Đông Tâm Ngữ nằm trên giường lớn ở khách sạn, hai mắt nhắm nghiền, mặt tái nhợt không chút huyết sắc, mái tóc hỗn độn còn dính tro bụi, thoạt nhìn chật vật mà suy yếu.

Miệng vết thương trên vai nàng đã được tiêu độc băng bó, may mắn viên đạn chỉ sượt qua vai, không đáng lo ngại, sau khi Diêm Quýnh tìm được bệnh viện nhỏ băng bó cho nàng, đã đem nàng về khách sạn nghỉ ngơi. Có lẽ là mệt muốn chết rồi, sau khi bôi thuốc nàng vẫn ngủ say bất tỉnh, ngay cả khi Diêm Quýnh ôm nàng vào khách sạn bằng cửa sau, lên lầu, giúp nàng cởi bỏ quần áo bẩn nàng vẫn chẳng biết gì.

Sắc trời dần dần tối, hôm nay phát sinh nhiều chuyện, đừng nói là nàng, ngay cả Diêm Quýnh cũng nhất thời tiêu hóa không nổi nhiều chuyện như vậy.

Hắn ở bên cửa sổ liên tục hút vài điếu thuốc, tâm tình vẫn không ổn định như cũ, chỉ vì hình ảnh Đông Tâm Ngữ đỡ viên đạn kia cho hắn không ngừng tái hiện trong đầu.

Một khắc kia, viên đạn rõ ràng xuyên vào người nàng, nhưng hắn cảm thấy như chính mình cũng bị trúng đạn, không biết vì sao co rút đau đớn, cho tới bây giờ hắn mới giật mình hiểu được, cái đau là trái tim hắn.

Trái tim đã sớm chết của hắn cư nhiên đau, điều này làm hắn thấy kinh ngạc, hắn vẫn nghĩ trên đời không còn bất kì chuyện gì, kẻ nào có thể lay động hắn, nhưng một viên đạn xuyên vào thân thể Đông Tâm Ngữ lại làm hắn kinh hãi……

Vì sao lại như vậy?

Chẳng những giết không được nàng, thậm chí còn vì nàng lo lắng……

Đúng vậy, lo lắng, hắn vì nàng lo lắng, hắn lãnh huyết vô tình bởi vì thương thế và vận mệnh một nữ nhân mà lo lắng!

@#%$! Cảm giác đầu hắn bị cháy hỏng? Bằng không làm sao hắn có thể xuất hiện cảm xúc khác lạ như vậy?

“Ân……” Đông Tâm Ngữ giật mình, chăn trên người trượt xuống, lộ ra hai vú trắng nõn và một đạo vết thương dài.

Hắn đi đến bên giường, khom người thay nàng kéo lại chăn, nhưng ánh mắt lơ đãng dừng ở chỗ kia, có vết sẹo hình con rết màu đỏ nhạt, gắt gao dựa vào nhũ hoa bên trái của nàng, trước bầu ngực tuyết trắng có vẻ phá lệ chói mắt.

Ngoài ra, vài vết cào mới cũng hiện ra, máu tụ làm cho dấu vết càng rõ ràng, đỏ trắng đối lập, khi nhìn thấy mày hắn không tự chủ được cau lại.

Đó là kiệt tác của hắn!

Chỉ cần sâu thêm một chút, ngực nàng sẽ bị hắn cắt qua, chỉ cần sâu thêm một chút……

Hắn trong lòng cứng lại, đột nhiên thấy may mắn vì khoảnh khắc ấy tự dưng mềm lòng không xuống tay, nếu không hiện tại nàng chỉ còn là một thi thể lạnh như băng!

Nhịn không được nhẹ vỗ về vết thương này, đầu ngón tay lướt dọc, đồng thời chạm vào miệng vết thương đã đóng vảy, gặp phải da thịt mềm mại, hắn xoay mình, hô hấp rối loạn.

