-“Tiểu Dư, thực xin lỗi, ta cảm thấy giữa chúng ta không thích hợp…”

-“Ta yêu Trác Mẫn, thật lâu thật lâu trước kia đã yêu nàng…”

-“Thật có lỗi vẫn đều không có hướng em nói thẳng thắn ý tưởng trong lòng, em hãy nói ta ích kỷ cũng tốt…”

-“Em là một nữ nhân tốt, rất thích hợp với một nam nhân tốt, đời này, chỉ sợ ta không thể cho em hứa hẹn…”

Hoa Lộ Dư mờ mịt ngồi ở quán café, nghe nam nhân ngồi đối diện thẳng thắn nói ra hết thảy.

Nguyên nhân là buổi sáng khi đi làm, nàng mới nhớ đến hôm qua đi tham gia tiệc sinh nhất, khăn quàng cổ của chính mình để quên ở nhà học tỉ.

Sau khi tan tầm nàng đến lấy, kết quả nàng nhìn thấy Lữ Uy Thần quần áo không chỉnh xuất hiện trong nhà học tỉ.

Hết thảy, đã không cần phải nói.

Kỳ thật nàng sớm nên đoán được, tối hôm qua Lữ Uy Thần nói công ty có việc, bất quá chỉ là cái cớ, mà quan hệ ái muội giữa hắn và Trác Mẫn, cũng là do nàng không nghĩ đoán, chính là không nghĩ tới, kết quả lại như vậy.

Đoạn tình cảm này đã sớm chỉ còn là danh nghĩa, chính là cho tới nay nàng vẫn không có dũng khí mở miệng nói chấm dứt.

Trác Mẫn thật xấu hổ, Lữ Uy Thần lại có vẻ thật lý trí, cùng nàng một mình nói chuyện, cũng nói cho nàng, hắn cùng Trác Mẫn sau khi ly hôn đã sớm nảy sinh tình cảm.

Hắn còn nói, rất nhiều năm trước, Trác Mẫn đã là nữ thần trong cảm nhận của hắn, chẳng qua Trác Mẫn rất vĩ đại, mà hắn lại rất bình thường.

Thời điểm trên phương diện tình cảm của Trác Mẫn xuất hiện phức tạp, hắn hợp thời xuất hiện, thành anh hùng của nàng.

Sau, hai người càng ngày càng thân thiết.

Lữ Uy Thần đã sớm muốn nói thẳng thắn tất cả, chẳng qua Trác Mẫn không đành lòng tổn thương nàng, cứ như vậy, cuộc sống của ba người đều rất thống khổ.

Hoa Lộ Dư lẳng lặng ngồi trên ghế, nghe Lữ Uy Thần nói xong tất cả chuyện của hắn cùng một nữ nhân khác, sau đó, nàng đứng dậy, mỉm cười chúc phúc hắn, mới rời đi quán café.

Nàng biết hắn không có đuổi theo, trên thực tế, giữa bọn họ, từ đầu tới đuôi, đều không có chân chính yêu nhau.

Về nhà, tắm rửa xem tivi, sáng sớm ngày hôm sau, rửa mặt chải đầu đi làm, giống như tất cả mọi chuyện đều chưa xảy ra.

-“Tiểu Dư, phần văn kiện này là…”

Đỉnh đầu truyền đến tiếng nói của một đồng sự, nhưng Hoa Lộ Dư lại ngơ ngác nhìn màn hình máy tính của chính mình, đầu óc một mảnh hỗn độn.

-“Tiểu Dư?”

Phát hiện không thích hợp, đồng sự gõ bàn làm việc của nàng, mang theo vài phần hỏi –“Ta đang nói chuyện với ngươi nha, như thế nào ngươi lại mất hồn mất vía, có phải hay không đã phát sinh ra chuyện gì?”

-“Ách?” nàng đột nhiên ngẩng đầu, cứng ngắc nhìn đối phương –“A,Tiểu Mĩ, làm sao vậy?”

Đối phương liếc nàng một cái, lại để tập văn kiện trước mặt nàng –“Ta nói, ngươi có thể hay không đem phần văn kiện này đến cho Trương quản lý.”

