Chương 11: Bố rất yêu con

Điên như phát rồ lên, bình thường cả ngày cậy miệng cũng không nói quá hai câu, bữa nay lại đi giằng co với cái cô Hải Đường xinh đẹp kia, cậu ta bắn liên thanh một tràng tiếng Anh pha lẫn tiếng Ý, lai tạp với tiếng Pháp, kèm theo cả tiếng Trung, vẻ kích động như thể cậu đang là ai đó chứ chẳng phải Diên. Trong khi cái cô Hải Đường kia vẫn khoanh tay, lạnh lùng nhìn cậu ta, coi như chẳng có gì đáng phải bận tâm. A Tam lồm cồm bò dậy, cố len vào giữa hai người.

Trước cảnh tượng khó hiểu này, cái đầu nhỏ xíu của Dung Dịch hết nghiêng bên này lại nghẹo bên kia. Rồi chẳng hiểu bằng cách nào, nó nhận ra mẹ nó đang cách đó không xa, thằng bé lập tức lon ton chạy lại, ôm chầm lấy chân Cố Minh Châu, nó ngước lên, liến thoắng gọi "Mẹ, mẹ.”

Dung Lỗi như hóa đá khi thấy Cố Minh Châu cúi xuống bế thằng bé vừa gọi cô là mẹ lên.

Dung Dịch hôn đánh chụt một cái vào má Cố Minh Châu, chưa hết, thằng bé còn nghịch ngợm nhéo má cô. Cố Minh Châu không dám lên tiếng, mắt vần đăm đăm nhìn Dung Lỗi.

Đôi mắt anh như dại đi, mãi lâu sau, anh mới thốt ra được một câu lúng túng tối nghĩa, “Minh Châu... nó, nó là... gì?”

Cố Minh Châu áp má mình vào khuôn mặt nhỏ xíu của con trai, giọng nói nhẹ tênh và rất mực dịu dàng: “Đây là Dung Dịch. Dung Lỗi, đây là đứa con trai mà em sinh cho anh.”

Được mẹ bế xoay mặt vào trong đâm ra Dung Dịch cứ phải cựa quậy, đòi ngoái đầu nhìn người đứng đằng sau đang nói chuyện với mẹ. Nó hết vặn vẹo trái phái rồi lại vùng vằng tụt xuống, Cố Minh Châu ôm không chắc tay nên thằng bé con ngã dập mông đánh phịch xuống đất kèm theo một tiếng ré đầy thảm thiết.

Như sực tinh, Dung Lỗi vội vàng nhào đến, ngồi thụp xuống, bế nó lên.

Nhưng đôi cánh tay vươn ra lại cứ run lên lẩy bẩy. Dường như chỉ cần một cái chạm nhẹ là đứa trẻ lém linh này sẽ tan biến ngay lập tức.

Giây phút này không giống với thực tại, chỉ cần anh khẽ cứ động thôi cũng đủ để nhận ra đây chỉ là một giấc mơ. Thế rồi, hoặc là anh sẽ bị lôi tuột về sáu năm tối tăm dài đằng đẵng, hoặc bỗng nhận ra đời mình đã trải qua ngàn năm, người đứng cạnh anh vào lúc này hoàn toàn không phải Cố Minh Châu và con... con trai anh...

Nơi sân bay tấp nập người qua lại, tiếng ồn ào huyên náo trong nháy mắt đã trở thành nhạc nền chẳng ăn nhập gì với khung cảnh, sau một tiếng “xẹt” thế là bị tách bạch hẳn ra.

Gì mà dự định, gì mà trù tính, gì mà yêu thương, gì mà trách nhiệm hay thứ tha, chúng đã kéo nhau trôi về nơi xa xôi tít tắp nào đó. Bây giờ Dung Lỗi đang ngồi chồm hổm ở đây, đôi cánh tay vươn dài. Trong đôi mắt trong veo của đứa con trai, anh thấy đôi lông mày mình nhíu lại, đầu gục xuống và theo đó là những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi.

