổi danh tại nước ngoài, người nhà đều ở nước ngoài, năng lực công tác cao, có nhân duyên, được thủ trưởng cấp cao coi trọng, trừ đó ra, cái gì nàng cũng không biết, có lẽ đội ngũ bát quái trong công ty hiểu biết hắn còn nhiều hơn nàng.

Về phần thế giới tình cảm của hắn, đó là nơi nàng không dám chạm vào, bởi vì nàng tự ti, nàng sợ khổ sở, sợ biết hắn từng có một đoạn tình cảm mãnh liệt, nghe vào lỗ tai mình nàng sợ nó sẽ thành một loại tra tấn.

Nhìn ra nàng bất an, hắn vỗ vỗ bên miệng nàng –“Đứa ngốc, ta chỉ nói em không quan tâm ta, em lại nghĩ đi đâu vậy? nghe cho rõ, Hoa Lộ Dư là người thứ nhất mà Đái Tương Luân ta thật tâm yêu, trước kia, không có nữ nhân nào từng tiến vào tâm bổn thiếu gia, cho nên em phải tin tưởng em là tốt nhất, biết không?”

Hai má Hoa Lộ Dư nhất thời đỏ ửng lên, khôn quẫn nhỏ giọng than thở -“Người ta lại chưa nói cái gì…”

-“Em là chưa nói, nhưng là cái đầu này sẽ làm cho tình hình rất phức tạp, cho nên loại chuyện này phải nói rõ mới tốt”

Nghe thấy lời này, Hoa Lộ Dư tựa như uống một viên thuốc an thần. Hắn nói nàng là đối tượng thứ nhất, cho dù là giả, nàng cũng nhịn không được vui vẻ.

-‘Kia…người nhà của anh có phải hay không đều ở nước ngoài? Bọn họ…thực thân thiện sao?” một khi được đến khẳng định của hắn, nàng cảm thấy chính mình có dũng khí hỏi chuyện hắn.

Trong mắt hắn mang ý cười, thực vừa lòng nhìn nàng mở rộng lòng, nhưng miệng cũng nhịn không được ý xấu trêu chọc –“Như thế nào, xấu con dâu sợ gặp mẹ chồng?”

Lời này lập tức nhận được cái xem thường của Hoa Lộ Dư –“Em thật xấu?” nàng chính là hướng nội nhát gan.

-“Hảo hảo hảo, em là mỹ nữ đệ nhất thế giới, ai dám nói em xấu ta liền tìm người đó liều mạng.” hắn giả bộ hung ác.

Nàng liếc trắng mắt, nhưng đáy lòng cười trộm.

-“Nói đến ba mẹ ta, kỳ thật lúc ta sáu tuổi bọn họ đã ly hôn” hắn đột nhiên nói.

-“Ách?” giật mình, nàng ngẩng đầu, không thể tin nang nhân lạc quan sáng sủa trước mắt này lại là một người khuyết thiếu gia đình.

-‘Ba ta phong lưu hoa tâm, sau khi cưới mẹ ta vẫn không chịu an phận, chung quanh bên ngoài phong lưu, mẹ ta chịu không được cuộc sống hôn nhân như vậy, cho nên thời điểm tuổi còn trẻ liền rời đi ba ta”

Nàng nghe hắn nói, khi nghe tới phong lưu hoa tâm, đáy lòng có chút đau.

-“Thời gian đó là thời kì hắc ám nhất trong cuộc đời ta, vốn là sau khi ta tan học ba mẹ sẽ đến tiếp ta, khi học tiểu học bạn bè thật hâm mộ ta, ngay cả ta cũng cảm thấy, chính mình là đứa nhỏ hạnh phúc nhất thế giới, nhưng là…không nghĩ tới có một ngày ba mẹ ta sẽ ly hôn, không nghĩ loại chuyện này sẽ rơi xuống đầu ta.”

Hoa Lộ Dư nghe hắn âm trầm buồn, biểu tình ảm đạm, Đái Tương Luân như vậy, là nàng chưa bao giờ gặp qua.

