Truyện Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao?

Chương 24: Mâu Thuẫn Lâm Gia.

Tác giả Nam Giang
Sau sự kiện lần ấy, Lâm Vân trở lại, cô đã nhận ra giá trị cuộc sống của mình. Diệp Hi mặc dù sẽ không tha thứ cho cô nhưng cô là người có lỗi, cô không muốn mình lại mang theo oán hận để sống những ngày đau khổ, cô đã tìm được hạnh phúc của mình, cô sẽ nhận lỗi với Diệp Hi, cô sẽ thay đổi, còn ba mẹ, tùy họ, sau này cô sẽ cùng Tần Hạo đến một nơi không ai biết để sống tốt những ngày còn lại...

Sáu giờ chiều, Lâm Phàm trở lại, khuôn mặt ông trở nên vặn vẹo, Lưu Uyên cũng theo sau ông, trên mặt cũng không tốt gì." Ả tiện nhân Diệp Ngọc kia đúng là âm hồn bất tán mà." Lâm Phàm nghe vậy quay lại ánh mắt sắt bén: " Ý bà là sao?" Lưu Uyên chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt này của Lâm Phàm, trong lòng chột dạ một chút, sau đó mạnh miệng:" Ý tôi ông cũng hiểu, đừng tỏ ra thanh cao, nếu năm đó ông không trợ giúp, mẹ con chúng tôi dám làm gì bậy sao?"

Lâm Phàm im lặng không nói gì sau đó gằn giọng: "Chuyện năm đó, không ai được nhắc lại, bây giờ thay vì bà oán hạn thì nên nghĩ cách làm sao để Diệp Hi hai tay dâng lên Diệp gia, cũng nghĩ cách cứu cômg ty đi, không thì mẹ con bà cùng ra đường mà ở." Lưu Uyên khéo hiểu lòng người thấy Lâm Phàm đang cáu đâu dám tức tối, chỉ cười nhẹ an ủi : " Phàm à, Em sai rồi, chuyện này nói khó cũng không khó nói dễ cũnh không dễ, trốn thuế bao lâu nay nếu mà còn phanh phui ra thêm chuyện công ty lần này nữa e là không ổn, Diệp Hi chắc sẽ không phải loại người thấy chết không cứu, huống hồ gì còn Lãnh gia sau lưng cô ta, chỉ cần chúng ta mở miệng, vì máu mủ tình thâm chắc cô ta sẽ giúp thôi."

Lâm Phàm nghe xong hai mắt lóe sáng, chuyện lần trước cô làm ông nhục nhã ông vẫn còn nhớ, lần này đi liệu thành công? Không phải cô luôn thắc mắc mẹ cô năm đó bị gì mà chết sao? Vậy lấy điều này làm lí do? Chắc chắn cô ta sẽ giúp huống hồ, ông còn nắm giữ bí mật của cô. Lâm Phàm suy tính điều gì đó nói: " Lâm Vân cũng đến tuổi kết hôn rồi, Tề gia có một cậu ấm, gả con bé đến đó đi, Tề gia thông qua thông gia hai họ có thể giúp chúng ta vượt qua khó khăn hiện nay, còn Diệp Hi để tôi tính sau." Lưu Uyên nghe vậy nhất thời tái sắc bất quá, bà cũng không suy nghĩ nhiều liền đồng ý, sau đó hai người cùng nhau đi về phòng.

Lâm Vân núp sau gốc cột, cô nghe rõ, cô nghe toàn bộ, mọi chuyện thì ra là vậy, bao năm qua người mẹ tốt bụng của cô lại là người như vậy, bao năm qua người cha cô tôn thờ lại là con cầm thú. Cầm thú cũng không bằng. Họ vì tiền mà không tiếc hi sinh cả con mình, họ vì tiền mà làm ra chuyện tán tận lương tâm, cô hối hận hối hận. Cô không thể để mọi chuyện xảy ra, cô phải báo cho Diệp Hi, Diệp Hi nói đúng, họ không phải người, sẽ có lúc cô nhận ra. Bây giờ, rối rắm đủ đường. Lấy điện thoại ra, Lâm Vân nhắn tin cho Tần Hạo:" A hạo, đến nhà đón em nhanh lên."