Cố Minh Châu cúi đầu nhìn hai bố con, khóe mắt khẽ giật giật, một giọt nước nhỏ xuống mũi giầy cô. Cô thấy tim mình quặn thắt.

Trong khi Dung Dịch lại chẳng hề đế ý đến những chi tiết râu ria ngoài lề, nó bật dậy ôm chầm lấy chân Cố Minh Châu, hớn hở lắc lư, thoạt đầu bi ba bi bô nói một tràng tiếng Anh, ngay sau đó đã đổi giọng hỏi: “Mẹ, mẹ! Đây là bố ạ?” Nó phấn khởi lắm, thì nó mới chỉ được nhìn bố Dung Lỗi qua ảnh thôi mà.

Cố Minh Châu xoa đầu thằng bé, đoạn gật đầu khẳng định.

"Wow! Bố con đẹp trai thế!” Cái miệng nhỏ xinh của Dung Dịch không khỏi há hốc, thiếu điều chảy nước miếng.

Tai nghe thấy thế nhưng thay vì đứng lên, Dung Lỗi lại đưa tay ôm đầu. Tình cảnh này đã khiến Cố Minh Châu nhận được nhiều cặp mắt hiếu kỳ từ đám đông quanh đó.

Ánh mắt cô dịu đi nhiều. Tấm lưng vạm vỡ của người đàn ông ngồi dưới đất kia khẽ run lên, cái run rẩy ấy có cùng tần số với cơn buốt đau trong trái tim cô.

Trên đường về nhà, A Tam cầm lái, không khí suy tư trầm mặc lan khắp xe.

Kể từ lúc ra khỏi sân bay, một tay Diên vẫn luôn nắm chặt cổ tay Hải Đường. Còn Hải Đường vẫn mang cái vẻ lạnh lùng của người đẹp băng giá. Hắn thích cầm cứ cho cầm, còn mình thì nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng việc gì phải bận tâm.

Dung Lỗi lặng thinh chẳng nói câu nào, dường như anh đang chìm đắm trong thứ ảo giác nào đó, người ta bảo anh đi thì anh đi, bảo anh lên xe thì anh lên xe. Thoạt đầu Dung Dịch thấy phấn khởi lắm, chốc chốc lại ngó sang Dung Lỗi, nhưng dần dà bị lây cái vẻ lặng lẽ của anh, về sau nó cũng trầm hơn hẳn.

Bẵng đi một lúc, Dung Dịch lại ngập ngừng ngó sang Dung Lỗi một cái, thằng bé tiu nghỉu nhoài người trên vai mẹ, kề tai Cố Minh Châu thì thào: “Mẹ ơi, có phải bố không thích con đúng không ạ?”

Cố Minh Châu lặng người, chột dạ đưa mắt nhìn Dung Lỗi. Mắt Dung Lỗi đỏ hoe như mắt thỏ, lời thằng bé nói càng làm anh cắn răng thêm chặt, anh rụt rè đưa tay như sợ bị bỏng, cuối cùng hạ quyết tâm để chạm vào đầu thằng bé.

Rất lâu, anh vuốt ve mái đầu của nó. Mãi cho đến khi Đá nhỏ thầm khẳng định, bố không quý mình cho lắm, thế là nó phụng phịu rúc dầu vào lòng mẹ. Anh bèn lấy can đảm vươn tay ôm nó vào lòng mình.

“Bố...” Giọng anh khản đặc rất khó nghe, sau vài tiếng húng hắng mới thốt được ra lời, anh ôm đứa con trai lần đầu gặp mặt, run run bảo: “Bố... sao bố lại không thích con chứ."

Dung Dịch gãi đầu ngờ vực. Cánh tay nhỏ xíu ấy vừa cựa quậy, Dung Lỗi đã lo mình ôm chặt quá làm đau thằng bé, anh vội vã lỏng tay, đẩy nó ra xa một chút rồi gượng cười: “Con tên là gì?”

“Dung Dịch ạ!" Đá nhỏ ngoan ngoãn đáp lời, rồi lại bảo: “Bố ơi, con biết bố tên là Dung Lỗi. Mẹ từng cho con xem rất nhiều ảnh của bố, con nhận ra ngay.”