-“Nga, tốt”

Nàng biết tính cách của mình là tốt nhất trong bộ tài vụ, tính tình ôn thuần, cho nên mỗi lần có chân chạy tạp gì, đồng sự cũng không quên sự tồn tại của nàng.

Cầm lấy văn kiện trên bàn, nàng chết lặng đi ra khỏi văn phòng, chỉnh cái đầu, không phải bởi vì thất tình mà khó chịu, mà là có một loại khủng hoảng mờ mịt.

Nàng không thương Lữ Uy Thần, trên thực tế, cho tới bây giờ nàng còn không hiểu biết tình yêu là cái gì.

Trong tư tưởng đơn thuần của nàng, nam nhân cùng nữ nhân chỉ cần không sinh ra chán ghét,là có thể sống qua cả cuộc đời.

Lữ Uy Thần nói nàng không thích hợp với hắn, bởi vì nàng không phải là chén trà kia của hắn, Trác Mẫn mới là.

Như vậy nàng rất muốn biết, chén trà kia của nàng đang ở nơi nào?

Học tỉ từng cười nói –“Tiểu Dư, em có tính hướng nội, cô gái như vậy rất khó tìm bạn trai nha”

Đêm trước tốt nghiệp,Trác Mẫn thân là học tỉ thật sự nhìn không được nàng tiếp tục cuộc sống độc thân, quyết định giới thiệu bạn trai cho nàng, hỏi điều kiện trong đáy lòng nàng, nàng nói –“Em không cần soái ca, không cần kẻ có tiền, không cần quý công tử, chỉ cần hắn bình thường, càng bình thường càng tốt.” ( haizz, thế mà sau này chị vớ được anh có đầy đủ những cái chị “không cần”)

Lúc ấy Bạc Tiểu Khai suất khí cùng Trác Mẫn đi vào lễ đường làm mọi người đều ngạc nhiên, tiếp theo, trò đùa giai đem Lữ Uy Thần đến trước mặt nàng.

Cái nam nhân kia thật sự bình thường đến cực điểm, nhưng nàng lại đáp ứng, quyết định cùng hắn kết giao, sau, Trác Mẫn còn cười vấn đề thưởng thức của nàng, ngay cả loại nam nhân này cũng có thể thỏa mãn hương vị của nàng.

Nhưng chỉ có nam nhân bình thường như vậy, cuối cùng cũng lựa chọn phản bội.

“phanh”

Hoa Lộ Dư chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, cái trán đau quá, còn không kịp phản ứng, văn kiện trong tay vì va chạm đã phân tán rơi xuống, mà vật gì đó trong tay đối phương cũng bị rớt do va chạm.

Giây tiếp theo, vài tờ văn kiện rơi trên mặt đất bị một cái giày da màu đen dẫm dưới chân, trong lòng nàng thất kinh, đó là văn kiện cần dùng ngay nha!

Bất chấp đánh giá dung mạo người gây ra họa này, nàng cuống quýt cúi người, nhặt lên tất cả văn kiện dưới đất.

Thẳng đến có một bàn tay to xuất hiện trong tầm mắt của nàng, nàng mới bỗng dưng ngẩng đầu.

Bốn mắt nhìn nhau, Hoa Lộ Dư đột nhiên ngẩn ra.

Gần đây, hình như nàng cùng nam nhân này đặc biệt có duyên.

-“haha, người xa lạ, chúng ta lại thấy mặt”

Đái Tương Luân đem văn kiện rơi ra xử lý thỏa đáng, giao cho nàng, tươi cười tinh tế đánh giá tiểu nữ nhân trước mắt.

Hắn liền cảm thấy nàng rất quen mắt, hóa ra nàng cũng là viên công của tập đoàn Quang Minh.

Chẳng qua làm cho hắn không thể lý giải là, hai người rõ ràng cùng làm tại một công ty, vì sao l箠trước gặp mặt, nàng lại không thừa nhận nàng có biết hắn?

Hoa Lộ Dư có chút không biết nên làm thế nào, biểu tình cứng ngắc hướng hắn tươi cười –“Hóa ra…hóa ra anh cũng đi làm ở Quang Minh.”

Lời nói này vừa nói ra, ngay cả nàng cũng cảm thấy kì quặc. Trong công ty có ai không biết hắn?