Hắn không phải loại ham mê nữ sắc, nhưng hiện tại nhìn nàng thân thể mang nhiều vết thương, hắn cư nhiên có phản ứng! (em biết ngay mà, anh mà không có tí cảm giác nào thì em tình nguyện đâm đầu xuống đất chết luôn)

Nàng có đường cong tinh tế yểu điệu mị hoặc thị giác hắn, tất cả quyện lại gây xích mích cảm quan nam tính của hắn, càng đừng nói hai cánh môi hắn từng hưởng qua vẫn khiến tim hắn đập nhanh hơn……

Phút chốc, hắn lùi mạnh về sau, căm giận xoay người, tự giật tóc mình, liên tiếp rủa thầm.

Chết tiệt! Hắn trúng tà gì vậy? Nữ nhân này không thể chạm vào, cũng không thể nảy sinh ham muốn, trước đây không biết nàng có liên quan tới trái tim nhân tạo, còn có thể đùa giỡn nàng, hiện tại đã xác định trái tim nhân tạo nằm trong cơ thể nàng, như vậy nàng là “vật phẩm” trong nhiệm vụ lần này của hắn, còn nguyên, bình yên không sai lầm đưa về Trung tâm sinh kĩ Khoa Lợi, nếu hắn cùng nàng liên lụy quá sâu, không khác gì tự tìm phiền toái!

Đúng vậy, giữ khoảng cách với nàng, như vậy cả hai đều tốt.

Hít thở thật sâu, bình ổn lại dục vọng bị kích động trong ngực, hắn nhìn thời gian, biết rõ không thể trì hoãn, đi đến bên giường không khách khí lay Đông Tâm Ngữ tỉnh.

“Này, tỉnh lại, chúng ta cần phải đi.”

Đông Tâm Ngữ nặng nề từ cơn mơ tỉnh lại, buồn ngủ mắt nhập nhèm đầy sương mù, vô thức hỏi: “Nên rời giường sao?”

“Đúng, nên rời giường, ngươi lập tức đi thay quần áo, chúng ta đêm nay phải rời Đài Loan.” Hắn đạm mạc nói.

“Rời… Đài Loan?” Nàng mơ hồ xoa hai mắt.

“Đừng kéo dài thời gian nữa, rời giường.” Hắn tiến lên, một tay kéo nàng ra khỏi giường.

“A!” Trên vai thương hơi hơi đau, nàng kêu một tiếng, ngẩng đầu trừng mắt hắn. “Diêm Quýnh, anh……”

Chưa kịp nói hết, tay ôm miệng vết thương đột nhiên cảm thấy trước ngực một mảnh lạnh lẽo, cúi đầu phát hiện rõ ràng chính mình lộ ra trọn vẹn nửa thân trên, nàng cả kinh vội vàng dùng chăn bao lấy chính mình, cơn buồn ngủ tiêu luôn mất.

“Tỉnh hẳn chưa? Đi tắm đi.” Hắn quăng một bộ quần áo cho nàng, cố ý không chú ý băng vải trên vai phải nàng chảy máu.

“Tôi…… Sao lại ở đây?” Nàng lo sợ nghi hoặc nhìn phòng.

“Tôi đem em đến, nhưng chúng ta phải lập tức rời đi, tuy rằng tín hiệu theo dõi trên người em đã bị tôi hủy, nhưng tôi tin Lâm Kiệt Sinh sẽ tìm đến rất nhanh.” Hắn nói xong bắt đầu thu thập quần áo.

Lâm Kiệt Sinh! Nàng thở dốc vì kinh ngạc, nghĩ đến tiếng súng và hỗn loạn trong kho hàng, vội hỏi: “Anh có sao không? Không bị thương chứ?”

“Tôi ổn, em tự lo cho bản thân đi! Lần sau đừng không biết tự lượng sức mình thay người khác đỡ đạn, em cho em là mình đồng da sắt sao?” Hắn bén nhọn quở trách nàng, không hề có ý cảm tạ.

“Tôi…… Tôi chỉ là……” Nàng cũng không muốn cậy mạnh, nàng chỉ là trước khi đầu óc vận hành đã kìm lòng không đậu xông đến……

“Quên đi, đem cái thân bẩn thỉu của em đi tắm cho sạch đi!” Hắn khẩu khí lạnh như băng.

Nàng không hiểu vì sao hắn tức giận như vậy, chẳng lẽ nàng tốt bụng cứu hắn là sai?