Dung Lỗi không giấu nổi đôi mắt đỏ quạnh, thấy vẻ mặt co giật méo xẹo của bố - Dung Dịch sợ lắm, nó vươn tay đòi mẹ bế. Cố Minh Châu nghĩ bụng lúc này mà chìa tay ra với nó, thể nào cũng bị Dung Lỗi ngăn lại, thế nên cô đành ngoảnh mặt làm ngơ với ánh mắt cầu cứu của đứa con yêu dấu.

Dung Dịch đâu đã cắt nghĩa được lý do vì sao hai vị phụ huynh lại tỏ ra nghiêm nghị và trầm mặc thế này, nó chật vật ngoái đầu cầu cứu Hải Đường: “Dì ơi... dì bế con với!”

Hải Đưòng vừa khẽ cựa quậy, Diên đã kéo ngay cô nàng vào lòng, đoạn ngẩng đầu trừng mắt nạt nộ, làm thằng bé nhệch cả mồm.

Dung Lỗi xoa đầu con trai, cố gắng bắt chuyện với nó: “Dung Dịch ngoan nào, để bố ôm con... con nói cho bố nghe... nói gì cũng được. Con thích gì? Đá bóng?”

Dung Dịch được thừa hướng toàn những ưu điểm trong tính cách của cả bố lẫn mẹ, thằng bé có vẻ chín chắn cẩn thận của Dung Lỗi và nét hoạt bát dạn dĩ của Cố Minh Châu. Nó không sợ, huống chi đây là bố ruột của nó. Dung Lỗi không còn trưng ra cái vẻ mặt khiến người khác phải thót tim nữa, nên nó cũng thôi nhặng xị đòi tuột khỏi tay anh.

Dung Lỗi phải vận dụng đến toàn bộ kỹ xảo giao tiếp của mình, dù có hơi vụng về nhưng cũng giúp anh giữ được mình bình tĩnh khi nói chuyện với con trai, anh hỏi sở thích của nó, hỏi thói quen của nó, hỏi nó... rất nhiều thứ mà đáng lẽ một người bố phải biết từ lâu.

Anh không phải người dễ xúc động, chí ít anh của ngày hôm nay không phải người dễ xúc động. Sáu năm tự rèn giũa, anh đã học được cách che giấu tình cảm ngon ơ. Thậm chí anh vẫn có thể lạnh lùng khi nhìn vào Cố Minh Châu. Nhưng với con trai mình, mắt anh cứ đỏ mọng lên, thậm chí nói năng cũng ấp úng, khó liền mạch.

Dung Dịch là đứa trẻ ngoan ngoãn và đáng yêu, nó trả lời hết mọi câu hỏi của bố. Dần dà nó cảm thấy, tuy bố không vui tính bằng người hay chơi cùng với nó là chú Phương Phi Trì nhưng cũng tạm gọi là ăn ý

Cố Minh Châu ngồi ngay ngắn. Trong tầm nhìn mông lung của cô, Dung Dịch phấn khởi vặn vẹo trong lòng Dung Lỗi, hoa tay múa chân nói về trò chơi điện tử mà nó thích. Còn Dung Lỗi, ngoại trừ con trai , hầu như anh chẳng còn thấy ai khác.

Vào đến khu vực nội thành, xem ra Dung Lỗi chưa sẵn sàng tâm lí để đãi khách, Cố Minh Chầu đành đứng ra thu xếp khách sạn cho Diên và Hải Đường. Lúc này, đôi bạn trẻ - nghe đồn là đã đăng ký kết hôn ở Ý - đang cãi nhau chí chóe ở đại sảnh khách sạn, chi vì chuyện lấy một phòng hay hai phòng. Bị Hải Đường xóc xỉa cạnh khóe, Diện cũng điên tiết rống lên, khiến bao người qua đường phải dừng lại xem.

Hai bố con nó còn đương ngồi trên xe, Cố Minh Châu buốt cả óc với đôi trẻ này, không tài nào bảo được chúng nó, cô đành nói dăm ba câu khuyên giải rồi vội vội vàng vàng trở ra xe.

