“Mắc mớ gì đến em? Anh đã bao giờ hỏi em, bao năm qua từng đi lại ở với ai đâu, đương nhiên, cũng không nhất thiết phải hỏi.” Dung Lỗi vịn vào khung cửa, thảnh thơi đưa mắt nhìn khắp một lượt đồ đạc trong nhà, “Vả lại ai làm vợ cả thì người đó nên hiểu với địa vị và gia thế của anh, có một hai cô vợ bé bên ngoài là điều đương nhiên” - Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà khi đối mặt với cô ngay trong căn phòng này, khi quay lưng về phía chiếc giường khơi nguồn cho những đêm mất ngủ và ác mộng, Dung Lỗi lại trở nên hung hăng khác thường.

Nghe xong mấy lời chướng tai của anh, thay vì giận, Cố Minh Châu chỉ buông tiếng cười khẩy, "Bồ với vợ ấy à? Này Dung Lỗi! Anh tưởng là trừ anh ra thì tôi chẳng thiết lấy ai thật đấy à?”

“Ờ.” Dung Lỗi gật đầu như thể trêu ngươi cô, đoạn mỉm cười bảo, “Chẳng nhẽ lại không?”

Cố Minh Châu bấm bụng, lão này đang khiêu khích mình đây.

Thế rồi cô nở nụ cười tươi hớn hở, thậm chí còn tỏ vẻ đáng yêu bảo, "Thì đương nhiên.”

Cô trả lời rất đỗi dịu dàng. Họ đứng cách nhau chưa đến một thước,

Vẻ thích chí hả hê rạng ngời trên nét mặt của cả hai nhưng Cố Minh Châu lại đang lẳng lặng siết chặt nắm tay, im lặng một hồi, cô lạnh lùng nói từng chữ rành rọt: “Dung Lỗi, em dám cá với anh, tính từ giờ phút này trở đi, anh chỉ có thể ở bên em mà thôi. Còn cược gì thì... cứ làm xong mấy chuyện bận bịu gần đây, qua được cuộc sát hạch của ông nội anh, em sẽ đích thân mang nó đến trước mặt anh. Chính anh thông báo chúng ta hãy cứ gạt hết mọi chuyện trước đây sang một bên.

Rõ ràng anh không phải là người biết giữ chữ tín. Nhưng em lại biết thế nên mấy trò mèo trong suốt sáu năm qua của anh, em tuyệt nhiên không trách cứ gì cả. Nhưng bắt đầu từ hôm nay cho đến cái ngày anh cưới em, anh lo giải tán ngay cái đám đàn bà đó đi là vừa, đứa nào cần tiền thì cứ chi rồi dứt áo cho nhanh, anh liệu mà làm. Đừng để em phải nhúng tay vào, bằng không cứ lấy con Điền Tư Tư kia mà làm gương, đương nhiên đến lượt cái con Fay kia, em sẽ mạnh tay gấp mười lần bây giờ. Anh chớ có vênh vang tự đắc, không tin thì cứ chờ mà xem.”

Đây chính là kết cục của Điền Tư Tư: Chỉ một hiệu lệnh của Lộ Hân Nam là tuyệt đại đa số những bữa tiệc ăn chơi của thành phố C lập tức liệt tên Điền Tư Tư vào sổ đen. Hoặc nếu có sót bữa nào thì đám thượng khách nổi tiếng kia cũng coi cô nàng như người tàng hình ngay giữa bữa tiệc.

Địa bàn hoạt động của Điền Tư Tư bị thu hẹp, chỉ sót lại hội ngọc nữ của cô nàng. Nhưng ai mà ngờ được hội ngọc nữ ấy tự dưng lại từ trên trời lại rơi xuống một Cố Yên, nhờ có sự nâng đỡ của Lương Thị nên ngay lập tức Cố Yên đã soán ngôi cúa Điền Tư Tư, trở thành vì sao nổi bật nhất trong đám ngọc nữ kia. Điền Tư Tư mất đi chỗ đứng trong xã hội đâm ra tuyệt vọng, bù lu bù loa đòi đi du học, từ đó về sau lặn mất tăm không chút sủi bọt.

