“Ngươi đi ra! Ngươi đi ra cho ta! Ngươi tên nhát gan lăn ra đây cho ta!” Diêm Quýnh điên cuồng lật tung toàn bộ cứ điểm để truy tìm, miệng giận dữ không ngừng kêu, trên mặt hừng hực lửa giận, một bộ dáng muốn giết người.

“Thiên Toàn! Đủ rồi! Ngươi dù kêu thế nào, Thiên Xu cũng sẽ không ra.” Đoàn Duẫn Phi theo sau hắn, chịu không nổi mắt trợn trắng.

Diêm Quýnh từ lúc về đảo Bắc Cực Tinh tựa như chó điên, tìm khắp nơi trong cứ điểm, muốn bắt “Thiên Xu” hiện thân, nhưng vô luận hắn khiêu khích, chửi bậy thế nào, “Thiên Xu” vẫn an ổn ngồi trong máy tính như cũ, tùy ý hắn phát tiết, chẳng quan tâm.

“Thiên Xu, ngươi đi ra cho ta! Là nam tử hán thì hãy đi ra quyết một trận sống mái với ta! Ngươi có nghe hay không? Ngươi nợ ta một mạng, ta muốn thay Tâm Ngữ báo thù, ngươi con người âm hiểm hỗn đản, lăn ra đây……” Diêm Quýnh kêu thanh âm như vỡ ra. (sao đọc đoạn này lại chẳng thấy buồn, ngược lại còn thấy buồn cười nhỉ? Chửi bậy mà nhẹ nhàng thế?)

Hắn căn bản không nhớ rõ chính mình bằng cách nào trở lại đảo Bắc Cực Tinh, Đông Tâm Ngữ trúng đạn ngã xuống đất, thần trí hắn cũng giống như bị hút ra hết, chỉ ngơ ngác bị Gia Cát Tung Hoành mang đi, hoàn toàn mất cảm giác với thế giới bên ngoài, thành một cái xác không hồn.

Nhưng sau khi về đây, thấy nơi nơi đều có màn hình máy tính, nỗi đau lòng của hắn lập tức hóa thành một cỗ thâm trầm tức giận, hắn nhớ tới là ai hại hắn thành dạng này, nhớ tới tên kia biến hắn thành tên ngốc để đùa giỡn!

Tâm Ngữ chết đúng là do “Thiên Xu” hại! Ngay từ đầu đã lừa gạt hắn, làm hắn nghĩ người ủy thác là sinh kĩ Khoa Lợi, cuối cùng lại vẫn giống tên ngốc tự mình mang Tâm Ngữ đi chịu chết……

“Thiên Xu” Tên kia còn có lương tâm sao? Chết tiệt!

Tất cả, hoàn toàn là trách nhiệm của hắn!

Bởi vậy, Diêm Quýnh bắt đầu tích cực khiêu chiến “Thiên Xu”, điên cuồng tìm hắn, hận không thể đào hắn từ trong máy tính ra để xé rách mới cam tâm.

“Này, Thiên Toàn, Thiên Xu sẽ không để ý tới ngươi đâu, ngươi kêu vỡ cổ họng vẫn không có khả năng khiến hắn lộ diện……” Đoàn Duẫn Phi lại một lần nữa nhắc nhở hắn, chỉ đơn giản như vậy Thiên Xu đã hiện thân, sẽ không trốn tới mười năm.

“Hắn trốn trong máy tính, đúng không? Ta đây phải tạp nát máy tính!” Diêm Quýnh hung hăng trừng mắt nhìn màn hình ở khắp nơi, xoay mình nắm tay đánh tới một trong số đó.

“Thiên Toàn!” Đoàn Duẫn Phi hô to một tiếng, đã thấy hắn đột nhiên dừng tay, hơn nữa kinh ngạc nhìn chằm chằm màn hình mà ngẩn người.

Hình ảnh yên tĩnh không biết xuất hiện từ khi nào một khuôn mặt thanh lệ, mặt mày, khóe miệng kia…. Chính là Đông Tâm Ngữ! Hơn nữa, nàng đang cười, trên mặt biểu tình sinh động chuyển hoán, giống như đang cùng hắn nói chuyện, chỉ là không có thanh âm.

“Tâm Ngữ……” Hắn kinh ngạc nhìn màn hình, nghĩ rằng mình hoa mắt.