Chằng rõ tự lúc nào Dung Dịch đã há miệng đánh giấc ngon lành trong vòng tay Dung Lỗi. Dung Lỗi cúi đầu nhìn con không chớp mắt như thế anh đang canh giữ một món bảo vật quý giá ở đời. Cố Minh Châu mớ cửa xe bước vào, anh thì thào bảo: “Nhẹ tiếng chứ, thằng bé dang ngủ.”

Đấy là câu duy nhất anh nói với cô kể từ lúc ra khỏi sân bay. Về đến nhà anh, anh ẵm đứa bé vào phòng ngủ rồi ở lì trong đó đến tận rạng nắng vẫn chưa chịu ra.

Cố Minh Châu ngồi ở ghế sofa trong căn phòng khách vắng lặng. Di dộng của Dung Lỗi cất trong túi áo khoác rung lên không biết mệt là gì, cô bèn lấy ra xem, người gọi đến là Fay. Chiếc điện thoại rung lên bần bật như châm vào đầu ngón tay, lòng cô ngốn ngang trăm mối tơ vò.

Đang buồn rười rượi thì Dung Lỗi xuất hiện sau cánh cửa phòng ngủ, anh nhẹ nhàng đóng cửa lại. Trong cái lạnh se sắt của sáng sớm, hai người lặng lẽ nhìn nhau.

Đôi mắt anh đen như làn nước biển nơi đại dương sâu thẳm và lạnh lẽo, anh mím môi bước lại gần, chẳng nói chẳng rằng, anh lôi xềnh xệch cô vào căn phòng cách phòng ngủ rõ xa.

Gân xanh nổi vằn vện trên bàn tay vặn mở khóa cửa đã tuyên bố rằng: vào lúc này Dung Lỗi đang giận sôi người.

Cánh cửa vừa bật mở, anh ném Cố Minh Châu lên chiếc giường trong phòng. Cô ngã vật xuống giường, người nảy lên, thế rồi anh nhào đến đè nghiến cô xuống, không còn cựa quậy nổi nữa.

Cố Minh Châu vùng vẫy toan đưa anh chiếc điện thoại vẫn đang rung nãy giờ, Dung Lỗi giằng lấy rồi quẳng phắt sang một bên, bờ tường dội lại thứ âm thanh vụn vỡ giòn tan trước khi chiếc điện thoại kịp văng ra thành nhiều mảnh trong nháy mắt.

Khuôn mặt chúi xuống đệm của cô bị anh vặn ngược lại, cánh tay ghì chặt vai cô. Anh cúi đầu, vành môi mỏng mím chặt, ánh mắt hằn học như đóng đinh trên người cô. Tim cô đập loạn xạ như trống chầu, nhưng ngoài mặt lại không dám mảy may biểu lộ.

“Cố, Minh, Châu," Dung Lỗi cắn chặt răng, rít lên từng chữ: “Anh sẽ bóp chết em.”

Đó là một câu khẳng định với giọng điệu chắc nịch, khiến ai nghe thấy cũng đều đinh ninh: chắc chắn cái đứa tên Cố Minh Châu kia sắp bị anh này bóp chết đến nơi rồi.

Bờ vai mỗi lúc một nặng, Cố Minh Châu có cảm giác xựơng vai gầy gò của mình sắp teo lại trong bàn tay anh. Cô bình tĩnh đáp lời anh: “Vậy anh cứ bóp chết em đi. Đẻ cũng đẻ rồi, giấu cũng được sáu năm rồi, bây giờ anh biết cả rồi đấy. Em chẳng còn gì để nói cả. Nếu anh hận em thì cứ bóp chết em đi.” Vừa nói, cô vừa rướn cổ, hất cao chiếc cằm xinh xắn, chẳng có vẻ gì là sợ cả.

“Em dám giấu anh à! Em dám tự ý sinh con! Em dám giấu anh bao lâu nay! Gần một năm nay, kể từ lúc anh về, em vẫn không thèm nói cho anh biết! Thằng bé đã sáu tuổi rồi! Cố Minh Châu! Nó là con trai anh!” Dung Lỗi rít lên một chặp, cơn giận của anh đã lên đến cực điếm.