Nhặt quần áo lên, nàng nắm chặt chăn, đi về phía phòng tắm, trái tim cùng cước bộ trầm trọng như nhau.

“Em chỉ có thời gian mười tiếng, tôi đã đặt vé máy bay, chờ một chút sẽ ra sân bay.” Hắn nhắc nhở nàng.

“Ra sân bay?” Nàng quay đầu cả kinh hỏi. “Ra sân bay làm gì?”

“Đương nhiên là mang em đi Mỹ báo cáo kết quả công tác, trái tim nhân tạo ở trong cơ thể em, chỉ cần đem em đến Trung tâm sinh kĩ Khoa Lợi, nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành.” Hắn không nhìn nàng, mở máy tính ra, đăng nhập.

Hắn muốn đem nàng giao cho Trung tâm sinh kĩ Khoa Lợi?

Một cỗ tức giận xông tới đỉnh đầu nàng, hắn biết rõ đem nàng đi thì nàng chỉ có thể nhận chết, vì sao cố tình đẩy nàng vào tử lộ?

“Tôi không đi!” Nàng tức giận đến toàn thân tê tái.

“Cái gì?” Hắn xoay người nhìn chằm chằm nàng.

“Tôi vì sao phải tới Khoa Lợi, tôi cũng không phải cái gì của họ……” Nàng tức giận hô to.

“Nhưng trái tim nhân tạo trong cơ thể em là của họ.” Hắn bình tĩnh nói.

“Vậy anh lôi nó ra mà mang về! Tim là của họ, nhưng thân thể là của tôi, tôi cự tuyệt làm vật thí nghiệm của họ, anh nghe rõ chưa?” Nàng tức giận đến môi khẽ run.

Hắn hiểu tâm tình của nàng, cũng hiểu được cảm thụ của nàng, nhưng hắn tuyệt không thể mềm lòng vào lúc này, vì chuyện mà Bắc Đẩu Thất Tinh đã đồng ý thực hiện, dù trời sụp đất nứt cũng chưa bao giờ bội ước.

“Thực có lỗi, tôi quán triệt nhiệm vụ của tôi, bất luận làm như vậy có thích hợp không, là đúng hay sai, tôi đều phải hoàn thành.” Hắn áp chế phiền muộn, lãnh khốc trả lời.

“Anh…… Chính anh cũng từng là người bị hại, vì sao không thể thay tôi suy nghĩ một chút?” Lòng nàng đau quá, hắn một chút cũng không quan tâm nàng, mặc kệ nàng sống hay chết, trong mắt hắn cũng không có nàng, vĩnh viễn không……

Trong lòng phiền muộn lại gia tăng gấp đôi, nhưng hắn vẫn như cũ không thỏa hiệp, không để trái tim mình rung động.

“Tôi đồng tình với em, nhưng không giúp được em, cũng chỉ có thể trách vận khí em không tốt.”

“Đúng, tôi vận khí không tốt, mới gặp phải loại người như anh…… Không, anh căn bản không thể xem là người, anh chỉ có cái xác giống người, bên trong là cỗ máy máu lạnh không tim không phổi!” Nàng thanh âm tê tái rống giận.

Hắn phải thở ra ba lần mới kìm chế được cơn giận, sau đó lấy chút kiên nhẫn còn sót lại cảnh cáo: “Lập tức vào phòng tắm tắm rửa gội đầu, đừng chọc giận tôi.”

“Tôi không tắm, bởi vì tôi sẽ không đi theo anh, tuyệt đối không!” Nàng quật cường đứng tại chỗ, kệ lời cảnh cáo của hắn.

“Tốt, em không tắm, tôi giúp em tắm!” Hắn tức giận xắn tay áo sơmi, bước tới chỗ nàng, kéo nàng vào phòng tắm.

“Không cần, buông!” Nàng giãy dụa thét chói tai.

Hắn kéo chăn, đem nàng lộ ra trọn vẹn đẩy mạnh vào trong bồn tắm lớn, không chút ôn nhu cầm vòi hoa sen cọ rửa tóc và toàn thân nàng (Omona, anh làm thật à? Trực tiếp lấy tay kì cọ khắp nơi á?).