Trong lòng nàng tự động có hình ảnh bi thảm-hắn cùng mẹ hắn đi xa tha hương, không nơi dXào, cuối cùng mẫu tử hai người thê thảm qua từng ngày, mỗi ngày hắn nhìn mẫu thân lấy nước mắt rửa mặt, hắn khổ sở không thôi, âm thầm thề có một ngày phải trở nên nổi bật, làm ẹ hắn sống cuộc sống hạnh phúc…. ( nhận xét của Kẹo: tưởng tượng quá phong phú)

Nghĩ đến đây, nàng nhất thời đối hắn đau lòng không thôi.

Đứng dậy, nàng đưa hắn ôm vào trong ngực, làm ặt hắn dán tại trước ngực mình. ( haizz, không khác nào đưa thịt lên miệng cọp)

-“Mặc kệ anh từng có bao nhiêu khổ, bị bao nhiêu tội, tất cả đều đã qua đi, từ nay về sau, em sẽ thay thế mẹ anh thật tốt đối với anh”

Nam nhân trong lòng đầu tiên là sửng sốt, nghe được câu cuối cùng nhịn không được ngẩng đầu trừng nàng –“Ta mới không cần em làm mẹ ta, tiểu nữ nhân này, chỉ cần chuyên tâm làm đứa ngốc bị ta sủng là được rồi”

Không khí ấm áp lập tức tan thành mây khói.

-“Toàn bộ, ngốc làm cho người ta hận không thể một ngụm ăn luôn” một tay hắn lấy nàng đặt ở dưới thân, hai tay nhẹ nhàng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hôn hôn, tất cả còn thật sự -“Ta nghĩ có một iga đình, có thê tử, có đứa nhỏ, có ta nghĩ muốn tất cả, chúng ta cùng đi siêu thị mua đồ ăn, chúng ta cùng đi làm, cuối tuần mang theo đứa nhỏ đi chơi, Tiểu Dư…chúng ta kết hôn được không?” ( anh này chơi chiến thuật đánh nhanh thắng nhanh hở?)

Nhìn mặt của nàng, lời nói muốn cùng nàng một chỗ cả đời là lời hắn nói từ đáy lòng. Không nghĩ thu hồi.

Hoa Lộ Dư trừng lớn ánh mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần gũi, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên như thế nào đáp lại.

-“Em không nghĩ cùng ta kết hôn sao?” hắn nơm nớp lo sợ hỏi.

-“Em…” nàng khẽ cắn cánh môi, theo bản năng né tránh ánh mắt hắn –“Chúng ta…không thể kết giao thêm một đoạn thời gian, sau bàn lại vấn đề này sao?”

-“Em lo lắng tình cảm của chúng ta chưa đủ vững chắc sao?”

-“Em…” nàng rất muốn, nhưng bóng ma kia giống như mây đen vững vàng chiếm cứ góc lòng nàng, cho nên nàng cho dù cố gắng, nói đến bên miệng, cũng không phát ra thanh âm.

Nàng nghĩ, nàng còn cần thêm chút thời gian để xua đi nó.

Thấy bộ dáng quanh co của nàng, Đái Tương Luân biết nàng sĩ diện, tính cách có bướng bỉnh, cho nên cũng không nóng lòng nhất thời muốn biết kết qua, hơn nữa còn rất nhiều chuyện hắn chưa chuẩn bị tốt, cho nhau một đoạn thời gian cũng đúng.

Cái hôn như chuồn chuồn lướt nước hạ xuống tran1n àng, gắn bó mang theo một chút trấn an –“Tốt lắm, chúng ta từ từ sẽ đến, sớm hay muộn cũng có một ngày, ta sẽ làm cho em cam tâm tình nguyện làm lão bà của ta”

Hoa Lộ Dư thập phần may mắn, sau khi tình cảm của nàng cùng Đái Tương Luân sáng tỏ, chính mình cư nhiên không thành vật hi sinh, nàng không khỏi đoán rằng, muốn làm không tốt chính là hắn ở dưới thu mau lòng tốt.

Thời gian qua quá nhanh, trong nháy mắt, tiểu bảo bảo trong bụng đã bốn tháng, bụng của nàng đã có một chút hở ra, cũng không nôn ọe lợi hại như trước nữa.