Cố Minh Châu chắc mẩm anh không đến nỗi phải động tay động chân với cô. Cô thả lỏng người nằm xuống, nhẹ nhàng nói với anh bằng một vẻ mặt khó diễn tả được bằng lời: “Sau khi anh đi em mới biết mình có thai. Lúc đó chúng mình đã đường ai nấy đi rồi.”

“Dù vậy em cũng phải nói với anh chứ!”

"Em từng thử liên lạc với anh nhưng Kỷ Nam không chịu nói cho em biết. Với cả em cũng sợ, em sợ anh đã hạ quyết tâm quên em rồi, nếu đã vậy, em cần gì phải lấy đứa bé ra để ràng buộc anh nữa. Nhưng cm còn sợ người nhà anh sẽ đến cướp đứa bé đi. Kỷ Nam đã đồng ý, chỉ cần em không hỏi dồn chuyện của anh thì nó sẽ giúp em giấu người nhà anh chuyện của con. Vì đã hứa với nó nên sáu năm qua, em không hề đi tìm anh. Em nghĩ, nếu anh không trở về thì có lẽ em sẽ giấu anh đến hết đời.”

Dung Lỗi rùng mình khi nghe đến câu cuối cùng, cảm giác máu nóng trong người đang sôi lên tận não, huyệt thái dương giật giật điên cuồng. Anh rít liên tục mấy hơi thật sâu rồi buộc mình phải buông tay để giữ khoáng cách với cô, anh chi sợ mình sẽ bóp chết tươi người phụ nữ ngoan cố này trong một phút lú lẫn.

Nhưng Cố Minh Châu nào có chịu tha cho anh, họ lại nhảy sang một cuộc chiến tranh lạnh mới. Vấn đề hiện tại đã đủ phức tạp rồi, cô không muốn chiều theo cái tính nóng nảy khó chịu của anh giống như trước kia nữa.

“Anh đứng lại đã!” Cô vùng khỏi giường, lao về phía cứa trước khi Dung Lỗi kịp chạm vào nó, thế rồì cứ đứng chặn ở đó không cho anh ra.

Dung Lỗi đang cố dằn cơn tức không để nó phát tiết ra ngoài, thế mà cô lại nhảy chồm ra chặn đường anh lại, thành thử toàn bộ bực tức trong anh được đà bùng nổ, vào lúc thực sự cáu giận, anh đã thụi một cú vào cánh cửa, cánh cửa bằng gỗ đào ruột đặc rung lên kèm theo một tiếng động nặng nề dội lại khiến lưng cô tê tê. Nhưng cô chẳng còn bụng dạ nào mà đi xót xa hộ bàn tay anh xem nó bị thương không, cô lữ oai nạt anh: “Anh coi chừng kẻo làm thằng bé thức giấc bây giờ!”

Chỉ một câu của cô đã dội cho cái đống lửa giận chất cao ngùn ngụt của anh tắt ngúm, cơn nóng nảy chực phun trào mắc kẹt giữa lưng chừng, tức thì làm anh ức đến nỗi đầu căng ra đau nhói như bị thụi cho một quả.

Cố Minh Châu được thế lấn tới: “Bây giờ sao đây? Anh đang trách em đã giữ lại con đó há? "

''Anh không muốn cãi nhau với em, tránh ra.” Dung Lỗi cố kiềm chế cơn giận, toan gạt Cố Minh Châu sang một bên.

Đương nhiên chẳng đời nào Cố Minh Châu chịu nghe, anh sấn sổ tới thì cô cho anh biết tay luôn. Thế rồi hai người bọn họ xáp vào nhau. Tuy Cố Minh Châu nhanh tay nhanh chân thật, nhưng đọ sao được với sức khỏe của Dung Lỗi. Nháo nhào mấy cái, cô đã bị anh bẻ quặt tay ra sau, ấn vào cửa.