“A!” Nước tràn vào tai mắt mũi miệng nàng, nàng hai tay che mặt né tránh, thất thanh kêu.

Hắn vẫn không dừng tay, lấy ít dầu gội đầu xoa lên tóc nàng, xoa bóp, lại lấy nước rửa sạch, toàn bộ quá trình quả thực là ngược đãi.

Nàng khóc nức nở trong tiếng nước chảy, nước mắt cùng nước tắm không ngừng chảy xuống, bao phủ thân thể hắn, cũng bao phủ lòng nàng.

Nàng yêu người đàn ông này, nhưng hắn lại đối đãi nàng như vậy……

Không biết qua bao lâu, nước bỗng nhiên ngừng, trong phòng tắm chỉ còn tiếng thở tức giận phát tiết của Diêm Quýnh cùng tiếng nức nở của nàng.

Diêm Quýnh nhíu mày, với hành vi chính mình cũng thống hận không thôi, hắn nghĩ chỉ cần càng tàn khốc với nàng, tim hắn sẽ không bị nàng mê hoặc, nhưng vì sao hiện tại nghe nàng ẩn nhẫn nước mắt ròng ròng, nhìn bộ dáng yếu ớt của nàng, tim hắn sao lại đau tới vậy?

Cầm lấy một cái khăn mặt, hắn giúp nàng lau mái tóc ướt sũng, nhưng lập tức bị nàng ngăn.

“Đừng…… Chạm vào tôi……” Nàng cúi đầu, nghẹn ngào nói.

Hắn mặc kệ nàng cự tuyệt, vẫn chăm chú lau đầu cho nàng.

“Tôi nói đừng chạm vào tôi!” Nàng ngẩng mạnh đầu, nhấc tay bỏ khăn mặt ra.

“Đừng nhúc nhích!” Hắn thấy trên khăn mặt dính máu, trong lòng tự nhiên trầm xuống.

“Tránh ra!” Nàng không nghe hắn, vẫn tức giận lấy hai tay ngăn cản hắn tới gần, nhưng làm như vậy chỉ khiến máu chảy càng nhiều.

“Đừng nhúc nhích……” Hắn giữ chặt tay nàng, biểu tình rối rắm.

“Tránh ra tránh ra tránh ra……” Nàng cuồng loạn rống giận.

Ngụy trang lãnh khốc nháy mắt tan rã, hắn thình lình ôm nàng, đem nàng gắt gao ôm vào ngực, nói nhỏ: “Làm ơn đừng cử động nữa! Em đang chảy máu……”

Ngữ khí kinh hoảng của hắn làm nàng ngây người một chút, nhất thời ngừng kháng cự, cũng an tĩnh lại.

Hắn…… Đang lo lắng cho nàng sao?

Nước ấm lưu thêm độ ấm trên cơ thể hai người, làm cho lửa tình trong phút chốc châm lên, áo sơmi của hắn toàn bộ ướt đẫm, trong lòng đường cong của nàng lộ ra trọn vẹn, rành mạch khắc trên da thịt hắn, làm rối loạn suy nghĩ mà hắn đã vất vả lắm mới ổn định, cũng khơi mào dục vọng sớm tiềm tàng trong cơ thể hắn.

Người con gái này…… Hắn muốn nàng!

Trong đầu mới hiện lên ý niệm này, hắn liền cúi đầu nâng mặt nàng, vội vàng hôn đôi môi đang ngạc nhiên của nàng.

Nàng kinh hãi, dùng sức né tránh, nhưng rất nhanh, cánh tay hữu lực như kìm kẹp của hắn đem nàng cố định trong lòng, môi nóng như lửa cũng ngăn lại phản kháng cuối cùng của nàng.

Trong miệng nóng rực ướt át của hắn, lúc đầu nàng vô cùng ủy khuất, rốt cuộc vô lực chống đỡ, trái tim sớm bị hắn chiếm lĩnh chỉ có thể hoàn toàn thần phục……

Hắn cơ hồ là điên cuồng hôn cánh môi non mềm của nàng, trong khoảnh khắc tình yêu thức tỉnh này, nụ hôn hết sức thơm ngọt thanh thuần. Rung động trong lòng hắn như sóng to gió lớn, ôm lấy thân thể mảnh khảnh của nàng, chạm vào nước mắt nàng, cảm nhận mùi máu trên vai nàng, trái tim lạnh lùng của hắn hiện tại phải chiến đấu cùng dục hỏa, nhiệt huyết sôi trào!