Tần Hạo đang cùng đối tác kí hợp đồng, mối làm ăn này rất quan trọng, đây là cơ hội cho công ty anh. Tin nhắn đặc biệt của Lâm Vân gửi đến, anh không ngần ngại gọi lại. " Vân nhi, có chuyện gì xảy ra sao?" Lâm Vân nghe đến giọng anh vỡ òa khóc : " A hạo, anh mau đến đón em, em không muốn ở đây đâu, họ là cầm thú..." tiếng nức nở của cô làm Tần Hạo thêm rối rắm, anh hốt hoảng: " Vân nhi, có chuyện gì, em bình tĩnh em đang ở đâu hãy ở yên đó anh đến đón em ngay." Lâm Vân gật đầu sau đó chạy về phòng dọn hành lí. Phải cô muốn bỏ nhà đi. Tần Hạo cáo lỗi với khách hàng anh vội vàng lên xe chạy đến nhà của Lâm

Tìm kiếm với từ khoá:3 thành viên đã gởi lời cảm ơn châu giang về bài viết trên: Candy2110, lyroti, wendylinh 17.07.2016, 13:25lyrotiTổ trưởngNgày tham gia: 29.03.2016, 18:53

Bài viết: 50

Được thanks: 22 lần

Điểm: 0.52

Re: [Hiện đại] Chưa ai nói em là con gái sao? - Nam Giangtem tem mik lay dk ui

Tìm kiếm với từ khoá: 19.07.2016, 21:16châu giangThủ quỹNgày tham gia: 28.05.2015, 12:00

Tuổi: 16 Re: [Hiện đại] Chưa ai nói em là con gái sao? - Nam Giang - Điểm: 11___ ___ Nam Giang_______

Không gì là không thể kể cả tình yêu.

_______________________________

Chương 25: Âm mưu

Tần Hạo lái xe một mạch đến Lâm gia. Lâm Vân đã dọn hạn lý xong, đang mang xuống. Chờ Tần Hạo đến, Lâm Vân trong lòng sốt sắn, Lưu Uyên trở lại phòng khách, thấy Lâm Vân đang lo lắng gì đó, lại còn dọn hành lý thắc mắc hỏi: "Vân nhi, con tính đi đâu mà mang nhiều hành lý như vậy?"

Lâm Vân giật mình lắp bắp: " dạ con con.... dạ con tính đi chơi với mấy bạn vài ngày, mấy hôm nay con tham gia vài câu lạc bộ ở trường nên hôm nay đi." Lưu Uyên nghe vậy không nghi ngờ gì dặn dò : " đi chơi cẩn thận, à có thiếu tiền thì mẹ gửi cho." Lâm Vân đứng hình sau đó vờ nũng nịu:" Dạ, mẹ con cũng sắp hết tiền rồi, mẹ gửi cho con ít đi, con không muốn thua thiệt bạn bè đâu." Lưu Uyên gật đầu, Lâm Vân trong lòng lo lắng càng dày đặc thì Tần Hạo đến, cô chào mẹ sau đó chạy vội ra xe đi mất.

Trên xe, Lâm Vân khóc, lúc nãy cô đã kìm nén để không khóc tránh mẹ cô nghi ngờ, bây giờ, cô đã có điểm tựa cô khóc."A Hạo, bame bắt em lấy tề thiếu, baba em thấy công ty đang xuống dốc nên muốn em gả cho Tề Bằng. Em không muốn, em muốn trốn đi, A Hạo anh đưa em đi đi." Tần Hạo dừng xe bên đường, ôm Lâm Vâm vào lòng. " Vân nhi bình tĩnh nói anh nghe, em đừng khóc..." Lâm Vân vẫn khóc nức nở:" Không anh hứa đưa em đi đi, không em sẽ không buống anh đâu." Tần Hạo bó tay, anh chỉ có thể an ủi:" Vân nhi, có chuyện gì chúng ta từ từ nói, em buông ra, đến nhà anh đi." Lâm Vân từ từ buông Tần Hạo ra, Tần Hạo lái xe thẳng đến nhà anh.

Hôm đó, Lâm Vân sau khi đến nơi vì qía mệt mỏi cô đã ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, khi lấy lại tinh thần, cô đã tỉnh táo. Cô phải báo cho Diệp Hi. Gọi điện đến, Diệp Hi. Diệp Hi dạo này rất nhàn nhãn, công việc đã có Ngô Thừa Ân giải quyết, việc nhà đã có Adi, cô dạo này chỉ việc ăn ngủ và bị Lãnh Hàn Thiên sủng còn tất cả đều vô tư vô lo. Hôm nay, cô đang cùng adi học nấu ăn, nhận được điện thoại của Lâm Vân, cô đồng ý đến cafe Rotia gặp mặt.

Đến nơi, Diệp Hi thấy Lâm Vân đã chờ sẵn, không ngần ngại Diệp Hi ngồi xuống đối diện cô ta, hai chân bắt ngang:" Lâm Vân, cô gọi tôi ra đây là có chuyện gì?"