Về phần Dung Lỗi, anh vẫn làm thinh trước tin tức này, y chang như những gì anh làm với Cố Minh Châu, không dứt khoát, không tuyệt, không dây dưa, và cả... không thấp thuận.

Cố Minh Châu thầm hiểu mối quan hệ giữa họ đang rất tệ, nhưng phần là vì cô không đoán biết được tâm tình của Dung Lỗi, nên không dám tùy tiện dấn bước tiếp theo. Phần khác là vì, cô tin rằng tuyệt chiêu đang nắm giữ trong tay thừa sức khiến Dung Lỗi phải khuất phục, chấp nhận quẳng cái con Fay gì đó lên tận chín tầng mây. Thế nên toàn bộ sức lực của mình, Cố Minh Châu đều dồn cả vào cuộc sát hạch của ông nội Dung Lỗi, bên cạnh đó, bệnh tình của ba cộng với chuyện cưới xin của cô em gái cũng làm cô bận tối tăm mật mũi.

Phương Diệc Thành, mối tình đầu của Cố Yên trở về đã kéo theo một loạt những vụ cãi vã hục hặc không nên thì cũng vụn vặt này giữa Cố Yên và Lương Phi Phàm. Cô hai “trong nóng ngoài lạnh" của nhà họ Cố đã khăn gói rời nhà họ Lương, khăng khăng đòi tự lập. Trong việc này, Lương Phi Phàm nửa giận nửa thương, hai vợ chồng son nhà nó tối ngày chí chóe không biết mệt là gì.

Cố Minh Châu chiều lòng bố mới gọi em gái về công ty để lấp chỗ trống cho Cao Hạnh. Đề sát hạch cùa ông nội Dung Lỗi chính là thư mời thầu của Lương Thị. Nhưng đã có cố Yên đây rồi thì không còn nghi ngờ gì nữa, phần thắng đang có xu thế nghiêng về Cố Minh Châu, Cố Minh Châu lấp lửng nói cho Cố Yên biết đợt gọi thầu này của Lương Thị đóng vai trò quan trọng thế nào với cô, đồng thời cũng nhấn mạnh ông nội Dung Lỗi sai Dung Nham đến làm giám sát, thế nên không thể bảo thẳng Lương Phi Phàm hạ lệnh nhượng bộ được.

Có điều Cố Yên ngây thơ thộn mặt nghe theo để rồi đâm đầu làm việc như một đứa ngố.

Lương Phi Phàm mê cô em vô tích sự này của Cố Minh Châu như điếu đổ, hằng ngày cậu ta nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, nào nỡ để bé con yêu dấu ấy phải chau mày chỉ bởi cái sự cỏn con này.

Thế nên mới có chuyện tổng giám đốc cúa Lương Thị - vốn tốt nghiệp từ khoa kiến trúc của một trường đại học danh tiếng nước ngoài đã đích thân chắp bút dưới danh nghĩa của Cố Yên hoàn thành bản thiết kế thứ ba cho Vi Bác.

Khi mở thầu, Cố Minh Châu và công ty đối thủ khác phải trình bày bản thiết kế mang tính khả thi của mình. Hai cái trước thì một thắng một thua, coi như hòa. Cho đến lần đánh giá sau cùng, với số phiếu áp đảo, Vi Bác đã giành được gói thầu về tay.

Cố Minh Châu đầu xuôi đuôi lọt vượt qua kỳ sát hạch đế làm cháu dâu trưởng của ông nội Dung Lỗi. Ngay sau đó, Cố Yên từ chức để chuẩn bị trở thành người nâng khăn sửa túi trọn đời cho vị giám đốc Lương của Lương Thị.

Tổ điều trị riêng cho Cố Bác Vân đã thành công trong việc trì hoãn bệnh tình của ông, hy vọng đặt vào cuộc phẫu thuật rất lớn. Vào lúc này, cuối cùng Cố Minh Châu đã nắm giữ được cuộc đời trong tay.

