“Ờ, vậy thì phải đặt tên mụ thật rồi. Con gái là phải được cưng chiều từ bé." Ồng cụ trả lời với vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc, nói đoạn, ông còn ý tứ liếc sang Cố Minh Châu đang bị Dung Lỗi ôm khư khư trong lòng.

Cố Minh Châu đành cười vẻ lúng túng. Ngồi hàn huyên thêm một lúc, thấy không còn sớm sủa gì, cô bèn đứng dậy, toan cáo từ.

Tuy cả nhà rất muốn giữ Dung Dịch ngủ lại qua đêm, nhưng thằng bé vừa về nước, dỗ thế nào cũng không chịu rời mẹ. Cố Minh Châu tự dưng lại rơi vào tình huống khó xử.

Dung Lỗi đã quá hiểu cô, thế nên những việc lễ tiết kiểu này từ xưa đến nay anh xử lý rất thấu đáo. Anh chú động đề nghị tiễn hai mẹ con về, sáng sớm mai lại đưa hai mẹ con qua ăn sáng.

Xe đánh ra đến cửa rồi, bà Dung mới bịn rịn tiễn cháu lên xe. Dung Lỗi chào bố mẹ dợm nhấn chân ga. Sau mấy giây đắn đo lưỡng lự, bố anh bất ngờ gõ cửa sổ báo, “Ờ thì... bố mẹ quen ngủ sớm, nếu đêm về muộn thì con cứ ở bên ngoài, đỡ quấy quá người nhà phải dậy mở cứa."

Dung Lỗi hiếu ý bố, anh tủm tỉm gật đầu. Cố Minh Châu ngồi cạnh nghe thấy thế thì lúng túng giấu vội mặt vào mũ của con trai

Chương 14: Cảm ơn em đã sinh con

Về đến chung cư vào lúc khá muộn, khi ấy Dung Dịch đã thiu thiu thiếp ngủ mất rồi

Dung Lỗi bế con trai lên nhà, để con nằm trong phòng ngủ chính.

Trả qua một ngày mệt mỏi rã rời, vừa buông cái túi xuống, Cố Mình Châu liền đi tắm rửa. Tắm xong, cô ra ngoài với chiếc khăn bông mềm mại khô ráo, vừa đi vừa lau tóc. Dưới ánh đèn vàng dìu dịu trong phòng ngủ, cô chợt thấy khuôn mặt nghiêng nghiêng của người đàn ông cô yêu, anh quỳ bên giường, tay cầm khăn lau chùi rửa ráy chân tay cho con, trong khi nó vẫn đang ngủ ngon lành.

“Để em làm cho.” Cố Minh Châu ngồi xuống giường, tay xoa nắn bả vai anh, “Anh đi tắm đi, xem trên người có chỗ nào bị bầm không, chút nữa em lấy rượu thuốc xoa bóp cho.”

"Không sao. Bị thương nhẹ ấy mà, mấy ngày là khỏi.” Dung Lỗi đưa cô chiếc khăn mặt rồi đứng dậy, không quên vuốt ve gò má trái của cô, "Vẫn còn sưng đấy, có đau không? ”

Cố Minh Châu ấn vào tay anh, cười lém linh bảo, “Phải gọi hôm nay là Ngày của những ông bố ấy nhỉ ? ”

Dung Lỗi cũng bật cười, đoạn nhéo cằm cô.

Tắm táp qua loa xong, lúc ra ngoài anh rón rén leo lên giường, Cố Minh Châu đang nằm mê man, nhưng mệt quá nên giấc không sâu. Nghe tiếng kéo rèm, cô bèn mở mắt thấy anh dợm quay người, toan tắt đèn. Biết cô chưa ngủ, anh liền nhoẻn cười ngoắc tay gọi cô.

Cố Minh Châu khẽ khàng bò qua người con trai, nằm xuống bên cạnh Dung Lỗi. Anh tắt đèn, ngả người xuống giường, kéo cô vào lòng mình, tay chân vắt chéo kẹp chặt rồi thoái mái trút tiếng thở dài.