Thấy thái độ thờ ơ lạnh nhạt của Diệp Hi Lâm Vân có chút khó xử, bất quá, vì chính mình cùng Tần Hạo hạnh phúc cô không thể không nói...

Thấy Lâm Vân trầm mặt không nói Diệp Hi thiếu kiên nhẫn: " Lâm Vân, cô không phải chỉ gọi tôi ra đây để im lặng chứ? Nếu vậy Lâm tiểu thư cứ tự nhiên Diệp Hi này không rảnh cùng cô đếm sao." Lâm Vân thấy Diệp Hi đang tính đứng lên, vội vàng bừng tỉnh giữ tay cô lại: " Diệp Hi, em có chuyện muốn nói với chị, chị cho em một ít thời gian được không?" Thấy trong mắt Lâm Vân là sự chân thành, cùng giãy dụa, tâm Diệp Hi trùng xuống, đẩy tay Lâm Vân ra, cô trở mình ngồi lại ghế.

Lâm Vân thấy Diệp Hi đồng ý, liền ngồi lại, nhanh chóng nói: " chị..." là câu nói giọng chân thành, bất quá Diệp Hi cảm thấy rợn da gà. Kiếp trước đến giờ Lâm Vân chưa bao giờ gọi cô bằng giọng điệu này, có hay không làm Diệp Hi cảm thấy khó hiểu.

" Lâm Vân, tôi không cần biết trong hồ lô cô bán thuốc gì, tốt nhất cô nên thức thời đi là vừa, còn nữa, có chuyện gì thì mau nói đừng vòng vèo nữa." Lâm Vân nhìn Diệp Hi, trong mắt chị cô đáng ghét vậy sao? là cô độc ác quá sao? " Chị, em xin lỗi chị, thật lòng xin lỗi chị chuyện của bao năm qua là em sai, em mong chị bỏ qua,hôm nay em hẹn chị ra đây thứ nhất là muốn xin lỗi chị, thứ hai là nhờ chị giúp đỡ và thứ ba là..." Thấy Diệp Hi ra dấu mình nói tiếp Lâm Vân mới tiếp tục nói tiếp " Thứ ba em muốn nói chị biết một tin tức quan trọng. Em biết chuyện bao năm qua em làm sẽ làm chị không tin nhưng em thật sự thay đổi, em đã tìm được hạnh phúc của mình, là em sai khi ganh tị tranh giành với chị, em mong chị đừng để trong lòng. Vì vậy, em mong chị giúp em và Tần Hạo ra nước ngoài. Em thật sự mệt mỏi cuộc sống này rồi, có Tần Hạo cuộc sống của em sẽ thay đổi tốt hơn."

Diệp Hi tiếp tục lắng nghe, không biết là cô mềm lòng hay vì cái gì khác cô tin Lâm Vân thay đổi, bất quá, ... " Lâm Vân, cô có Lâm gia, Tần Hạo cũng có công ty riêng của anh ấy, hai người có thể tự ra nước ngoài tại sao còn nhờ tôi giúp?" Lâm Vân biết Diệp Hi sẽ nói vậy, không nhanh không chậm nói tiếp: "Chị, không phải em không đi được nhưng Lâm Phàm, ông ta muốn em gả cho Tề thiếu, em không muốn, nếu giờ em mang tiếng của Tần Hạo trốn đi thì công ty của anh ấy sẽ nguy mất, em tin chị có thể giúp em. Còn tin em muốn báo chị là Lâm Phàm ông ấy muốn Diệp gia, ông ta sẽ không tiếc thỉ đoạn muốn chị giao Diệp gia ra. Chị biết Lâm Phàm ông ta là loại người gì, vì tiền tài ông ta không ngại bán con gái mình em mong chị sẽ không bị ông ta lợi dụng. Em nói là thật, Diệp Hi chị tin em đi, em nói là thật." Những sự kiện này Diệp Hi đã đoán ra, nhưng cô không ngờ Lâm Vân lại là người nói với cô. Không biết xuất phát từ đâu, chắc có lẽ là đồng cảm Diệp Hi lên tiếng: " Lâm Vân, tôi tin cô, nhưng không có nghĩa tôi giúp cô, cảm ơn cô đã nhắc nhở, chuyện của cô tôi sẽ suy nghĩ lại còn về Lâm Phàm tôi sẽ không để ông ta thực hiện được ý đồ." Nói xong Diệp Hi quay lưng đi, nhìn theo bíng lưng cô, Lâm Vân thất thần, cô không ngờ Diệp Hi lại tin tưởng cô như vậy?
Loading...

Đọc Tiếp Chương 25: Diễn Kịch

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chưa Ai Nói Em Là Con Gái Sao? Chương 24: Mâu Thuẫn Lâm Gia.