Chương 10: Sao anh lại cứ yêu em cơ chứ

Hoàng hôn lãng đãng rơi, sắc thu đẹp lắm thay. Cố Minh Châu không lái xe, tay xách cặp tài liệu, thả bộ dọc theo lối đại lộ phía sau công ty về nhà vào giờ tan tầm. Gió hiu hiu thổi, thi thoảng lại có vài đứa nhỏ cắp cặp sách chạy vụt quạ, hai ba đứa tụ thành nhóm đùa giỡn rượt đuổi lẫn nhau, tiếng trẻ con lanh lảnh rải khắp quãng đường tan trường. Ánh mắt Cố Minh Châu dõi theo yên lặng như mặt nước hồ thu.

“A lô, chào anh bạn nhỏ Dung Dịch.” Không kiềm được mình, cô bốc điện thoại gọi ngay cho đứa con trai thân yêu đang ở bên kia bờ đại dương.

Dung Dịch bé nhỏ còn đang ngái ngủ, thằng bé dấm dẳng trách cứ “Mẹ này, mẹ làm phiền giấc ngủ của con rồi đấy.”

“Ối cho mẹ xin lỗi nhé chàng trai." Bước chân chậm lại, cô dịu dàng nói, “Mẹ nhớ con lắm. Dung Dịch à, nhớ mẹ từng bảo sẽ đón con về nước không. Hai ngày nữa để đì Hải Đường dẫn con về nhé, được không"

“Oh yes!” Á mà mẹ có đến đón con không" Đá nhỏ phấn khích hỏi.

“Mẹ sẽ đến sân bay đón con, bố cũng đến.”

Đầu bên kia điện thoại vẳng lại tiếng reo hò lánh lót của thằng bé kéo theo một nụ cười rạng ngời trên gương mặt cô. Hai mẹ con hàn huyên một lúc cho đến khi bầu trời trên đầu cô nhá nhem tối, cô gác máy, gọi thêm một cuộc điện thoại đến trại an dưỡng nơi bố mình dang dưỡng bệnh

Tầm cô đến rơi đúng vào giờ cơm tối. Thoạt vừa tới nơi đã thấy Cố Bác Vân đang ngồi trước ba món ăn cùng một bát canh nghi ngút khói bày sẵn trên bàn, nom sắc mặt ông khá tiều tụy.

Bụng dạ hơi cồn cào, vừa ngồi xuống, cô đã múc ngay một bát canh, trong lúc nhâm nhi tiện tâm sự với bố: “Bố ạ, đợi chuyện cưới xin của Cố Yên đâu vào đó, con định đón Đá nhỏ về."

Cố Bác Vân nửa bất ngờ nửa mừng rỡ gật đầu, “Vậy thì tốt quá!” Mọi năm có Duệ Duệ làm lá chắn nên Cố Minh Châu thường đón con trai về chơi mấy ngày xong lại lén lén lút lút tiễn nó sang Mỹ. Giá ông nói được cô con gái thì ông đã sớm đón thằng cháu về đây sống rồi.

Thấy ông hài lòng, giọng cô cũng dịu đi đôi chút: “Bố ạ, đợi con giải quyết xong mấy việc cần thiết, chắc khoảng xuân sang năm, con cũng phải đi lấy chồng thôi.”

Nghe cô nói vậy, ông càng mừng ra mặt.

Nếu bảo tình cảm Cố Bác Vân dành cho hai cô con gái có đôi chút thiên vị thì hẳn phần đó thiên về cô con cả nhiều hơn. Chuyện tình cảm thực ra chẳng liên quan nhiều lắm đến vấn đề huyết thống, Cố Minh Châu do một tay ông nuôi lớn ngần này, thậm chí ông còn quý con bé hơn cá tính mạng mình.

“Bố sẽ gắng gượng đến lúc con lấy chồng để cả nhà ta được quây quần bên nhau. Con cứ yên tâm.” Cố Bác Vân cũng thầm nhận ra ý tứ của cô con gái, ông chậm rãi nói. Kể từ lần chia tay Dung Lỗi, Minh Châu như biến thành người khác. Có vẻ như cô công chúa tính tình xốc nối, bề ngoài thì ngang ngược, bên trong lại yếu đuối rụt rè của ngày nào đã bị chôn vùi dưới lòng đất theo Nguyễn Vô Song rồi. Giờ dây, cục cưng bé nhó của ông đã trở thành một nữ hoàng giỏi giang, tháo vát, lạnh lùng và tự lập. Nó không còn tỉ tê kể ông nghe mọi chuyện như thuở bé nữa.