Đái Tương Luân lại nhìn nàng một cái, cười đến hiền lành –“Đúng vậy, ta xác thực làm việc tại Quang Minh, đừng nói cho ta cô là người mới tới”

Đêm qua hai người ngoài ý muốn gặp nhau, nàng lại không nhận hắn.

Nếu đoán không sai, nữ nhân này hẳn là đã làm việc tại công ty một đoạn thời gian, chẳng qua hai người chưa bao giờ trao đổi tiếp xúc, cho nên ấn tượng cực kì mơ hồ.

Hoa Lộ Dư không muốn cùng hắn có một nửa điểm quan hệ, vừa vội đưa văn kiện, cho nên liền nói với hắn –“Tôi thật là viên công không lâu mới đến, vừa rồi thật sự cám ơn anh.”

Đái Tương Luân không nghĩ tới nàng thật sự lấy cớ này, không khỏi sửng sốt, sau đó nhịn không được nhíu mày, trong lòng cảm thấy có điểm hờn giận.

Nữ nhân này thật đúng là kì quái, làm chi làm bộ dáng vội vàng cùng hắn phủi sạch quan hệ?

-“Vị tiểu thư này, ta nghĩ chúng ta…”

-“Ngại ngùng, tôi còn có công việc phải làm, không quấy rầy anh.”

Một hơi nói xong, không chờ đáp lại, Hoa Lộ Dư giống như bay chạy khỏi hiện trường.

-“Uy, cái kia…”

Đái Tương Luân thử muốn gọi lại nàng, nhưng nàng lại dùng tốc độ nhanh nhất biến mất khỏi thang lầu, làm cho hắn ngay cả nói cũng không nói xong.

Này thật sự là…

Hắn có chút không thể nề hà, lại cảm giác buồn cười vạn phần, hắn Đái Tương Luân khi nào thì trở nên khó xem như vậy?

Mà Hoa Lộ Dư một hơi chạy đến thang lầu vụng trộm đánh giá tình hình bên ngoài, thẳng đến Đái Tương Luân nhún vai rời đi, nàng mới nhẹ nhàng thở ra.

Đáng chết! nàng làm gì muốn sợ hắn, nàng lại không có làm chuyện gì khó giải thích nha.

Ảo não nắm tóc, nhớ lại hành động quá mức khoa trương vừa rồi của chính mình, cảm thấy thập phần buồn cười.

Đại khái là vì đầu óc hỗn loạn, nhất thời không có phòng bị, bị tươi cười của hắn mê hoặc, mới có thể theo bản năng nhanh một chút né ra.

Đáng sợ, hóa ra cho dù nàng không thích nam nhân chói mắt, nhưng đối với loại người này, nàng cũng không có sức đề kháng chống cự.

Lần sau phải cẩn thận mới được.

Nàng một bên nghĩ, một bên dùng tốc độ nhanh nhất sửa sửa soạn lại phần văn kiện vừa mới phân tán.

Di? Tài vụ báo biểu làm sao có thể có báo cáo kiểm kiện?

Trước đó không lâu, tập đoàn Quang Minh có khai bán đại lâu, Đái Tương Luân phụ trách việc này, dự án này thành công bất ngờ, vì công ty sang hạ niên độ tân cao công trạng, cũng bởi vậy công ty quyết định bỏ vốn, tổ chức lại một bữa tiệc khánh thành.

Bộ nghiệp vụ, phòng kế hoạch, bộ tài vụ chờ các đại ngành tụ cùng một chỗ, không khí hiện trường thật náo nhiệt.

Thân là tổng tài Tần Mạc Dương chính là tượng trưng xuất hiện một chút, sau đó liền bởi vì có việc mà dẫn đầu rời đi.

Đại lão bản chân trước vừa rời đi, viên công tinh lực tràn đầy đều biến nguyên hình, uống rượu rồi lại hợp, huyên náo huyên náo, nguyên bản hiện trường có ngay ngắn, lập tức không khống chế được.

Mà Đái Tương Luân thân là công thần, bị chuốc rượu vô số lần, hơn nữa hắn nhiệt tình sáng sủa, diện mạo anh tuấn mê người, nữ viên công trong công ty không ít người sử dụng hết chiêu thức nhằm đụng đến bên người hắn.