“Thiên Xu thật lợi hại, hắn đã giúp ngươi đem tư liệu về cô gái của ngươi chuyển vào máy chủ, về sau ngươi có thể theo máy tính của mình kêu nàng ra nói chuyện phiếm cùng ngươi……” Đoàn Duẫn Phi không thán phục không được, chiêu này của Thiên Xu thật đúng là dùng được, Diêm Quýnh tên này có thể im lặng.

“Trong máy tính……” Mặt Diêm Quýnh biến đổi, hắn muốn Đông Tâm Ngữ được lập trình bằng máy tính để làm gì? Không cảm giác nhiệt khí, nhiệt độ cơ thể, chỉ có thể cách màn hình xem nàng? Không…… Hắn muốn Đông Tâm Ngữ chân thật, có thể chạm vào, Đông Tâm Ngữ hàng thật giá đúng!

Phút chốc, hắn phẫn hận rống to: “Ngươi cho ta thứ này có ích lợi gì? Có ích lợi gì? Ngươi mà lợi hại thì hãy đem Tâm Ngữ trả lại cho ta!”

Màn hình chợt đổi thành cái đầu màu trắng của “Thiên Xu”, hắn trầm thấp trả lời: “Có thể, ta có thể đem Đông Tâm Ngữ trả lại cho ngươi.”

“Cái gì?” Diêm Quýnh choáng váng, Thiên Xu đang nói gì? Hắn…. Có thể trả Tâm Ngữ lại? Có thể sao? “Ngươi đừng nói giỡn! Sao có thể? Ngươi hại chết nàng……” Hắn phẫn nộ, kích động lên án mạnh mẽ.

Nàng đã chết, Thiên Xu muốn lấy gì ra trả cho hắn? Hắn còn muốn thế nào?

“Ta chính là có thể đem nàng trả lại cho ngươi, nhưng phải chờ một tháng.” Thiên Xu không giống đang nói giỡn.

“Ta không tin ngươi……” Hắn sao có thể tin tưởng? Chẳng lẽ “Thiên Xu” có năng lực cải tử hồi sinh?

“Tin hay không tùy ngươi, tóm lại, ngươi hiện tại bắt đầu im lặng chút cho ta.” Thiên Xu không giải thích nhiều, lại lần nữa biến mất.

Diêm Quýnh hoang mang trừng mắt nhìn Đoàn Duẫn Phi, lúng ta lúng túng hỏi: “Ngươi có tin hắn không? Hắn có thể cứu sống Tâm Ngữ?”

“Làm ơn, ngươi thanh tỉnh một chút đi, Thiên Xu cũng không phải thần, hắn làm sao có thể làm Đông Tâm Ngữ sống lại?” Đoàn Duẫn Phi cười một tiếng thối tha.

“Có lẽ có thể……” Gia Cát Tung Hoành không biết khi nào tới sau lưng hắn, chậm rãi nói.

“Sao có thể?” Diêm Quýnh quắc mắt xoay người nhìn hắn.

“Tối hôm qua “Thiên Xu” cùng Canh tiên sinh đều làm ra vẻ thần bí, không biết đang làm gì, ta đoán rằng bọn họ có thể đang trị liệu cho Đông Tâm Ngữ……” Gia Cát Tung Hoành trầm ngâm nói.

“Cái gì? Tâm Ngữ không phải đã chết sao?” Diêm Quýnh cả kinh hỏi.

“Không, tối hôm qua khi đem nàng về đây, ta phát hiện nàng còn hô hấp, chỉ là rất mỏng manh.” Gia Cát Tung Hoành thành thật nói.

“Trời ơi! Như vậy…… Nàng còn chưa chết? Nàng hiện tại ở nơi nào? Nàng bị đưa đi đâu?” Diêm Quýnh vừa sợ vừa vội, cánh tay vươn thẳng ra.

“Rất có khả năng……“Thiên Xu” chuẩn bị giúp nàng thay trái tim!” Gia Cát Tung Hoành mắt lóe tinh quang.

“Thật không?” Diêm Quýnh ngây ngẩn cả người.

“Đây cũng chỉ là phỏng đoán của ta thôi……” Gia Cát Tung Hoành lời còn chưa dứt, Diêm Quýnh đã phóng tới phòng chữa bệnh.