Một chặp hai bố con không ai nói câu nào, trong phòng chỉ vang lên tiếng bát đĩa chạm nhau nghe lách cách. Nén cơn đau buốt vùng gan, Cố Bác Vân chậm rãi nhai miếng cơm, gương mặt ông thấp thoáng nụ cười. Cố Minh Châu cúi đầu húp canh, vẻ trầm ngâm, nhịn được một lúc lâu, cô bèn bảo: “Bố, về chuyện đám cưới của Cố Yên ấy mà, sau này bố đừng hỏi nữa được không ạ?”

Lời vừa thốt ra khỏi miệng cô đã thấy hối hận khi nhìn nét mặt tối sầm của ông bố Không cho phép Cố Minh Châu kịp nói thêm dăm câu giải thích, ông nổi giận đùng đùng, đôi đũa trên tay đập xuống bàn đánh cạch một tiếng, mặt hằm hằm.

Thấy ông như thế, cô đứng phắt dậy, khoát tay lia lịa: “Tạm dừng ở đây! Hôm nay con mệt lắm. Bố con mình dời sang khi khác hẵng cãi nhau tiếp!”

Trước những giày vò của bệnh tật, Cố Bác Vân già nua đi từng ngày và cũng gàn dở theo từng ngày. Dạo gần đây, Cố Minh Châu đã to tiếng với ông không biết bao nhiêu bận chỉ bởi chuyện cưới xin của Cổ Yên và Lương Phi Phàm.

Kế từ lúc biết chuyện năm xưa, Cố Minh Châu lôi Cố Yên ra làm món hàng giao dịch với Lương Phi Phàm đổi lại sự tự do cho bản thân ông, trong lòng ông cứ canh cánh mãi không nguôi. Vụ làm ăn lần này của Minh Châu lại dính dáng đến Lương Thị, đâm ra ông càng thêm bận lòng, liệu nó có quy con út ra thành tiền nữa không đây.

Bố không đủ tin tưởng đế sẻ bớt nỗi khổ tâm sang cô, cứ đà này, cô càng chẳng buồn giải thích. Chỉ vì chuyện đó mà mối quan hệ cha con trở nên căng thẳng, thậm chí cố Bác Vân còn lôi việc phẫu thuật ra để mặc cả, quyết không cho cố Yên lấy Lương Phi Phàm. Nhìn từ góc độ tình cảm lẫn lý trí của cố Yên, tạm thời Cố Minh Châu chưa vội nói với Cố Yên, thôi thì cứ để mình cô đứng ra gánh vác mọi việc, vừa vất vả làm công tác tư tưởng cho bố luôn thể.

Bữa tiệc chúc mừng sự hợp tác giữa Vi Bác và Lương Thị được tổ chức đúng như đã hẹn.

Nhắc đến bữa tiệc này, đáng nhẽ chủ tiệc phải là Cố Minh Châu mới phải nhưng trên thực tế, toàn bộ công tác chuẩn bị lại do Lương thị đảm nhiệm. Căn nguyên bởi Lương Phi Phàm đã lên kế hoạch tối nay sẽ cầu hôn Cố Yên.

Cố Minh Châu đến sớm hơn độ một tiếng đồng hồ, lòng vòng xem xét khắp nơi có vẻ như đã chuẩn bị chu đáo đâu vào đó. Chiếc nhẫn kim cương cầu hôn độc nhất vô nhị mà Lương Phi Phàm nhọc công kiếm tìm đã được chuyển về căn phòng phía sau hậu đài, do một đội vệ sĩ canh giữ cẩn mật. Dưới sàn trải kín một màu hoa hồng, theo kế hoạch thì chỉ chốc nữa những bó hoa này sẽ dạt sang hai bên, dưới sàn đại sảnh sẽ hiện ra dòng chữ “marry me” siêu to.