Khi đã chiếm được ưu thế, mắt anh long lên sòng sọc, còn Cố Minh Châu thì hổn hà hổn hến. Cái tư thế buộc phải ưỡn ngực hết cỡ này thỉnh thoảng lại khiến đầu ngực cô cọ vào lồng ngực đang áp sát của anh theo từng nhịp thở đều đều. Một lần, hai lần, lần thứ ba... thế rồi cơn giận trong người anh nguôi ngoai dần theo từng lần đụng chạm.

Anh thả lỏng tay, ngay lập tức, Cố Minh Châu giằng mạnh ra. Cô vẫn bướng bỉnh đứng chặn cửa, “Hôm nay mình phải làm rõ với nhau. Chuyện đã đến nước này, em cũng nghĩ kỹ rồi, em yêu anh, em muốn lấy anh, song chuyện này không đáng để em lôi con ra ép anh làm đám cưới. Gò bó anh lâu như thế thú thực em cũng mệt mỏi lắm rồi. Em hỏi anh, rốt cuộc anh có yêu em không?" Cố Minh Châu hỏi thẳng thừng.

Dung Lỗi nổi sùng lên, “Bây giờ là lúc nào rồi mà em còn nói thế! Trước kia sao em không hỏi anh có yêu em hay không đi ? Bây giờ có con rồi nên em được thế lên mặt với anh đó há?"

“Chính bởi Dung Dịch đã về nên em mới cần làm rõ chuyện này với anh. Trước đây là chuyện riêng hai đứa, em gò bó anh, anh cự nự em, đấy là chúng ta thích thế. Bây giờ chuyện khác xưa rồi, con chúng mình với chuyện tình cảm yêu đương của hai đứa là hoàn toàn tách biệt, chẳng liên quan gì cả. Em không đồng ý để hai thứ ấy nhập nhằng với nhau, Cố Minh Châu em chẳng ra gì, em yêu anh, nhưng tuyệt đối không bao giờ lấy con ra để trói buộc anh cả, em chẳng thèm làm cái trò bỉ ổi ấy! Anh khỏi phải lo cho con, nó là đứa tự lập, gia đình tan đàn xẻ nghé chẳng ảnh hưởng gì đến việc nó lớn lên cả. Không có anh, nó vẫn khỏe mạnh, hoạt bát đến ngần này đó thôi!”

Không có bố... chẳng ảnh hưởng quái gì cả... lớn đến ngần này, hoạt bát khỏe mạnh - những câu chữ ấy như chiếc roi da ngâm nước muối quất xuống chan chát.

Nén nỗi đau rát buốt nơi lồng ngực vào ngay lúc này, anh trừng mắt nhìn cô như thể chỉ một giây nữa thôi anh sẽ ngã vật ra đất, không bò dậy được chỉ vì uất ức.

Cố Minh Châu vẫn nghiến răng đoạn tiếp lời, “Em thề, em chỉ cần hình mồm anh bảo anh không yêu em,, là kể từ nay về sau em sẽ không làm phiền anh nữa.”

“Đừng nghi ngờ, em chẳng giở trò gì đâu. Chỉ có điều em thấy mệt mỏi lắm rồi, em không muốn tiếp diễn mối quan hệ như trò chơi đuổi bắt kiểu này nữa. Em đã sai khi giấu anh chuyện của con trong suốt thời gian qua. Bây giờ nó về rồi, là bậc làm cha làm mẹ, chuyện giữa hai người không nên để lại điều gì đáng buồn cho tuổi thơ của nó. Thế nên em mới cần làm ra ngô ra khoai với anh.”

Cô nói hết tình hết lý, thấy vẻ mặt của Dung Lỗi đã có chiều biến chuyển, Cố Minh Châu bèn chớp thời cơ dấn tới: “Đấy, chúng mình quyết định luôn đi. Chỉ cần anh bảo, anh không yêu em, anh muốn cưới Điền Tư Tư, em sẽ giúp anh đi tìm nó, nhận lỗi với nó, van xin nó về cho anh. Còn nếu anh yêu Fay, muốn cưới con bé, thì em lại càng không dám ý kiến. Tiểu Hạ là cháu dì Nguyễn, dì Nguyễn mất rồi, đến lượt em phải có trách nhiệm với con bé. Em sẽ một lòng vun vào cho nó, em cũng chỉ mong Tiểu Hạ được hạnh phúc. Dung Lỗi ạ, anh là người đàn ông em yêu, đối với em, anh là người tuyệt vời nhất, xuất sắc nhất trên đời này, nếu Nguyễn Hạ lấy anh, thực ra em cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, nhưng cùng lắm thì hai người cứ sống êm ấm hạnh phúc bên nhau, để nỗi buồn lại cho em cũng chẳng sao.”