Cô nghe lưng mình nóng hầm hập. Vòng tay chắc khỏe ấm áp của anh như truyền năng lượng sang cô. Cố Minh Châu thấy vững dạ, thiêm thiếp chìm vào giấc ngủ. Bên cạnh cô, Dung Lỗi vẫn thao láo, anh miết lên miết xuống trên cơ thể cô, gợi tiếng sột soạt.

Bụng bảo dạ chắc anh vần còn dư âm của màn kích thích hồi tối nên cô cũng xốc lại tinh thần ngay tức thì, đoạn quay người rúc vào lòng anh, tay trượt dần xuống dưới. Song Dung Lỗi đã dằn tay cô lại, anh bấm nhẹ vào lòng bàn tay cô, mãi sau mới kéo tay cô lên, áp vào bờ môi mình, âu yếm đặt một nụ hôn. Cố Minh Châu “hừ ” một tiếng như thế hỏi dò.

“Thôi, hôm nay em mệt rồi." Dung Lỗi thở đài, ân cần bảo.

Do chứng khó ngủ cúa Dung Lỗi nên phòng ngủ lắp rèm rất dày, kéo hết mấy lớp rèm thì trong phòng tối như bưng. Trong màn đêm đặc quánh ấy, cả hai đều nhìn thấy con ngươi sáng như sao của người kia.

“Nói cho anh nghe đi.” Dung Lỗi khom mình, mặt anh kề mặt cô, mũi anh cọ vào mũi cô, “Nói anh nghe... sao em lại đặt tên con là Dung Dịch? “

“Cũng chẳng có gì đâu, tại nghe xuôi tai mà.” Cố Minh Châu áp sát vào mặt anh.

“Vậy những chuyện khác thì sao... lúc em mang thai con, lúc mới sinh, lần đầu biết nói, lần đầu biết đi... kể hết cho anh nghe đi.”

“Ôi trời... những lần ấy em đều quay lại cả. Em biết thế nào anh cũng thích xem.” Cố Minh Châu nhoén miệng cười thật tươi, “Bao giở em tìm lại, bật cho anh xem.”

“ừ. Thế lúc sinh con, em có đau không? ”

“Không, gây mê toàn thân mà, có cảm giác gì đâu.” Cố Minh Châu cầm tay anh đặt vào vết sẹo dưới bụng, “Thực ra lúc thai được mấy tháng tuổi thì có hơi khó chịu... hồi đó bữa nào Lộ Hân Nam cũng phải làm cho em mấy món liền, cứ ăn là nôn, nôn xong lại đói.”

Dung Lỗi hít hà một hơi, đoạn bảo, "…..Anh phải cảm ơn Lộ Hân Nam mới được."

Anh nói hết mực chân thành, đột nhiên lại gợi Cố Minh Châu nhớ dến chuyện Phương Phi Trì, cô chớp ngay lấy cơ hội, bóng gió gần xa, “Ờ….thương ai thương cá đường đi lối về, anh có thể bỏ qua cho Phương Phi Trì được không? ”

"... Vậy em có thể thôi nhắc tới người đàn ông khác khi đang nằm trên giường của anh, trong vòng tay của anh được không? ” Dung Lỗi cáu kỉnh, anh dằn cơn giận xuống, may thay chưa giở giọng ngay tại trận đấy.

Cố Minh Châu biết lỡ lời nên im bặt. Thay vào đó cô bèn nũng nịu cắn cằm anh.

Dung Lỗi giận lắm, anh cúi đầu ngấu nghiến hôn cô, cho đến khi nào không thở nổi nữa thì thôi, sau lại chuyển sang mút mát từng li từng tí một.