Cố Minh Châu nhấc đuôi váy, nhón chân bước qua biển hoa, màu hồng phớt nhã nhặn ấy đã khơi dậy niềm vui trong cô; cô bèn gửi cho Dung Lỗi một tin nhắn: "Đang bận à ? "

“Gì thế? " Chí thoáng cái Dung Lỗi đã nhắn lại.

Mấy lần viết rồi xóa, xóa rồi lại viết, sau cùng cô đành báo: "Chiều chủ nhật anh rỗi chứ? Em định nhờ anh đi đón một người này với em."

"Có.” Dung Lỗi đáp gọn lỏn.

Ngón tay thon dài của anh vuốt nhẹ lên chiếc điện thoại di động, Cố Minh Châu không nhắn gì thêm, thay vào đó, điện thoại bàn lại réo vang. Sau mười giây đổ chuông, anh nhấc máy nghe.

"Phía ngân hàng ổn thỏa rồi ạ, chiều nay vừa tố giác xong. Đằng Phương Phi Trì nhận được tin mật báo từ trước đó nên hiện tại đang tẩu tán vốn đi khắp nơi, có cần ngăn chặn không ạ?”

"Không, cứ để hắn làm, khi con số trở nên quá lớn, tình hình sẽ vượt ngoài phạm vi kiểm soát của chúng ta. Huống hồ, đối với tôi mà nói, dập hắn chết ngay bây giờ cũng chẳng thú lắm... Cậu cứ để mắt tới tình hình sắp tới đi, kẹp chặt mạch sống của hắn, đừng để sổng hắn.”

"Vâng.” Giọng nam trầm đáp lại anh rồi lập tức gác máy.

Dung Lỗi đặt điện thoại xuống, xoay xoay khớp cổ mỏi nhừ.

Toàn bộ số sổ sách dây mơ rễ má giữa Vi Bác và vụ án rứa tiền này đang nằm ngay trên bàn làm việc, anh xem xét kỹ lưỡng một lượt, sau khi chắc chắn mọi việc che giấu cho cô đã đâu vào đó, anh mới nhét toàn bộ vào máy hủy giấy hòng phủi sạch dấu vết cuối cùng về cô.

Trong khi đó, Phương Phi Trì cũng đang làm một việc tương tự, đó là chạy đôn chạy đáo khắp các cơ quan ban ngành có liên quan đang giữ toàn bộ sổ sách trước đây của công ty, hòng tiêu hủy toàn bộ những chứng từ có dính dáng đến Vi Bác.

Mãi tới khi bữa tiệc bắt đầu cũng là lúc Cố Minh Châu gặp Trần Ngộ Bạch thì tin tức về Phương Phi Trì mới đến tai cô. Trái ngược với vẻ sửng sốt của cô, Trần Ngộ Bạch lại cười vẻ thích chí. Sau động tác đẩy gọng kính trên sống mũi đầy tao nhã, cậu ta buông một câu nhẹ bẫng: “Nhờ chị chuyển lời tới Dung Lỗi hộ tôi, vụ này anh ta làm đã mắt thật."

“Ý gì đấy?!” Chẳng hiểu tại sao Cố Minh Châu lại rướn giọng, đoạn kéo giật Trần Ngộ Bạch lại.

Trần Ngộ Bạch lách người né cánh tay cô, cậu ta thoáng cau mày khó chịu, “Chỗ bạn bè nhắc nhau thế thôi.”

Thực ra Trần Ngộ Bạch đâu chỉ nhắc nhở Cố Minh Châu mau chóng thủ tiêu toàn bộ những gì có liên quan đến Hồng Nghiệp, cái quan trọng là cậu ta đang giết gà dọa khỉ, ý bảo đừng tưởng Lương Thị không biết Dung Lỗi đang lăm le toan nổi dậy.

Không kịp đoán ra ý tứ thâm sâu của Trần Ngộ Bạch, Cố Minh Châu đã nhấc váy lao vút ra ngoài, trên đường còn bốc máy gọi cho Phương Phi Trì, song không cách nào liên lạc được.