Dường như cô đã hạ mình xuống cực điểm, trong khi mới vừa rồi thôi, Dung Lỗi còn hầm hầm sắc mặt, giờ đây lại lụn bại trước chiêu lấy nhu thắng cương, biết tiến biết lùi của cô. Vẻ mặt anh thoạt đầu còn giận dữ, sau chuyển sang bần thần, cuối cùng quay về với sửng sốt, hiện đang ở giai đoạn lưỡng lự. Cố Minh Châu nói hết sức nhẹ nhàng, giọng trầm và có phần tủi thân: “Cái tính nóng nảy cùa anh, em đã chịu quá đủ và em cũng thấy sợ lắm rồi. Dung Lỗi của ngày hôm nay có tiền có quyền có dã tâm, có mánh khóe, em không chọi được anh. làm mệt mỏi lắm, em chỉ cần một câu anh không yêu em nữa, là em sẽ rời xa anh ngay lập tức, sẽ không bao giờ trở lại nữa, sẽ không quấy rầy anh nữa.”

Chất giọng đều đều của cô gái đánh phựt sợi dây dàn vốn căng lên trong lòng Dung Lỗi bấy lâu, anh thấy đau, và cũng thấy hơi sợ.

Cô nhìn anh bằng cặp mắt đỏ hoe. Thế là Dung Lỗi như rơi tọt vào cái bầu không khí mà cô cất công tạo dựng, hiện tại anh vẫn đang vùng vẫy trong tuyệt vọng bế tắc.

Rất lâu sau, Cố Minh Châu mới từ từ đặt bàn tay mình lên ngực Dung Lỗi. Qua lớp áo sơ mi mỏng manh, trái tim phập phồng từng nhịp dồn dập, cô thì thầm bảo: “Dung Lỗi, anh hãy nói với em, cuộc đời này... anh vẫn cần em chứ?”

Cú đánh chốt hạ ấy đã thổi bay hàng phòng ngự cuối cùng còn sót lại trong Dung Lỗi. Anh cúi đầu nhìn người phụ nữ đang đặt tay lên ngực mình, dưới lòng bàn tay cô, nhịp tim anh dồn dập như trống đánh trong lồng ngực.

“Em biết bản thân mình có rất nhiều khuyết điểm, em luôn làm anh bực bội... Em cứ tưởng yêu là phải thế, bất kể em có bắt nạt anh thế nào, làm tổn thương anh ra sao, anh luôn tha thứ và luôn yêu em. Cũng giống như em, cho đến ngày hôm nay và kể cả mai sau chết đi, em chỉ yêu duy nhất mình anh. Nhưng bây giờ nhìn lại, hình như cách yêu của em quá độc đoán, cái tính em đành hanh đành hói, làm lỡ thì giờ của anh... Dung Lỗi à, bây giờ chỉ cần anh nói một câu, anh không yêu em, là em sẽ để anh ra đi. Chúng ta cho tất cả vào dĩ vãng, đường ai nấy đi, được không?”

Dung Lỗi choáng váng, anh nhìn lom lom vào mắt cô và rồi nhận ra ánh mắt ấy hoàn toàn nghiêm túc! Sắc mặt anh dần đổi khác, dường như anh muốn hút chặt cô vào mắt mình, hoặc nói một cách khác.., anh đang sợ. Sợ cô ấy sắp rời xa mình thật.

Đường ai nấy đi... anh sẽ lấy ai? Lấy người phụ nữ nào đó, không phải là Cố Minh Chầu ư?

Sao... sao có thế chứ!