“Anh thích Dung Dịch lắm, cám ơn em đã sinh con cho anh.” Anh lí nhí nói “

Cố Minh Châu vươn tay siết chặt eo anh, kéo cơ thể hai người càng thêm gần gũi, “Thực ra... lúc đó, chỉ cần em nghĩ đến việc mình đang mang thai đứa con của anh, bao giờ nó lớn lên với khuôn mặt giống anh như tạc hoặc có tính khí cáu kính y chang anh, là em lại cảm thấy cuộc sống thật tuyệt vời, chẳng việc gì tuyệt vời hơn việc đó. Đá ạ, em không dối anh đâu, không phải vì một mình anh mà em mới giữ lại đứa con này. Lúc đó em đã nghĩ, mình đã sinh con cho anh ấy, dẫu kiếp này không còn gặp mặt nhau nữa thì ít ra trong quãng đời còn lại, mình cũng không cảm thấy quá buồn." Như được cởi tấm lòng, Cố Minh Châu bèn dốc cạn tất cả tâm tư của mình, lan man một hồi rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Dung Lỗi lắng nghe rồi ôm người phụ nữ đã thở đều đều ấy vào lòng, tiện tay kéo chăn cho đứa con trai đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh. Anh vân vê vành tai mịn màng của cô, lòng ngẫm lại những chuyện đã qua, về cô, về mối tình nhập nhằng yêu hận giữa hai người.

Đêm về khuya, trong căn phòng vẳng nghe tiếng thở đều đều, Dung Lỗi dần trôi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Dung Dịch là người đầu tiên mở mắt.

Chẳng rõ cậu nhỏ này được di truyền cái tính nóng nảy từ ai mà mới sáng ngày ra đã quạu quọ rồi. Cậu nhỏ tỉnh dậy, thấy mình xoãi tay xoãi chân chiếm hết phân nửa giường, còn bố mẹ thì nằm quấn lấy nhau trong góc, đã thế, người mẹ thân yêu còn quay mông về phía cậu, Dung Dịch đâm bực mình, bực lắm cơ.

Đêm qua Dung Lỗi không dùng thuốc an thần nên giấc ngủ không sâu. Dung Dịch vừa trở mình ngồi dậy, giường hơi rung rung là anh đã choàng tính. Mở mắt thấy cậu con trai đang sưng sỉa mặt mày, đáng yêu quá chừng.

Anh đặt ngón trỏ lên môi làm dấu bảo “suỵt, khẽ chứ" rồi ngoắc tay gọi con trai. Đột nhiên Dung Dịch quên béng mất hai chữ “khí phách” viết thế nào, nó chẳng khác nào một chú cún con hơn hớn nhổm dậy theo tiếng gọi của chủ.

Dung Lỗi nhích ra mép giường, chừa chỗ cho Dung Dịch leo sang. Thằng bé chen vào giữa bố và mẹ, bụng dạ hả hê khôn xiết.

Nhìn khuôn mặt búng ra sữa, nét nào ra nét ấy, mái tóc rối bù như tổ quạ của nó mà Dung Lỗi tưởng như nhìn thấy hình ánh của chính mình trong gương, lòng anh lâng lâng một cảm xúc khó tả.

Chẳng thiết ngủ nữa, hai bố con quay sang rì rầm tâm sự. Với vốn kiến thức gặt hái được sau nhiều năm du học, Dung Lỗi kể cho con trai nghe nào là phong cánh các nước, nào là bí quyết điều khiển mô hình máy bay chiến đấu thế hệ mới nhất. Dung Dịch ngẩn người lắng nghe, cái mồm há hốc ra từ lúc nào cũng chẳng rõ. Hồi lâu sau, nó phải dùng đến ánh mắt sùng bái đế bày tỏ lòng ngưỡng mộ của mình với bố. Nó gẩy râu bố, cười tít mắt bảo: “Bố ơi, bố tuyệt vời y như chú Wallace í!"

“Nhầm to, bố tuyệt vời hơn chú ấy nhiều!” Dung Lỗi phán bác lại với thái độ không bằng lòng, tiện thế cốc cho đứa con trai một cái thật nhẹ.

“Không!” Dung Dịch nghiêm túc tuôn một tràng tiếng Anh: “Thượng đế rất công bằng, ông ấy cho bố thứ gì thì nhất định sẽ lấy đi thứ khác. Con quý bố và chú Wallace nhiều như nhau, nhưng mẹ mến bố nhiều hơn chú Wallace, thế nên thế nào cũng có chỗ bố không bằng chú ấy!”

Qua khuôn mặt nhỏ của cậu con trai, Dung Lỗi nheo mắt liếc nhìn ai đó vẫn nằm im lìm như đang ngủ say, “Mẹ con nói thế à? ”

Dung Dịch lắc đầu, “Con tự thấy thế! Con hỏi dì Hải Đường rồi nhưng dì ấy bảo trẻ con không nên nói những chuyện này.”