Nhìn nam nhân bên kia bị chuốc rượu đến đỏ đầy mặt, Hoa Lộ Dư tránh ăn ở một bên không khỏi nảy lên vài phần đồng tình.

Bữa tiệc khánh thành này nàng không nghĩ tham dự, nhưng chủ quản có lệnh, nói đây là hoạt động lớn của công ty, không thể vắng họp, chi nên nàng đành phải ngoan ngoãn đến đây, cũng mới nhìn thấy nam nhân mấy ngày nay không thấy này.

Tuy rằng hắn được đại lão bản ưu ái, lại được đồng sự hâm mộ, nhưng tuổi trẻ lại chịu áp lực chuyên nghiệp lớn, chỉ sợ cuộc sống của hắn không có bao nhiêu ngăn nắp.

Giống như nhớ tới cái gì, nàng nhìn về phía phương hướng Đái Tương Luân, hắn đã bị đồng sự chuốc rượu đến bước đi không xong, hai tròng mắt toán loạn.

Trên phân kiện kiểm báo cáo, thể trạng của hắn cũng không phải rất tốt, gan đã xuất hiện vấn đề, thầy thuốc đề nghị phải chú ý ẩm thực, tránh đồ uống có tính cồn.

Nhưng nam nhân này cũng không học được là cái gì kêu tự làm tự chịu, biết rõ tình trạng sức khỏe của mình đã sắp báo động lên đèn dỏ, cư nhiên còn đạp hư chính mình.

Nhưng…chuyện này quan nàng cái gì?

Đang chuẩn bị thực hiện kế hoạch thiểm nhân của mình ( chuồn đi) cánh tay đã bị Phó Tiểu Mi xả đi qua.

-“Tiểu Dư, ngươi trốn ở đây ăn làm cái gì? Nhanh chút nhanh chút, lập tức có chụp hình đoàn thể, chúng ta đi tìm vị trí tốt một chút, tốt nhất có thể đứng bên cạnh Đái Tương Luân.”

Sau, không để ý đến sự kháng nghị của nàng, Phó Tiểu Mĩ liền kéo nàng đi.

-“Đái quản lý, anh vì công ty làm ra công trạng kinh người, chúng ta là tiểu viên chức trong công ty bởi vì công ty thu lợi nhiều, tự nhiên cũng được chia sẻ hoa hồng, cho nên tôi đại biểu toàn thể viên chức phòng kế hoạch kính anh một ly…”

-“Đái quản lý, tôi cũng kính anh một ly…”

-“Đái quản lý, tôi cũng đại biểu…”

Đái Tương Luân chỉ có thể không ngừng nâng cốc uống, tuy rằng hắn đã uống rất nhiều, nhưng loại trường hợp này hắn thật sự không thể mất hứng.

Ngay tại thời điểm hắn chuẩn bị không chịu được, chỉ nghe thấy bên tai truyền đến một đạo thanh âm.

-“Tôi thấy Đái quản lý hôm nay đã uống khá nhiều, tiếp tục uống nữa chỉ sợ sẽ say, vừa mới không phải nói còn phải chụp ảnh toàn thể sao? Chúng ta nên đi sang bên kia chụp ảnh.”

Thật sự không phải Hoa Lộ Dư yêu xen vào việc của người khác, nhưng xem sắc mặt của Đái Tương Luân chuyển từ hồng sang trắng, hơn nữa nàng đã xem kiện kiểm báo cáo của hắn, thật sự nếu không đúng lúc ngăn cản, nam nhân này có thể bị cồn trúng độc mà chết.

Đái Tương Luân nửa say nửa tỉnh khi thấy rõ ràng người nói chuyện là ai, không khỏi ngẩn ra.

-“Như thế nào? Chẳng lẽ Hoa tiểu thư đau lòng sao?” một đồng sự uống rượu say khướt trêu chọc.

Câu này vừa thốt ra, lập tức làm ọi người ồn ào.

Hoa Lộ Dư nhất thời đỏ bừng mặt –“Tôi không phải ý tứ này, tôi chỉ là cảm thấy… cái kia…các người cũng thiếu chúc một chút có được không, Đái quản lý đã uống thật nhiều chén.”