Hai chân nàng như nhũn ra vô lực, đầu lưỡi hắn chiếm cứ miệng nhỏ của nàng, không cho nàng có không gian để thở, giống như muốn dùng nụ hôn vừa dài vừa sâu này ngạt chết nàng, lại không ngừng mút mát trêu chọc, đến khi nàng phát ra âm thanh van xin được hít thở, hắn mới buông lỏng nàng một chút, cho nàng chút không khí.

“Anh…… Vì sao……” Nàng mở to hai mắt đầy sương mù, hơi thở ngắt quãng, trong hoang mang có chút chờ mong.

Hắn vì sao hôn nàng? Trừ lần đầu tiên ác ý chọc ghẹo, lần thứ hai và lần này đều tràn ngập kích cuồng làm nàng khó hiểu, thật giống như…… Giống như nụ hôn cuồng nhiệt trong tình yêu nam nữ……

Có thể sao?

Nàng nội tâm kinh hoàng, người như hắn cũng sẽ có cảm tình sao?

Hắn cái gì cũng không nói, chỉ lấy một loại ánh mắt khiến người ta bất động nhìn chằm chằm nàng, hơi thở dày đặc không ngừng phả xuống chóp mũi nàng.

Nàng run rẩy khi bị hắn nhìn chăm chú như thế, mãnh liệt dương cương, hồn nhiên nam tính, hắn tuy trầm mặc, nhưng đôi mắt đen nóng cháyộ ra dục vọng lại dị thường rõ ràng, lý trí và ý thức nàng dần dần bị cặp mắt đen thâm thúy kia hút vào, trong thế giới của nàng, chỉ còn lại mình hắn.

Hắn lại lần nữa cúi đầu, lấy một nụ hôn càng cuồng dã hơn thổi quét qua đôi môi đỏ mọng đang hé mở của nàng.

Nàng nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng, không tự chủ được nâng tay ôm lấy gáy hắn, đáp lại hắn, lúc này đây, nàng không hề rụt rè cái gì, tự mình theo đuổi, hấp thụ mùi hương đặc hữu trên người hắn, nhận lấy sức nóng từ thân thể hắn, không hao tâm tốn sức tự hỏi về tiếng lòng thực sự của hắn.

Ôm nàng càng lâu, tay hắn nhẹ vỗ về tấm lưng mảnh khảnh của nàng, hương thơm nữ tính của nàng theo nhiệt độ cơ thể kích động, đậm hơn khiến hắn hoa mắt, hắn hô hấp nặng nề, đột nhiên rất muốn đem thân thể tiêm tú của nàng toàn bộ tiến nhập cơ thể hắn, làm cho nàng trở thành một bộ phận của hắn.

Nam nhân âm lãnh này cũng có một mặt cuồng liệt như thế, trong nụ hôn của hắn nàng hơi thở dài, sóng tình kia mênh mông cuồn cuộn không dứt, không chút nào che dấu cuồn cuộn chảy về phía nàng, bao trùm nàng, dìm ngập nàng!

Khó nhịn kích tình xao động ở bụng dưới, hắn ôm nàng lên giường, nhanh chóng cởi áo sơmi, quần dài ẩm ướt và tất cả thứ còn lại trên người, sau đó tránh vai phải của nàng, nhè nhẹ đè lên thân hình mềm mại của nàng, cúi người hôn nhũ tiêm đang đứng thẳng của nàng, lấy đầu lưỡi liếm vết sẹo trên ngực nàng, hơn nữa không ngừng vỗ về chơi đùa nguồn nhiệt ở khoảng thần bí nhất giữa hai chân nàng……

Nàng run rẩy hít một hơi, hắn dùng cánh tay ác ma âu yếm nàng, linh hoạt gây xích mích, truyền đến nhiệt khí không khác tay người bình thường, nếu không chính mắt thấy hắn biến hình, nàng căn bản nhìn không ra hắn cùng người thường có gì bất đồng.