Mắt thấy sắp đến cuối năm, người nhà đã lâu không liên hệ đột nhiên gọi điện thoại cho nàng, là đệ đệ cùng cha khác mẹ của nàng –Hoa Thành Hạo, nhỏ hơn nàng sáu tuổi.

Đối với người em trai này nàng cũng không chán ghét cũng không có yêu thích, bởi vì quan hệ của nàng với kế mẫu cũng không hòa hợp, cùng ba ba cũng thập phần bất hòa, cho nên chỉ ở dịp đặc biệt cuối năm nàng mới về nhà một chuyến, cho nên nàng cùng em trai này không thân thiết lắm.

Bối cảnh gia đình như vậy, làm cho nàng khó có thể hướng Đái Tương Luân mở miệng, may mắn hắn cũng chưa bao giờ hỏi qua, chẳng qua…như lời hắn nói, hắn từng nói nàng không quan tâm hắn, bởi vì nàng cũng không hỏi qua gia đình hắn, như vậy còn hắn? hắn cũng không phải không quan tâm nàng sao?

Nàng vẫy vẫy đầu, muốn mình đừng để ý mấy chuyện vụn vặt. Lúc này bên tai hợp thời nghe thấy đồng sự kêu to.

-“Tiểu Dư, tổng tài gọi ngươi đến văn phòng” Phó Tiểu Mĩ vừa nói vừa ái muội hướng nàng nháy mắt mấy cái –“Ngươi gần đây thật đào hoa nha, đại lão bản nhiều lần gọi đến bộ tài vụ chúng ta yêu cầu ngươi đến văn phòng của hắn, chi chi! Một bên là tổng tài, một bên là Đái quản lí, thật là làm cho người ta đỏ mắt”

Hoa Lộ Dư vừa tức giận vừa buồn cười liếc nàng một cái –“Không cần nói hươu nói vượn! ta cùng tổng tài không có quan hệ ái muội gì hết!”

Nói cho hết lời, nàng đột nhiên nhớ tới lời nói của Đái Tương Luân, trong lòng lại bất an.

Chẳng lẽ tổng tài hiện tại mới muốn đối phó với Đái Tương Luân sao?

Nàng mang theo tâm tình bất an đi vào văn phòng tổng tài, gõ cửa mà vào, trong lòng thầm nghĩ nên đối phó với tổng tài như thế nào cho chu toàn.

Mà khi nàng đẩy cửa vào, phát hiện bên trong phòng có hai người xa lạ nàng chưa bao giờ gặp, bọn họ thoạt nhìn khoảng năm mươi tuổi, một thân quý khí, nam anh tuấn tiêu sái, nữ ung dung đẹp đẽ, mà hiện tại, ánh mắt hai người đều nhìn chằm chằm nàng.

Nàng bị xem cả người sợ hãi, lại không dám hỏi nhiều, Hoa Lộ Dư chỉ đành phải kiên trì đứng ở cửa –“Tổng tài, có phải tôi quấy rầy ngài tiếp khách? Như vậy….một lát nữa tôi quay lại.”

Tần Mạc Dương hướng nàng thủ thế -“Hai vị này không phải khách của ta, bọn họ đến muốn gặp cô”

Gặp nàng? Hoa Lộ Dư càng khó hiểu, hai người kia là ai nàng cũng không biết nha.

Chỉ thấy vị phu nhân vẻ mặt tươi cười chậm rãi đến trước mặt nàng, cẩn thận đánh giá nàng một phen –“Nghe nói Hoa tiểu thư đã mang thai sắp bốn tháng?”

-“Ách?”

-“Thân thể có khỏe không? Thèm ăn không? Hoàn cảnh sống thế nào? Đã mang thai tại sao còn đến công ty làm?”

Hỏi liên tiếp một loạt vấn đề làm cho nàng không rõ ràng, cuối cùng chỉ có thể dùng ánh mắt cầu cứu hướng Tần Mạc Dương –“Tổng tài…này…này rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?”