Dung Lỗi nhéo mũi con trai, “Dì Hải Đường nói phải đấy!”

“Nhưng bố ơi, rốt cuộc bố kém chú Wallace ở chỗ nào nhí? ” Tinh thần ham học hỏi và khám phá của anh bạn trẻ Dung Dịch thật mãnh liệt.

“Bố nghĩ, chắc là ở thời gian,” Dung Lỗi cũng trở nên nghiêm túc hơn hắn, “Chú ấy biết con sớm hơn bố những năm năm, đối với bố mà nói, được tận mắt thấy con lớn lên từng ngày cho đến bây giờ, đấy là một điều rất đáng giá, bố tình nguyện bỏ ra nhiều thứ để đánh đổi. Tiếc là không thể.”

Với tuổi đời non nớt của Dung Dịch thì dĩ nhiên chuyện này chẳng khác nào vịt nghe sấm, thế nên đòi hỏi nó phải tập trung cao độ và rồi chẳng rõ kinh mạch nào vừa được đả thông tư tưởng mà cái mông núng nính hếch lên kèm luôn một tiếng “xì hơi” rõ kêu.

Đến lúc này thì Cố Minh Châu không thể giả vờ giả vịt thêm được nữa. Buộc lòng cô phải tung chăn ra, tìm lại chút không khí trong lành. Trút được một hơi thở dài, cô liền xoay .người cuốn theo cái chăn lăn ra mép giường. Dung Lỗi cũng lăn theo cô, anh vừa nện thình thịch xuống giường vừa phá lên cười sằng sặc.

Dung Dịch vừa sượng vừa tức, nó phồng mang trợn má, bật dậy từ đống chăn đệm “sặc mùi” đoạn nhảy phắt khỏi giường, lạch bà lạch bạch chạy vào nhà vệ sinh để “đi vũ trụ”.

Mấy ngày sau đó, ngày nào cũng như ngày nào Gố Minh Châu phái tất bật từ sáng sớm đến tối mịt, lo chuẩn bị đám cưới cho Cố Yên với sự trợ giúp của công ty chuyên tổ chức sự kiện. Những tối không phải tiép khách, cô và Dung Lỗi thường luân phiên đưa Dung Dịch về nhà ông bà nội hoặc ghé viện điều dưỡng đằng ông ngoại ăn cơm.

Dung Dịch được gửi đến một trường tiểu học gần nhà. Cũng bởi mọi người không rõ trình độ tiếng Trung của Dung Dịch ở mức nào nên đành để thằng bé làm học sinh dự thính lớp một. Bên cạnh sự thông minh thì Dung Dịch cũng khá hiếu động, chỉ mấy ngày nó đã nhanh chóng hòa nhập cùng các bạn.

Dung Lỗi vẫn theo guồng quay “sáng sớm ra khỏi nhà, tối mịt mới lọ mọ mò về' như trước đây. Nhờ phương thức phát triển đổi mới của anh mà Hữu Dung đã dần dần bộc lộ thế mạnh.

Chẳng bao lâu sau đó, sự kiện nhà thiết kế thời trang mang đẳng cấp thế giởi Merry hạ cánh xuống thành phố c đã làm chấn động toàn bộ ngành thời trang châu Á. Merry Trương, hay Trương Quỳnh, một người Pháp gốc Hoa sinh ra và lớn lên tại Pháp, năm hai mươi tuổi chị đã đồng thời giật giải quán quân cả hai hạng mục thiết kế trang phục và thiết kế trang sức trong cuộc thi thiết kế tầm cỡ quốc tế, kể từ đó Merry Trương là cái tên quyền lực nhất của làng thời trang thế giởi suốt một thập kỷ. Chị chính là huyền thoại mà mỗi khi nhắc đến, phần lớn các nhà thiết kế thời trang trên toàn thế giới đều bày tỏ sự ngưỡng mộ và thán phục.