Đang dợm xuống lầu thì cánh cửa thang máy bật mở, sau tiếng “đing đing”, bước ra là hai người đàn ông cao to vạm vỡ, không ai khác chính là anh em nhà Dung Lỗi, Dung Nham.

Thấy cô hớt ha hớt hái chạy về phía thang máy, Dung Lỗi đánh mắt ra hiệu cho Dung Nham, hiểu ý ông anh, Dung Nham bèn rảo bước vào đại sảnh. Dung Lỗi tiến về phía cô, kéo cô quay lại hội trường, anh thẳng thừng báo cô: “Khỏi phải đi tìm Phương Phi Trì, hắn không chỉ dính líu đến mỗi chính quyền thôi đâu. Bây giờ dân làm ăn tứ xứ đang lùng sục tìm hắn ở khắp nơi, toàn bọn côn đồ vô lại, em không đọ được với chúng nó đâu, tốt nhất đừng đi.”

Cố Minh Châu kéo anh đứng lại, hỏi bằng vẻ nghiêm túc: “Dung Lỗi, anh nói thật đi, có thật là anh...”

“.. Tố cáo vụ hắn rửa tiền hả?" Dung Lỗi chặn đứng lời cô, “Phải, là anh giật dây người khác làm đấy. Sao nào, có vấn đề gì à?"

Cố Minh Châu cứng họng ngay tắp lự - cái gì mới gọi là có vấn đề?” "Em cứ nhìn anh bằng cái kiểu đó làm anh tưởng em đồng lõa với hắn đấy.” Ánh mắt anh nhìn xoáy vào mắt cô, nhưng giọng điệu thì lại rất đỗi nhẹ nhàng và thân thiết, thậm chí tay anh vẫn vỗ nhẹ lên má cô.

Một lúc lâu, cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, rồi bên eo bị Dung Lỗi ôm gọn, kéo về phía trước. Cô tỏ thái độ bằng cách giãy ra khỏi anh, song vẫn bị anh níu chặt, đồng thời lôi ra một góc. Anh khóe vô cùng, cô chẳng thể nào cựa quậy được, trong chất giọng trầm thấp còn có vẻ lạnh lùng khiến cô phải sờn gai ốc: “Cố Minh Châu, anh nói lần cuối cùng, em không được phép can thiệp vào chuyện này, đừng để anh cho rằng em đang lợi dụng anh giúp Phương Phi Trì rửa tiền.” Cố Minh Châu như vừa nhận một quả trời giáng, thậm chí thở ra hít vào cũng khó. Cánh tay anh chắc nịch, vòng tay vừa đủ chặt để không làm đau cô, song không dễ gì vùng ra được. Cơ thể cô run lên, kể từ cú shock của nhiều năm về trước, lâu lắm rồi Cố Minh Châu không có cảm giác sợ hãi phát khóc như lúc này.

“Cố Minh Châu!” Dung Lỗi khẽ gọi, người con gái trong vòng tay anh mới rồi còn vùng vằng nhưng chỉ bằng một câu dọa, cô ấy bỗng ngây ra, bàng hoàng nhìn anh, “Phương Phi Trì được gọi đi hợp tác điều tra rồi, nói cách khác thì bây giờ hắn an toàn hơn lúc nào hết. Một khi bọn chủ nợ kia không tìm được hắn thì bọn chúng sẽ lần theo số vốn, em chính là người chúng tìm đến đầu tiên. Em biết điều thì ở yên bên anh, nghe chưa!”

Dáng vẻ lúc này của Dung Lỗi hoàn toàn xa lạ với Cố Minh Châu, nhưng trong lòng cô buộc phải thừa nhận lời anh nói hết sức chí lý, bố và em trai Phương Phi Trì toàn những nhân vật nắm quyền hành trong giới chính trị, chính ra được mời đến cục công an mới là an toàn tuyệt đối.