“Thiên Quyền, ngươi như vậy chỉ làm mọi việc càng náo loạn, Thiên Toàn khẳng định sẽ làm loạn nữa!” Đoàn Duẫn Phi nhìn bộ dáng vội vàng của Diêm Quýnh, cảm thấy thật không ổn.

“Tốt nhất là thế! Như vậy, người kia mới có thể hiện nguyên hình……” Gia Cát Tung Hoành cười, trong nụ cười có ý vị thâm sâu.

Đoàn Duẫn Phi ngạc nhiên nhìn hắn, “Thiên Quyền” Gia Cát Tung Hoành thật muốn đấu trí cùng lão đại, không hiểu ai thua ai thắng?

Ai? Là ai?

Đông Tâm Ngữ biết có người ở cạnh nàng, nhưng nàng không thể thấy hắn. Bốn phía đen kịt, không có giới hạn, cái gì cũng không có, chỉ có nàng cùng người kia.

Là ta. Người nọ trả lời, thanh âm nghe thực quen tai.

Ngươi là ai?

Ngươi không nhớ rõ sao? Chúng ta đã gặp mặt, cũng từng nói chuyện. Người nọ cười cười, là điệu cười trong trẻo mà lạnh lùng.

Ngươi là…… Thiên Xu? Nàng có chút giật mình. Hắn là lão đại của Diêm Quýnh! Hắn làm sao có thể ở trong này?

Đúng, ta là Thiên Xu.

Ngươi ở trong này…… Làm cái gì?

Cứu ngươi.

Cứu ta? Ta làm sao vậy?

Trái tim ngươi hỏng rồi, bị đánh hỏng rồi.

Vậy…… Ta đã chết?

Không, ngươi không chết, ngươi chỉ là sắp chết mà thôi.

Ta sắp chết? Thật vậy chăng? Nàng đột nhiên cảm thấy bất an, cảm giác hư không mờ mịt chính là điềm báo tử vong sao?

Bất quá ngươi yên tâm, ta sẽ cứu ngươi, chỉ cần đổi trái tim lần nữa……

Thật không? Trái tim nhân tạo? Không! Ta không cần……

Lúc này trái tim nhân tạo không có tác dụng phụ, yên tâm đi!

Vì sao sẽ không? Bảo nàng yên tâm? Một cái trái tim nhân tạo đã khiến nàng đủ thảm.

Vì đây là sản phẩm phục chế!

Phục chế?

Đúng, ta dùng tế bào của ngươi phục chế, nó sẽ giống trái tim cũ của ngươi như đúc, hơn nữa có thể rất nhanh trở thành một bộ phận cơ thể của ngươi.

Ngươi…… Vì sao biết được điều đó?

Ta đã nghiên cứu loại này rất nhiều năm, lần trước muốn “Thiên Toàn” đem ngươi về, chỉ là muốn nhìn một chút cái gọi là nghiên cứu thành công trái tim nhân tạo, kết quả, không có gì đặc biệt……

Không có gì đặc biệt, đối với ngươi vô dụng, cho nên ngươi mới đem ta giao cho người đàn bà kia? Nhớ tới tiếng súng nổ đó, nàng nhịn không được rùng mình.

Việc này phải trách “Thiên Toàn”, là hắn quá xúc động, ta vốn muốn đổi trái tim cho ngươi, sau đó đem trái tim nhân tạo giao cho Nhật Liên Quỳnh Tử, nhưng chưa kịp làm gì,“ Thiên Toàn” liền ôm ngươi lao đi.

Nhưng vỗn dĩ ngươi có thể ngăn hắn lại, không phải sao? Ngữ khí nàng mang chút trách cứ.

Đúng vậy, vỗn dĩ có thể, bất quá…… Ta nghĩ thừa cơ hội hủy Tập đoàn tài chính Minh Nhật cũng tốt, cho nên buông tay để hắn đi làm.

Ngươi người này…… Đáng sợ! Ngươi cứ như vậy lợi dụng người nhà? Nàng bất bình thay Diêm Quýnh, ở trong tay “Thiên Xu”, hắn chẳng qua chỉ là quân cờ.

Lợi dụng? Không…… Ta là biết dùng người (tự sướng quá đi), sát khí của Diêm Quýnh cần được phóng thích, đây là số mệnh của Bắc Đẩu Thất Tinh.

Đây gọi là số mệnh gì? Sát khí của hắn rõ ràng do ngươi kích thích! Nàng tức giận hô.