Trái qua biết bao gian truân, Lộ Hân Nam mới mời được vị Phật sống này đến, lẽ đương nhiên buổi công diễn mở màn phái làm sao cho thật hoành tráng. Đó là lý do mà bữa tiệc chiêu đãi long trọng tối nay là sự hội tụ đầy đủ của giới thượng lưu, giới giải trí cùng ngành thời trang toàn thành phố.

Phóng viên đứng tác nghiệp đông như quân Nguyên. Hết chính khách nổi tiếng này xuất hiện, lại đến tốp ngôi sao điện ảnh hay người mẫu nọ, và cả những nhân vật đình đám nhất làng thời trang cũng lũ lượt góp mặt khiến ánh đèn flash phảei thi nhau nhấp nháy không một phút ngơi nghi. Trong khung cảnh tiệc tùng linh đình này đâu đâu cũng râm ran tiếng nói cười, tưởng chừng kéo dài bất tận.

Dĩ nhiên Cố Minh Chầu cũng có mặt để ủng hộ bạn mình. Bữa nay, bộ đầm ngắn màu đen không mấy nổi bật mà cô cố tình chọn cho mình đã giúp cô gần như ẩn mình trong một rừng hương sắc kiêu sa.

Đáng lẽ Lộ Hân Nam nhờ cô mời Cố Yên và Lương Phi Phàm đến tham dự nhưng suy đi tính lại thì tình hình đôi trẻ dạo gần đây cố vẻ căng, về sau cô đành mời vợ chồng Lý Vi Nhiên và Tần Tang đến thay, thêm vào đó còn có sự hiện diện của Kỷ Nam và Tần Tống.

Dung Lỗi cũng nhận được thiệp mời, song từ trước đến nay anh vốn không thích xuất đầu lộ diện trong những bữa tiệc kiểu này; huống hồ dạo gần đây hễ tan làm là anh chỉ muốn phi ngay về nhà. Bây giờ ngoại trừ chơi với con trai ra, chẳng còn thú vui nào đủ sức hấp dẫn anh. Cố Minh Châu biết thế nào hôm nay Nguyễn Hạ cũng ở đó, nên sự vắng mặt của anh càng khiến cô nhẹ lòng.

Tần Tang là con gái thứ ba trong đại gia đình nhà họ Tang, lại thêm mối quan hệ hơi nhập nhằng với Lí Vi Nhiên, Tần Tống và một chàng công tử con nhà gia thế tên Trình Hạo, thành thử ai nấy có mặt ngày hôm nay đều biết tiếng cô. Ngặt nỗi Tần Tang rất ít khi xuất hiện công khai trong những bữa tiệc kiểu này, thậm chí đám cưới cũng không làm rình rang, thế nên sự xuất hiện của cô vào tối hôm nay đã trở thành tiêu điểm của sự chú ý.

Vẫn dáng vẻ hiền lành của một chàng công tử anh tuấn kiệt xuất, nom Lý Vi Nhiên thật lịch lãm trong bộ lễ phục màu bạc được đặt cắt may riêng. Khoác tay đi bên cạnh cậu là một Tần Tang lộng lẫy với bộ đầm dài quét đất, màu hồng phấn, khoe bờ vai trần gợi cảm, khiến quan khách ai nấy đều xuýt xoa ngưỡng mộ: “Quả đúng là nghiêng nước nghiêng thành.”

Cô nàng tomboy - Kỷ Nam xuất hiện trong bộ vest đuôi tôm màu đen tuyền nom thật bảnh bao. Chỉ bằng dáng vẻ hai tay đút túi quần và nụ cười duyên nơi khóe miệng mà dọc đường tiến vào hội trường theo cặp đôi Lý Vi Nhiên - Tần Tang, Kỷ Nam đã hạ gục không ít người, bao gồm cả nam lẫn nữ.

Tụt lại phía sau cùng là Tần Tống, vẫn cái vẻ trẻ trung tuấn tú, thêm vài phần lả lơi chẳng khác xưa tẹo nào. Tần Tống tươi cười, khoác tay Lý Di Nhiên đi vào, bữa nay Lý Di Nhiên diện một bộ đầm dài chấm gối màu hồng.