Cô nhìn Dung Lỗi bằng ánh mắt khó mà tin được, thậm chí ngay cả lời thốt ra cũng méo mó: “Anh làm như vậy với Phương Phi Trì là vì em ư?" Thấy cô tĩnh tâm trở lại, Dung Lỗi bèn nới lỏng tay. Tiết trời đã chuyển mát mẻ, bộ váy đầm trên người cô có chất liệu mỏng manh, thêm vào đó lại bị anh ép chặt vào tường, đâm ra vùng lưng lạnh cóng. Dung Lỗi kéo cô về phía trước, lòng bàn tay nóng rực khẽ vuốt ve tấm lưng cô, anh lạnh lùng hừ một tiếng:

“Đừng có tự dát vàng lên mặt em lẫn hắn. Chẳng qua anh đang cố gắng làm một công dân tốt kiêm một doanh nhân chân chính có trách nhiệm mà thôi."

Lấy một hơi thật sâu, cô nhìn vào mắt anh, thành thực báo với anh rằng: “Em biết chuyện anh ấy rửa tiền. Mấy năm gần đây, Vi Bác đã nhiều lần giúp anh ấy tẩu tán tiền vốn, có lẽ anh đã điều tra cặn kẽ cả rồi, đống sổ sách ấy toàn do em làm, em biết rõ số tiền ấy từ đâu mà ra. Khoản tiền đầu tư cho Hữu Dung, chính em bảo anh ấy chuyển cho anh dưới danh nghĩa là vốn đầu tư nước ngoài.” Vào lúc này, tình cảm trong cô đang nghiêng về phía Phương Phi Trì, …! Nhiều năm nay, Phương Phi Trì đã thực hiện trót lọt không ít phi vụ làm ăn phi pháp, nhưng cách làm việc của anh ấy rất thận trọng, tuyệt đối không để lại dấu vết. Chẳng hiểu Dung Lỗi đã phát hiện ra kiếu gì, song cô ngầm hiểu bản thân mình khó mà tránh được trách nhiệm. Lo quá hóa quẫn, nhưng cớ sao là vì Phương Phi Trì chứ không phái vì anh? Vẻ bất mãn, khó hiểu thậm chí đan xen chút thù hằn đều được biếu đạt một cách rõ ràng trong ánh mắt cô. Dung Lỗi cúi đầu nhìn cô, tự nhủ lòng chưa lúc nào khiến anh buồn bã hơn chính lúc này. “Cố Minh Châu, em... được lắm.”

Dung Lỗi cười gằn, “Thế mà lúc đầu em còn thề thốt với anh rằng đấy là vốn đầu tư nước ngoài... Em có tưởng tượng nổi nếu chuyện này mà lọt tai phe chống đối chú Hai anh thì cả nhà họ Dung sẽ rơi vào cảnh lao đao bởi chính người leo lẻo miệng muốn làm dâu con trong nhà không hả? “Anh thật không hiểu nổi, sao em toàn thế này cơ chứ?! Nhìn thì có vẻ nặng tình với anh, ngoài anh ra quyết không lấy ai, lắm lúc anh cũng bị em lừa. Nhiều lần anh tự nhủ với mình rằng đấy là cách biểu lộ tình yêu của riêng cô ấy, mình phải tha thứ cho cô ấy, mình sẽ tha thứ cho cô ấy... nhưng kết quả thì sao nào? Em lừa anh, lấy công ty anh ra để rửa tiền hộ Phương Phi Trì?! Em thật lòng muốn anh hạnh phúc là thế này ư... Năm xưa em nói, em muốn tốt cho anh, nhưng em đâu biết sáu năm qua anh đã sống thế nào!”

Càng nói, Dung Lỗi càng nổi điên lên, vầng trán anh nổi gân xanh, cặp mắt đỏ ngầu, những ngón tay đang nắm bờ vai cô siết chặt lại như muốn lõm sâu vào da thịt cô, “Nếu như, nếu như có ai đó đủ khá năng đưa anh trở về năm hai mươi mốt tuổi, có chết anh cũng không cá cược vụ đó với em! Anh sẽ không bao giờ yêu em! Kể cả có phải chết vào ngay lúc đó thì thà chết còn hơn... Sao anh lại yêu em cơ chứ? Em thì có gì hay ho?! Em thì có gì hay ho...” Anh nghiến răng ken két như thể sắp nuốt chửng cô vào bụng đến nơi. Nói đến câu cuối cùng, vầng trán anh hằn lên vẻ bi đát bất lực, dần dà, anh nới lỏng tay, giật lùi về phía sau một bước.