Đừng kích động! Ngươi đang làm phẫu thuật, kích động quá là không được. Hắn liên thanh cảnh cáo.

Phẫu thuật tim? Đang làm? Nàng ngẩn ngơ.

Đúng, hiện tại, còn chút dịch tế bào α của Lâm Kiệt Sinh, giúp trái tim nhân tạo chống đỡ thêm vài giờ, khi ngươi bị mang về vẫn còn nhịp tim, có nghĩa là ngươi được dịch tế bào α của Lâm Kiệt Sinh cứu, có đáng châm chọc không?

Dịch tế bào α? Vũ khí khống chế nàng cuối cùng lại trở thành mấu chốt cứu mạng nàng? Xác thực châm chọc……

Lâm Kiệt Sinh không hổ là thiên tài, chẳng qua dã tâm quá lớn, hắn cùng Minh Nhật Võ Tàng đều mang ý xấu, cuối cùng lưỡng bại câu thương, ai cũng không giành được phần thắng.

Mà người thắng lợi cuối cùng lại là ngươi……

Có thể nói như vậy. Hắn đang cười.

Ngươi thật sự là một người kì lạ, tựa hồ chuyện gì cũng không thể gạt được ngươi……

Phải không?

Nhưng ngươi rõ ràng không đi đâu, vì sao việc gì cũng biết?

Hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển, không ra khỏi cửa cũng biết hết chuyện thiên hạ.

Ta rất tò mò, ngươi rốt cuộc ở nơi nào? Vì sao có thể trò chuyện với ta? Nếu ta đang mổ, hẳn là đã được gây mê mới đúng…… Nàng có điểm hỗn loạn, đây là mơ sao?

Chúng ta đang dùng sóng não để đối thoại.

Sóng não?

Đúng vậy, sóng não của ngươi xuyên thấu qua máy tính, tiến vào thế giới của ta, là ngươi tới tìm ta nói chuyện phiếm. “Thiên Xu” cười nhẹ.

Thế giới của ngươi? Nơi này là thế giới của ngươi? Nơi hắc ám vô biên vô hạn……

Đúng vậy, nơi này là thể trí nhớ của máy tính, cũng là không gian sinh tồn của ta.

Ngươi…… Ở trong máy tính?

Ừ…… Có thể nói như vậy.

Vậy ngươi là nhân, hay là máy tính?

Nhiều năm rồi, ta chính mình cũng không rõ lắm…… Thanh âm hắn nghe có chút bi thương.

Có ý gì?

Đừng hỏi, giải phẫu hoàn thành, ngươi nên tỉnh, mau trở về đi thôi! Bằng không, rất có thể “Thiên Toàn” sẽ đem đảo Bắc Cực Tinh hủy luôn! Hắn cười khẽ, dần dần biến mất.

Đợi chút……

Nàng vốn còn muốn hỏi lại cho rõ, nhưng một lực lượng to lớn bỗng hút nàng về hướng khác, nàng chỉ cảm thấy chính mình đang nhanh chóng rơi xuống…… Rơi xuống……

Trong khi đang rơi tự do, nàng mơ hồ nghe thấy tiếng rống giận dữ của Diêm Quýnh, cảm giác ở rất xa, bất quá nàng lại nghe rất rõ ràng.

Nàng nghe thấy hắn đang kêu tên nàng……

“Nàng ở nơi nào? Tâm Ngữ ở nơi nào?”

Diêm Quýnh từ miệng Gia Cát Tung Hoành biết được Đông Tâm Ngữ có thể còn sống, người đầu tiên hắn muốn tìm chính là Canh Trọng Thần, hắn chạy vội đến phòng chữa bệnh, không nói hai lời túm áo Canh Trọng Thần rồi lớn tiếng ồn ào.

Canh Trọng Thần mặt bất động ngay cả mày cũng không nhăn một chút, chính là hứng thú nói: “A! Ngươi rốt cục đến đây, là ai đánh thức ngươi? Để ta đoán thử coi, hẳn là “Thiên Quyền”? Hắn là người thông minh nhất trong số các ngươi.”

“Ngươi rốt cuộc đang nói gì? Ta muốn Tâm Ngữ! Nàng còn sống đúng không? Ngươi giấu nàng ở đâu?” Hắn nghe không hiểu Canh Trọng Thần đang lẩm bẩm cái gì, vội vã muốn gặp Đông Tâm Ngữ.