Ba vị thiếu gia của Lương Thị vừa đặt chân vào đại sảnh, lập tức có phục vụ bưng rượu tới tận nơi. Lý Di Nhiên liếc mắt nhìn quanh, thấy Cố Minh Châu đang đứng cạnh tháp sâm-banh, khuôn mặt cô bé xụ xuống trong tức thì

Cô bé nhích lại gần Tần Tang, kề tai thì thào mấy câu làm Tần Tang sau một thoáng ngạc nhiên thì bụm miệng cười, đoạn quay sang nói nhỏ gì đó với Lý Vi Nhiên. Lý Vi Nhiên nhướn mày, kế đó lại lắc đầu nguầy nguậy, người ngoài nhìn vào chỉ thấy Tần Tang đấm nhẹ lên cánh tay anh ta một cái, bất ngờ Lý Vi Nhiên nhoén miệng cười trông thật dịu dàng.

Tối nay Nguyễn Hạ đảm nhận công việc đón tiếp khách khứa. Trên người cô là bộ đầm ngắn màu hồng có đuôi váy bồng bềnh lả lướt, tự tay cô thiết kế. Mái tóc buộc hơi rối, song cũng không làm mất đi vẻ ngọt ngào quyến rũ, nom chẳng khác nào một búp sen tinh khôi. Trong đám khách khứa tấp nập, có không ít anh chàng phải ngoái nhìn theo.

Trình Quang đứng một lúc rồi mải lo đi giúp Lộ Hân Nam, bỏ lại Cố Minh Châu lẻ bóng một mình. Cô từ từ thưởng thức ly rượu anh đào đang cầm trên tay, miên man nghĩ ngợi nhưng mắt vẫn dõi theo bóng Nguyễn Hạ đang nhiệt tình đưa đón khách khứa.

“Chị Minh Châu.” Bỗng bên tai có tiếng gọi lanh lảnh. Nỗi bực dọc trong người tạm lắng xuống, Cố Minh Châu ngoái đầu, cười thật tươi,

"Tần Tang. “

Tần Tang mím cười đứng đó, Lý Di Nhiên cúi gằm mặt, ngượng nghịu núp sau cô ấy. Cố Minh Châu biết tỏng vì sao hai chị em nhà này lại tìm mình - Chẳng là lần trước trong đám cưới của Cao Hạnh, Lý Di Nhiên vô tình làm đau chân cô nên bây giờ phải kéo Tần Tang ra dàn hòa.

“Hôm nay Di Nhiên xinh nhi!” Cố Minh Châu bắt chuyện với con bé bằng thái độ hòa nhã cởi mở. Kế từ lúc nhận ra cách xử sự của mình với Điền Tư Tư là sai trái thì cô cũng chẳng còn chấp Lý Di Nhiên làm gì nữa.

Lý Di Nhiên hẵng còn trẻ con, thấy Cố Minh Châu tỏ ra thân thiện như thế, con bé cũng bớt lo. Nó nhìn bà chị dâu đứng cạnh, lại ngó sang Cố Minh Châu, về sau mới le lưỡi báo, “Em xin lỗi chị Minh Châu, lần đó em không hề cố ý. Em sợ chị giận nên không dám tới thăm nom, chị cho em xin lỗi!”

Tần Tang cũng cười bảo, “Hôm nọ, Vi Nhiên còn bảo nhóc này đổi tính rồi hay sao ấy, dạo gần đây không thấy giở trò quậy phá gì nữa. Em đang tự hỏi tự dưng hôm nay nó lại nằng nặc đòi đến đây, hóa ra đến đế chịu tội. Thôi thi em cũng chẳng nhiều chuyện làm gì, hiện giờ Vi Nhiên đang mắc kẹt, chứ lát nữa nhất định anh ấy sẽ qua đế tạ lỗi với chị. “

Được lời như cởi tấc lòng, Tần Tang nói dứt câu thì ai nấy đều bật cười. Vừa hay có người phục vụ đi ngang qua, Cố Minh Châu đổi ly rượu mới cho Tần Tang và Lý Di Nhiên, cả ba cùng chạm ly: “Chẳng đâu xa, hồi bằng tuổi Di Nhiên, chị cũng vụng chẳng kém gì ai. Thực ra hôm đó nhìn thì có vẻ to tát vậy thôi, chứ chỉ mấy ngày là khỏi. Đấy, chân chị có thấy gì nữa đâu." Cố Minh Châu nhấp ngụm rượu rồi hơi chìa chân ra khoe, “Với cả, chị cũng nhận được hoa em gửi tới công ty rồi, hoa đẹp lắm, cảm ơn em!”