Vừa mở miệng nàng liền hối hận, này…này rõ ràng chính là thay Đái Tương Luân cầu tình thôi.

Nam đồng sự này nghe vậy càng thêm không kiêng nể vui đùa nàng, ngay cả Đái Tương Luân cũng dùng một biểu tình sâu xa khó hiểu nhìn nàng.

Kết quả có thể nghĩ, mọi người nhượng nhượng, kêu kêu, giơ lên chén rượu bắt đầu nhắm về phía nàng, nếu nàng không thay Đái Tương Luân uống số còn lại, cũng đừng chạy ra khỏi đại môn.

Kết quả cuối cùng đương nhiên là Hoa Lộ Dư cũng bị đồng sự chuốc thảm, mà sau khi cồn vào bụng, dạ dày đột nhiên cảm thấy ấm áp, phiền não dưới đáy lòng giống như bị hòa tan, làm cho nàng cảm thấy kỳ thật uống say không có khủng bố như vậy.

Mọi người đều nói “nhất túy giải ngàn sầu” ( một lần say hóa giải ngàn điều phiền muộn), rượu này, coi như là giúp nàng quên đi tình cảm lưu luyến đi.

Tiệc rượu qua đi, mọi người bắt đầu giải tán, rượu cũng bắt đầu phát tác, Hoa Lộ Dư đã say đến ngồi ngây ngốc ở một góc sáng sủa, đây là lần đầu tiên nàng uống nhiều rượu như thế từ lúc chào đời đến nay, lần đầu tiên thể nghiệm cảm giác say rượu.

Thẳng đến có một đôi hay hữu lực nâng nàng lên, nàng mới hốt hoảng nhìn thân ảnh cao lớn xuất hiện trước mắt mình.

-“Uy…cô là không phải say? Còn có thể đi không?”

Nàng cố gắng nhìn rõ diện mạo đối phương, nhưng khuôn mặt trước mắt lập tức biến thành ba bốn cái, nàng muốn dùng lực đạo của đối phương để đứng dậy, nhưng khi hắn buông tay ra, thân mình của nàng liền lập tức phiêu phiêu muốn ngã xuống, may mắn lại lần nữa được đôi bàn tay kia bắt lấy.

Đái Tương Luân lấy tay giữ lấy nữ nhân say rượu rối tinh rối mù, nhịn không được nhíu mày.

Bữa tiệc rốt cuộc chấm dứt, không có mấy người không say, đều còn động được, nhưng nữ nhân thay hắn chắn rượu ngay từ đầu lại thủy chung không nhúc nhích.

Xem hiện tại ngay cả đứng nàng cũng không đứng vững, chính là không rên một tiếng tránh ở một góc âm u sáng sủa, không khóc không nháo, ngay cả ánh mắt cũng mơ màng nhìn thẳng hắn, hắn thật bất đắc dĩ thở dài.

Cuối cùng bị nàng nhìn đến không tự nhiên, vừa định muốn hỏi nàng có chỗ nào không thoải mái hay không, đột nhiên nàng lại nâng lên mặt hắn.

-“Tiểu ngốc…”

Tiểu ngốc?

Ách, hắn thật là họ Đái, nhưng… hắn thề hắn không hề có một tên hiệu kêu tiểu ngốc.

-“Tiểu ngốc, buổi tối hôm nay ta uống thật nhiều rượu nha, đầu óc choáng váng ta nghĩ ta say…”

Ngay tại thời điểm Đái Tương Luân buồn bực, nữ nhân trước mắt bắt đầu lầm bầm lầu bầu.

-“Cô thật sự là uống rượu, nhà cô ở đâu? Ta đưa cô về”

Hắn nhớ rõ chỗ hai người lần trước gặp nhau, nhưng là nhà nàng chỗ nào hắn cũng không biết.

-“Tiểu ngốc, hóa ra ngươi có thể nói. Âm thanh thật dễ nghe.”

Hai tay cầm hai má tuấn tú của hắn, dùng sức niết hai má,làm Đái Tương Luân đau đến muốn hô to, nhưng mà hai tay nhỏ bé mềm mại, cảm nhận thấy còn thoải mái.