“Ta không có giấu, chỉ là cứu cô ấy, ngươi nên cảm kích trong lòng, xú tiểu tử.” Canh Trọng Thần chậm rãi bỏ cái tay không lễ phép của hắn ra.

“Nàng…… Thật sự không chết……” Hắn kinh hỉ cơ hồ té xỉu.

“Tên đại sơ ý này, may mắn những người khác đuổi tới, đem hai ngươi mang về, bằng không thêm vài giờ bạn gái ngươi cũng không toàn mạng!” Canh Trọng Thần không thể không mắng tỉnh hắn.

Tiểu tử này gặp chút nguy nan là ngay cả một chút bình tĩnh cũng không giữ được, nghĩ Đông Tâm Ngữ đã chết thì trở thành giống như người điên, cũng chẳng nhìn xem nàng còn có thể cứu chữa được không, chỉ biết chém người lung tung.

“Trời ơi…… Nàng thật sự…… Còn sống?” Hắn sợ chính mình nghe lầm, xác nhận lần nữa.

“Đúng! Ngươi muốn hỏi bao nhiêu lần?” Canh Trọng Thần không nhịn được phì cười, trước kia ông thường cảm thấy Diêm Quýnh quá mức lãnh huyết vô tình, may mắn là khi luyến ái đã khiến hắn trở nên có vẻ có nhân tính…… Nhưng hiển nhiên có điểm uốn cong thành thẳng.

“Ở đâu? Nàng ở nơi nào?” Hắn vội hỏi.

“Trong phòng vô trùng.” Canh Trọng Thần chỉ chỉ bên trong. “Này, thay quần áo vô trùng đã!” Ông nhắc nhở.

Hắn vội vàng thay quần áo vô trùng, vọt vào phòng vô trùng, ở bên trong tìm được một cái cửa, trợn to mắt mở ra ──

Trong không gian sạch sẽ vô trùng, Đông Tâm Ngữ nằm trên chiếc giường màu trắng, sắc mặt nàng tái nhợt, một đầu tóc đen dài rối tung trên gối trắng, có vẻ trầm tĩnh mà an tường……

Trái tim Diêm Quýnh gắt gao se lại, nín thở đi tới bên giường, nhìn nàng một lúc lâu, nhẹ nhàng ghé tai vào ngực nàng, khi nghe thấy tiếng tim đập “Thình thịch, thình thịch”, trái tim hắn vốn treo giữa không trung mới bình yên rơi xuống đất.

Đây thật sự là thanh âm tốt đẹp nhất thế giới!

Hắn kích động, hốc mắt nóng lên, bắt lấy tay nàng, hôn vào lòng bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng.

Nàng không chết!

Thật tốt quá! Thật là quá tốt rồi, hắn cuối cùng cũng không mất đi nàng……

Lẳng lặng ngồi bên nàng, tất cả tức giận đều biến mất, chỉ còn lại cảm giác thỏa mãn lơi lỏng, ba ngày qua không ngủ không ngớt chiến đấu hăngái, lo lắng, thống khổ, nay đều hóa thành một trận thâm tình, quẩn quanh ở đáy lòng hắn.

Hiện tại, hắn rốt cục có thể hảo hảo nghỉ ngơi một chút.

“Chờ em tỉnh lại, anh nhất định sẽ nói cho em…… Anh yêu em, Tâm Ngữ.” Ngồi bên giường, hắn mệt mỏi ghé vào mép giường, nói mê mang theo chân thành tha thiết, lẳng lặng đi vào giấc ngủ……

Đông Tâm Ngữ tinh tường biết hắn ở ngay bên người, cũng nghe thấy thông báo lay động lòng người của hắn, nhưng nàng còn chưa có khí lực tỉnh lại, nàng sẽ nhẫn nại một thời gian nữa, tĩnh tâm chờ đợi ngày nàng hoàn toàn khỏe mạnh, đến lúc đó, nàng sẽ nói với người đàn ông từng làm nàng run rẩy này, dù nàng đã thay đổi mấy trái tim, nàng vĩnh viễn chỉ thương mình hắn……

Tiểu thuyết gia kinh dị Diêm Quýnh lại ra một quyển sách!