Lý Di Nhiên nghe cô nói thế thì rụt đầu le lưỡi, cười toe toét.

Lúc này, đèn đóm trong đại sánh được tắt bớt đi, chi để lại một luồng đèn pha rọi xuống hai nhân vật chính là Lộ Hân Nam và Merry vừa xuất hiện trên sân khấu.

Lộ Hân Nam mặc một bộ xường xám truyền thống bằng lụa cao cấp có hoa văn lộng lẫy và đường cắt may tinh tế. Bộ xường xám ôm sát cơ thể, tôn vinh đường cong tự nhiên, khuy chặn và đường xẻ tà kết hợp hài hòa, ngay từ cái nhìn đầu tiên đã khêu gợi trí tò mò của người ngắm nhìn, kể như nhìn kỹ thì sẽ càng thêm phần bất ngờ. Mái tóc buông rủ cùng lớp trang điểm khéo léo hài hòa đã giúp cô ấy không bị lu mờ khi sánh vai cùng nữ hoàng của làng thời trang.

Vào lúc Trương Quỳnh xuất hiện, thậm chí người ta còn chẳng hề đế ý xem chị ăn vận ra sao, dường như váy áo hay phụ kiện đối với chị mà nói đã trở thành thứ quá đỗi tầm thường, ấn tượng đầu tiên chị mang lại cho người nhìn đó là một khí chất đặc biệt khó tả mà chỉ chị mới có. Chị không vì những ánh mắt hiếu kỳ phía dưới sân khấu mà trở nên lo lắng họặc kiêu ngạo. Như thể tách biệt với thế gian này... không một danh xưng nào có thể gọi tên sự tồn tại ấy.

Trên sân khấu, người dẫn chương trình bắt đầu chia sẻ với quan khách những hoạt động gần dây của Trương Quỳnh, đôi lần hội trường như vỡ òa trong tiếng vỗ tay tán thưởng hoặc có khi không hẹn mà cùng ồ lên một tràng kinh ngạc.

Lộ Hân Nam nói nhỏ với người đứng kế bên, ngay sau đó Nguyễn Hạ được mời lên sân khấu đứng cạnh Merry. Thấy cô bé cúi lưng thì thầm trao đối với Merry, Cố Minh Châu đoán chừng Lộ Hân Nam đã cố tình chỉ định Nguyễn Hạ làm phiên dịch cho Merry.

Cố Minh Châu dõi theo sân khấu từ một vị trí khá xa, trong lòng tự dưng dâng lên biết bao cảm xúc đan xen khó tả, dường như là vui, là thanh thán nhưng cũng có cả... ngưỡng mộ. Nói cho cùng thì cô cũng từng nuôi trong mình một ước mơ ấy.

“Tang Tang, sao giờ nhỉ? " Tâm trí Cố Minh Châu như để đâu đâu, không hiểu sao cô lại có thế hỏi một câu đường đột đến thế.

Vậy mà Tần Tang cũng không hề thắc mắc kiểu “gì cơ ?” hoặc “ai ?” “chỗ nào? ”, dường như nụ cười chúm chím và dáng vẻ bình thản ấy luôn tồn tại nơi cô, “Gặp sao hay vậy."

Cố Minh Châu tự lẩm nhẩm vổi mình bốn chữ ấy, đoạn chậm rãi nhấp một hớp rượu, sau quay ra cười rõ tươi, “Tang Tang này, chẳng trách đang yên đang lành Vi Nhiên lại phải làm ầm lên vì cô.”

Tần Tang mim cười, tay áp lên má, toan mở miệng nói thì bất ngờ bị một người đàn ông rảo bước ngang qua quệt phải, khiến người hơi lảo đảo.