Hắn hiển nhiên cũng thực vô lực-“Hai vị này là cha mẹ ta, bọn họ vừa từ nước ngoài trở về”

Vừa nghe là cha mẹ tổng tài, nàng nhất thời nghiêm nghị khởi kính, tuy rằng vẫn không rõ ràng lắm rằng cha mẹ tổng tài có quan hệ gì với mình, nhưng vẫn lễ phép đối bọn họ hành lễ -“Bá phụ, bá mẫu, các ngài khỏe”

-“Hiện tại có rất ít cô gái còn dễ dàng thẹn thùng như vậy”

-“Xác thực so với mấy cô gái đầu nhuộm đủ màu tóc , trên mặt trang điểm trắng dã kia đáng yêu hơn nhiều.”

Trung niên nam tử vẫn không nói chuyện bỗng dưng cũng gia nhập hàng ngũ bình luận Hoa Lộ Dư.

-“Hoa tiểu thư có chỗ nào cần giúp đỡ không?”

Trung niên phu nhân nhất thời trừng mắt hướng lão công liếc mắt một cái –“Đừng dọa con dâu” nói xong, nàng cầm lấy tay Hoa Lộ Dư cười –“Con đã mang cốt nhục nhà chúng ta, như vậy về sau ta sẽ gọi con là Tiểu Dư. Nếu thằng con ngu ngốc kia của ta dám khi dễ con, con cứ việc nói cho ta, ta sẽ giúp con sửa chữa hắn.”

-“Bá mẫu, chờ một chút, cháu nghĩ…bá mẫu hẳn là hiểu lầm” càng nghe càng không thích hợp, Hoa Lộ Dư liên tục lắc đầu, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn vì xấu hổ mà đỏ bừng –“Cháu …xác thực mang thai, nhưng….nhưng cháu cùng tổng tài là trong sạch, đứa nhỏ này không phải của ngài ấy, ngài ấy chỉ là thủ trưởng của cháu mà thôi.”

Rốt cuộc xảy ra vần đề gì a?

Gặp gỡ vợ chồng Tần thị nói chuyện này, nàng không khỏi gấp gáp đến độ trên trán toát mồ hôi.

Đúng lúc này, cửa văn phòng lại bị người dùng sức đẩy ra, là Đái Tương Luân, phương thức xâm nhập vẫn thô bạo như cũ, chẳng qua lần này, Hoa Lộ Dư rất cảm kích sự xuất hiện của hắn.

Hắn nhanh chóng đến gần mọi người, sau đó một tay kéo nữ nhân của mình xả vào trong lòng, sắc mặt khó coi, thái độ cũng thập phần kiêu ngạo.

-“Hai lão nhân các người không ở Anh quốc sống cuộc sống thế giới của hai người, không có chuyện gì bỗng nhiên về nước? trở về còn chưa tính, còn lén lút đem nữ nhân của ta mang đến đây, các người có biết hay không hiện tại nàng đang mang thai, vạn nhất các người có cử chỉ điên cuồng làm nàng sợ hãi, các người bồi thường được không?”

Hoa Lộ Dư bị thái độ của hắn làm cho sợ hãi đến hoa dung thất sắc, lập tức dùng tay che miệng hắn lại –“Nói chuyện anh nói nhỏ thôi, khách khí một chút, bọn họ là cha mẹ tổng tài”

Lần trước nam nhân này ở trong này chống đối tổng tài, lần này thái độ lại càng không biết tốt xấu giáo huấn cha mẹ tổng tài, chẳng lẽ hắn thật sự chán sống?

Đái Tương Luân đang nổi nóng không có nghe nàng khuyên can, kéo tay nàng xuống, thực cứng ngắc nỗ nỗ cằm –“Ta khẳng định quên nói với em, hai kẻ điên này là ba mẹ ta”

-“Dát?” nàng ngẩn ra –“Nhưng là, bọn họ rõ ràng chính là ba mẹ tổng tài”

Đái Tương Luân hừ một tiếng, không cam lòng thẳng thắn nói –“Ta vừa vặn “lại quên” nói cho em, ba mẹ ta, vừa vặn là ba mẹ của vị tổng tài vĩ đại kia.”

Loading...

Đọc Tiếp Chương 8

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chuột Túi Lão Ba Chương 7