Lần này chuyện xưa ngoại trừ vẫn tràn ngập tình tiết bạo lực huyết tinh, độc giả có con mắt sắc bén tất nhiên sẽ phát hiện trong sách có nhiều hơn mấy phần nhân tính nhu tình, bên người nam nhân vật chính “Toàn” có thêm một cô gái xinh đẹp, cùng hắn xông qua khảo nghiệm nhân sinh hiểm trở, nàng có cái tên cực kì đặc biệt ──

“Tâm”!

“Toàn” còn nói một lời hai nghĩa ở cuối truyện, hắn đã tìm được “Tâm” của hắn!

Quyển sách này vẫn bán chạy trên toàn thế giới như cũ, hơn nữa cũng sắp phát hành ở Đài Loan, dịch giả vẫn là Đông Tâm Ngữ, bản dịch tiếng Trung vẫn từ nhà xuất bản cũ, điểm ấy, đương nhiên là để báo đáp Lưu Hiểu Trân.

“Nếu Hiểu Trân hỏi em dạo gần đây đã đi đâu, em nên trả lời thế nào?”

Đông Tâm Ngư đáp máy bay cùng Diêm Quýnh về Đài Loan tham gia buổi kí tên, nàng quay đầu nhìn hắn, có chút lo âu.

Bởi vì tình trạng đặt mua sách mới của Diêm Quýnh rất tốt, nhà xuất bản lại mời Diêm Quýnh tổ chức buổi kí tên, Diêm Quýnh biết nàng rất muốn về, mới chịu đáp ứng lời mời.

Nhưng khi quyết định về Đài Loan, nàng lại bắt đầu khẩn trương, đã qua hơn một năm, trong thời gian này trừ việc phiên dịch ra thì nàng vẫn chưa nói gì với Lưu Hiểu Trân, nàng rất sợ Lưu Hiểu Trân truy hỏi kỹ càng sự việc, không thể không nói công đạo, nàng nên giải thích với Lưu Hiểu Trân thế nào về đoạn gặp gỡ giống như trong tiểu thuyết kia? Làm sao giải thích chuyện nàng cùng Diêm Quýnh một chỗ?

“Nói em bị anh bắt cóc không phải là được rồi sao?” Diêm Quýnh một thân áo đen cao cổ cùng quần đen, trong lạnh lùng ẩn chứa một tia ôn nhu.

“Thế sẽ bị cô ấy giễu cợt!” Nàng ngượng ngùng nói.

“Vì sao?” Hắn hơi nhướn mày, cảm thấy kỳ quái.

“Bởi vì năm trước cô ấy đã nói…… Em là bởi vì yêu anh nên mới có thể sợ anh như vậy……” Nàng cũng không quên “Tâm lý học tình yêu phái nữ” của Lưu Hiểu Trân.

“Ra vậy? Không nghĩ tới cô ấy lại biết trước, anh đây phải cám ơn mới được.” Hắn nở nụ cười.

“Em thật cũng nghĩ không thông, vì sao chính mình biết rõ sợ anh nhưng lại yêu anh?” Nàng không thể lý giải tâm tình lúc ấy của mình.

“Em sợ anh, là vì em lén sửa sách của anh, mà em yêu anh, thì lại là kìm lòng không đậu.” Hắn tự tin cười.

“Ai lại kìm lòng không đậu với một con ma máu lạnh có cánh tay quái dị cơ chứ!” Nàng nhắc lại chuyện xưa để chọc hắn.

“Ma máu lạnh? Cô dám bảo tôi như vậy?” Hắn giả bộ giận dữ.

“Sao lại không dám? Ma máu lạnh! Ma máu lạnh……” Nàng cố ý nói.

“Câm mồm, còn nói nữa tôi sẽ bẻ gãy cổ cô!” Hắn khẽ quát một tiếng, nhẹ tay tóm lấy cái gáy tuyết trắng của nàng.

“Anh bẻ đi!” Nàng càng kề sát người hắn.

Tayhắn chỉ xoa xoa nhẹ gáy nàng, thấp giọng nói: “Hiện tại bắt đầu sửa thành hôn.”

Nói xong, hắn đem môi dán lên môi nàng, hôn nàng.

Ở chỗ ngồi trong khoang hạng nhất, bọn họ hôn tới quên trời đất, hai trái tim ở mấy ngàn mét trời cao, gắt gao gắn bó.

Máy bay, sắp hạ cánh rồi……

Loading...

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chiến Xu Chi Tinh Chương 10