Khi hắn dùng đầu ngón tay xoa bóp sâu hơn, nàng không tự giác kêu khẽ một tiếng, chìm thật sâu trong khoái cảm hắn tạo ra, sinh nộn ngây ngô không biết nên đáp lại thế nào, hắn ở trong cơ thể nàng kích động sóng gió hết đợt này tới đợt khác, sóng sau mạnh hơn sóng trước, nàng ngoại trừ thở gấp, chỉ có thể không tự chủ được theo hắn, tùy hắn phóng thích linh hồn nàng, làm bừng tỉnh khát vọng của nàng bằng những động tác trực tiếp mãnh liệt của hắn, chậm rãi vì hắn mở rộng thân thể, đem chính mình toàn bộ giao cho hắn.

Không kịp tự hỏi và cũng không biết đây là đúng hay sai, một đạo cực quang phút chốc bật ra khỏi cơ thể nàng (thú thực không hiểu lắm chỗ này), nàng đau đớn cùng hưng phấn đan xen, trong cao trào dâng ra lần đầu tiên của nàng, tại thời khắc rung động làm người ta tâm đãng thần trì, nàng thì thào như mê man: “Em yêu anh……”

Hắn rõ ràng nghe thấy được thông báo của nàng, trong lòng chấn động lớn, giữ chặt nàng, lại cường hãn tiến vào chỗ mềm mại sâu trong của nàng, nhắm mắt lại, hưởng thụ sự thỏa mãn khi tâm linh và thân thể nàng đều thuộc về hắn.

Trong phòng không khí xung đột vốn có đã bị hơi thở tình yêu thay thế, bọn họ gắt gao dây dưa, đêm lạnh như nước, Đài Bắc đã vào thu……

※ ※ ※ Nàng ngắm Diêm Quýnh.

Ngắm không chớp mắt.

Hắn đưa lưng về phía nàng, đang đứng mặc quần áo bên giường, dáng người cân xứng rắn chắc mê người, cái mông trần trụi không một chỗ trũng, vân da trơn nhẵn với vóc người cao gầy, bày ra mười phần nam tính mỹ cảm……

Chỉ nhìn hắn như vậy, trái tim của nàng thiếu chút ngừng đập, trong giây lát nàng hoài nghi lúc trước mình làm sao sống lại từ trong nụ hôn kích tình của hắn.

Hắn mặc xong quần dài, xoay người, nhìn vào mắt nàng, gương mặt lãnh khốc hiện lên một tia sáng khó có thể nắm bắt, sau đó lấy thuốc và băng vải mới, ngồi xuống mép giường, kéo tay phải nàng, gọn gàng giúp nàng bôi thuốc lần nữa.

Hắn trầm mặc làm lòng nàng như rơi vào lưới mê, bất an, chờ mong, cùng với sợ hãi, nàng giao chính mình cho hắn, hắn lại không nói một câu gì sao?

Nàng thực sợ chính mình chung quy là tự mình đa tình……

Băng bó xong, hắn chỉ nói một câu: “Mặc quần áo vào, chúng ta cần phải đi.”

Ngữ khí lãnh đạm, giống như gió lạnh đến xương, lòng của nàng lập tức như từ trên mây rơi xuống đất, đau đến mức không thể hô hấp.

Không có gì thay đổi!

Hắn vẫn muốn để nàng đi, vẫn không thèm quan tâm nàng, nhưng vì sao muốn ôm nàng? Vì sao lại cuồng liệt muốn nàng?

Hốc mắt xuất hiện hơi nước, nàng chậm rãi xuống giường, khổ sở cơ hồ không thể thuận lợi mặc áo và quần bò, nàng thoáng nhìn những vết hồng lấm tấm trên giường, ngực đau như muốn nổ tung.

Trong vết máu này, có ấn ký nàng mất đi trinh tiết, nhưng hơi ấm còn dư lại trên giường, nhiệt tình của hắn lại sớm biến mất, tựa hồ nàng chẳng qua là công cụ để phát tiết khi hắn nhất thời xúc động, dùng qua liền tuyệt không lưu luyến.

Kết lu

Loading...

Đọc Tiếp Chương 7

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chiến Xu Chi Tinh Chương 6