Vẫn kiểu ăn diện phong lưu hào sảng như thường ngày, nhưng hôm nay, nom vẻ mặt Phương Phi Trì có phần luống cuống vội vã. Anh lịch sự đỡ khuỷu tay Tần Tang, đoạn ngập ngừng bảo, “Xin lỗi, cô không sao chứ? “ Tần Tang rụt tay lại, mỉm cười lắc đầu.

“Phi Trì!” Từ đầu chí cuối, Cố Minh Châu luôn đứng sau tháp sâm banh nên nãy giờ Phương Phi Trì không để ý thấy cô, “Anh sao rồi? Đi đâu mà vội thế, hay xảy ra chuyện gì à ?”

Thấy cô, Phương Phi Trì cũng hơi bất ngờ. Ánh mắt anh lóe lên, ngẫm ngợi một thoáng rồi bảo cô: “Hải Đường vừa gọi cho anh, anh cả đang ở chỗ con bé, giờ... anh ấy đang đánh nhau với bạn trai nó. Nghe bảo cả Dung Lỗi cũng có mặt ở đó.”

Nghe anh kế thế, cô lập tức theo anh đến đó.

Ngoài cửa khách sạn, giám đốc đã đúng chờ sẵn từ bao giờ, ông ta luýnh quýnh dẫn bọn họ vào thang máy. Lên đến tầng của Diên và Hải Đường, ngay từ đằng xa bọn họ đã nghe rõ từng tiếng “binh binh bang bang.”

Thoạt đầu còn tưởng Phương Thị Quốc đang gây gổ với Diên, nhưng đến cửa phòng rồi mới biết, hóa ra Dung Lỗi và Diên đang quần nhau, quả là cảnh tượng khiến Cố Minh Châu giật thót mình.

Nhiều đồ đạc trong phòng bị xô đổ, thậm chí là tan tành xác pháo. Dưới nền nhà, bên cạnh đám đổ vỡ là mấy nhân viên báo vệ bị ăn đòn oan, cái tội dám chạy vào can ngăn nên bây giờ mới nằm rúm ró rên rỉ ở đó. Ai cũng nhận ra Diên đang trong cơn lồng lộn, mắt cậu ta long lên sòng sọc chẳng khác nào một con sư tử điên.

Thấy dáng vẻ bình tĩnh của Dung Lỗi khi khống chế con sư tử này, Cố Minh Châu không khỏi rùng mình - trước đây anh từng dọa sẽ bóp chết cô, xem ra, việc đó đối với anh quả nhiên dễ như bỡn!

Lần theo ánh mắt sục sôi của cậu ta, Cố Minh Châu thấy Phương Thị Quốc đang chễm chệ trên chiếc ghế quý phi đã đi tong một chân. Đôi chân dài của anh ta chống trên sàn nhà, dáng ngồi ấy toát lên vẻ tôn quý và thư thái thật chẳng gì diễn tả nổi. Hải Đường đứng trước mặt anh ta, chếch ngang với Diên và Dung Lỗi, cô bé lạnh lùng ngày nào giờ đang thút thít, tay cầm khăn mặt chấm lên vết thương nơi khóe mắt Phương Thị Quốc. Phương Thị Quốc ngước lên nhìn cô, nụ cười phớt trên môi cùng ánh mắt đượm đầy trìu mến.

Phương Phi Trì chau mày, bỏ lại Cố Minh Châu một bên, anh tiến vào phòng. Sau mấy câu hỏi han cô em họ, anh cúi người xem xét vết thương của anh trai, thế rồi ánh mắt vốn tĩnh lặng thường ngày trở nên đanh sắc. Anh đứng thẳng lưng, quay người sải bước về một bên phòng, nơi đó, Dung Lỗi đang giữ chặt Diên không cho cậu ta bổ nhào vào Phương Thị Quốc.

Chân vẫn sái bước, tay cởi áo khoác, ánh mắt Phương Phi Trì càng lúc càng dữ dằn. Khi đã áp sát đối phương, anh lạnh lùng cất giọng: "Dung Lỗi, phiền cậu tránh ra một bên!”

Vẻ mặt Dung Lỗi thoáng ngỡ ngàng, nhưng dần dần, đôi con ngươi đen láy nheo lại, sắc bén.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 23

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chỉ Vì Yêu Chương 22