Không đúng! Hắn rốt cuộc suy nghĩ cái gì? Còn có, tiểu ngốc trong miệng nàng là câm điếc sao?

Hoa Lộ Dư đã say đến thất loạn bát tao, trước mắt đã hoàn toàn không có hình ảnh gì, theo bản năng cho rằng chính mình dang ở trên giường mềm mại.

Ôm tiểu ngốc, nàng bắt đầu không bờ bến lầm bầm lầu bầu. ( tiểu ngốc của nàng là con gấu bông đó các nàng)

-“Ta thật sự không hiểu cái tên Lữ Uy Thần rốt cuộc suy nghĩ cái gì, cư nhiên cùng học tỷ bắt cá hai tay, một chút cũng không bận tâm cảm thụ của ta, cho dù không thương ta, vì sao không nói cho ta sớm một chút.”

-“Uy, cô không sao chứ?”

Đái Tương Luân không nghĩ tới thế nhưng sẽ nghe thấy oán giận từ trong miệng nàng. Bạn trai nàng bắt cá hai tay? Là nàng cùng học tỷ?

Hoa Lộ Dư hoàn toàn đem Đái Tương Luân trước mắt làm không khí, một mặt đắm chìm trong thế giới của chính mình.

-“Tiểu ngốc a, ngươi thật hạnh phúc…cả ngày không có phiền não… lại nói tiếp, gần đây thật có nhiều chuyện làm cho ta đau đầu.”

Không để ý đến người trước mặt bị kêu là “tiểu ngốc” sắc mặt có bao nhiêu khó coi, nàng vẫn như cũ nói ra chuyện phiền lòng trong lòng.

-“Tình cảm hai năm biến thành mây khói. Cách! Nhưng là gần đây ngay cả trong công ty cũng xuất hiện tên chán ghét.”

Nói đến đây, đột nhiên nàng cảm giác muốn ói, nhưng giây tiếp theo lại nghẹn trở về.

Đái Tương Luân có chút lo lắng, nghĩ mau chóng đem nữ nhân say thất loạn bát tao này đi, mà khi hắn nghe trong miệng nàng nói ra tên mình, đáy lòng đột nhiên nhảy dựng.

-“Thật không biết ánh mắt của tên Đái Tương Luân kia sinh trưởng ở chỗ nào…rõ ràng cùng nhau thi vào Quang Minh… cùng làm việc suốt hai năm, nhưng là cái tên ngu ngốc đi đường không mang theo ánh mắt kia…cách! Cư nhiên đem ta trở thành tiểu muội đánh tạp…”

Cái gì?

Hắn lập tức hiểu được,hôm đó rõ ràng hắn phát giác nàng giả bộ không quen biết hắn, đại khái là vì…hắn không nhận ra nàng.

Nhưng hắn như thế nào không nhớ rõ chính mình đem nàng trở thành tiểu muội đánh tạp?

-“Cái tên họ Đái kia là vật sáng trong công ty tự cho là đúng…liền kiêu ngạo như chim công, khi nói chuyện lỗ mũi đều hướng lên trời…” ( haha, chỗ này vui nha)

Có sao? Đái Tương Luân nhịn không được trừng mắt nhìn nữ nhân đang chỉ trích hắn.

-“Có phải cô cố tình mượn rượu say sau lưng ta nói bậy?”

Tranh cãi một hồi, cuối cùng Đái Tương Luân phát hiện hành vi của mình thật ngu ngốc, Đái Tương Luân mới phẫn nộ nhắm lại miệng. Bất quá hành vi nàng không thoải mái vặn vẹo trong lòng hắn lại làm cho hắn cảm giác nóng lên.

Nàng thật là say, toàn bộ thân mình đều đặt trong lòng hắn, vòng eo của nàng tinh tế lại mềm mại, hai gò má vì cồn mà đỏ bừng, chiếc miệng khéo léo, lúc hé lúc nhắm thực ầm ỹ, nhưng lại làm cho người ta nhịn không được nghĩ muốn cắn một ngụm ngăn lại chiếc miệng lải nhải…

Loading...

Đọc Tiếp Chương 3

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chuột Túi Lão Ba Chương 2