“Nói đi!" Bất thình lình, cô siết chặt năm ngón tay, nhéo vào lồng ngực anh đau nhói, làm anh thót mình, “Không nói tức là ngầm đồng tình!” Cô cứ dồn ép anh, để rồi chính mình phải xót xa khi thấy anh hoang mang hoảng loạn.

Tim đập như trổng trận.

Quãng thời gian tô dại qua đi, cơn nhức nhối ùa về trên những ngón tay, nơi anh vừa nện vào cánh cửa.

Cơn đau muộn màng dần dà phát tác dữ dội, từ ngón tay, cơn đau lan tới cổ tay, qua cẳng tay chạy lên bắp tay, luồn vào tim.

Dường như cơn đau đang mắc nghẹn nơi cuống họng, anh muốn nói, nhưng không sao thốt ra được.

“Đừng!" Vào lúc cô dợm quay lưng, Dung Lỗi giật thốt tim. Không cho mình thời gian kịp suy nghĩ, anh ôm chầm lấy cô bằng tất cả sức lực, thậm chí còn nghe thấy từng nhịp đập trái tim mình, “...Cho anh chút thời gian...”

Anh chần chừ hồi lâu rồi thốt lên một câu. Cố Minh Châu đẩy anh ra, “Anh tính chơi trò hoãn binh hả?”

Nom cô cười buồn rười rượi, hình như đã hạ quyết tâm phải dứt tình với mình, Dung Lỗi thấy sao mà nản lòng, bản thân anh đã rơi vào hoang mang.

Cô buông tiếng thở dài nặng nhọc, "... Được rồi, em không ép anh nữa.”

“Minh Châu!” Sợ cô sẽ quay bước bỏ đi nên anh cứ giữ rịt tay cô, mất anh đỏ hoe, bàn tay không bị thương kia vày vò mái tóc cho đến khi nó thành một mớ bù xù, anh mới nhá ra được một câu: “Em... em phải hiểu... anh đối với em thế nào chứ...”

“Chính bởi trước đây, em cứ đinh ninh là mình đã hiểu nên em mới kiên nhẫn chờ anh. Nhưng hôm nay, khi anh dẫn Tiểu Hạ đến trước mặt em, vẻ mặt khiêu khích của anh lúc đó... quả thật khiến em phải nhìn anh như một kẻ xa lạ! Dung Lỗi này, anh cứ đặt mình vào địa vị của em mà xem, giả sử ngày hôm nay em cũng ngả vào lòng Dung Nham, cố phô diễn cho anh xem, liệu anh sẽ thế nào?”

Dung Lỗi vò đầu bứt tai ra chiều ăn năn. Chớp thời cơ, Cố Minh Châ bắt đầu lèo lái chủ đề: "... Anh hãy nói thật đi, có phải anh cố tình quen Tiểu Hạ không? Anh định lợi dụng con bé để trả thù em ư?” "Không hề!" Tự dưng bị cô lôi tuột vào cái màn tưởng tượng ra hình ảnh cô ôm ấp Dung Nham, làm anh rối hết cả trí. Nghe cô hổi vậy anh liền quýnh quáng biện bạch, “Anh và em ấy tình cờ quen nhau, lúc nào cô ấy cũng bảo chị Sở Sở này chị Sở Sở nọ, có thánh mới biết em chính là Sở Sở! Sau này nghe Cao Hạnh gọi em là Sở Sở, anh thấy ngờ ngợ nên mới đi điều tra!”

“Anh điều tra rồi chứ gì? Nên anh mới lợi dụng nó, anh mới gọi nó về, anh muốn gì đây? Giả sử hôm nay Dung Dịch không xuất hiện làm bể kế hoạch của anh, thì liệu anh còn định đày đọa em đến thế nào nữa? Để hai chị em tự cắn xé lẫn nhau à? Kế đó, có phải anh muốn thấy cảnh em ăn năn hối hận, chỉ có nước đeo mo vào mặt, sau đó bànghoàng vỡ lẽ và rồi chết cho anh xem, anh muốn thế phải không?"
Loading...

Đọc Tiếp Chương 19

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chỉ Vì Yêu Chương 18