Cô tê dại trước cái siết tay của anh, bả vai như sắp vỡ vụn, những lời buông thõng của anh như từng nhát dao cứa vào tim cô. Trong một thoáng hoang mang, người run lên vì đau, vành môi mím chặt không cho những dòng nước mắt tuôn rơi. Cơ thể cao to của anh lùi lại, chiếc bóng phủ lên người cô cũng tán mất, cô không dám ngẩng đầu nhìn anh. Những gì anh nói như sét giáng xuống đầu cô.

Hóa ra... bấy lâu nay anh luôn đinh ninh là thế. Vào lúc hai người trở nên căng thẳng. Đột nhiên Dung Lỗi cất tiếng bảo, “Em gái em." Cố Minh Châu ngoảnh đầu thẫn thờ trông Cố Yên vụt chạy ra từ hội trường, chẳng hiểu cớ gì mà sắc mặt cũng xám ngắt lại. Bị Cố Yên chen ngang, Cố Minh Châu dần lấy lại bình tĩnh, cô lách người đi qua Dung Lỗi.

Thế mà anh lại nắm chặt cố tay cô, cô luống cuống vùng ra, khẽ gắt lên với anh: “Em biết rồi, em không đi tìm anh ấy nữa. Có gì mai nói tiếp, hôm nay là ngày trọng đại của cố Yên, em không rảnh để bận tâm những thứ khác.” “Anh chưa nói xong!” Dung Lỗi đanh giọng quát, cánh tay siết chặt hơn kéo giật cô lại. Vốn chẳng phải người hiền lành gì cho cam, cộng thêm lúc này đang rối như canh hẹ, đâm ra cái tính nóng náy của cô càng được đà phát tác, cô quay phắt người theo lực kéo của anh, đoạn co cẳng toan cho anh một cú lên gối. Cánh tay anh bất ngờ giơ ra, lòng bàn tay ghì chặt đầu gối mịn màng của cô, ngón tay bấm vào phần thịt non đằng sau khớp gối. Đã túm chặt được bắp đùi cô, anh bèn kéo mạnh về phía trước làm Cố Minh Châu mất đà, ngã dúi vào người anh, thế rồi lại bị anh ôm trọn vào lòng.

Anh không thả tay thì đùi cô cứ thế mắc trên lòng bàn tay anh mà thôi. Có gã phục vụ tình cờ đi ngang qua, Dung Lỗi bèn xoay người cốt che chắn cho cảnh xuân lộ liễu dưới lớp váy của cô, đoạn ngoái đầu ném cho gã kia một cái lườm sắc lẻm. Cố Minh Châu đập mũi vào lồng ngực chắc nịch của anh, đau điếng người, cái cảm giác khó chịu càng xoắn chặt trong lòng. Cơ thể cô áp vào lòng anh cứng đờ, ý nghĩ duy nhất thoáng qua đầu cô vào lúc này đó là: bụng làm thì dạ chịu, tất cả là lỗi ở mình.

“Buông ra!” Cô khẽ gào lên, nghe giọng như chực khóc. Dung Lỗi thả cô xuống, anh nghe lòng mình thắt lại khi thấy khóe mắt ấy hoe hoe đỏ.

Với tay sửa sang lại dây áo bị lệch trên người cô, anh nói chắc nịch: “Anh có việc không ở lại đây được, bao giờ kết thúc thì gọi điện cho anh đến đón em.” Cố Minh Châu đành nghiến răng gật đầu. Bữa tiệc đã bắt đầu nhưng vì một sự cố hiểu lầm nên Cố Yên đã tháo chạy trước lúc lâm trận.
Loading...

Đọc Tiếp Chương 17

Tới Chương nhanh

Bạn Đang đọc Chỉ Vì Yêu Chương 16